Rô-ma: Chương 2

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB45C002)
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Bản Dịch Đại Chúng

Sự Phán Xét của Ðức Chúa Trời

Vì vậy, người kia! Dù bạn là ai, bạn không thể được miễn trừ, bởi vì bạn xét đoán người khác, nhưng bạn - người phán xét - cũng làm những việc giống như vậy, và bạn đã tự kết án chính mình. Chúng ta biết rằng sự phán xét của Ðức Chúa Trời dành cho những người hành động như vậy là phù hợp với chân lý.

Hơn nữa, hỡi người kia! Nếu như bạn lên án người khác làm những điều đó mà chính bạn cũng làm những việc giống như vậy, bạn tưởng có thể thoát khỏi sự phán xét của Ðức Chúa Trời hay sao? Hay là bạn xem thường sự hào phóng của lòng nhân từ, nhịn nhục và khoan dung của Ðức Chúa Trời? Bạn không biết rằng lòng nhân từ của Ðức Chúa Trời là để cho bạn có cơ hội ăn năn hay sao? Tuy nhiên, tấm lòng cứng cỏi, không ăn năn của bạn đang tích lũy cho mình sự phẫn nộ trong ngày thịnh nộ và mặc khải về sự phán xét công chính của Đức Chúa Trời, là Đấng sẽ báo trả mỗi người tùy theo việc họ làm.

Thật vậy, sự sống đời đời được ban cho những ai kiên tâm làm lành, tìm kiếm vinh quang, tôn trọng và bất tử; còn ai ích kỷ, không vâng phục chân lý, vâng phục sự bất chính thì chuốc lấy sự giận dữ và thịnh nộ. Hoạn nạn và khốn khổ sẽ giáng trên mọi người làm ác, trước cho người Do Thái, sau cho người Hy Lạp; vinh quang, tôn trọng và bình an sẽ ban cho mọi người làm lành, trước cho người Do Thái, sau cho người Hy Lạp. Bởi vì Đức Chúa Trời không thiên vị ai.

Mọi Người Sẽ Bị Chúa Phán Xét

Nhưng ai không biết luật pháp mà phạm tội, sẽ bị hư vong không theo luật pháp; còn những ai có luật pháp mà phạm tội, thì sẽ bị phán xét bởi luật pháp. Bởi vì đối với Ðức Chúa Trời, không phải những người nghe luật pháp được kể là công chính, nhưng những người làm theo luật pháp mới được xưng công chính.

Dân ngoại vốn không có luật pháp, nhưng theo bản năng tự nhiên thực hiện những việc luật pháp dạy, thì dù không có luật pháp, những điều này đã là luật pháp cho chính họ. Họ chứng tỏ rằng những gì luật pháp đòi hỏi đã được khắc ghi trong lòng họ; lương tâm họ chứng thực điều đó; còn tư tưởng họ khi thì cáo buộc, khi thì biện hộ giữa những điều đó.

Rồi có một ngày, theo Phúc Âm của tôi, Đức Chúa Trời sẽ phán xét những việc thầm kín của nhân loại qua Đấng Christ Jesus.

Người Do Thái và Luật Pháp

Tuy nhiên, nếu bạn mang danh là người Do Thái, ỷ lại vào luật pháp, tự hào về Ðức Chúa Trời, cho rằng mình hiểu biết ý muốn Ngài, và xác định những điều cao cả nhờ những dạy dỗ từ luật pháp, hơn thế nữa tự nghĩ rằng mình là người dẫn đường cho người mù, ánh sáng cho người đi trong tối tăm, giáo sư của người khờ dại, thầy của người ấu trĩ, biểu tượng của tri thức và chân lý, vậy tại sao bạn dạy người khác mà không dạy chính mình? Bạn giảng đừng ăn cắp, bạn có ăn cắp không? Bạn nói đừng phạm tội ngoại tình, bạn có ngoại tình không? Bạn gớm ghét hình tượng, bạn có cướp bóc các đền miếu không? Bạn tự hào về luật pháp, nhưng sao bạn vi phạm luật pháp, làm nhục Đức Chúa Trời? Như có lời chép: “Vì các ngươi mà danh Đức Chúa Trời bị sỉ nhục giữa các dân ngoại.”

Thật vậy, nếu bạn vâng giữ luật pháp thì việc cắt bì thực sự có giá trị; nhưng nếu bạn vi phạm luật pháp thì dù bạn có cắt bì cũng như không có cắt bì. Vậy, nếu một người không chịu cắt bì mà tuân giữ các điều răn của luật pháp, thì việc không chịu cắt bì của người đó lại không được kể như đã chịu cắt bì rồi sao?

Những người không cắt bì trên thân xác nhưng tuân giữ luật pháp, sẽ đoán xét bạn, là người có văn bản của luật pháp và được cắt bì mà lại vi phạm luật pháp. Vì một người chỉ có bề ngoài là người Do Thái thì không phải là người Do Thái thật; sự cắt bì cũng vậy, chỉ ở bên ngoài trên thân xác. Nhưng một người bên trong là người Do Thái mới thực là người Do Thái; sự cắt bì thật phát xuất từ tấm lòng, bởi Đức Thánh Linh, chứ không bằng văn tự. Một người như vậy sẽ được khen ngợi, không phải từ loài người, mà từ Đức Chúa Trời.

Bản Dịch Việt Ngữ

Sự Phán Xét của Ðức Chúa Trời

1. Vì vậy, hỡi người kia, dù bạn là ai, bạn không thể được miễn trừ; bởi vì bạn xét đoán người khác, nhưng bạn - người phán xét - cũng làm những việc giống như vậy, thì bạn đã tự kết án chính mình. 2. Chúng ta biết rằng sự phán xét của Ðức Chúa Trời dành cho những người hành động như vậy là phù hợp với chân lý. 3. Hơn nữa, hỡi người kia, nếu như bạn lên án người khác làm những điều đó mà chính bạn cũng làm những việc giống như vậy, bạn tưởng có thể thoát khỏi sự phán xét của Ðức Chúa Trời hay sao? 4. Hay là bạn xem thường sự hào phóng của lòng nhân từ, nhịn nhục và khoan dung của Ðức Chúa Trời? Bạn không biết rằng lòng nhân từ của Ðức Chúa Trời là để cho bạn có cơ hội ăn năn hay sao? 5. Nhưng tấm lòng cứng cỏi, không ăn năn của bạn đang tích lũy cho mình sự phẫn nộ trong ngày thịnh nộ và mặc khải về sự phán xét công chính của Đức Chúa Trời, 6. là Đấng sẽ báo trả mỗi người tùy theo việc họ làm. 7. Thật vậy, sự sống đời đời được ban cho những ai kiên tâm làm lành, tìm kiếm vinh quang, tôn trọng và bất tử; 8. còn ai ích kỷ, không vâng phục chân lý, vâng phục sự bất chính thì chuốc lấy sự giận dữ và thịnh nộ. 9. Hoạn nạn và khốn khổ sẽ giáng trên mọi người làm ác, trước cho người Do Thái, sau cho người Hy Lạp; 10. vinh quang, tôn trọng và bình an sẽ ban cho mọi người làm lành, trước cho người Do Thái, sau cho người Hy Lạp. 11. Bởi vì Đức Chúa Trời không thiên vị ai.

Mọi Người Sẽ Bị Chúa Phán Xét

12. Nhưng ai không biết luật pháp mà phạm tội, sẽ bị hư vong không theo luật pháp; còn những ai có luật pháp mà phạm tội, thì sẽ bị phán xét bởi luật pháp. 13. Bởi vì đối với Ðức Chúa Trời, không phải những người nghe luật pháp được kể là công chính, nhưng những người làm theo luật pháp mới được xưng công chính. 14. Dân ngoại vốn không có luật pháp, nhưng theo bản năng tự nhiên thực hiện những việc luật pháp dạy, thì dù không có luật pháp, những điều này đã là luật pháp cho chính họ. 15. Họ chứng tỏ rằng những gì luật pháp đòi hỏi đã được khắc ghi trong lòng họ; lương tâm họ chứng thực điều đó; còn tư tưởng họ khi thì cáo buộc, khi thì biện hộ giữa những điều đó. 16. Rồi có một ngày, theo Phúc Âm của tôi, Đức Chúa Trời sẽ phán xét những việc thầm kín của nhân loại qua Đấng Christ Jesus.

Người Do Thái và Luật Pháp

17. Tuy nhiên, nếu bạn mang danh là người Do Thái, ỷ lại vào luật pháp, tự hào về Ðức Chúa Trời, 18. cho rằng mình hiểu biết ý muốn Ngài, và xác định những điều cao cả nhờ những dạy dỗ từ luật pháp, 19. hơn thế nữa tự nghĩ rằng mình là người dẫn đường cho người mù, ánh sáng cho người đi trong tối tăm, 20. giáo sư của người khờ dại, thầy của người ấu trĩ, biểu tượng của tri thức và chân lý, 21. vậy tại sao bạn dạy người khác mà không dạy chính mình? Bạn giảng đừng ăn cắp, bạn có ăn cắp không? 22. Bạn nói đừng phạm tội ngoại tình, bạn có ngoại tình không? Bạn gớm ghét hình tượng, bạn có cướp bóc các đền miếu không? 23. Bạn tự hào về luật pháp, nhưng sao bạn vi phạm luật pháp, làm nhục Đức Chúa Trời? 24. Như có lời chép: “Vì các ngươi mà danh Đức Chúa Trời bị sỉ nhục giữa các dân ngoại.”

25. Thật vậy, nếu bạn vâng giữ luật pháp thì việc cắt bì thực sự có giá trị; nhưng nếu bạn vi phạm luật pháp thì dù bạn có cắt bì cũng như không có cắt bì. 26. Vậy, nếu một người không chịu cắt bì mà tuân giữ các điều răn của luật pháp, thì việc không chịu cắt bì của người đó lại không được kể như đã chịu cắt bì rồi sao? 27. Những người không cắt bì trên thân xác nhưng tuân giữ luật pháp, sẽ đoán xét bạn, là người có văn bản của luật pháp và được cắt bì mà lại vi phạm luật pháp. 28. Vì một người chỉ có bề ngoài là người Do Thái thì không phải là người Do Thái thật; sự cắt bì cũng vậy, chỉ ở bên ngoài trên thân xác. 29. Nhưng một người bên trong là người Do Thái mới thực là người Do Thái; sự cắt bì thật phát xuất từ tấm lòng, bởi Đức Thánh Linh, chứ không bằng văn tự. Một người như vậy sẽ được khen ngợi, không phải từ loài người, mà từ Đức Chúa Trời.

Bản Dịch 1925

1. Vậy hỡi người kia, ngươi là ai mặc lòng, hễ đoán xét kẻ khác thì không thể chữa mình được; vì trong khi đoán xét họ, ngươi cũng lên án cho chính mình ngươi nữa, bởi ngươi đoán xét họ, mà cũng làm các việc như họ. 2. Vả, Chúng ta biết rằng sự phán xét của Đức Chúa Trời đối với kẻ làm những việc như thế, là hiệp với lẽ thật. 3. Hỡi người đoán xét kẻ phạm những việc dường ấy mà mình cũng phạm kia, vậy ngươi tưởng rằng chính mình ngươi sẽ tránh khỏi sự phán xét của Đức Chúa Trời sao? 4. Hay là ngươi khinh dể sự dư dật của lòng nhân từ, nhịn nhục, khoan dung Ngài, mà không nhận biết lòng nhân từ của Đức Chúa Trời đem ngươi đến sự ăn năn sao?

5. Bởi lòng ngươi cứng cỏi, không ăn năn, thì tự chấp chứa cho mình sự giận về ngày thạnh nộ, khi sẽ hiện ra sự phán xét công bình của Đức Chúa Trời, 6. là Đấng sẽ trả lại cho mỗi người tùy theo công việc họ làm: 7. ai bền lòng làm lành, tìm sự vinh hiển, sự tôn trọng và sự chẳng hề chết, thì báo cho sự sống đời đời; 8. còn ai có lòng chống trả không vâng phục lẽ thật, mà vâng phục sự không công bình, thì báo cho họ sự giận và cơn thạnh nộ. 9. Sự hoạn nạn khốn khó giáng cho mọi người làm ác, trước cho người Giu-đa, sau cho người Gờ-réc; 10. nhưng vinh hiển, tôn trọng, cùng sự bình an cho mọi người làm lành, trước cho người Giu-đa, sau cho người Gờ-réc. 11. Vì trước mặt Đức Chúa Trời, chẳng vị nể ai đâu.

12. Phàm những kẻ không luật pháp mà phạm tội, cũng sẽ không luật pháp mà hư mất; còn những kẻ có luật pháp mà phạm tội, thì sẽ bị luật pháp đoán xét; 13. Vì chẳng phải kẻ nghe đọc luật pháp là người công bình trước mặt Đức Chúa Trời, bèn là kẻ làm theo luật pháp được xưng công bình vậy. 14. Vả, dân ngoại vốn không có luật pháp, khi họ tự nhiên làm những việc luật pháp dạy biểu, thì những người ấy dầu không có luật pháp, cũng tự nên luật pháp cho mình. 15. Họ tỏ ra rằng việc mà luật pháp dạy biểu đã ghi trong lòng họ: chính lương tâm mình làm chứng cho luật pháp, còn ý tưởng mình khi thì cáo giác mình, khi thì binh vực mình. 16. Ấy là điều sẽ hiện ra trong ngày Đức Chúa Trời bởi Đức Chúa Jêsus Christ mà xét đoán những việc kín nhiệm của loài người, y theo Tin Lành tôi. 17. Còn ngươi, mang lấy danh người Giu-đa, yên nghỉ trên luật pháp, khoe mình về Đức Chúa Trời ngươi, 18. hiểu ý muốn Ngài và biết phân biệt phải trái, vì ngươi đã được luật pháp dạy; 19. khoe mình làm người dẫn đường cho kẻ mù, làm sự sáng cho kẻ ở nơi tối tăm, 20. làm thầy kẻ ngu, làm người dạy kẻ tầm thường, trong luật pháp có mẫu mực của sự thông biết và của lẽ thật, 21. vậy ngươi dạy dỗ kẻ khác mà không dạy dỗ chính mình ngươi sao! Ngươi giảng rằng chớ nên ăn cắp, mà ngươi ăn cắp! 22. Ngươi nói rằng chớ nên phạm tội tà dâm, mà ngươi phạm tội tà dâm! Ngươi gớm ghét hình tượng mà cướp lấy đồ vật của hình tượng! 23. Ngươi khoe mình về luật pháp mà bởi phạm luật pháp làm nhục đến Đức Chúa Trời! 24. Vì bởi cớ các ngươi nên danh Đức Chúa Trời bị nói phạm trong vòng người ngoại, như lời đã chép. 25. Thật thế, nếu ngươi làm theo luật pháp, thì phép cắt bì có ích; còn nếu ngươi phạm luật pháp, thì dầu chịu cắt bì cũng như không. 26. Vậy nếu kẻ chưa chịu cắt bì giữ các điều răn của luật pháp thì sự chưa chịu cắt bì đó há chẳng cầm như đã chịu sao? 27. Kẻ vốn không chịu cắt bì, mà làm trọn luật pháp sẽ đoán xét ngươi, là kẻ dẫu có chữ của luật pháp và phép cắt bì, lại phạm luật pháp. 28. Vì người nào chỉ bề ngoài là người Giu-đa, thì không phải là người Giu-đa, còn phép cắt bì làm về xác thịt ở ngoài, thì không phải là phép cắt bì; 29. nhưng bề trong là người Giu-đa mới là người Giu-đa, phép cắt bì bởi trong lòng, làm theo cách thiêng liêng, không theo chữ nghĩa, mới là phép cắt bì thật. Một người Giu-đa như vậy được khen ngợi, chẳng phải bởi loài người, bèn là bởi Đức Chúa Trời.

Bản Dịch 2011

Sự Phán Xét của Ðức Chúa Trời
1. Vậy hỡi người kia, dù bạn là ai, khi bạn xét đoán người khác, bạn sẽ không thể bào chữa cho mình; vì khi xét đoán người khác mà bạn cũng làm những việc như người đó làm tức là bạn đã tự kết án mình. 2. Chúng ta biết rằng sự phán xét của Ðức Chúa Trời đối với những ai làm những việc tội lỗi như thế là hợp với chân lý.
3. Hỡi người kia, khi bạn lên án người khác mà chính bạn cũng làm những việc ấy và hành động như thế, bạn tưởng bạn có thể thoát khỏi sự phán xét của Ðức Chúa Trời sao? 4. Hay bạn coi thường sự phong phú của đức nhân từ, sức chịu đựng, và lòng khoan dung của Ðức Chúa Trời? Bạn không biết rằng lòng nhân từ của Ðức Chúa Trời cốt để bạn có cơ hội ăn năn sao? 5. Nhưng ấy là vì lòng cứng cỏi và không chịu ăn năn của bạn mà bạn đã tự chất chứa cho mình cơn thịnh nộ trong ngày thịnh nộ và biểu lộ sự phán xét công bình của Ðức Chúa Trời, 6. Ðấng sẽ báo trả mỗi người tùy theo việc họ làm. 7. Ai bền chí làm lành để tìm vinh hiển, tôn trọng, và sự bất tử, sẽ được Ngài ban cho sự sống đời đời. 8. Còn kẻ ích kỷ, không vâng theo chân lý, nhưng cứ đi theo sự gian ác sẽ chuốc lấy cơn giận và cơn thịnh nộ của Ngài. 9. Hoạn nạn và khốn khổ sẽ giáng trên mọi kẻ làm ác, trước là người Do-thái, sau là người Hy-lạp, 10. nhưng vinh hiển, tôn trọng, và bình an sẽ ban cho mọi người làm lành, trước là người Do-thái, sau là người Hy-lạp. 11. Vì Ðức Chúa Trời không thiên vị ai.
Mọi Người Sẽ Bị Chúa Phán Xét
12. Ai không biết Luật Pháp mà phạm tội sẽ bị chết mất, không cần chiếu theo Luật Pháp; còn ai có Luật Pháp mà phạm tội sẽ bị xét xử theo Luật Pháp. 13. Vì đối với Ðức Chúa Trời, không phải người nghe biết Luật Pháp là công chính, nhưng người làm theo Luật Pháp mới được xưng là công chính.
14. Vì khi các dân ngoại, những người không có Luật Pháp, theo bản năng tự nhiên đã làm những điều Luật Pháp dạy bảo thì chính những người đó, dù không có Luật Pháp, là luật pháp cho họ rồi. 15. Họ đã chứng tỏ rằng những gì Luật Pháp đòi hỏi đã được khắc ghi trong lòng họ, và lương tâm họ cũng làm chứng cho điều đó, vì những tư tưởng của họ cứ xung đột nhau bên trong, khi thì cáo trách, khi thì binh vực họ. 16. Ðiều ấy sẽ thể hiện rõ trong ngày Ðức Chúa Trời, qua Ðức Chúa Jesus Christ, phán xét mọi tư tưởng thầm kín của con người, theo Tin Mừng tôi rao giảng.
Người Do-thái Sẽ Bị Phán Xét Dù Ðã Có Luật Pháp của Mô-sê
17. Còn bạn, nếu bạn mang danh là người Do-thái, ỷ lại vào Luật Pháp, tự hào về mối liên hệ với Ðức Chúa Trời, 18. cho rằng mình hiểu biết ý muốn Ngài, biết phân biệt đúng sai nhờ đã được dạy dỗ từ Luật Pháp, 19. và cho mình là người dẫn đường cho người mù, ánh sáng cho người đi trong tối tăm, 20. giáo sư của người khờ dại, thầy cô của người ấu trĩ, và có Luật Pháp là hiện thân của tri thức và chân lý, 21. vậy tại sao bạn dạy người khác mà không dạy chính mình? Bạn giảng đừng ăn cắp, mà bạn có ăn cắp không? 22. Bạn cấm người ta ngoại tình, mà bạn có ngoại tình không? Bạn gớm ghiếc sự thờ lạy thần tượng, mà bạn có cướp đồ trong các đền miếu không? 23. Bạn tự hào về Luật Pháp, mà bạn có làm nhục Ðức Chúa Trời vì đã vi phạm Luật Pháp không? 24. Như có chép,
“Vì cớ các ngươi, danh Ðức Chúa Trời đã bị nói phạm giữa các dân ngoại.”
Người Do-thái Sẽ Bị Phán Xét Dù Ðã Ðược Cắt Bì
25. Thật vậy phép cắt bì rất có giá trị nếu bạn giữ trọn Luật Pháp; nhưng nếu bạn là người vi phạm Luật Pháp thì dù đã được cắt bì, bạn cũng trở nên như người không được cắt bì thôi. 26. Như vậy nếu một người không được cắt bì nhưng vâng giữ những đòi hỏi của Luật Pháp thì tuy không được cắt bì nhưng người ấy chẳng thể được xem như đã được cắt bì rồi sao?
27. Vậy những người không được cắt bì trên thân xác nhưng luôn vâng giữ Luật Pháp sẽ xét đoán bạn là người có văn bản của Luật Pháp và được cắt bì, vì bạn đã vi phạm Luật Pháp. 28. Vì một người chỉ có bề ngoài là người Do-thái thì không phải là người Do-thái thật; cũng thế, sự cắt bì chỉ ở bên ngoài và trên thân xác, sự cắt bì đó không phải là sự cắt bì thật. 29. Nhưng một người bên trong là người Do-thái mới thật sự là người Do-thái. Sự cắt bì thật là sự cắt bì trong lòng, bằng Ðức Thánh Linh, chứ không bằng văn tự. Một người như thế sẽ được khen ngợi không phải từ loài người, nhưng từ Ðức Chúa Trời.

Tài Liệu