Xuất Ê-díp-tô Ký: Chương 16

Từ Thư Viện Tin Lành
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Sau đó toàn thể hội chúng Y-sơ-ra-ên đã rời khỏi Ê-lim đến sa mạc Sin, nằm ở giữa Ê-lim và Si-nai, vào ngày mười lăm của tháng thứ hai kể từ khi họ rời khỏi Ai-cập. 2. Cả hội chúng Y-sơ-ra-ên đã oán trách Môi-se và A-rôn trong hoang mạc. 3. Dân Y-sơ-ra-ên đã nói với họ rằng: Ước gì chúng tôi chết bởi tay của Đức Giê-hô-va trong xứ Ai-cập, vào lúc chúng tôi còn ngồi bên nồi thịt và ăn bánh no nê. Các ông đã đem chúng tôi vào trong hoang mạc nầy, để cả đoàn dân phải chết đói như thế nầy.

4. Đức Giê-hô-va phán với Môi-se: Hãy xem! Ta sẽ ban mưa bánh từ trời xuống cho các ngươi. Mỗi ngày dân chúng hãy đi ra nhặt đủ khẩu phần cho mỗi ngày. Ta sẽ thử xem họ có vâng lời Ta hay không. 5. Vào ngày thứ sáu, họ sẽ chuẩn bị và sẽ đem về sẽ gấp đôi những gì họ nhặt hằng ngày.

6. Môi-se và A-rôn đã nói với tất cả dân Y-sơ-ra-ên: Chiều nay, anh em sẽ nhận biết rằng chính Đức Giê-hô-va đã đem anh em ra khỏi Ai-cập; 7. và sáng mai, anh em sẽ thấy sự vinh quang của Đức Giê-hô-va, bởi vì Ngài đã nghe lời của anh em đã oán trách Đức Giê-hô-va. Còn chúng tôi chẳng là gì để anh em phải oán trách.

8. Môi-se nói: Buổi chiều Đức Giê-hô-va sẽ ban thịt cho anh em ăn, và buổi sáng sẽ ban bánh sẽ dư dật, bởi vì Đức Giê-hô-va đã nghe lời anh em oán trách Ngài. Còn chúng tôi là cái gì? Không phải anh em đã oán trách chúng tôi, nhưng đã oán trách Đức Giê-hô-va.

9. Môi-se đã nói với A-rôn: Hãy nói với cả hội chúng Y-sơ-ra-ên rằng: 'Hãy đến trước mặt Đức Giê-hô-va, bởi vì Ngài đã nghe lời oán trách của anh em.’” 10. Trong lúc A-rôn đang nói với cả hội chúng Y-sơ-ra-ên, họ nhìn về phía hoang mạc, thấy hào quang của Đức Giê-hô-va xuất hiện trong đám mây.

11. Đức Giê-hô-va nói với Môi-se rằng: 12. Ta đã nghe lời oán trách của dân Y-sơ-ra-ên. Hãy nói với họ rằng: Các ngươi sẽ được ăn thịt vào lúc hoàng hôn; đến sáng mai các ngươi sẽ có bánh ăn no nê. Các ngươi sẽ biết rằng Ta là Giê-hô-va, Ðức Chúa Trời của các ngươi.

13. Chiều xuống, chim cút kéo đến bao phủ doanh trại. Sáng hôm sau, có một lớp sương bào phủ rồi đọng lại trên cả doanh trại. 14. Khi lớp sương đó tan đi, trên bề mặt của hoang mạc xuất hiện một vật nho nhỏ, tròn mịn như hạt sương đọng lại trên mặt đất.

15. Khi dân Y-sơ-ra-ên thấy vậy, họ hỏi nhau: Vật gì vậy? bởi vì họ không biết vật đó là gì. Môi-se đã nói với họ: Đó là bánh mà Đức Giê-hô-va ban cho anh em để làm thức ăn.

16. Đây là điều Đức Giê-hô-va đã truyền: Mỗi người, hãy nhặt một ô-me cho nhu cầu của mình. Hãy nhặt cho từng người tùy theo số người trong trại của mình. 17. Dân Y-sơ-ra-ên đã làm như vậy. Kẻ nhặt nhiều hơn, người nhặt ít hơn. 18. Khi họ đong bằng ô-me, ai nhặt nhiều cũng không dư, ai nhặt ít cũng không thiếu - Mỗi người tùy theo nhu cầu của từng người mà họ lấy.

19. Môi-se nói: Đừng có ai để dành đến sáng mai. 20. Tuy nhiên họ không nghe lời của Môi-se. Một vài người đã để lại đến sáng mai thì nó sinh ra sâu và hôi thối. Môi-se nổi giận với họ. 21. Sáng nào cũng vậy, mỗi người đã nhặt theo khẩu phần của mình. Khi mặt trời nắng nóng, thì vật đó tan chảy.

22. Vào ngày thứ sáu, họ nhặt gấp đôi số bánh, mỗi người hai ô-me. Tất cả những người lãnh đạo của hội chúng đã đến và trình với Môi-se. 23. Ông nói với họ: Đây là lời Đức Giê-hô-va đã phán: Ngày mai là ngày Sa-bát, là ngày thánh dành cho Đức Giê-hô-va, đó là ngày nghỉ. Hãy nướng món gì anh em muốn nướng, hãy nấu món gì anh em muốn nấu, và rồi tất cả những gì còn lại hãy để dành cho đến sáng mai. 24. Vì vậy họ để dành cho đến sáng mai như lời Môi-se đã truyền. Vật đó không có mùi hôi thối và cũng chẳng sinh sâu bọ ở trong đó. 25. Môi-se nói: Hãy ăn thức ăn đó ngày hôm nay, bởi vì hôm nay là ngày Sa-bát dành cho Đức Giê-hô-va. Anh em sẽ chẳng tìm thấy vật đó ngoài đồng ngày hôm nay. 26. Anh em hãy nhặt trong sáu ngày, nhưng ngày thứ bảy là ngày Sa-bát, sẽ không có gì cả.

27. Tuy nhiên, vào ngày thứ bảy cũng có một vài người trong dân chúng đi ra để nhặt, nhưng họ chẳng tìm được gì. 28. Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se: Các ngươi còn từ chối, không vâng theo điều răn và mệnh lệnh của Ta cho đến bao giờ? 29. Hãy suy nghĩ đi. Đức Giê-hô-va đã ban cho các ngươi ngày Sa-bát, vì vậy trong ngày thứ sáu Ngài đã ban cho các ngươi lương thực đủ cho cả hai ngày. Mỗi người hãy ở tại nơi của mình. Không ai rời khỏi nơi của mình trong ngày thứ bảy. 30. Vì vậy dân chúng đã nghỉ ngơi trong ngày thứ bảy.

31. Nhà của Y-sơ-ra-ên đã đặt tên cho vật đó là Ma-na. Nó giống như một hạt ngò, màu trắng, vị như bánh tráng có mật ong.

32. Môi-se nói: Đây là điều Đức Giê-hô-va đã truyền: Hãy đổ đầy một ô-me, rồi giữ lại cho các thế hệ, để chúng thấy bánh mà Ta đã nuôi các ngươi trong hoang mạc lúc Ta đã đem các ngươi ra khỏi xứ Ai-cập. 33. Môi-se nói với A-rôn: Hãy lấy một cái bình, đổ đầy trong đó một ô-me ma-na, rồi đặt trước mặt Đức Giê-hô-va để lưu giữ cho các thế hệ. 34. A-rôn đã đặt vật đó trước Bảng Chứng Ước để được lưu giữ như lời Đức Giê-hô-va đã truyền cho Môi-se.

35. Dân Y-sơ-ra-ên đã ăn ma-na trong bốn mươi năm cho đến khi họ vào vùng đất định cư. Họ đã ăn ma-na cho đến khi họ đến biên giới của xứ Ca-na-an.

36. Một ô-me là một phần mười của một ê-pha.

Bản Dịch 1925

1. Nhằm ngày mười lăm tháng hai, sau khi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, cả hội chúng Y-sơ-ra-ên ở nơi Ê-lim đi đến đồng vắng Sin, nằm về giữa khoảng Ê-lim và Si-na-i. 2. Cả hội chúng Y-sơ-ra-ên oán trách Môi-se và A-rôn tại nơi đồng vắng, 3. nói cùng hai người rằng: Ôi! thà rằng chúng tôi chịu chết về tay Đức Giê-hô-va tại xứ Ê-díp-tô, khi còn ngồi kề nồi thịt và ăn bánh chán hê! Vì hai người dẫn dắt chúng tôi vào nơi đồng vắng nầy đều bị chết đói.

4. Đức Giê-hô-va bèn phán cùng Môi-se rằng: Nầy, ta sẽ từ trên trời cao làm mưa bánh xuống cho các ngươi. Dân sự sẽ đi ra, mỗi ngày nào thâu bánh đủ cho ngày nấy, đặng ta thử dân coi có đi theo luật lệ của ta hay chăng. 5. Qua ngày thứ sáu, dân sự sẽ dự bị phần đã góp, và sẽ được phần gấp bằng hai của mình thường thâu hằng ngày.

6. Môi-se và A-rôn bèn nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Chiều nay các ngươi sẽ nhận biết rằng ấy là Đức Giê-hô-va đã rút các ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, 7. và sáng mai sẽ thấy sự vinh quang của Đức Giê-hô-va, vì Ngài đã nghe lời các ngươi oán trách Ngài rồi. Vả lại, chúng ta là ai mà các ngươi oán trách chúng ta? 8. Môi-se nói: Chiều nầy Đức Giê-hô-va sẽ phát thịt cho các ngươi ăn, rồi sáng mai bánh nhiều dư dật, vì Ngài đã nghe lời các ngươi oán trách Ngài rồi. Thế thì, chúng ta là ai? Những lời oán trách chẳng phải đổ về chúng ta đâu, nhưng về Đức Giê-hô-va vậy.

9. Môi-se nói cùng A-rôn rằng: Hãy nói cho cả hội chúng Y-sơ-ra-ên rằng: Các ngươi hãy đến trước mặt Đức Giê-hô-va, vì Ngài đã nghe lời oán trách của các ngươi rồi. 10. Vả, khi A-rôn nói cùng cả hội chúng Y-sơ-ra-ên, thì họ xây mặt về phía đồng vắng, thấy sự vinh quang của Ngài hiện ra trong đám mây. 11. Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: 12. Ta đã nghe lời oán trách của dân Y-sơ-ra-ên. Vậy, ngươi hãy nói cùng chúng nó rằng: Lối chiều các ngươi sẽ ăn thịt; sáng mai sẽ ăn bánh no nê, và sẽ biết ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi.

13. Vậy, chiều lại, có chim cút bay lên phủ trên trại quân; đến sáng mai lại có một lớp sương ở chung quanh trại quân. 14. Lớp sương đó tan đi, trên mặt đồng vắng thấy có vật chi nhỏ, tròn, như hột sương đóng trên mặt đất. 15. Khi dân Y-sơ-ra-ên thấy, bèn hỏi nhau rằng: Cái chi vậy? Vì chẳng biết vật đó là gì. Môi-se bèn nói cùng dân sự rằng: Ấy là bánh mà Đức Giê-hô-va ban cho các ngươi làm lương thực đó.

16. Nầy là lời Đức Giê-hô-va đã phán dặn: Hãy tùy sức ăn của mỗi người, và tùy số người trong trại mà góp cho mỗi tên một ô-me.

17. Dân Y-sơ-ra-ên bèn làm như vậy, kẻ thì lượm nhiều, người thì lượm ít, 18. cứ lường từ ô-me; ai lượm nhiều chẳng được trội, ai lượm ít cũng chẳng thiếu; mỗi người lượm vừa đủ sức mình ăn. 19. Môi-se nói cùng dân sự rằng: Đừng ai để dư lại cho đến sáng mai. 20. Nhưng dân sự chẳng nghe theo lời Môi-se, một vài người để dư lại đến sáng mai; thì sâu hóa ở trong, vật sanh mùi hôi hám. Môi-se bèn nổi giận cùng họ. 21. Vậy, hằng buổi sớm mai mỗi người lượm vừa đủ sức mình ăn; khi mặt trời nắng nóng thì vật đó tan ra.

22. Đến ngày thứ sáu, dân sự lượm lương thực gấp hai; mỗi người hai ô-me. Các hội trưởng đến thuật lại cho Môi-se rõ. 23. Người đáp rằng: Ấy là lời Đức Giê-hô-va đã phán rằng: Mai là ngày nghỉ, tức ngày Sa-bát thánh cho Đức Giê-hô-va, hãy nướng món chi các ngươi muốn nướng, hãy nấu món chi các ngươi muốn nấu; hễ còn dư, hãy để dành đến sáng mai. 24. Dân sự bèn để dành cho đến sáng mai, y như lời Môi-se đã truyền; vật đó chẳng sanh mùi hôi hám và cũng chẳng hóa sâu chút nào.

25. Môi-se bèn nói rằng: Bữa nay hãy ăn đồ đó đi, vì là ngày Sa-bát của Đức Giê-hô-va; hôm nay các ngươi chẳng tìm thấy vật đó ở trong đồng đâu. 26. Các ngươi lượm trong sáu ngày, nhưng qua ngày thứ bảy là ngày Sa-bát, sẽ chẳng có đâu.

27. Ngày thứ bảy, một vài người trong vòng dân sự ra đặng lượm lấy, nhưng tìm chẳng thấy chi hết. 28. Đức Giê-hô-va bèn phán cùng Môi-se rằng: Các ngươi chẳng chịu vâng giữ điều răn và luật pháp ta cho đến chừng nào? 29. Hãy suy nghĩ rằng Đức Giê-hô-va đã cho các ngươi ngày Sa-bát; vậy nên, đến ngày thứ sáu Ngài lại cho các ngươi lương thực đủ hai ngày. Trong ngày thứ bảy, mỗi người phải ở yên chỗ mình, chớ ai ra khỏi nhà. 30. Thế thì, ngày thứ bảy dân sự đều nghỉ ngơi.

31. Nhà Y-sơ-ra-ên đặt tên lương thực nầy là ma-na; nó giống như hột ngò, sắc trắng, mùi như bánh ngọt pha mật ong.

32. Môi-se nói rằng: Lời Đức Giê-hô-va đã phán dặn như vầy: Hãy đổ đầy một ô-me ma-na, đặng lưu truyền trải các đời, hầu cho thiên hạ thấy thứ bánh ta đã cho các ngươi ăn nơi đồng vắng, khi ta rút các ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô. 33. Môi-se lại nói cùng A-rôn rằng: Hãy lấy một cái bình đựng đầy một ô-me ma-na, để trước mặt Đức Giê-hô-va, đặng lưu truyền các đời. 34. A-rôn bèn để bình đó trước sự chứng cớ, hầu cho được lưu truyền y như lời Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se. 35. Dân Y-sơ-ra-ên ăn ma-na trải bốn mươi năm, cho đến khi vào bờ cõi xứ Ca-na-an, là xứ có người ta ở.

36. Vả, ô-me là một phần mười của ê-pha.

Bản Dịch 2011

Lương Thực Từ Trời

1 Toàn thể hội chúng I-sơ-ra-ên nhổ trại rời khỏi Ê-lim đi vào Ðồng Hoang Sin, vùng đất nằm giữa Ê-lim và Si-nai; đó là ngày mười lăm, tháng thứ hai, sau khi họ rời khỏi xứ Ai-cập. 2 Cả hội chúng I-sơ-ra-ên oán trách Môi-se và A-rôn trong đồng hoang. 3 Dân I-sơ-ra-ên nói với họ, “Ước gì chúng tôi bị chết bởi tay CHÚA trong xứ Ai-cập khi được ngồi bên nồi thịt và ăn bánh no nê còn hơn là để hai ông đem chúng tôi vào đồng hoang này để cả hội chúng phải chết đói.”

4 CHÚA phán với Môi-se, “Này, Ta sẽ ban mưa bánh từ trời xuống cho các ngươi; mỗi ngày dân chúng sẽ đi ra và lấy đủ bánh cho ngày ấy. Ta sẽ dùng cách đó để thử chúng, xem chúng có vâng lời Ta chăng. 5 Ngày thứ sáu, chúng sẽ lấy về gấp đôi số lượng chúng lấy trong những ngày khác.”

6 Vậy Môi-se và A-rôn nói với toàn dân I-sơ-ra-ên, “Ðến chiều tối anh chị em sẽ biết rằng chính CHÚA đã đem anh chị em ra khỏi xứ Ai-cập. 7 Rồi đến sáng mai, anh chị em sẽ thấy vinh hiển của CHÚA, bởi Ngài đã nghe tiếng anh chị em oán trách CHÚA. Vì chúng tôi đâu là gì mà anh chị em oán trách chúng tôi?”

8 Môi-se lại nói, “Chiều nay CHÚA sẽ ban cho anh chị em thịt để ăn, rồi sáng mai anh chị em sẽ được no nê vì ăn bánh, bởi CHÚA đã nghe tiếng oán trách mà anh chị em đã oán trách Ngài; chứ chúng tôi là ai? Những lời anh chị em oán trách không phải là oán trách chúng tôi, nhưng là oán trách CHÚA.”

9 Ðoạn Môi-se nói với A-rôn, “Xin anh nói với toàn thể hội chúng I-sơ-ra-ên, ‘Hãy lại gần CHÚA, vì Ngài đã nghe tiếng oán trách của anh chị em.’”

10 Khi A-rôn nói với cả hội chúng I-sơ-ra-ên, họ hướng mắt nhìn về đồng hoang, và này, vinh quang CHÚA hiện ra trên mây. 11 CHÚA phán với Môi-se, 12 “Ta đã nghe tiếng oán trách của dân I-sơ-ra-ên. Hãy nói với chúng, ‘Vào chạng vạng tối nay các ngươi sẽ được ăn thịt; đến sáng mai các ngươi sẽ có bánh ăn no nê; bấy giờ các ngươi sẽ biết rằng Ta là CHÚA, Ðức Chúa Trời của các ngươi.’”

13 Khi trời sắp tối các chim cút bay đến phủ khắp doanh trại; sáng hôm sau, lại có một lớp sương phủ xung quanh doanh trại. 14 Khi lớp sương đó tan đi, kìa, trên mặt đồng hoang có một chất gì như một lớp mỏng mịn màng, mịn như bột phủ trên mặt đất. 15 Khi dân I-sơ-ra-ên thấy vậy, họ hỏi nhau, “Thứ gì vậy?” Vì họ không biết đó là thứ gì.

Môi-se nói với họ, “Ðây là bánh CHÚA ban cho anh chị em để ăn. 16 Ðây là điều CHÚA đã truyền, ‘Mỗi người cần bao nhiêu, cứ lấy đủ dùng cho mình, khoảng hai lít cho mỗi người, cứ theo số người ở trong lều mà lấy đủ dùng cho mọi người.’”

17 Dân I-sơ-ra-ên làm như vậy. Một số lấy nhiều, một số lấy ít. 18 Rồi họ lấy ô-me ra đong, ai lấy nhiều cũng không dư, ai lấy ít cũng không thiếu; cứ tùy sức mỗi người ăn được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu. 19 Môi-se nói với họ, “Ðừng ai để vật ấy còn thừa lại đến ngày mai.” 20 Tuy nhiên vẫn có một số người không nghe lời Môi-se; họ để dành một phần đến sáng hôm sau; vật ấy bèn sinh giòi và bốc mùi hôi thối; do đó Môi-se giận họ. 21 Vậy sáng nào cũng thế, họ đi ra hốt lớp bột ấy làm lương thực cho mình, ai cần bao nhiêu thì hốt bấy nhiêu; nhưng khi ánh nắng mặt trời bắt đầu nóng, lớp bột ấy liền tan chảy.

22 Ðến ngày thứ sáu họ lấy số lượng gấp đôi, mỗi người bốn lít. Khi những người lãnh đạo hội chúng đến hỏi Môi-se, 23 ông trả lời họ, “Ðây là điều CHÚA đã truyền: ‘Ngày mai là ngày yên nghỉ, ngày Sa-bát thánh để tôn kính CHÚA, hãy nướng món gì anh chị em muốn nướng, nấu món gì anh chị em muốn nấu, những gì còn dư hãy để dành cho sáng mai.’” 24 Vậy họ để dành bột ấy đến sáng mai, y như Môi-se đã truyền cho họ, và bột ấy không bị hôi thối hay bị sinh giòi.

25 Môi-se nói, “Hãy lấy bột ấy mà ăn hôm nay, vì hôm nay là ngày Sa-bát để tôn kính CHÚA. Hôm nay anh chị em sẽ không thấy bột ấy ngoài đồng. 26 Trong sáu ngày anh chị em sẽ ra lấy về dùng, nhưng đến ngày thứ bảy, là ngày Sa-bát, sẽ không có bột ấy.”

27 Nhưng trong ngày thứ bảy vẫn có một số người đi ra lấy, và họ chẳng tìm được gì. 28 CHÚA phán với Môi-se, “Các ngươi cứ từ chối, không vâng theo điều răn và mệnh lệnh Ta cho đến bao giờ? 29 Kìa, CHÚA đã ban cho các ngươi ngày Sa-bát, vì thế ngày thứ sáu Ngài đã ban cho các ngươi lương thực đủ ăn cho hai ngày. Ai nấy trong các ngươi hãy ở tại chỗ mình; đừng rời khỏi nơi mình trong ngày thứ bảy.” 30 Vậy dân chúng nghỉ ngơi trong ngày thứ bảy.

31 Nhà I-sơ-ra-ên gọi vật ấy là ma-na. Nó giống như hột ngò, màu trắng, có mùi vị tựa bánh tráng tẩm mật ong. 32 Môi-se nói, “Ðây là mệnh lệnh CHÚA đã truyền, ‘Hãy lấy hai lít ma-na giữ lại cho những thế hệ về sau, để chúng thấy thứ lương thực Ta đã nuôi các ngươi trong đồng hoang, khi Ta đem các ngươi ra khỏi xứ Ai-cập.’”

33 Vậy Môi-se nói với A-rôn, “Xin anh lấy một cái bình, đổ hai lít ma-na vào trong đó, rồi đặt bình ấy trước mặt CHÚA, và giữ như vậy từ thế hệ này qua thế hệ khác.” 34 Theo như lệnh CHÚA đã truyền cho Môi-se, A-rôn đặt bình ấy trước Chứng Cớ, để lưu giữ.

35 Dân I-sơ-ra-ên ăn ma-na bốn mươi năm, cho đến khi họ vào trong xứ có thể canh tác được. Họ cứ ăn ma-na cho đến khi họ tiến vào bờ cõi xứ Ca-na-an. 36 Một ô-me là một phần mười của một ê-pha.

Tài Liệu