Con Người

Từ Thu Vien Tin Lanh
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Danh hiệu “Con Người” hay “con người” được dùng rất nhiều lần trong Thánh Kinh. Tùy theo bối cảnh và văn mạch, danh hiệu này được hiểu với vài ý nghĩa khác nhau.

Ý Nghĩa Trong Cựu Ước

Danh hiệu “con người” (בן–אדם, ben-'adam) được chép 107 lần trong Cựu Ước, phần lớn được ghi lại trong sách Ê-xê-chi-ên (93 lần). Trong Thánh Kinh Cựu Ước, từ ngữ “con người” được hiểu với ba ý nghĩa chính:

Ý nghĩa đầu tiên của từ ngữ này được dùng để mô tả tình trạng thấp hèn của loài người so với sự cao cả oai nghi quyền năng của Đức Chúa Trời. Ý nghĩa đó được ghi lại trong Dân Số Ký 23:19; Gióp 25:6, 35:8; Thi Thiên 8:4, 80:17, 144:3, 146:3; Ê-sai 51:12, 56:2; Giê-rê-mi 49:18, 49:33, 50:40, 51:43; Đa-ni-ên 8:17. Từ ý nghĩa này, một số chữ “con người - ben-'adam” trong nguyên tác đã được dịch là “phàm nhân” trong bản Kinh Thánh Việt Ngữ 2011.

Ý nghĩa thứ hai của chữ “con người” trong Cựu Ước được ghi lại trong sách Ê-xê-chi-ên. Tất cả 93 lần từ ngữ này được dùng trong sách Ê-xê-chi-ên đều chỉ về Tiên tri Ê-xê-chi-ên. Vì phần lớn chữ “con người” trong Cựu Ước được dùng để chỉ về Tiên tri Ê-xê-chi-ên cho nên chữ này còn được người Do Thái hiểu một cách mặc định là đấng tiên tri.

Ý nghĩ thứ ba của từ ngữ này trong Thánh Kinh Cựu Ước được Tiên tri Đa-ni-ên dùng để mô tả một nhân vật rất đặc biệt, được ký thuật như sau: “Tôi lại nhìn thấy một vị giống như con người đến với những đám mây trời. Vị ấy đến gần và được đưa đến trước mặt Đấng Thượng Cổ. Đấng Thượng Cổ ban cho vị ấy quyền thống trị, vinh quang và vương quốc. Mọi dân tộc, mọi quốc gia, mọi ngôn ngữ đều phục vụ vị ấy. Quyền thống trị Ngài là quyền đời đời, chẳng hề mai một; và vương quốc Ngài không bao giờ suy vong” (Đa-ni-ên 7:13-14).

Nhân vật mà Tiên tri Đa-ni-ên dùng danh hiệu “con người” để mô tả trong những câu Kinh Thánh trên có những đặc điểm của Đấng Messiah đã được dự ngôn. Một số học giả Do Thái về sau, dựa trên khải tượng của Tiên tri Đa-ni-ên, đã cho rằng “Con Người” là một danh hiệu khác của Đấng Messiah.

Ý Nghĩa Trong Tân Ước

Trong Thánh Kinh Tân Ước, danh hiệu “Con Người” (ὁ υἱὸς τοὺ ἀνθρώπου) được dùng để chỉ về Đức Chúa Jesus. Trong Kinh Thánh tiếng Việt, chữ này thường được viết hoa.

Bốn sách Phúc Âm đã dùng chữ “Con Người” 81 lần: 30 lần trong Ma-thi-ơ, 14 lần trong Mác, 25 lần trong Lu-ca, và 12 lần trong Giăng. Chữ “Con Người” cũng được ghi lại 1 lần trong Công Vụ, 1 lần trong Hê-bơ-rơ, và 2 lần trong sách Khải Huyền.

Đức Chúa Jesus thường dùng danh hiệu “Con Người” để chỉ về chính Ngài. Vài thí dụ tiêu biểu về ý nghĩa này như: “Chồn cáo có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ gối đầu.” (Ma-thi-ơ 8:20) “Vì Con Người đã đến để cứu kẻ bị lạc mất.” (Ma-thi-ơ 18:11) “Vì Con Người là Chúa của ngày Sa-bát.” (Ma-thi-ơ 12:8) “Như Giô-na đã ở trong bụng cá ba ngày và ba đêm, Con Người cũng sẽ ở trong lòng đất ba ngày và ba đêm.” (Ma-thi-ơ 12:40).

Đức Chúa Jesus dùng danh hiệu “Con Người” khi nói về sự khổ hình và sự chết của Ngài. Trong 14 lần danh hiệu “Con Người” được ghi lại trong Phúc Âm Mác, 9 lần Chúa dùng để nhắc đến sự chết của Chúa. “Con Người phải chịu nhiều đau khổ. Các trưởng lão, các trưởng tế, và các thầy dạy giáo luật sẽ loại trừ Người. Người sẽ bị giết, rồi ba ngày sau sẽ sống lại.” (Mác 8:31) “Khi xuống núi Ngài ra lịnh cho họ không được nói với ai những gì họ đã thấy cho đến khi Con Người từ cõi chết sống lại.” (Mác 9:9) “Con Người sẽ bị phản nộp vào tay người ta. Họ sẽ giết Người, và Người sẽ bị giết, nhưng ba ngày sau Người sẽ sống lại.” (Mác 9:31).

Đức Chúa Jesus còn dùng danh hiệu “Con Người” để mô tả sự tái lâm và uy quyền của Ngài. “Vì như sét chớp ở phương đông và nhoáng ở phương tây thể nào, sự hiện đến của Con Người cũng thể ấy” (Ma-thi-ơ 24:27). “Trong ngày Con Người được hiển lộ cũng sẽ như vậy” (Lu-ca 17:30). “Khi Con Người đến, liệu Con Người sẽ thấy đức tin còn trên mặt đất chăng?” (Lu-ca 18:8). “Nhưng từ bây giờ trở đi Con Người sẽ ngồi bên phải ngai quyền năng của Ðức Chúa Trời” (Lu-ca 22:68).

Tương Quan Giữa Danh Hiệu Con Người và Con Đức Chúa Trời

Sứ đồ Giăng mô tả bản chất của Đức Chúa Jesus vừa là Con Đức Chúa Trời, vừa là Con Người. Trong Phúc Âm Giăng, hai danh hiệu này mang ý nghĩa tương đương, và đều được dùng để chỉ về Đức Chúa Jesus: “Quả thật, quả thật, Ta nói với các ngươi, giờ sắp đến và bây giờ đã đến, khi người chết sẽ nghe tiếng Con Ðức Chúa Trời, và ai nghe sẽ sống. Vì như Cha có sự sống trong Ngài thể nào, Cha cũng đã ban cho Con có sự sống trong Con thể ấy. Cha đã trao quyền thực thi phán quyết cho Con, vì Con là Con Người.” (Giăng 5:25-27) “Na-tha-na-ên nói với Ngài: ‘Thưa Thầy, Thầy thật là Con Ðức Chúa Trời, Thầy là Vua của I-sơ-ra-ên.’ Ðức Chúa Jesus đáp lời và nói với ông: ‘Vì Ta nói với ngươi rằng Ta đã thấy ngươi dưới cây vả, nên ngươi tin phải không? Ngươi sẽ thấy những việc lớn hơn thế.’ Ðoạn Ngài nói tiếp với ông: ‘Quả thật, quả thật, Ta nói với các ngươi, các ngươi sẽ thấy trời mở ra, và các thiên sứ của Ðức Chúa Trời cất lên và ngự xuống trên Con Người.’” (Giăng 1:49-51).

Giăng dùng danh hiệu Con Người mô tả sự hy sinh và sự thăng thiên của Chúa: “Ðám đông nói với Ngài: ‘Chúng tôi nghe trong sách Luật Pháp dạy rằng Ðấng Christ sẽ còn lại đời đời. Nhưng sao Thầy bảo Con Người phải được nhấc lên? Con Người nầy là ai?’ Ðức Chúa Jesus nói với họ: ‘Ánh sáng ở với các ngươi ít lâu nữa. Hãy bước đi trong khi còn ánh sáng, kẻo bóng tối bắt kịp các ngươi; ai đi trong bóng tối không biết mình đi đâu. Trong khi các ngươi còn ánh sáng, hãy tin vào ánh sáng, để các ngươi trở thành con cái của ánh sáng’” (Giăng 8:28).

Tương tự như Giăng, tác giả thư Hê-bơ-rơ phân tích mối tương quan giữa hai danh hiệu Con Đức Chúa Trời và Con Người; rồi cho biết cả hai danh hiệu đó đều chỉ về Đức Chúa Jesus. Trong chương 1, tác giả đã ôn lại vài khái niệm căn bản về Đấng được gọi là Con Đức Chúa Trời. Con Đức Chúa Trời là Đấng có bản chất của Đức Chúa Trời, Ngài ngồi bên hữu Đức Chúa Trời, và đồng tể trị với Đức Chúa Trời.

Trong chương 2, tác giả thư Hê-bơ-rơ giải thích cho độc giả rằng Con Đức Chúa Trời đã trở thành Con Người. Tác giả lưu ý độc giả: chữ “con người” trong Thi Thiên 8:4-6 không đơn thuần chỉ mang ý nghĩa “phàm nhân” nhưng còn được dùng để mô tả Đức Chúa Jesus.

Tương Quan Giữa Danh Hiệu Con Người và Đấng Messiah

Trong Cựu Ước, Thi Thiên 8:4 mô tả thân phận thấp hèn của con người. Tác giả Thi Thiên 8 cho biết “con người” chỉ là một sinh vật nhỏ bé không ra gì so với Đức Chúa Trời cao cả quyền uy, là Đấng đã tạo dựng mặt trăng và các ngôi sao. Dầu vậy, Đức Chúa Trời đã ban vinh quang và sự tôn kính cho “con người,” đặt “con người” chỉ thấp hơn Đức Chúa Trời một chút, và trao cho “con người” quyền cai trị mọi tạo vật mà Chúa đã sáng tạo.

Nội dung Thi Thiên thứ 8, khi đọc lướt qua, dường như chỉ so sánh thân phận của loài người với địa vị cao cả Đức Chúa Trời. Tuy nhiên, tác giả thư Hê-bơ-rơ nói rằng Thi Thiên 8 còn có một ý nghĩa sâu xa hơn. Thi Thiên này là một lời tiên tri về Đấng Messiah. Từ ngữ “con người” trong Thi Thiên này chỉ về Đức Chúa Jesus. Ngài phải ở trong địa vị thấp hèn một thời gian ngắn; rồi sau đó Đức Chúa Jesus sẽ nhận vinh quang và tôn trọng; và rồi Ngài sẽ tể trị cả vũ trụ này.

Tác giả thư Hê-bơ-rơ trích dẫn Thi Thiên 8:4, và giải thích như sau:

“‘Loài người là gì mà Chúa nhớ đến? Con người là ai mà Chúa lại quan tâm? Chúa đã đặt Người thấp hơn các thiên sứ trong một thời gian ngắn; Chúa đội cho Người mão triều vinh quang và tôn trọng, đặt mọi vật phục dưới chân Người.’ Khi đặt mọi vật phục Đức Chúa Jesus như vậy, Đức Chúa Trời chẳng để một vật nào không phục Ngài. Tuy nhiên, hiện nay chúng ta chưa thấy mọi vật phục Ngài. Nhưng chúng ta thấy Đức Chúa Jesus, Đấng bị đặt thấp hơn các thiên sứ trong một thời gian ngắn, bây giờ được đội mão triều vinh quang và tôn trọng vì sự chết mà Ngài đã chịu, để nhờ ân điển của Đức Chúa Trời, Ngài đã nếm sự chết vì mọi người.” (Hê-bơ-rơ 2:5-8).

Tác giả thư Hê-bơ-rơ đã mô tả quyền tể trị của Đức Chúa Jesus trên toàn vũ trụ giống như hình ảnh tể trị của Đấng được gọi là “Con Người” đã được ký thuật trong Đa-ni-ên 7:13-14. Bằng cách trình bày như vậy, tác giả thư Hê-bơ-rơ đã giúp cho độc giả hiểu rằng Đức Chúa Jesus chính là Đấng Messiah mà người Do Thái đang mong đợi.

Trong Khải Huyền, Giăng cũng dùng danh hiệu Con Người để mô tả vinh quang của Đức Chúa Jesus trên thiên đàng: “Bấy giờ tôi thấy, kìa, một đám mây trắng, trên đám mây đó có ai đang ngồi, trông giống như Con Người; trên đầu Ngài có một mão bằng vàng, trong tay Ngài có một liềm sắc bén.” (Khải Huyền 14:14). Ê-tiên, vị chấp sự tuẫn đạo đầu tiên, cũng có một khải tượng tương tự: “Kìa, tôi thấy trời mở ra, và Con Người đứng bên phải Ðức Chúa Trời.” (Công Vụ 7:56).

Mặc dầu những người theo Do Thái giáo không tin Đức Chúa Jesus là Đấng Messiah, họ tin rằng Đấng được Tiên tri Đa-ni-ên gọi bằng danh hiệu Con Người chính là Đấng Messiah. Do dó, khi Đức Chúa Jesus nhận Ngài là Con Người, nghĩa là Đấng Messiah; người Do Thái cho rằng Đức Chúa Jesus lộng ngôn, vì vậy, Đức Chúa Jesus đã bị người Do Thái giết (Lu-ca 22:66-70). Cũng vì lý do tương tự, khi Ê-tiên nói rằng ông thấy Con Người - tức Đức Chúa Jesus - đứng bên phải Đức Chúa Trời; người Do Thái đã ùa lại, ném đá giết Ê-tiên chết ngay lập tức (Công Vụ 7:56-65).

Tóm Tắt

Danh hiệu “con người” được dùng rất nhiều lần trong Kinh Thánh. Trong Cựu Ước, từ ngữ này được dùng để mô tả tình trạng thấp hèn của loài người trước Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa chí cao. Phần lớn chữ “con người” trong Cựu Ước chỉ về Tiên tri Ê-xê-chi-ên. Tiên tri Đa-ni-ên dùng danh hiệu “con người” để mô tả một Đấng Quyền Uy, giống như Đấng Messiah. Trong Tân Ước, danh hiệu Con Người được Đức Chúa Jesus dùng để gọi chính Ngài. Tân Ước giải thích Đấng mang danh hiệu Con Người cũng chính là Đấng được gọi là Con Đức Chúa Trời, là Đấng Messiah, tức là Đấng Christ.

Trích Dẫn Từ Tài Liệu

Tài Liệu Tham Khảo