Xuất Ê-díp-tô Ký: Chương 15

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB02C015)
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Đoạn, Môi-se và dân Y-sơ-ra-ên hát bài ca nầy cho Đức Giê-hô-va, rằng: Tôi ca tụng Đức Giê-hô-va, vì Ngài rất vinh hiển oai nghiêm. Ngài đã liệng xuống biển ngựa và người cỡi ngựa.

2. Đức Giê-hô-va là sức mạnh và sự ca tụng của tôi: Ngài đã trở nên Đấng cứu tôi. Ngài là Đức Chúa Trời tôi, tôi ngợi khen Ngài; Đức Chúa Trời của tổ phụ tôi, tôi tôn kính Ngài.

3. Đức Giê-hô-va là một chiến sĩ; Danh Ngài là Giê-hô-va.

4. Ngài đã ném xuống biển binh xa Pha-ra-ôn và cả đạo binh của người; Quan tướng kén chọn của người đã bị đắm nơi Biển đỏ,

5. Những lượn sóng đã vùi lấp họ rồi; Họ chìm đến đáy biển như một hòn đá vậy.

6. Hỡi Đức Giê-hô-va! Tay hữu Ngài có sức mạnh vinh hiển thay. Hỡi Đức Giê-hô-va! Tay hữu Ngài hủy quân nghịch tan đi.

7. Bởi sự cả thể của oai nghiêm Ngài, Đánh đổ kẻ dấy nghịch cùng mình. Ngài nổi giận phừng phừng, Đốt họ cháy như rơm ra.

8. Lỗ mũi Ngài thở hơi ra, nước bèn dồn lại, Lượn sóng đổ dựng như một bờ đê; Vực sâu đọng lại nơi rún biển.

9. Quân nghịch rằng: Ta đuổi theo, ta sẽ đuổi kịp Ta sẽ chia phân của giặc; Tâm hồn ta sẽ thỏa nguyện nơi họ; Ta rút gươm ra, tay ta hủy diệt họ.

10. Ngài đã thở hơi ra Biển vùi lấp quân nghịch lại; Họ bị chìm như cục chì Nơi đáy nước sâu.

11. Hỡi Đức Giê-hô-va! trong vòng các thần, ai giống như Ngài? Trong sự thánh khiết, ai được vinh hiển như Ngài. Đáng sợ, đáng khen Hay làm các phép lạ?

12. Ngài đã đưa tay hữu ra, Đất đã nuốt chúng nó.

13. Ngài lấy lòng thương xót dìu dắt Dân nầy mà Ngài đã chuộc lại; Ngài đã dùng năng lực đưa nó Về nơi ở thánh của Ngài.

14. Các dân tộc nghe biết việc nầy đều run sợ, Cơn kinh hãi áp-hãm dân xứ Pha-lê-tin.

15. Các quan trưởng xứ Ê-đôm bèn lấy làm bối rối; Mấy mặt anh hùng nơi Mô-áp đều kinh hồn; Cả dân Ca-na-an đều mất vía

16. Sự hoảng hốt kinh hãi giáng cho chúng nó; Hỡi Đức Giê-hô-va! vì quyền cao nơi cánh tay Ngài, Chúng nó đều bị câm như đá, Cho đến chừng nào dân Ngài vượt qua; Cho đến khi dân mà Ngài đã chuộc, vượt qua rồi.

17. Hỡi Đức Giê-hô-va! Ngài đưa dân ấy vào, và lập nơi núi cơ nghiệp Ngài, Tức là chốn Ngài đã sắm sẵn, để làm nơi ở của Ngài, Hỡi Chúa! là đền thánh mà tay Ngài đã lập.

18. Đức Giê-hô-va sẽ cai trị đời đời kiếp kiếp.

19. Vì ngựa của Pha-ra-ôn, binh xa, cùng lính kỵ người đã xuống biển; Và Đức Giê-hô-va đã vùi dập nước biển lên trên, Nhưng dân Y-sơ-ra-ên đi giữa biển như đi trên đất cạn.

20. Nữ tiên tri Mi-ri-am, là em gái A-rôn, tay cầm trống cơm, các đàn bà đều đi ra theo người, cầm trống cơm và múa.

21. Mi-ri-am đáp lại rằng: Hãy ca tụng Đức Giê-hô-va, vì Ngài rất vinh hiển oai nghiêm; Ngài đã liệng xuống biển ngựa và người cỡi ngựa.

22. Đoạn, Môi-se đem dân Y-sơ-ra-ên đi khỏi Biển đỏ, đến nơi đồng vắng Su-rơ; trọn ba ngày đi trong đồng vắng, kiếm chẳng được nước đâu cả. 23. Kế đến đất Ma-ra, nhưng vì nước tại đó đắng, uống chẳng được, nên chi chỗ nầy gọi là Ma-ra. 24. Dân sự bèn oán trách Môi-se rằng: Chúng tôi lấy chi uống? 25. Môi-se kêu van Đức Giê-hô-va; Ngài bèn chỉ cho người một cây gỗ, người lấy liệng xuống nước, nước bèn hóa ra ngọt.

Ấy tại đó, Đức Giê-hô-va định luật lệ cùng lập pháp độ cho dân sự, và tại đó Ngài thử họ. 26. Ngài phán rằng: Nếu ngươi chăm chỉ nghe lời Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, làm sự ngay thẳng trước mặt Ngài, lắng tai nghe các điều răn và giữ mọi luật lệ Ngài, thì ta chẳng giáng cho ngươi một trong các bịnh nào mà ta đã giáng cho xứ Ê-díp-tô; vì ta là Đức Giê-hô-va, Đấng chữa bịnh cho ngươi.

27. Đoạn, dân sự đến đất Ê-lim; nơi đó có mười hai suối nước, và bảy mươi cây chà là; dân sự đóng trại tại đó, gần bên suối nước.

Bản Dịch 2011

Bài Ca của Mô-sê
1. Bấy giờ Mô-sê và dân I-sơ-ra-ên hát bài ca nầy dâng lên CHÚA:
“Tôi ca ngợi CHÚA, vì Ngài đã chiến thắng vẻ vang;
Chiến mã và kỵ binh đều bị Ngài quăng xuống biển.
2. CHÚA là sức mạnh và bài ca của tôi;
Ngài là Ðấng Giải Cứu của tôi;
Ngài là Ðức Chúa Trời của tôi, tôi ca ngợi Ngài;
Ngài là Ðức Chúa Trời của tổ tiên tôi, tôi tôn ngợi Ngài.
3. CHÚA là một Chiến Sĩ;
Danh Ngài là CHÚA.
4. Ngài quăng xuống biển các xe chiến mã của Pha-ra-ôn và quân đội của vua ấy;
Những sĩ quan tinh nhuệ của vua ấy đã chìm sâu trong Hồng Hải.
5. Nước phủ ngập chúng;
Chúng như một cục đá chìm xuống biển sâu.
6. Lạy CHÚA, tay phải Ngài bày tỏ quyền năng vinh hiển;
Lạy CHÚA, tay phải Ngài đánh quân giặc tan tành.
7. Với đại quyền oai hùng, Ngài đánh đổ những kẻ chống nghịch Ngài;
Ngài nổi cơn thịnh nộ, chúng bị thiêu rụi như rơm.
8. Hơi từ lỗ mũi Ngài thở ra, nước đại dương liền dồn lại;
Nước biển dựng đứng như một bức tường;
Nước ở giữa lòng biển sâu khựng lại.
9. Quân thù bảo nhau,
‘Ta sẽ truy đuổi, ta sẽ đuổi kịp chúng,
Ta sẽ chia nhau chiến lợi phẩm,
Ta sẽ tha hồ cướp lấy của cải chúng;
Ta sẽ vung gươm lên và thẳng tay tiêu diệt chúng.’
10. Nhưng Ngài thổi hơi nổi gió, biển liền phủ lấp chúng.
Chúng chìm lỉm như chì, chìm vào đáy nước sâu.
11. Lạy CHÚA, trong vòng các thần, ai giống như Ngài?
Ai có thể sánh được với Ngài,
Ðấng uy nghi thánh khiết,
Ðấng vinh hiển đáng kinh,
Ðấng làm việc diệu kỳ?
12. Ngài đưa cánh tay phải ra,
Ðất liền nuốt trọn chúng.
13. Với tình thương chẳng phai tàn, Ngài dìu dắt dân Ngài cứu chuộc;
Bằng sức mạnh vạn năng, Ngài dẫn họ vào nơi ngự thánh của Ngài.
14. Các dân nghe tin ấy bèn run lên lẩy bẩy;
Nỗi đau đớn quằn quại bắt lấy dân Phi-li-tin.
15. Các thủ lãnh của Ê-đôm kinh hãi;
Các lãnh tụ của Mô-áp run sợ,
Các dân trong xứ Ca-na-an khiếp đảm rụng rời.
16. Kinh hoàng và sợ hãi giáng trên chúng;
Khi cánh tay quyền năng của Ngài tỏ ra, chúng đứng chết trân như đá;
Lạy CHÚA, cho đến khi dân Ngài vượt qua,
Cho đến khi dân Ngài mua chuộc đã vượt qua.
17. Ngài đem họ vào và trồng trên núi do Ngài làm chủ;
Lạy CHÚA, đó là nơi Ngài chọn làm chỗ ở của Ngài,
Lạy CHÚA, tức là Nơi Thánh tay Ngài đã lập.
18. CHÚA sẽ trị vì đời đời vô cùng.”
19. Thật vậy, các ngựa, các xe chiến mã, và các kỵ binh của Pha-ra-ôn đã bị chìm sâu trong lòng biển, vì CHÚA đã khiến nước ập lại phủ lấp họ, còn dân I-sơ-ra-ên đã đi trên đất khô mà vượt qua lòng biển.
Bài Ca của Mi-ri-am
20. Bấy giờ Nữ Tiên Tri Mi-ri-am chị của A-rôn cầm một trống lục lạc, và các phụ nữ cũng cầm trống lục lạc đi theo bà; họ vừa khua trống vừa nhảy múa. 21. Mi-ri-am cất tiếng hát rằng,
“Hãy ca ngợi CHÚA, vì Ngài đã chiến thắng vẻ vang;
Chiến mã và kỵ binh đều bị Ngài quăng xuống biển.”
Nước Ðắng Hóa Ngọt
22. Bấy giờ Mô-sê truyền cho dân I-sơ-ra-ên nhổ trại rời Hồng Hải ra đi. Họ đi vào Đồng Hoang Su-rơ. Họ đi trong đồng hoang ba ngày và chẳng nơi nào có nước. 23. Khi họ đến Ma-ra, họ không thể uống nước ở Ma-ra được, vì nước ở nơi đó đắng. Vì thế nơi đó có tên là Ma-ra. 24. Dân oán trách Mô-sê rằng, “Chúng tôi lấy gì uống đây?” 25. Ông kêu cầu CHÚA; CHÚA chỉ cho ông một khúc cây. Ông quăng khúc cây ấy xuống nước, nước liền biến thành ngọt.
Tại đó Ngài lập cho họ một quy luật và một mệnh lệnh, và cũng tại đó Ngài muốn thử lòng họ. 26. Ngài phán, “Nếu ngươi cẩn thận nghe theo tiếng CHÚA, Ðức Chúa Trời của ngươi, và làm điều ngay thẳng trước mắt Ngài, nếu ngươi vâng theo các điều răn Ngài và giữ các mạng lịnh Ngài, Ta sẽ không giáng bịnh tật nào trên ngươi, như Ta đã giáng trên dân Ai-cập, vì Ta là CHÚA, Ðấng chữa lành ngươi.”
27. Rồi từ đó họ đến Ê-lim là nơi có mười hai suối nước và bảy mươi cây chà là. Dân chúng hạ trại tại đó, bên cạnh các suối nước.

Tài Liệu