Lu-ca: Chương 23

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB42C023)
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Đoạn, cả hội đồng đứng dậy, điệu Ngài đến trước mặt Phi-lát 2. Họ bèn khởi cáo Ngài rằng: Chúng tôi đã thấy người nầy xui dân ta làm loạn, cấm nộp thuế cho Sê-sa, và xưng mình là Đấng Christ, là Vua. 3. Phi-lát gạn Ngài rằng: Chính ngươi là Vua dân Giu-đa phải không? Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Thật như lời. 4. Phi-lát bèn nói với các thầy tế lễ cả và dân chúng rằng: Ta không thấy người nầy có tội gì. 5. Nhưng họ cố nài rằng: Người nầy xui giục dân sự, truyền giáo khắp đất Giu-đê, bắt đầu từ xứ Ga-li-lê rồi đến đây. 6. Khi Phi-lát nghe điều đó, thì hỏi nếu người nầy thật là dân Ga-li-lê chăng. 7. Biết Ngài thuộc quyền cai trị của vua Hê-rốt, bèn giải đến cho vua Hê-rốt, vua ấy ở tại thành Giê-ru-sa-lem trong mấy ngày đó. 8. Vua Hê-rốt thấy Đức Chúa Jêsus thì mừng lắm; vì lâu nay vua muốn gặp Ngài, nhân đã nghe nói về chuyện Ngài, và mong xem Ngài làm phép lạ. 9. Vậy, vua hỏi Ngài nhiều câu, song Ngài không trả lời gì hết. 10. Các thầy tế lễ cả và các thầy thông giáo ở đó, cáo Ngài dữ lắm. 11. Bấy giờ vua Hê-rốt và quân lính hầu vua đều đãi Ngài cách khinh dể và nhạo báng Ngài; đoạn, họ mặc áo hoa hòe cho Ngài, rồi giao Ngài về cho Phi-lát. 12. Trước kia Phi-lát với vua Hê-rốt thù hiềm nhau, nhưng nội ngày ấy trở nên bạn hữu.

13. Phi-lát hiệp các thầy tế lễ cả, các quan đề hình và dân chúng lại, mà nói rằng: 14. Các ngươi đã đem nộp người nầy cho ta, về việc xui dân làm loạn; nhưng đã tra hỏi trước mặt các ngươi đây, thì ta không thấy người mắc một tội nào mà các ngươi đã cáo; 15. vua Hê-rốt cũng vậy, vì đã giao người về cho ta. Vậy, người nầy đã không làm điều gì đáng chết, 16. nên ta sẽ đánh đòn rồi tha đi. 17. (Số là đến ngày lễ, quan phải tha một tên tù cho dân.)

18. Chúng bèn đồng thanh kêu lên rằng: Hãy giết người nầy đi, mà tha Ba-ra- ba cho chúng tôi! 19. Vả, tên nầy bị tù vì dấy loạn trong thành, và vì tội giết người. 20. Phi-lát có ý muốn tha Đức Chúa Jêsus, nên lại nói cùng dân chúng nữa. 21. Song chúng kêu lên rằng: Đóng đinh nó trên cây thập tự đi! Đóng đinh nó trên cây thập tự đi! 22. Phi-lát lại nói đến lần thứ ba, rằng: Vậy người nầy đã làm điều ác gì? Ta không tìm thấy người có sự gì đáng chết. Vậy, đánh đòn xong, ta sẽ tha. 23. Nhưng chúng cố nài, kêu lớn tiếng rằng phải đóng đinh Ngài trên cây thập tự; tiếng kêu của họ được thắng. 24. Phi-lát truyền làm y như lời chúng xin. 25. Bèn tha tên tù vì tội dấy loạn và giết người, là người chúng đã xin tha; rồi phó Đức Chúa Jêsus cho mặc ý họ.

26. Khi chúng điệu Đức Chúa Jêsus đi, bắt một người xứ Sy-ren, tên là Si- môn, từ ngoài đồng về, buộc phải vác cây thập tự theo sau Ngài. 27. Có đoàn dân đông lắm đi theo Đức Chúa Jêsus, và có mấy người đàn bà đấm ngực khóc về Ngài. 28. Nhưng Đức Chúa Jêsus xây mặt lại với họ mà phán rằng: Hỡi con gái thành Giê-ru-sa-lem, đừng khóc về ta, song khóc về chính mình các ngươi và về con cái các ngươi. 29. Vì nầy, ngày hầu đến, người ta sẽ nói rằng: Phước cho đàn bà son, phước cho dạ không sanh đẻ và vú không cho con bú! 30. Bấy giờ, người ta sẽ nói với núi rằng: Hãy đổ xuống trên chúng ta! với gò rằng: Hãy che chúng ta! 31. Vì nếu người ta làm những sự ấy cho cây xanh, thì cây khô sẽ xảy ra sao? 32. Chúng cũng đem hai người đi nữa, là kẻ trộm cướp, để giết cùng với Ngài. 33. Khi đến một chỗ gọi là chỗ Sọ, họ đóng đinh Ngài trên cây thập tự tại đó, cùng hai tên trộm cướp, một tên bên hữu Ngài, một tên bên tả. 34. Song Đức Chúa Jêsus cầu rằng: Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết mình làm điều gì. Đoạn, họ bắt thăm chia nhau áo xống của Ngài. 35. Dân chúng đứng đó mà ngó. Các người coi việc nhạo cười Ngài, rằng: Nó đã cứu kẻ khác; nếu nó là Đấng Christ, Đấng Đức Chúa Trời đã lựa, thì hãy cứu mình đi! 36. Quân lính cũng giỡn cợt Ngài, lại gần đưa giấm cho Ngài uống, 37. mà rằng: Nếu ngươi là Vua dân Giu-đa, hãy tự cứu lấy mình đi! 38. Phía trên đầu Ngài, có đề rằng: Người Nầy Là Vua Dân Giu-đa.

39. Vả, một tên trộm cướp bị đóng đinh cũng mắng nhiếc Ngài rằng: Ngươi không phải là Đấng Christ sao? Hãy tự cứu lấy mình ngươi cùng chúng ta nữa! 40. Nhưng tên kia trách nó rằng: Ngươi cũng chịu một hình phạt ấy, còn chẳng sợ Đức Chúa Trời sao? 41. Về phần chúng ta, chỉ là sự công bình, vì hình ta chịu xứng với việc ta làm; nhưng người nầy không hề làm một điều gì ác. 42. Đoạn lại nói rằng: Hỡi Jêsus, khi Ngài đến trong nước mình rồi, xin nhớ lấy tôi! 43. Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Quả thật, ta nói cùng ngươi, hôm nay ngươi sẽ được ở với ta trong nơi Ba-ra-đi.

44. Khi đó, ước giờ thứ sáu, khắp xứ đều tối tăm cho đến giờ thứ chín. 45. Mặt trời trở nên tối, và màn trong đền thờ xé chính giữa ra làm hai. 46. Đức Chúa Jêsus bèn kêu lớn rằng: Hỡi Cha, tôi giao linh hồn lại trong tay Cha! Ngài vừa nói xong thì tắt hơi. 47. Thầy đội thấy sự đã xảy ra, ngợi khen Đức Chúa Trời rằng: Thật người nầy là người công bình. 48. Cả dân chúng đi xem, thấy nông nổi làm vậy, đấm ngực mà trở về. 49. Song những kẻ quen biết Đức Chúa Jêsus và các người đàn bà theo Ngài từ xứ Ga-li-lê, đều đứng đằng xa mà ngó.

50. Có một người, tên là Giô-sép, làm nghị viên tòa công luận, là người chánh trực công bình, 51. không đồng ý và cũng không dự việc các người kia đã làm. Người ở A-ri- ma-thê, là thành thuộc về xứ Giu-đê, vẫn trông đợi nước Đức Chúa Trời. 52. Người bèn đi đến Phi-lát mà xin xác Đức Chúa Jêsus. 53. Khi đã đem xác Ngài xuống khỏi cây thập tự, người lấy vải liệm mà bọc, rồi chôn trong huyệt đã đục nơi hòn đá, là huyệt chưa chôn ai hết. 54. Bấy giờ là ngày sắm sửa, và ngày Sa-bát gần tới. 55. Các người đàn bà đã từ xứ Ga-li-lê đến với Đức Chúa Jêsus, theo Giô-sép, xem mả và cũng xem xác Ngài đặt thể nào. Khi trở về, họ sắm sửa những thuốc thơm và sáp thơm. 56. Ngày Sa-bát, họ nghỉ ngơi theo luật lệ.

Bản Dịch 2011

Phi-lát Xử Án Chúa
(Mat 27:1-2, 11-14; Mác 15:1-5; Gg 18:28-38)
1. Bấy giờ cả hội đồng đứng dậy và giải Ðức Chúa Jesus đến Phi-lát. 2. Họ bắt đầu tố cáo Ngài rằng, “Chúng tôi đã thấy người nầy sách động quần chúng trong nước chúng tôi, cấm chúng tôi nộp thuế cho Sê-sa, và tự xưng là Ðấng Christ, tức là vua.”
3. Phi-lát hỏi Ngài, “Có phải ngươi là vua dân Do-thái không?”
Ngài đáp, “Chính ngươi đã nói thế.”
4. Phi-lát nói với các trưởng tế và đám đông, “Ta xét thấy người nầy không có tội gì cả.”
5. Nhưng họ cứ khăng khăng nói rằng, “Hắn đã xúi giục dân bằng cách đi giảng dạy khắp xứ Giu-đê, bắt đầu từ Ga-li-lê cho tới đây.”
6. Khi Phi-lát nghe như thế, ông hỏi phải chăng bị cáo là người Ga-li-lê. 7. Khi ông biết Ngài thuộc quyền tài phán của Hê-rốt, ông sai giải Ngài đến Hê-rốt, vì lúc đó ông ấy đang có mặt tại Giê-ru-sa-lem.
Hê-rốt Xử Án Chúa
8. Khi Hê-rốt thấy Ðức Chúa Jesus, ông rất mừng, vì từ lâu ông rất mong được gặp Ngài, bởi ông đã nghe người ta nói nhiều về Ngài, và ông mong thấy Ngài biểu diễn vài phép lạ. 9. Ông hỏi Ngài nhiều câu, nhưng Ngài không trả lời ông tiếng nào. 10. Các trưởng tế và các thầy dạy giáo luật đứng dậy tố cáo Ngài gay gắt. 11. Hê-rốt và quân lính của ông khinh khi và chế nhạo Ngài. Chúng khoác trên Ngài một áo choàng rực rỡ, rồi giải trả Ngài lại cho Phi-lát.
12. Ngày hôm đó Hê-rốt và Phi-lát trở thành bạn với nhau, chứ trước đó hai bên luôn hiềm khích nhau.
Phi-lát Kết Án Chúa
(Mat 27:15-26; Mác 15:6-15; Gg 18:39-19:16)
13. Phi-lát triệu tập các trưởng tế, các quan chức, và dân lại, 14. rồi nói với họ, “Các ngươi giải người nầy đến ta, vì cho rằng đương sự đã sách động quần chúng, và nầy, trước mặt các ngươi, ta đã hỏi cung đương sự và thấy người nầy không phạm tội như các ngươi đã tố cáo. 15. Cả Hê-rốt cũng thấy vậy, vì ông ấy đã giải trả đương sự lại chúng ta. Nầy, đương sự chẳng làm điều chi đáng chết. 16. Vậy ta sẽ cho đánh phạt đương sự rồi thả ra.” [17 Số là vào mỗi kỳ lễ lớn, Phi-lát thường có lệ phóng thích cho họ một tù nhân.]
18. Nhưng họ đồng thanh la lớn, “Hãy giết hắn đi! Hãy thả Ba-ra-ba cho chúng tôi!” 19. Ba-ra-ba là kẻ đã bị tù vì tội dấy loạn trong thành và can tội sát nhân.
20. Nhưng Phi-lát muốn thả Ðức Chúa Jesus nên nói với họ một lần nữa. 21. Nhưng họ càng gào to, “Hãy đóng đinh hắn trên cây thập tự! Hãy đóng đinh hắn trên cây thập tự!”
22. Ông hỏi họ lần thứ ba, “Tại sao? Người nầy đã làm điều ác gì? Ta không thấy người nầy có tội gì đáng chết. Vậy ta sẽ cho đánh phạt đương sự, rồi thả ra.”
23. Nhưng họ cứ gào to hơn nữa, nhất định đòi phải đóng đinh Ngài cho được, và tiếng gào thét của họ đã thắng. 24. Vậy Phi-lát ra phán quyết thuận theo lời yêu cầu của họ. 25. Ông cho thả người họ yêu cầu, một kẻ đã bị tù vì tội dấy loạn và sát nhân, còn Ðức Chúa Jesus, ông trao nộp Ngài theo ý họ muốn.
Chúa Chịu Ðóng Ðinh
(Mat 27:32-44; Mác 15:21-32; Gg 19:17-27)
26. Ðang khi họ dẫn Ngài đi ra, họ túm lấy một người tên là Si-môn quê ở Sy-ren, ông ấy vừa từ dưới quê lên. Họ đặt cây thập tự trên vai ông, bắt ông vác nó đi theo Ðức Chúa Jesus. 27. Một đoàn dân rất đông đi theo Ngài, trong đó có những bà đấm ngực và khóc thương Ngài. 28. Nhưng Ðức Chúa Jesus quay lại các bà ấy và nói, “Hỡi những phụ nữ Giê-ru-sa-lem, đừng khóc cho Ta, nhưng hãy khóc cho chính các ngươi và cho con cháu các ngươi. 29. Vì nầy, những ngày đến người ta sẽ nói, ‘Phước cho những phụ nữ không con, cho những dạ chẳng mang thai, và cho những vú không cho con bú.’ 30. Khi ấy người ta sẽ nói với núi rằng, ‘Hãy đổ xuống trên chúng tôi,’ và nói với đồi rằng, ‘Hãy phủ lấp chúng tôi.’ 31. Vì khi cây vẫn còn xanh mà người ta đã đối xử như vậy, thì khi cây khô rồi người ta sẽ đối xử ra sao?”
32. Có hai người khác, hai tên tội phạm, cũng bị dẫn đi hành quyết với Ngài. 33. Khi đến một chỗ gọi là Ðồi Sọ, họ đóng đinh Ngài và hai tên tội phạm tại đó, một tên bên phải Ngài và một tên bên trái Ngài. 34. Bấy giờ Ðức Chúa Jesus nói, “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết họ làm điều gì.” Họ bốc thăm để chia nhau y phục Ngài.
35. Dân chúng đứng nhìn, trong khi những người lãnh đạo buông lời chế nhạo Ngài rằng, “Hắn đã cứu những người khác, hãy để hắn cứu lấy hắn, nếu hắn thật là Ðấng Christ, Ðấng Ðức Chúa Trời đã chọn!” 36. Bọn lính cũng nhạo báng Ngài; chúng lại gần, đưa giấm cho Ngài, 37. và nói, “Nếu ông là vua dân Do-thái, hãy cứu lấy ông đi!” 38. Phía trên đầu Ngài có một tấm bảng ghi,
“NGƯỜI NẦY LÀ VUA DÂN DO-THÁI.”
39. Một trong hai tội phạm bị treo ở đó cũng buông lời xúc phạm đến Ngài rằng, “Ông không phải là Ðấng Christ sao? Hãy cứu lấy ông và cứu chúng tôi với.”
40. Nhưng tên kia quở trách nó, bảo rằng, “Mày đang chịu cùng một hình phạt mà còn không kính sợ Ðức Chúa Trời sao? 41. Chúng ta bị hình phạt như thế nầy thật đáng lắm, xứng với những việc chúng ta làm, nhưng người nầy đâu có làm gì sai phạm.” 42. Rồi hắn nói, “Lạy Ðức Chúa Jesus, xin Ngài nhớ đến con khi Ngài vào vương quốc của Ngài.”
43. Ngài đáp, “Quả thật, Ta nói với ngươi, hôm nay ngươi sẽ ở với Ta trong cõi phước hạnh.”
Chúa Chết
(Mat 27:45-56; Mác 15:33-41; Gg 19:28-30)
44. Lúc ấy vào khoảng mười hai giờ trưa, khắp xứ đều tối tăm cho đến ba giờ chiều. 45. Mặt trời bị nhật thực, và bức màn trong đền thờ bị xé ở giữa ra làm hai. 46. Sau khi Ðức Chúa Jesus kêu lên một tiếng lớn, Ngài nói, “Cha ơi, Con xin trao linh hồn Con trong tay Cha.” Nói như thế xong, Ngài trút hơi thở cuối cùng.
47. Viên đại đội trưởng thấy sự việc xảy ra như thế, ông cất tiếng tôn vinh Ðức Chúa Trời và nói rằng, “Người nầy đúng là một người ngay lành.” 48. Mọi người tụ lại để xem cảnh ấy, khi thấy sự việc đã xảy ra, bèn đấm ngực mà trở về. 49. Những người quen thân Ngài và các bà theo Ngài từ Ga-li-lê đứng đàng xa theo dõi mọi diễn biến.
Sự An Táng Chúa
(Mat 27:57-61; Mác 15:42-47; Gg 19:38-42)
50. Bấy giờ có một người tốt và ngay lành tên là Giô-sép, làm nghị viên của Hội Ðồng Lãnh Ðạo, 51. nhưng không tán thành quyết định và hành động của họ. Ông là người quê ở A-ri-ma-thê, một thành của miền Giu-đê, và hằng trông đợi vương quốc Ðức Chúa Trời. 52. Ông đến gặp Phi-lát và xin thi hài của Ðức Chúa Jesus. 53. Ông đem xác Ngài xuống, lấy vải gai quấn lại, rồi đặt vào một hang mộ đục sẵn trong vách đá; hang mộ ấy chưa hề chôn ai. 54. Hôm đó là ngày Chuẩn Bị, và ngày Sa-bát sắp bắt đầu. 55. Các bà đã theo Ngài từ Ga-li-lê cũng theo đến đó; họ thấy ngôi mộ và thấy rõ thi thể Ngài được đặt như thế nào. 56. Sau đó họ trở về để chuẩn bị hương liệu và dầu thơm. Ngày Sa-bát họ nghỉ theo luật định.

Tài Liệu