Công Vụ Các Sứ Đồ: Chương 14

Từ Thư Viện Tin Lành
(đổi hướng từ KTB44C014)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Sau đó tại I-cô-ni, họ đã vào hội đường của những người Do Thái và cũng giảng như vậy, đến nỗi rất nhiều người Do Thái và Hy Lạp đã tin. 2. Tuy nhiên những người Do Thái không tin thì khuấy động, và đầu độc tâm trí của những người ngoại quốc để chống lại các anh em. 3. Dầu vậy, họ đã ở lại đó một thời gian dài, giảng về Chúa một cách mạnh dạn; Ngài đã ban những dấu kỳ và phép lạ, được thực hiện bởi tay của họ, để làm chứng cho đạo ân điển của Ngài. 4. Lúc này dân chúng trong thành bị phân chia: một số theo những người Do Thái, một số theo các sứ đồ.

5. Sau đó, khi có một nỗ lực của những người ngoại quốc và người Do Thái, cùng với các lãnh đạo của họ, nhằm ngược đãi và ném đá các sứ đồ, 6. biết như vậy, các sứ đồ đã lánh đến các thành phố của Ly-cao-ni là Lít-trơ, Đẹt-bơ, và vùng phụ cận, 7. rồi tiếp tục giảng Phúc Âm tại đó.

8. Tại Lít-trơ có một người bị liệt đôi chân; anh ta bị què từ lúc lọt lòng mẹ, chưa bao giờ đi được, đang ngồi đó. 9. Anh ta lắng nghe Phao-lô giảng. Phao-lô nhìn chăm chăm vào anh và thấy anh có đức tin để được chữa lành 10. nên đã nói lớn: “Hãy đứng thẳng lên trên chân của ngươi!” Anh đã bật dậy và bước đi.

11. Đám đông thấy việc Phao-lô đã làm thì la lớn bằng tiếng Ly-cao-ni của họ rằng: “Các thần đã lấy hình người hiện xuống cùng chúng ta!” 12. Họ gọi Ba-na-ba là thần Dớt, còn Phao-lô là thần Hẹc-mê bởi vì ông là người thuyết giảng chính. 13. Thầy tế lễ của thần Dớt có đền thờ ở bên ngoài thành đã đem những bò đực và các tràng hoa đến các cổng, muốn cùng với dân chúng dâng tế lễ.

14. Tuy nhiên, khi nghe như vậy các sứ đồ Ba-na-ba và Phao-lô đã xé trang phục của mình, vội vàng xông vào giữa đám đông, rồi nói lớn 15. rằng: “Thưa quý vị! Tại sao quý vị lại làm những điều nầy? Chúng tôi chỉ là loài người, giống như quý vị; chúng tôi giảng Phúc Âm để quý vị xây bỏ những thần hư không nầy để trở về cùng Đức Chúa Trời hằng sống, là Đấng đã tạo dựng trời, đất, biển, và tất cả mọi vật ở trong đó. 16. Trong những thế hệ trước, Ngài đã để cho tất cả các dân tộc đi theo đường lối của họ. 17. Dầu vậy, Ngài đã không rời khỏi mà không để lại bằng chứng về sự hiện hữu của Ngài, qua việc ban phước lành, ban mưa từ trời, làm cho mùa màng sung túc, thực phẩm dồi dào, khiến lòng quý vị được tràn ngập niềm vui.” 18. Dầu đã nói những lời nầy, họ phải vất vả mới ngăn cản được đám đông dâng tế lễ cho họ.

19. Tuy nhiên, những người Do Thái từ An-ti-ốt và I-cô-ni đã đến, họ xúi giục đám đông, rồi họ ném đá Phao-lô. Họ tưởng ông đã chết, cho nên đã kéo ông ra ngoài thành. 20. Tuy nhiên lúc các môn đồ vây quanh ông, ông đã chỗi dậy và đi vào trong thành. Hôm sau, ông cùng với Ba-na-ba đến Đẹt-bơ.

21. Sau khi đã công bố Phúc Âm cho thành phố và môn đồ hóa nhiều người, họ trở về Lít-trơ, I-cô-ni, và An-ti-ốt. 22. Họ làm vững lòng các môn đồ, khích lệ họ tiếp tục trong đức tin, và bảo rằng: “Chúng ta phải trải qua nhiều hoạn nạn rồi mới vào vương quốc của Đức Chúa Trời.”

23. Sau khi đã bổ nhiệm các trưởng lão trong mỗi Hội Thánh, họ đã kiêng ăn cầu nguyện, rồi giao phó những người đó cho Chúa, là Đấng mà họ tin cậy.

24. Họ đã đi xuyên qua Pi-si-đi, đến Pam-phi-ly; 25. sau khi đã giảng đạo tại Pẹt-giê, họ xuống Át-ta-li, 26. rồi từ đó, họ đáp thuyền đến An-ti-ốt, là nơi họ đã được giao phó cho ân điển của Đức Chúa Trời để thực hiện công tác mà họ vừa hoàn thành.

27. Khi họ đến nơi, họ đã triệu tập Hội Thánh, thuật lại mọi việc mà Đức Chúa Trời đã làm với họ, và việc Ngài đã mở cửa đức tin cho những người ngoại quốc. 28. Sau đó, họ đã ở lại đó với các môn đồ một thời gian khá lâu.

Bản Dịch Đại Chúng

Sau đó tại I-cô-ni, họ đã vào hội đường của những người Do Thái và rồi cũng giảng như vậy, đến nỗi rất nhiều người Do Thái và Hy Lạp đã tin. Tuy nhiên những người Do Thái không tin thì khuấy động, và đầu độc tâm trí của những người ngoại quốc để chống lại các anh em. Dầu vậy, họ đã ở lại đó một thời gian dài, giảng về Chúa một cách mạnh dạn; Ngài đã ban những dấu kỳ và phép lạ, được thực hiện bởi tay của họ, để làm chứng cho đạo ân điển của Ngài. Lúc này dân chúng trong thành bị phân chia: một số theo những người Do Thái, một số theo các sứ đồ.

Sau đó, khi biết có một nỗ lực của những người ngoại quốc và người Do Thái, cùng với các lãnh đạo của họ, nhằm ngược đãi và ném đá các sứ đồ, các sứ đồ đã lánh đến các thành phố của Ly-cao-ni là Lít-trơ, Đẹt-bơ, và vùng phụ cận, rồi tiếp tục giảng Phúc Âm tại đó.

Tại Lít-trơ có một người bị liệt đôi chân; anh ta bị què từ lúc lọt lòng mẹ, chưa bao giờ đi được, đang ngồi đó. Anh ta lắng nghe Phao-lô giảng. Phao-lô nhìn chăm chăm vào anh và thấy anh có đức tin để được chữa lành nên đã nói lớn: “Hãy đứng thẳng lên trên chân của ngươi!” Anh đã bật dậy và bước đi.

Đám đông thấy việc Phao-lô đã làm thì la lớn bằng tiếng Ly-cao-ni của họ rằng: “Các thần đã lấy hình người hiện xuống cùng chúng ta!” Họ gọi Ba-na-ba là thần Zeus, còn Phao-lô là thần Hermes bởi vì ông là người thuyết giảng chính. Thầy tế lễ của thần Zeus có đền thờ ở bên ngoài thành đã đem những bò đực và các tràng hoa đến các cổng, muốn cùng với dân chúng dâng tế lễ.

Tuy nhiên, khi nghe như vậy các sứ đồ Ba-na-ba và Phao-lô đã xé trang phục của mình, vội vàng xông vào giữa đám đông, rồi nói lớn rằng: “Thưa quý vị! Tại sao quý vị lại làm những điều nầy? Chúng tôi chỉ là loài người, giống như quý vị; chúng tôi giảng Phúc Âm để quý vị xây bỏ những thần hư không nầy để trở về cùng Đức Chúa Trời hằng sống, là Đấng đã tạo dựng trời, đất, biển, và tất cả mọi vật ở trong đó. Trong những thế hệ trước, Ngài đã để cho tất cả các dân tộc đi theo đường lối của họ. Dầu vậy, Ngài đã không rời khỏi mà không để lại bằng chứng về sự hiện hữu của Ngài, qua việc ban phước lành, ban mưa từ trời, làm cho mùa màng sung túc, thực phẩm dồi dào, khiến lòng quý vị được tràn ngập niềm vui.” Dầu đã nói những lời nầy, họ phải vất vả mới ngăn cản được đám đông dâng tế lễ cho họ.

Tuy nhiên, những người Do Thái từ An-ti-ốt và I-cô-ni đã đến, họ xúi giục đám đông, rồi họ ném đá Phao-lô. Họ tưởng ông đã chết, cho nên đã kéo ông ra ngoài thành. Tuy nhiên lúc các môn đồ vây quanh ông, ông đã chỗi dậy và đi vào trong thành. Hôm sau, ông cùng với Ba-na-ba đến Đẹt-bơ.

Sau khi đã công bố Phúc Âm cho thành phố và môn đồ hóa nhiều người, họ trở về Lít-trơ, I-cô-ni, và An-ti-ốt. Họ làm vững lòng các môn đồ, khích lệ họ tiếp tục trong đức tin, và bảo rằng: “Chúng ta phải trải qua nhiều hoạn nạn rồi mới vào vương quốc của Đức Chúa Trời.”

Sau khi đã bổ nhiệm các trưởng lão trong mỗi Hội Thánh, họ đã kiêng ăn cầu nguyện, rồi giao phó những người đó cho Chúa, là Đấng mà họ tin cậy.

Họ đã đi xuyên qua Pi-si-đi, đến Pam-phi-ly; sau khi đã giảng đạo tại Pẹt-giê, họ xuống Át-ta-li, rồi từ đó, họ đáp thuyền đến An-ti-ốt, là nơi họ đã được giao phó cho ân điển của Đức Chúa Trời để thực hiện công tác mà họ vừa hoàn thành.

Khi họ đến nơi, họ đã triệu tập Hội Thánh, thuật lại mọi việc mà Đức Chúa Trời đã làm với họ, và việc Ngài đã mở cửa đức tin cho những người ngoại quốc. Sau đó, họ đã ở lại đó với các môn đồ một thời gian khá lâu.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Sau đó tại I-cô-ni, họ đã vào hội đường của những người Do Thái và cũng giảng như vậy, đến nỗi rất nhiều người Do Thái và Hy Lạp đã tin. 2. Tuy nhiên những người Do Thái không tin thì khuấy động, và đầu độc tâm trí của những người ngoại quốc để chống lại các anh em. 3. Dầu vậy, họ đã ở lại đó một thời gian dài, giảng về Chúa một cách mạnh dạn; Ngài đã ban những dấu kỳ và phép lạ, được thực hiện bởi tay của họ, để làm chứng cho đạo ân điển của Ngài. 4. Lúc này dân chúng trong thành bị phân chia: một số theo những người Do Thái, một số theo các sứ đồ.

5. Sau đó, khi có một nỗ lực của những người ngoại quốc và người Do Thái, cùng với các lãnh đạo của họ, nhằm ngược đãi và ném đá họ, 6. biết như vậy, họ đã lánh đến các thành phố của Ly-cao-ni là Lít-trơ, Đẹt-bơ, và vùng phụ cận, 7. rồi tiếp tục giảng Phúc Âm tại đó.

8. Tại Lít-trơ có một người bị liệt đôi chân; anh ta bị què từ lúc lọt lòng mẹ, chưa bao giờ đi được, đang ngồi đó. 9. Anh ta lắng nghe Phao-lô giảng. Ông nhìn chăm chăm vào anh và thấy anh có đức tin để được chữa lành 10. nên đã nói lớn: “Hãy đứng thẳng lên trên chân của ngươi!” Anh đã bật dậy và bước đi.

11. Đám đông thấy việc Phao-lô đã làm thì la lớn bằng tiếng Ly-cao-ni của họ rằng: “Các thần đã lấy hình người hiện xuống cùng chúng ta!” 12. Họ gọi Ba-na-ba là thần Zeus, còn Phao-lô là thần Hermes bởi vì ông là người thuyết giảng chính. 13. Thầy tế lễ của thần Zeus có đền thờ ở bên ngoài thành đã đem những bò đực và các tràng hoa đến các cổng, muốn cùng với dân chúng dâng tế lễ.

14. Tuy nhiên, khi nghe như vậy các sứ đồ Ba-na-ba và Phao-lô đã xé trang phục của mình, vội vàng xông vào giữa đám đông, rồi nói lớn 15. rằng: “Thưa quý vị! Tại sao quý vị lại làm những điều nầy? Chúng tôi chỉ là loài người, giống như quý vị; chúng tôi giảng Phúc Âm để quý vị xây bỏ những thần hư không nầy để trở về cùng Đức Chúa Trời hằng sống, là Đấng đã tạo dựng trời, đất, biển, và tất cả mọi vật ở trong đó. 16. Trong những thế hệ trước, Ngài đã để cho tất cả các dân tộc đi theo đường lối của họ. 17. Dầu vậy, Ngài đã không rời khỏi mà không để lại bằng chứng về sự hiện hữu của Ngài, qua việc ban phước lành, ban mưa từ trời, làm cho mùa màng sung túc, thực phẩm dồi dào, khiến lòng quý vị được tràn ngập niềm vui.” 18. Dầu đã nói những lời nầy, họ phải vất vả mới ngăn cản được đám đông dâng tế lễ cho họ.

19. Tuy nhiên, những người Do Thái từ An-ti-ốt và I-cô-ni đã đến, họ xúi giục đám đông, rồi họ ném đá Phao-lô. Họ tưởng ông đã chết, cho nên đã kéo ông ra ngoài thành. 20. Tuy nhiên lúc các môn đồ vây quanh ông, ông đã chỗi dậy và đi vào trong thành. Hôm sau, ông cùng với Ba-na-ba đến Đẹt-bơ.

21. Sau khi đã công bố Phúc Âm cho thành phố và môn đồ hóa nhiều người, họ trở về Lít-trơ, I-cô-ni, và An-ti-ốt. 22. Họ làm vững lòng các môn đồ, khích lệ họ tiếp tục trong đức tin, và bảo rằng: “Chúng ta phải trải qua nhiều hoạn nạn rồi mới vào vương quốc của Đức Chúa Trời.”

23. Sau khi đã bổ nhiệm các trưởng lão trong mỗi Hội Thánh, họ đã kiêng ăn cầu nguyện, rồi giao phó những người đó cho Chúa, là Đấng mà họ tin cậy.

24. Họ đã đi xuyên qua Pi-si-đi, đến Pam-phi-ly; 25. sau khi đã giảng đạo tại Pẹt-giê, họ xuống Át-ta-li, 26. rồi từ đó, họ đáp thuyền đến An-ti-ốt, là nơi họ đã được giao phó cho ân điển của Đức Chúa Trời để thực hiện công tác mà họ vừa hoàn thành.

27. Khi họ đến nơi, họ đã triệu tập Hội Thánh, thuật lại mọi việc mà Đức Chúa Trời đã làm với họ, và việc Ngài đã mở cửa đức tin cho những người ngoại quốc. 28. Sau đó, họ đã ở lại đó với các môn đồ một thời gian khá lâu.

Bản Dịch 1925

1. Tại thành Y-cô-ni, Phao-lô và Ba-na-ba cùng vào nhà hội của người Giu-đa, và giảng một cách đến nỗi có rất nhiều người Giu-đa và người Gờ-réc tin theo. 2. Song những người Giu-đa chưa chịu tin thì xui giục và khêu chọc lòng người ngoại nghịch cùng anh em. 3. Dầu vậy, Phao-lô và Ba-na-ba ở lại đó cũng khá lâu, đầy dẫy sự bạo dạn và đức tin trong Chúa, và Chúa dùng tay của hai sứ đồ làm những phép lạ dấu kỳ, mà chứng về đạo ân điển của Ngài. 4. Nhưng dân chúng trong thành chia phe ra: kẻ thì theo bên Giu-đa, người thì theo bên hai sứ đồ. 5. Lại khi những người ngoại và người Giu-đa cùng các quan mình nổi lên đặng hà hiếp và ném đá hai sứ đồ, 6. thì hai sứ đồ đã biết trước, bèn trốn tránh trong các thành xứ Ly-cao-ni, là thành Lít-trơ, thành Đẹt-bơ, và miền chung quanh đó, 7. mà giảng Tin Lành.

8. Nơi thành Lít-trơ có một người liệt chân, què từ lúc mới sanh ra, chẳng hề đi được. 9. Người ngồi và nghe Phao-lô giảng. Phao-lô chăm mắt trên người, thấy có đức tin để chữa lành được, 10. bèn nói lớn tiếng rằng: Ngươi hãy chờ dậy, đứng thẳng chân lên. Người nhảy một cái, rồi đi. 11. Dân chúng thấy sự Phao-lô đã làm, thì kêu lên bằng tiếng Li-cao-ni rằng: Các thần đã lấy hình loài người mà xuống cùng chúng ta. 12. Chúng bèn xưng Ba-na-ba là thần Giu-bi-tê, còn Phao-lô là thần Mẹt-cu-rơ, vì là người đứng đầu giảng đạo. 13. Thầy cả của thần Giu-bi-tê có miếu nơi cửa thành, đem bò đực và tràng hoa đến trước cửa, muốn đồng lòng với đoàn dân dâng một tế lễ. 14. Nhưng hai sứ đồ là Ba-na-ba và Phao-lô hay điều đó, bèn xé áo mình, sấn vào giữa đám đông, mà kêu lên rằng: 15. Hỡi các bạn, sao làm điều đó? Chúng ta chỉ là loài người giống như các ngươi; chúng ta giảng Tin Lành cho các ngươi, hầu cho xây bỏ các thần hư không kia, mà trở về cùng Đức Chúa Trời hằng sống, là Đấng đã dựng nên trời, đất, biển, và muôn vật trong đó. 16. Trong các đời trước đây, Ngài để cho mọi dân theo đường riêng mình, 17. dầu vậy, Ngài cứ làm chứng luôn về mình, tức là giáng phước cho, làm mưa từ trời xuống, ban cho các ngươi mùa màng nhiều hoa quả, đồ ăn dư dật, và lòng đầy vui mừng. 18. Tuy sứ đồ nói như vậy, chỉ vừa đủ ngăn trở dân chúng dâng cho mình một tế lễ.

19. Bấy giờ có mấy người Giu-đa từ thành An-ti-ốt và thành Y-cô-ni đến dỗ dành dân chúng; chúng ném đá Phao-lô, tưởng người đã chết, nên kéo ra ngoài thành. 20. Nhưng các môn đồ đang nhóm chung quanh người, thì người vùng đứng dậy và vào trong thành. Bữa sau, người đi với Ba-na-ba đến thành Đẹt-bơ.

21. Khi hai sứ đồ đã rao truyền Tin Lành trong thành đó, và làm cho khá nhiều người trở nên môn đồ, thì trở về thành Lít-trơ, thành Y-cô-ni và thành An-ti-ốt, 22. giục các môn đồ, vững lòng, khuyên phải bền đổ trong đức tin, và bảo trước rằng phải trải qua nhiều nỗi khó khăn mới vào được nước Đức Chúa Trời. 23. Khi hai sứ đồ khiến lựa chọn những trưởng lão trong mỗi Hội thánh, cầu nguyện và kiêng ăn xong, thì dâng các người đó cho Chúa là Đấng mình đã tin đến.

24. Kế đó, hai sứ đồ vượt qua đất Bi-si-đi, đến trong xứ Bam-phi-ly. 25. Sau khi đã truyền đạo tại thành Bẹt-giê rồi, thì xuống thành Át-ta-li. 26. Từ nơi đó, hai người chạy buồm về thành An-ti-ốt, là chỗ mình đã ra đi, được giao phó cho ân điển Đức Chúa Trời, để làm công việc mình vừa mới làm xong. 27. Hai người đến nơi, nhóm họp Hội thánh rồi, bèn thật lại mọi việc Đức Chúa Trời đã cậy mình làm, và Ngài mở cửa đức tin cho người ngoại là thể nào. 28. Hai người ở tại đó lâu ngày với các môn đồ.

Bản Dịch 2011

Phao-lô và Ba-na-ba tại I-cô-ni-um

1 Tại I-cô-ni-um Phao-lô và Ba-na-ba cùng vào hội đường của người Do-thái và cũng giảng như vậy, khiến nhiều người Do-thái và người Hy-lạp tin theo. 2 Nhưng những người Do-thái không tin đã sách động những người trong các dân ngoại và đầu độc tâm trí họ, khiến họ chống đối anh chị em tín hữu.

3 Vì vậy hai ông phải ở lại đó khá lâu để giảng dạy một cách dạn dĩ về Chúa, Ðấng đã xác chứng Ðạo của ân sủng Ngài bằng những dấu kỳ và phép lạ được thực hiện bởi tay của hai ông. 4 Dân trong thành chia làm hai phe; một phe theo người Do-thái, còn một phe theo các sứ đồ. 5 Ðến khi những người trong các dân ngoại và những người Do-thái hiệp với những người lãnh đạo trong thành để tìm cách khủng bố và ném đá hai ông, 6 hai ông biết trước, nên lánh qua các thành thuộc vùng Ly-cao-ni-a, tức là Lít-tra, Ðẹc-bê, và vùng phụ cận trong miền đó. 7 Tại những nơi đó, hai ông vẫn tiếp tục rao giảng Tin Mừng.

Phao-lô và Ba-na-ba tại Lít-tra

8 Tại Lít-tra có một người kia bị liệt cả hai chân được đem để ngồi đó; người ấy bị què từ trong lòng mẹ, nên chưa bao giờ đi đứng được. 9 Người ấy ngồi nghe Phao-lô giảng. Phao-lô nhìn chăm vào người ấy và thấy người ấy có đức tin, có thể được chữa lành, 10 nên nói lớn tiếng, “Hãy đứng dậy trên đôi chân của ông.” Người ấy nhảy lên và bước đi.

11 Khi đám đông thấy việc của Phao-lô đã làm, họ la lên trong tiếng Ly-cao-ni-a rằng, “Các vị thần đã lấy hình người ngự xuống giữa chúng ta!” 12 Rồi họ tôn Ba-na-ba là Thần Xút và Phao-lô là Thần Hẹc-mê, bởi vì ông là người phát ngôn chính. 13 Tư tế của Thần Xút, có đền thờ ở bên ngoài thành, đem các bò đực và những tràng hoa tới cổng thành, để cùng dân chúng dâng tế lễ cho hai ông. 14 Nhưng khi các sứ đồ, tức Ba-na-ba và Phao-lô, nghe vậy, họ xé áo của họ, xông vào giữa đám đông, 15 và nói lớn rằng, “Hỡi các bạn, tại sao các bạn làm như vậy? Chúng tôi cũng chỉ là loài người như các bạn. Chúng tôi giảng cho các bạn Tin Mừng, để các bạn lìa bỏ các thần tượng hư không này, mà quay về với Ðức Chúa Trời hằng sống, Ðấng đã dựng nên trời, đất, biển, và mọi vật trong đó. 16 Ngài đã để cho mọi dân tộc trong các đời trước đi theo những đường lối riêng của họ. 17 Dù vậy Ngài không để cho họ không có bằng chứng về sự hiện hữu của Ngài, Ngài đã làm những việc tốt như ban cho các bạn mưa móc từ trời, mùa màng sung mãn, thực phẩm dồi dào, và tâm hồn an vui.”

18 Hai người nói như vậy và phải khó khăn lắm mới có thể ngăn cản đám đông dâng tế lễ cho họ. 19 Nhưng khi những người Do-thái từ An-ti-ốt và I-cô-ni-um đến, những người ấy xúi giục đám đông đến nỗi họ ném đá Phao-lô, rồi lôi xác ông ra ngoài thành, vì họ tưởng ông đã chết. 20 Nhưng khi các môn đồ tụ lại quanh ông, ông bật đứng dậy và đi vào thành. Hôm sau ông và Ba-na-ba đi đến Thành Ðẹc-bê.

Phao-lô và Ba-na-ba Trở Về An-ti-ốt

21 Sau khi Phao-lô và Ba-na-ba rao giảng Tin Mừng ở thành đó và giúp nhiều người trở thành môn đồ, họ quay trở lại Thành Lít-tra, rồi đến Thành I-cô-ni-um, và đến Thành An-ti-ốt. 22 Nơi nào hai ông cũng làm vững mạnh linh hồn các môn đồ, khuyến khích họ kiên trì trong đức tin, và nói rằng, “Chúng ta phải chịu nhiều gian khổ mới có thể vào được vương quốc Ðức Chúa Trời.”

23 Sau khi chọn các trưởng lão cho mỗi hội thánh, họ kiêng ăn cầu nguyện, rồi phó thác những vị ấy cho Chúa, Ðấng họ tin cậy.

24 Sau khi qua khỏi vùng Pi-si-đi-a, họ vào địa phận Pam-phy-li-a. 25 Sau khi họ giảng Ðạo tại Pẹc-ga, họ đi xuống Thành Át-ta-li-a; 26 rồi từ đó họ đáp tàu về An-ti-ốt, nơi họ đã được phó thác cho ân sủng của Ðức Chúa Trời để thực hiện công việc mà họ đã hoàn tất.

27 Khi đến nơi họ mời cả hội thánh nhóm lại và tường trình mọi điều Ðức Chúa Trời đã làm qua họ, thể nào Ngài đã mở cửa đức tin cho các dân ngoại. 28 Họ ở lại đó với các môn đồ một thời gian dài.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành