Gióp : Chương 17

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB18C017)
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Hơi thở tôi bay đi; các ngày tôi hầu hết; Mồ mả sẵn dành cho tôi!
2. Kẻ cười nhạo vây chung quanh tôi, Mắt tôi hằng nom sự sỉ nhục của chúng nó.
3. Xin Chúa ban cho tôi một bằng cớ; hãy bảo lãnh tôi bên Chúa; Vì ngoài Chúa ai sẽ bảo lãnh cho tôi?
4. Vì Chúa khiến lòng chúng không thông sáng, Nên Chúa sẽ không cất chúng cao lên.
5. Người nào nộp bằng hữu mình cho bị cướp, Mắt của con cái nó sẽ bị hao mòn.
6. Nhưng Đức Chúa Trời có làm tôi trở nên tục ngữ của dân sự, Chúng khạc nhổ nơi mặt tôi.
7. Mắt tôi lư lờ vì buồn rầu, tứ chi tôi thảy đều như một cái bóng.
8. Các người ngay thẳng đều sẽ lấy làm lạ, Còn người vô tội sẽ nổi giận cùng kẻ ác tệ.
9. Song người công bình sẽ bền vững trong đường lối mình, Và người có tay tinh sạch sẽ càng ngày càng được mạnh dạn.
10. Nhưng, hỡi các ngươi, hết thảy khá biện luận lại nữa; Song ta không thấy trong các ngươi có ai khôn ngoan.
11. Các ngày tôi đã qua, Các mưu ý tôi, tức các thiết ý của lòng tôi, đã bị diệt.
12. Chúng lấy đêm trở làm ngày; Trước sự tối tăm, chúng nói rằng ánh sáng hầu gần.
13. Nếu tôi trông cậy âm phủ làm nhà tôi, Nếu tôi đặt giường tôi tại nơi tối tăm;
14. Vì tôi đã nói với cái huyệt rằng: Ngươi là cha ta; Với sâu bọ rằng: Các ngươi là mẹ và chị ta,
15. Vậy thì sự trông cậy tôi ở đâu? Sự trông cậy tôi, ai sẽ thấy nó được?
16. Khi tôi được an nghỉ trong bụi đất, Thì sự trông cậy sẽ đi xuống cửa âm phủ.

Bản Dịch 2011

Gióp Cầu Xin Ðược Giảm Bớt Ðau Khổ
1. Hơi thở của con chỉ còn thoi thóp;
Những ngày của đời con đã sắp hết rồi;
Phần mộ đang chờ đợi con.
2. Chẳng phải một bọn nhạo báng đang vây quanh con sao?
Mắt con cứ nhìn thấy thái độ khiêu khích của chúng.
3. Xin Ngài đặt xuống một của cầm để bảo lãnh con cho Ngài;
Vì ngoài Ngài ra, ai dám đưa tay bảo lãnh con?
4. Vì Ngài đã khiến tâm trí chúng không còn thông sáng;
Cho nên xin Ngài đừng cho chúng được thắng hơn.
5. Kẻ nào phản nộp bạn bè để lấy thưởng,
Nguyện thị lực của con cái nó bị yếu đi.
6. Ngài đã làm cho con thành đề tài để người ta đàm tiếu;
Con bị biến thành kẻ để người ta phỉ nhổ cười chê.
7. Mắt của con đã làng đi vì sầu khổ;
Toàn thân con như cái bóng biết đi.
8. Những người ngay thẳng đều ngạc nhiên về việc đó;
Người vô tội sẽ phẫn nộ đối với bọn vô tín vô luân.
9. Tuy nhiên, người công chính sẽ giữ vững đường lối mình;
Người có tay trong sạch sẽ càng ngày càng mạnh mẽ.
10. Còn các anh, tất cả các anh, bây giờ mời các anh trở lại;
Nhưng tôi không thấy trong các anh có ai được khôn ngoan.
11. Những ngày của đời tôi đã qua, các dự tính của tôi đã đổ vỡ;
Những ước muốn của lòng tôi đã tan thành mây khói.
12. Người ta muốn biến đêm thành ngày;
Giữa cảnh tối tăm, họ nói, ‘Ánh sáng sắp ló dạng rồi!’
13. Nếu tôi đợi để về âm phủ là nơi tôi coi như nhà sẽ ở,
Nếu tôi đặt giường của tôi trong bóng tối âm u,
14. Nếu tôi nói với huyệt mả, ‘Ngươi là cha ta,’
Và nói với giòi bọ, ‘Các ngươi là mẹ và chị em ta,’
15. Vậy thì hy vọng của tôi ở đâu?
Có ai nhìn thấy tia hy vọng gì cho tôi chăng?
16. Hy vọng đó sẽ đi xuống cổng âm phủ với tôi chăng?
Chúng tôi sẽ cùng nhau đi vào bụi đất để an nghỉ chăng?

Tài Liệu