Xuất Ê-díp-tô Ký: Chương 14

Từ Thư Viện Tin Lành
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: 2. Hãy truyền cho dân Y-sơ-ra-ên quay lại đóng trại trước Phi Ha-hi-rốt, ở giữa Mít-đôn và biển, đối diện với Ba-anh Sê-phôn. Các ngươi hãy đóng trại tại phía trước của nơi đó, bên cạnh bờ biển. 3. Bởi vì Pha-ra-ôn nghĩ rằng: Dân Y-sơ-ra-ên không rành địa hình cho nên họ bị nhốt trong hoang mạc. 4.Ta sẽ làm cho Pha-ra-ôn cứng lòng, hắn sẽ đuổi theo họ, để Ta sẽ được tôn vinh trên Pha-ra-ôn cùng cả quân đội của hắn; và rồi người Ai-cập sẽ biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va.

Họ đã làm như vậy.

5. Khi vua Ai-cập được báo rằng dân chúng đã thoát đi, Pha-ra-ôn và các quần thần của ông đã đổi ý về việc dân chúng, họ nói: Chúng ta đã thả cho dân Y-sơ-ra-ên ra đi, không còn phục vụ chúng ta nữa. Chúng ta đã làm gì vậy? 6. Do đó ông đã truyền lịnh chuẩn bị xe và dẫn quân cùng đi với mình. 7. Ông dẫn sáu trăm xe tuyển chọn, cùng tất cả các xe chiến mã khác trong xứ Ai-cập, và những sĩ quan chỉ huy chúng.

8. Đức Giê-hô-va đã làm cho Pha-ra-ôn, vua của Ai-cập, cứng lòng đuổi theo dân Y-sơ-ra-ên, trong khi dân nầy cứ mạnh dạn ra đi. 9. Người Ai-cập đã đuổi theo họ với tất cả ngựa, các xe chiến mã của Pha-ra-ôn, kỵ binh, cùng quân đội của ông - và đã đuổi kịp họ đang đóng trại trên bờ biển, gần Phi Ha-hi-rốt, ở phía trước của Ba-anh Sê-phôn.

10. Khi Pha-ra-ôn đến gần, dân Y-sơ-ra-ên ngước mắt lên, nhìn thấy dân Ai-cập đang đuổi theo họ. Dân Y-sơ-ra-ên khiếp sợ, rồi kêu van cùng Đức Giê-hô-va. 11. Họ nói với Môi-se: Tại Ai-cập không có đủ mồ để chôn hay sao mà ông lại đem chúng tôi vào trong hoang mạc nầy để chết? Ông đưa chúng tôi ra khỏi Ai-cập để làm gì? 12. Không phải chúng tôi đã nói với ông tại Ai-cập rằng cứ để chúng tôi phục dịch dân Ai-cập hay sao? Bởi vì thà phục dịch họ còn hơn là phải chết trong hoang mạc!

13. Nhưng Môi-se nói với dân chúng: Đừng khiếp sợ! Hãy đứng yên và nhìn xem sự giải cứu của Đức Giê-hô-va mà Ngài sẽ thực hiện vì các ngươi hôm nay. Những người Ai-cập mà các ngươi nhìn thấy hôm nay, các ngươi sẽ không bao giờ nhìn thấy họ trở lại nữa. 14. Đức Giê-hô-va sẽ chiến đấu vì các ngươi, còn các ngươi cứ giữ sự bình an.

15. Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se: Tại sao con kêu cầu Ta? Hãy truyền cho dân Y-sơ-ra-ên tiến về phía trước. 16. Về phần con, hãy đưa cây gậy của con lên, giang tay của con trên biển và nó sẽ rẽ ra. Dân Y-sơ-ra-ên sẽ đi qua giữa biển như đi trên đất khô. 17. Thật vậy Ta sẽ làm cho người Ai-cập cứng lòng, họ sẽ rượt theo dân chúng. Ta sẽ được tôn vinh vì Pha-ra-ôn, vì những xe chiến mã, vì kỵ binh, và vì cả quân đội của hắn. 18. Người Ai-cập sẽ nhận biết Ta là Đức Giê-hô-va khi Pha-ra-ôn, những xe chiến mã, và kỵ binh của hắn làm Ta rạng danh.

19. Thiên sứ của Đức Chúa Trời, là Đấng đi trước trại quân của dân Y-sơ-ra-ên, đã di chuyển và đi phía sau của họ. Trụ mây cũng di chuyển từ phía trước của họ ra phía sau của họ. 20. Trụ mây án ngữ giữa trại quân của Ai-cập và trại quân của Y-sơ-ra-ên. Đám mây khiến bóng tối ở bên nầy, tuy nhiên bên kia thì ánh sáng tỏa rạng thâu đêm. Vì vậy, suốt đêm bên nầy không thể đến gần bên kia.

21. Môi-se giơ tay của ông trên biển. Đức Giê-hô-va khiến một trận gió đông rất mạnh thổi trên biển suốt cả đêm: Nước rẽ ra và biển trở thành đất khô. 22. Dân Y-sơ-ra-ên đã đi giữa biển như trên đất khô, và nước tạo thành bức tường bên phải và bên trái của họ. 23. Người Ai-cập đã đuổi theo. Tất cả ngựa, những xe chiến mã, và kỵ binh của Pha-ra-ôn đã đi theo họ vào giữa biển. 24. Ðến canh sáng, Đức Giê-hô-va từ trong trụ mây và trụ lửa nhìn xuống quân đội Ai-cập, Ngài làm cho quân đội Ai-cập bị rối loạn. 25. Ngài đã tháo bánh xe của những xe chiến mã, làm chúng di chuyển cách khó khăn. Người Ai-cập nói với nhau: Chúng ta hãy chạy trốn khỏi dân Y-sơ-ra-ên. - Bởi vì Đức Giê-hô-va đã chiến đấu với người Ai-cập thay cho họ.

26. Đức Giê-hô-va đã phán cùng Môi-se: Hãy đưa cây gậy của con trên biển để nước quay trở lại phủ trên quân Ai-cập, trên những xe chiến mã, và kỵ binh của chúng.

27. Môi-se đã đưa tay của ông trên biển. Đến sáng thì biển phủ đầy độ sâu của nó. Trong lúc người Ai-cập tìm cách tẩu thoát khỏi đó, Đức Giê-hô-va đã lắc mạnh khiến người Ai-cập rơi vào giữa biển. 28. Nước đã quay trở lại, phủ lấp trên những xe chiến mã, những kỵ binh, và cả đạo quân của Pha-ra-ôn đã kéo để rượt đuổi họ, vào lòng biển. Không một người nào của họ còn sống sót. 29. Nhưng dân Y-sơ-ra-ên đã đi giữa biển như trên đất khô, và nước đã tạo thành bức tường bên phải và bên trái của họ.

30. Trong ngày đó, Đức Giê-hô-va đã giải cứu dân Y-sơ-ra-ên khỏi tay của người Ai-cập. Dân Y-sơ-ra-ên đã nhìn thấy xác chết của người Ai-cập trên bãi biển. 31. Vì dân Y-sơ-ra-ên đã chứng kiến việc lớn lao mà Đức Giê-hô-va đã làm cho dân Ai-cập, cho nên họ đã kính sợ Đức Giê-hô-va, đã tin cậy Đức Giê-hô-va và Môi-se, là đầy tớ của Ngài.

Bản Dịch 1925

1. Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: 2. Hãy truyền cho dân Y-sơ-ra-ên trở lại đóng trại tại trước Phi-Ha-hi-rốt, ngang Ba-anh-Sê-phôn, giữa khoảng Mít-đôn và biển. Các ngươi hãy đóng trại đối diện nơi nầy, gần biển. 3. Chắc Pha-ra-ôn sẽ nói về dân Y-sơ-ra-ên rằng: Dân đó lạc đường bị khốn trong đồng vắng rồi. 4. Ta sẽ làm cho Pha-ra-ôn cứng lòng, người sẽ đuổi theo dân đó; nhưng ta sẽ vì Pha-ra-ôn và cả toán binh người được rạng danh; người Ê-díp-tô sẽ biết ta là Đức Giê-hô-va. Dân Y-sơ-ra-ên bèn làm như vậy.

5. Vả, họ báo cùng vua Ê-díp-tô rằng dân Hê-bơ-rơ đã trốn đi rồi. Lòng Pha-ra-ôn và quần thần đối cùng dân đó bèn thay đổi, nói rằng: Chúng ta đã làm chi vậy, tha dân Y-sơ-ra-ên đi để khỏi phục dịch ta nữa sao? 6. Pha-ra-ôn bèn thắng xe và đem dân mình theo. 7. Người đem sáu trăm xe thượng hạng và hết thảy xe trong xứ Ê-díp-tô, trên mỗi xe đều có chiến binh cả. 8. Đức Giê-hô-va làm cho Pha-ra-ôn, vua xứ Ê-díp-tô, cứng lòng, đuổi theo dân Y-sơ-ra-ên; nhưng dân nầy đã ra đi một cách dạn dĩ. 9. Người Ê-díp-tô và cả ngựa xe, lính kỵ, cùng toán binh của Pha-ra-ôn đều đuổi theo dân Y-sơ-ra-ên, gặp đang đóng đồn nơi bờ biển, gần Phi-ha-hi-rốt, ngang Ba-anh-Sê-phôn.

10. Vả, khi Pha-ra-ôn đến gần, dân Y-sơ-ra-ên ngước mắt lên, thấy dân Ê-díp-tô đuổi theo, bèn lấy làm hãi hùng, kêu van Đức Giê-hô-va. 11. Chúng lại nói cùng Môi-se rằng: Xứ Ê-díp-tô há chẳng có nơi mộ phần, nên nỗi người mới dẫn chúng tôi vào đồng vắng đặng chết sao? Người đưa chúng tôi ra xứ Ê-díp-tô để làm chi? 12. Chúng tôi há chẳng có nói cùng người tại xứ Ê-díp-tô rằng: Để mặc chúng tôi phục dịch dân Ê-díp-tô, vì thà rằng phục dịch họ còn hơn phải chết nơi đồng vắng? 13. Môi-se đáp cùng dân sự rằng: Chớ sợ chi, hãy ở đó, rồi ngày nay xem sự giải cứu Đức Giê-hô-va sẽ làm cho các ngươi; vì người Ê-díp-tô mà các ngươi ngó thấy ngày nay, thì chẳng bao giờ ngó thấy nữa. 14. Đức Giê-hô-va sẽ chiến cự cho, còn các ngươi cứ yên lặng.

15. Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Sao ngươi kêu van ta? Hãy bảo dân Y-sơ-ra-ên cứ đi; 16. còn ngươi hãy giơ gậy lên, đưa tay trên mặt biển, phân rẽ nước ra, thì dân Y-sơ-ra-ên sẽ xuống biển đi như trên đất cạn. 17. Còn ta sẽ làm cho dân Ê-díp-tô cứng lòng theo dân Y-sơ-ra-ên xuống biển, rồi ta sẽ được rạng danh vì Pha-ra-ôn, cả đạo binh, binh xa, và lính kỵ người. 18. Khi nào ta được rạng danh vì Pha-ra-ôn, binh xa, cùng lính kỵ người, thì người Ê-díp-tô sẽ rõ ràng ta là Đức Giê-hô-va vậy.

19. Thiên sứ của Đức Chúa Trời đã đi trước trại quân của dân Y-sơ-ra-ên lộn lại đi sau; còn trụ mây vốn đi trước trại quân, lại ở về sau; 20. trụ mây đứng về giữa khoảng trại người Ê-díp-tô và trại dân Y-sơ-ra-ên, làm áng mây tối tăm cho đàng nầy, soi sáng ban đêm cho đàng kia; nên trọn cả đêm hai trại chẳng hề xáp gần nhau được.

21. Vả, Môi-se giơ tay ra trên biển, Đức Giê-hô-va dẫn trận gió đông thổi mạnh đến đùa biển lại trọn cả đêm; Ngài làm cho biển bày ra khô, nước phân rẽ. 22. Dân Y-sơ-ra-ên xuống biển, đi như trên đất cạn; còn nước làm thành một tấm vách ngăn bên hữu và bên tả. 23. Người Ê-díp-tô bèn đuổi theo; hết thảy ngựa, binh xa cùng lính kỵ của Pha-ra-ôn đều theo xuống giữa biển. 24. Vả, đến canh sáng, Đức Giê-hô-va ở trong lòng trụ mây và lửa, nhìn ra thấy trại quân Ê-díp-tô, bèn làm cho họ phải rối loạn. 25. Ngài tháo bánh xe của họ, khiến dẫn dắt cực nhọc. Người Ê-díp-tô bèn nói nhau rằng: Ta hãy trốn khỏi dân Y-sơ-ra-ên đi, vì Đức Giê-hô-va thế dân đó mà chiến cự cùng chúng ta.

26. Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy giơ tay ngươi ra trên biển, nước sẽ trở lấp người Ê-díp-tô, binh xa và lính kỵ của chúng nó. 27. Môi-se bèn giơ tay mình ra trên biển, lối sáng mai, nước trở lấp phủ đáy biển lại, người Ê-díp-tô chạy trốn bị nước chận; vậy Đức Giê-hô-va xô họ xuống giữa biển. 28. Thế thì, nước trở lại bao phủ binh xa, lính kỵ của cả đạo binh Pha-ra-ôn đã theo dân Y-sơ-ra-ên xuống biển, chẳng còn sót lại một ai. 29. Song dân Y-sơ-ra-ên đi giữa biển như trên đất cạn; nước làm thành vách ngăn bên hữu và bên tả. 30. Trong ngày đó, Đức Giê-hô-va giải cứu dân Y-sơ-ra-ên thoát khỏi tay người Ê-díp-tô; dân ấy thấy người Ê-díp-tô chết trên bãi biển. 31. Dân Y-sơ-ra-ên thấy việc lớn lao mà Đức Giê-hô-va đã làm cho người Ê-díp-tô, nên kính sợ Ngài, tin Ngài và Môi-se, là tôi tớ Ngài.

Bản Dịch 2011

Vượt Hồng Hải

1 Khi ấy CHÚA phán với Môi-se, 2 “Hãy bảo dân I-sơ-ra-ên quay lại và đóng trại đối diện với Pi Ha-hi-rốt, giữa Mích-đôn và biển, đối diện với Ba-anh Xê-phôn. Các ngươi sẽ đóng trại đối ngang với nó, cạnh bờ biển. 3 Bấy giờ Pha-ra-ôn sẽ nói về dân I-sơ-ra-ên rằng, ‘Chúng nó đang đi lẩn quẩn trong vùng, vì sa mạc đã chận hết các hướng đi của chúng rồi.’ 4 Ta sẽ để Pha-ra-ôn cứ cứng lòng, nó sẽ đuổi theo họ. Bấy giờ Ta sẽ được tôn trọng vì Pha-ra-ôn và vì toàn thể đạo quân nó; rồi dân Ai-cập sẽ biết rằng Ta là CHÚA.” Dân I-sơ-ra-ên làm y như vậy.

5 Khi vua Ai-cập được báo rằng dân I-sơ-ra-ên đã bỏ trốn, Pha-ra-ôn và quần thần của ông đều đổi ý và nói, “Chúng ta đã làm gì vậy? Chúng ta đã thả dân I-sơ-ra-ên ra đi, để chúng không làm nô lệ cho chúng ta nữa sao?” 6 Vậy ông truyền lịnh thắng xe và kéo quân xuất chinh. 7 Ông đích thân dẫn sáu trăm xe thiện chiến, và kéo theo tất cả các xe chiến mã khác trong đất Ai-cập, cùng các sĩ quan chỉ huy chúng. 8 CHÚA để cho Pha-ra-ôn vua Ai-cập cứng lòng và đuổi theo dân I-sơ-ra-ên trong khi họ ra đi cách hiên ngang. 9 Dân Ai-cập đuổi theo họ; tất cả ngựa, các xe chiến mã, các kỵ binh, và quân đội của Pha-ra-ôn. Chúng đuổi kịp họ giữa lúc họ hạ trại bên bờ biển, gần Pi Ha-hi-rốt, đối ngang Ba-anh Xê-phôn.

10 Khi Pha-ra-ôn đến gần, dân I-sơ-ra-ên nhìn lại, và kìa, dân Ai-cập đang truy đuổi họ gần kịp rồi. Dân I-sơ-ra-ên sợ hãi quá đỗi; họ cất tiếng kêu cầu CHÚA. 11 Họ nói với Môi-se, “Bộ ở Ai-cập không đủ mộ để chôn hay sao mà ông đem chúng tôi vào đây để chết trong sa mạc? Ông đem chúng tôi ra khỏi Ai-cập để làm gì? 12 Há chẳng phải khi còn ở Ai-cập chúng tôi đã nói với ông, ‘Mặc kệ chúng tôi, cứ để chúng tôi làm nô lệ cho người Ai-cập’ hay sao? Vì thà làm nô lệ cho dân Ai-cập còn hơn bỏ thây trong sa mạc.”

13 Nhưng Môi-se nói với dân, “Ðừng sợ, hãy đứng yên đó, và nhìn xem ơn giải cứu CHÚA thực hiện cho anh chị em hôm nay, vì những người Ai-cập anh chị em thấy hôm nay, anh chị em sẽ không bao giờ thấy họ nữa. 14 CHÚA sẽ chiến đấu cho anh chị em, anh chị em chỉ có việc đứng yên mà nhìn.”

15 Bấy giờ CHÚA phán với Môi-se, “Tại sao ngươi kêu cầu Ta? Hãy bảo dân I-sơ-ra-ên tiếp tục tiến tới. 16 Phần ngươi, hãy cầm cây gậy của ngươi đưa lên, và hãy đưa tay ngươi ra trên biển để rẽ nước ra, hầu dân I-sơ-ra-ên có thể đi trên đất khô băng qua biển. 17 Bấy giờ Ta sẽ để cho dân Ai-cập cứng lòng hầu chúng đuổi theo họ vào lòng biển, rồi Ta sẽ được tôn trọng vì cớ Pha-ra-ôn cùng tất cả quân đội của nó, các xe chiến mã, và các kỵ binh của nó. 18 Khi Ta đã đánh hạ Pha-ra-ôn, cùng các xe chiến mã, và các kỵ binh của nó rồi, Ta sẽ được tôn trọng, và dân Ai-cập sẽ biết rằng Ta là CHÚA.”

19 Thiên sứ của Ðức Chúa Trời vốn ở trước đội ngũ I-sơ-ra-ên di chuyển về phía sau họ, và trụ mây vốn ở phía trước họ bây giờ cũng di chuyển về phía sau họ. 20 Trụ mây án ngữ giữa đội quân Ai-cập và đội ngũ I-sơ-ra-ên. Cùng một trụ mây ấy mà bóng tối bao phủ mịt mù bên này và ánh sáng tỏa rạng thâu đêm bên kia. Vì thế suốt đêm không ai bên này xáp lại gần bên kia được.

21 Bấy giờ Môi-se đưa tay ra trên biển. CHÚA khiến một cơn gió đông cực mạnh thổi trên biển suốt đêm, rẽ biển ra, và dồn nước lại, khiến biển lộ đất khô. 22 Dân I-sơ-ra-ên đi trên đất khô vào lòng biển; nước biển biến thành hai bức tường hai bên, một ở bên phải và một ở bên trái. 23 Quân Ai-cập đuổi theo họ. Tất cả ngựa, các xe chiến mã, và các kỵ binh của Pha-ra-ôn rượt theo họ mà vào lòng biển. 24 Ðến canh sáng, CHÚA từ trong trụ lửa và trụ mây nhìn xuống đạo quân Ai-cập; Ngài làm đạo quân ấy bị hỗn loạn 25 bằng cách khiến các bánh xe của chúng sút ra, nên chúng phải di chuyển rất khó khăn. Quân Ai-cập nói với nhau, “Chúng ta hãy chạy trốn khỏi người I-sơ-ra-ên, vì CHÚA đánh người Ai-cập thay cho họ.”

26 Bấy giờ CHÚA phán với Môi-se, “Hãy đưa tay ngươi ra trên biển, để nước trở lại phủ trên quân Ai-cập, trên các xe chiến mã và các kỵ binh của chúng.” 27 Vậy Môi-se đưa tay ông ra trên biển. Khi bình minh ló dạng, biển đã phủ nước lại như cũ. Quân Ai-cập ùa nhau chạy trốn, nhưng CHÚA đã chôn người Ai-cập dưới lòng biển. 28 Nước ập trở lại và phủ lấp các xe chiến mã và các kỵ binh, tức toàn thể đạo quân của Pha-ra-ôn đã đuổi theo họ vào lòng biển; không một người sống sót. 29 Nhưng dân I-sơ-ra-ên đã đi trên đất khô ở giữa lòng biển mà vượt qua biển; nước biến thành hai bức tường hai bên họ, một ở bên phải và một ở bên trái.

30 Như vậy ngày hôm đó CHÚA đã cứu dân I-sơ-ra-ên khỏi tay dân Ai-cập. Dân I-sơ-ra-ên thấy quân Ai-cập chết, xác nổi tấp vào bờ. 31 Dân I-sơ-ra-ên đã chứng kiến việc lớn lao mà CHÚA đã làm đối với dân Ai-cập, vì thế họ kính sợ CHÚA và tin CHÚA, cùng tin Môi-se tôi tớ Ngài.

Tài Liệu