Tôn Ngợi Đấng Tạo Hóa

Từ Thu Vien Tin Lanh
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Tác Giả

  • Nguyên tác: I'll Praise My Maker
  • Lời: Isaac Watts (1674-1748)
  • Nhạc: Gabriel Davis (1768-1824)

Lời Anh

I'll Praise My Maker
1. I’ll praise my Maker while I’ve breath,
And when my voice is lost in death,
Praise shall employ my nobler powers;
My days of praise shall ne’er be past,
While life, and thought, and being last,
Or immortality endures.
2. Why should I make a man my trust?
Princes must die and turn to dust;
Vain is the help of flesh and blood:
Their breath departs, their pomp, and power,
And thoughts, all vanish in an hour,
Nor can they make their promise good.
3. Happy the man whose hopes rely
On Israel’s God: He made the sky,
And earth, and seas, with all their train:
His truth for ever stands secure;
He saves th’oppressed, He feeds the poor,
And none shall find His promise vain.
4. The Lord has eyes to give the blind;
The Lord supports the sinking mind;
He sends the labr’ing conscience peace;
He helps the stranger in distress,
The widow, and the fatherless,
And grants the pris’ner sweet release.
5. He loves His saints, He knows them well,
But turns the wicked down to hell;
Thy God, O Zion! ever reigns:
Let every tongue, let every age,
In this exalted work engage;
Praise Him in everlasting strains.
6. I’ll praise Him while He lends me breath,
And when my voice is lost in death,
Praise shall employ my nobler powers;
My days of praise shall ne’er be past,
While life, and thought, and being last,
Or immortality endures.


Lời Việt

Tôn Ngợi Đấng Tạo Hóa
1. Khi còn sống tôi ca ngợi Chúa luôn;
Tận khi bóng chết cuốn trọn hơi tàn,
Lời ca bừng tiếp nối trong hồn tôi;
Năm tháng tôn ngợi Chúa sẽ không cùng,
Trong lòng, đời sống, tư tưởng còn mãi
Đến cõi trường tồn cứ luôn ca ngợi.
2. Tâm hồn nức vui trong niềm kính yêu,
Nơi tay cao cả sáng tạo vũ trụ,
Trời xanh, mặt đất, núi sông đại dương:
Chân lý muôn đời sẽ đứng yên định;
Không còn đàn áp, đau buồn, giằng xé,
Sẽ chẳng thất vọng khi nương nhờ Ngài.
3. Mang nguồn sáng tươi cho đời tối tăm;
Tay Ngài nâng đỡ trí vương u buồn;
Ngài đưa hồn bối rối đi bình an;
Cho kiếp lưu lạc hết thấy cô độc;
Bồng ẵm, dìu dắt, gìn giữ, hàn gắn,
Phóng thích tù đày với bao vui mừng.
4. Môi miệng xướng ca khi còn sống thêm;
Tận khi bóng chết phủ chặt cuộc đời,
Lời ca liền chuyển lên cung bậc cao;
Năm tháng ca ngợi Chúa sẽ không dừng,
Trong lòng, đời sống, tư tưởng còn mãi
Suốt cõi trường tồn cứ luôn ca ngợi.

Tài Liệu Tham Khảo