Mác: Chương 11

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB41C011)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Khi họ đến gần Giê-ru-sa-lem, khoảng Bết-pha-giê và Bê-tha-ni, gần núi Ô-liu, Ngài sai hai môn đồ của Ngài, 2. và nói với họ: “Hãy đi vào trong ngôi làng trước mặt các con, vừa vào làng, các con sẽ thấy một con lừa con, chưa có người nào cưỡi, đang buộc sẵn ở đó; hãy mở nó ra, và dắt về. 3. Nếu có ai hỏi các con: Tại sao các ông làm như vậy? thì hãy đáp: Chúa cần nó, và Ngài sẽ gửi trả trở lại đây ngay.

4. Họ đi và thấy ở bên đường có một con lừa con đang buộc ngoài cửa, rồi họ mở dây của nó. 5. Vài người trong số những người đang đứng tại đó nói với họ: Các ông mở lừa con đó làm gì? 6. Và họ đã trả lời những người đó như Đức Chúa Jesus đã truyền; rồi những người đó cho phép họ.

7. Họ dắt lừa con đến Đức Chúa Jesus, và họ trải những áo choàng của họ trên lưng của nó, rồi Ngài cưỡi lên trên. 8. Nhiều người trải áo áo choàng của họ trên đường; những người khác trải các nhánh cây vừa chặt từ các cánh đồng.

9. Những người đi trước, những kẻ theo sau đều tung hô rằng: “Hô-sa-na! Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến! 10. Phước cho vương quốc sắp đến của Đa-vít, tổ phụ của chúng ta! Hô-sa-na trên nơi chí cao!”

11. Ngài đã vào trong Giê-ru-sa-lem và đi vào đền thờ. Ngài nhìn mọi việc chung quanh, rồi Ngài cùng với mười hai sứ đồ trở ra Bê-tha-ni, bởi vì lúc ấy đã đến giờ xế chiều.

12. Ngày hôm sau, khi họ rời Bê-tha-ni, Ngài đói. 13. Từ xa, Ngài thấy một cây vả đầy lá, Ngài đến xem thử Ngài có tìm được gì trên nó hay không. Khi Ngài đến, Ngài không thấy gì khác ngoài lá, bởi vì không phải mùa vả.

14. Ngài phán với cây vả: “Từ nay trở đi, không ai ăn trái của mầy nữa!” Các môn đồ của Ngài nghe lời đó.

15. Họ đến Giê-ru-sa-lem. Ngài vào trong đền thờ, bắt đầu đuổi những kẻ bán, người mua trong đền thờ; và Ngài lật bàn của những kẻ đổi tiền, lật ghế của những người bán bồ câu. 16. Ngài không cho phép bất cứ ai đem vật gì qua đền thờ. 17. Rồi Ngài bắt đầu dạy và nói với họ: “Không phải có lời chép rằng: Nhà của Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện cho mọi dân tộc hay sao, nhưng các ngươi đã biến nó thành hang trộm cướp.”

18. Các thượng tế và các thầy dạy giáo luật nghe lời nầy, họ tìm cách nào để họ có thể giết Ngài; bởi vì họ sợ Ngài, và vì tất cả đám động đều kinh ngạc trước sự dạy dỗ của Ngài.

19. Tối đến, họ ra khỏi thành.

20. Sáng hôm sau, khi đi ngang qua, họ thấy cây vả đã khô đến tận rễ; 21. Phi-e-rơ nhớ, nên thưa với Ngài: Thưa Thầy! Xem kìa! Cây vả mà Thầy quở đã chết khô rồi.

22. Đức Chúa Jesus đáp, rồi nói với họ rằng: Hãy có đức tin nơi Đức Chúa Trời! 23. Thật vậy, Ta bảo cho các con: Ai nói với hòn núi nầy: Ngươi hãy nhấc lên, rồi ngươi quăng xuống biển – nếu trong lòng người ấy không có chút nghi ngờ, nhưng tin điều mình nói sẽ xảy ra, thì điều đó sẽ được thực hiện cho người đó. 24. Bởi vì điều này, Ta nói với các con: Bất cứ điều gì các con xin trong lúc cầu nguyện, hãy tin rằng các con nhận được, và rồi điều ấy sẽ thành cho các con. 25. Khi các con đang đứng cầu nguyện, nếu các con có bất bình với ai bất cứ điều gì, hãy tha thứ, thì Cha của các con - Đấng ngự trên trời - cũng sẽ tha thứ những vi phạm của các con. 26. Nhưng nếu các con không tha thứ, thì Cha của các con - Đấng ngự trên trời - cũng sẽ không tha thứ những vi phạm của các con.

27. Rồi họ trở lại Giê-ru-sa-lem. Khi Ngài đang đi trong đền thờ, các trưởng tế, các thầy dạy giáo luật, và các trưởng lão đến cùng Ngài. 28. Họ nói với Ngài: “Bởi thẩm quyền nào mà Thầy làm những việc nầy? Hay ai đã cho Thầy thẩm quyền để làm những việc ấy?”

29. Đức Chúa Jesus nói với họ: Ta cũng hỏi các ngươi một câu; và các ngươi hãy trả lời Ta rồi Ta sẽ nói cho các ngươi biết bởi thẩm quyền nào Ta làm những việc nầy. 30. Báp-têm của Giăng đến từ trời hay từ loài người? Hãy trả lời cho Ta.

31. Rồi họ tranh luận với nhau: Chúng ta nên nói gì? Nếu chúng ta nói: Từ trời, thì ông ấy sẽ nói: Như vậy, tại sao các ngươi không tin người? 32. Còn nếu chúng ta nói, Từ loài người? — Họ sợ dân chúng, bởi vì mọi người đều cho rằng Giăng thật sự là một tiên tri.

33. Trả lời Đức Chúa Jesus, họ nói: Chúng tôi không biết.

Và Đức Chúa Jesus nói với họ: Ta cũng sẽ không nói cho các ngươi biết bởi thẩm quyền nào Ta làm những việc nầy.

Bản Dịch 1925

1. Khi tới gần thành Giê-ru-sa-lem, bên làng Bê-pha-giê và làng Bê-tha-ni, ngang núi ô-li-ve, Đức Chúa Jêsus sai hai môn đồ đi, 2. và phán rằng: Hãy đi đến làng ngay trước mặt các ngươi; vừa khi vào đó, thấy một con lừa con đang buộc, chưa có ai cỡi; hãy mở nó ra, dắt về cho ta. 3. Hoặc có ai hỏi các ngươi rằng: Vì sao làm điều đó? hãy đáp lại: Chúa cần dùng nó, tức thì họ sẽ cho dắt lừa về đây. 4. Hai người đi, thì thấy lừa con đang buộc ở ngoài trước cửa, chỗ đường quẹo, bèn mở ra. 5. Có mấy kẻ trong những người ở đó hỏi rằng: Các ngươi mở lừa con đó làm chi? 6. Hai người trả lời theo Đức Chúa Jêsus đã dặn; thì họ để cho đi.

7. Hai người dắt lừa con về cho Đức Chúa Jêsus, lấy áo mình trải trên nó; rồi Ngài cỡi lên. 8. Nhiều người trải áo mình trên đường; lại có kẻ rải nhánh cây chặt trong đồng ruộng. 9. Người đi trước kẻ theo sau đều la lên rằng: Hô-sa-na! Đáng khen ngợi cho Đấng nhân danh Chúa mà đến! 10. Phước cho nước đến, là nước vua Đa-vít, tổ phụ chúng ta! Hô-sa-na ở trên nơi rất cao!

11. Đức Chúa Jêsus vào thành Giê-ru-sa-lem, đến nơi đền thờ; đoạn, liếc mắt xem mọi sự chung quanh, thì trời đã tối, Ngài bèn ra, đặng đi tới làng Bê-tha-ni với mười hai sứ đồ.

12. Sáng ngày, khi đã lìa làng Bê-tha-ni rồi, thì Ngài đói. 13. Vừa thấy đàng xa một cây vả có lá, Ngài đến đó xem hoặc có chi chăng; song, tới gần rồi, chỉ thấy có lá mà thôi, vì bấy giờ không phải mùa vả. 14. Ngài bèn cất tiếng phán cùng cây vả rằng: Chẳng hề có ai ăn trái của mầy nữa! Các môn đồ đều nghe lời ấy.

15. Đoạn, đến thành Giê-ru-sa-lem; Đức Chúa Jêsus vào đền thờ, đuổi những kẻ buôn bán ở đó, lại lật đổ bàn những người đổi bạc, và ghế những kẻ bán bò câu. 16. Ngài cấm không cho ai được đem đồ gì đi ngang qua đền thờ. 17. Rồi Ngài dạy dỗ chúng mà rằng: há chẳng có lời chép: Nhà ta sẽ gọi là nhà cầu nguyện của muôn dân hay sao? Nhưng các ngươi đã làm thành cái hang trộm cướp. 18. Các thầy tế lễ cả và các thầy thông giáo nghe mấy lời, bèn kiếm cách diệt Ngài; vì họ sợ Ngài, tại cả đoàn dân cảm động sự dạy dỗ của Ngài lắm.

19. Đến chiều, Ngài và môn đồ ra khỏi thành.

20. Sáng hôm sau, khi đi ngang qua, thấy cây vả đã khô cho tới rễ; 21. bấy giờ Phi-e-rơ nhớ lại chuyện đã qua, thưa cùng Ngài rằng: Thầy, coi kìa! Cây vả thầy đã rủa nay khô đi rồi. 22. Đức Chúa Jêsus cất tiếng phán rằng: Hãy có đức tin đến Đức Chúa Trời. 23. Quả thật, ta nói cùng các ngươi, ai sẽ biểu hòn núi nầy rằng: Phải cất mình lên, và quăng xuống biển, nếu người chẳng nghi ngại trong lòng, nhưng tin chắc lời mình nói sẽ ứng nghiệm, thì điều đó sẽ thành cho. 24. Bởi vậy ta nói cùng các ngươi: Mọi điều các ngươi xin trong lúc cầu nguyện, hãy tin đã được, tất điều đó sẽ ban cho các ngươi. 25. Khi các ngươi đứng cầu nguyện, nếu có sự gì bất bình cùng ai, thì hãy tha thứ, để Cha các ngươi ở trên trời cũng tha lỗi cho các ngươi. 26. [Song nếu không tha lỗi cho người ta, thì Cha các ngươi ở trên trời cũng sẽ không tha lỗi cho các ngươi.]

27. Chúa và môn đồ trở lại thành Giê-ru-sa-lem. Ngài đang đi dạo trong đền thờ, thì các thầy tế lễ cả, các thầy thông giáo, và các trưởng lão tới gần Ngài, 28. mà hỏi rằng: Thầy lấy quyền phép nào làm những điều nầy, hoặc ai đã cho thầy quyền phép làm những điều ấy? 29. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Ta cũng hỏi các ngươi một câu; hãy trả lời cho ta, thì ta sẽ nói cho các ngươi biết ta làm những điều đó bởi quyền phép nào. 30. Phép báp-tem của Giăng đến bởi trên trời hay là bởi người ta? Hãy trả lời cho ta đi. 31. Vả, họ bàn với nhau như vầy: Nếu chúng ta nói: Bởi trên trời, thì người sẽ nói rằng: Vậy, sao các ngươi không tin lời Giăng? 32. Bằng chúng ta nói trái lại: Bởi người ta? Họ sợ dân chúng, vì ai nấy đều tin Giăng thật là Đấng tiên tri. 33. Nên họ thưa lại cùng Đức Chúa Jêsus rằng: Chúng tôi không biết. Đức Chúa Jêsus bèn phán cùng họ rằng: Ta cũng không nói cho các ngươi biết ta nhờ quyền phép nào mà làm những điều nầy.

Bản Dịch 2011

Chúa Vào Giê-ru-sa-lem Cách Khải Hoàn

(Mat 21:1-11; Lu 19:28-40; Gg 12:12-19)

1 Khi họ đến gần Giê-ru-sa-lem, khoảng Bết-pha-giê và Bê-tha-ni trên Núi Ô-liu, Ngài sai hai môn đồ ra đi 2 và dặn rằng, “Hãy vào trong làng trước mặt các ngươi. Vừa khi vào làng các ngươi sẽ thấy một con lừa đang bị cột và chưa hề được ai cỡi, hãy mở dây và dắt nó về đây. 3 Nếu ai hỏi các ngươi, ‘Tại sao các anh làm thế?’ các ngươi hãy trả lời, ‘Chúa cần dùng nó và Ngài sẽ gởi trả nó lại ngay.’” 4 Họ ra đi và gặp một con lừa tơ bị cột bên cửa, ở ngoài đường. Ðang khi họ mở dây, 5 mấy người đứng đó hỏi, “Các anh tính làm gì mà mở dây cột lừa thế?” 6 Họ trả lời mấy người ấy y như Ðức Chúa Jesus đã dặn, và những người ấy để họ dắt lừa đi. 7 Họ dắt lừa đến Ðức Chúa Jesus và lấy áo choàng của họ trải lên lưng lừa, rồi Ngài cỡi lên. 8 Nhiều người lấy áo choàng của họ trải ra trên đường; những người khác trải trên đường các nhánh lá họ đã chặt ngoài đồng, 9 rồi kẻ đi trước, người theo sau, hô to,

“Hô-sa-na!

Chúc tụng Ðấng nhân danh Chúa ngự đến!

10 Chúc tụng vương quốc sắp đến của Ða-vít tổ phụ chúng ta!

Hô-sa-na trong cõi trời chí cao!”

11 Ngài vào Giê-ru-sa-lem và đi vào đền thờ. Ngài đảo mắt nhìn quanh mọi vật, rồi Ngài cùng mười hai môn đồ trở ra Bê-tha-ni, vì trời đã nhá nhem tối.

Chúa Quở Cây Vả

(Mat 21:18-19)

12 Hôm sau khi họ rời Bê-tha-ni, Ngài đói bụng. 13 Thấy một cây vả đằng xa, cành lá sum sê, Ngài lại gần xem nó có trái không. Khi đến nơi, Ngài thấy cây vả ấy chẳng có gì ngoài lá, vì lúc ấy không phải mùa vả. 14 Ngài quở cây vả và nói, “Từ nay trở đi, không ai sẽ ăn trái của ngươi nữa.” Các môn đồ của Ngài nghe lời quở trách đó.

Chúa Dẹp Sạch Ðền Thờ

(Mat 21:12-17; Lu 19:45-48; Gg 2:13-22)

15 Sau đó họ đến Giê-ru-sa-lem. Ngài đi vào đền thờ và bắt đầu đuổi những người mua bán trong sân đền thờ ra. Ngài lật bàn của những người đổi tiền và xô ghế của những người bán bồ câu. 16 Ngài không cho ai mang vật gì để buôn bán vào trong sân đền thờ. 17 Ðoạn Ngài dạy và nói với họ, “Chẳng có lời chép rằng,

‘Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện cho mọi dân hay sao?’

Nhưng các ngươi đã biến nó thành,

‘Sào huyệt của bọn cướp.’”

18 Khi các trưởng tế và các thầy dạy giáo luật nghe thế, họ tìm cách giết Ngài, vì họ sợ Ngài, bởi cả đám đông đều lấy làm lạ về sự dạy dỗ của Ngài. 19 Khi trời sụp tối, họ ra ngoài thành.

Cây Vả Bị Khô và Ðức Tin Khi Cầu Nguyện

(Mat 21:20-22)

20 Sáng hôm sau, khi họ đi ngang qua cây vả, họ thấy nó đã khô đến tận gốc. 21 Phi-rơ nhớ lại và nói với Ngài, “Thưa Thầy, xin Thầy xem, cây vả bị Thầy quở đã héo khô.”

22 Ðức Chúa Jesus trả lời và nói với họ, “Hãy có đức tin nơi Ðức Chúa Trời. 23 Quả thật, Ta nói với các ngươi, ai nói với núi này rằng, ‘Hãy tự nhấc lên và quăng mình xuống biển,’ mà trong lòng không nghi ngờ chi hết, nhưng tin quyết những gì mình nói sẽ xảy ra, nó sẽ xảy ra cho người ấy. 24 Vì thế Ta nói với các ngươi, mọi điều các ngươi xin trong khi cầu nguyện, hãy tin rằng các ngươi đã nhận được, thì các ngươi sẽ nhận được. 25 Khi các ngươi đứng cầu nguyện, nếu ai đã làm mích lòng các ngươi điều chi, hãy tha thứ người ấy, để Cha các ngươi trên trời có thể tha thứ các ngươi về những vi phạm của các ngươi.

Chất Vấn Thẩm Quyền của Chúa

(Mat 21:23-27; Lu 20:1-8)

27 Họ trở lại Giê-ru-sa-lem. Khi Ngài đang đi trong sân đền thờ, các trưởng tế, các thầy dạy giáo luật, và các trưởng lão đến gặp Ngài, 28 họ hỏi Ngài, “Ông lấy thẩm quyền nào làm những điều này? Ai cho ông quyền làm những điều này?”

29 Ðức Chúa Jesus trả lời họ, “Ta hỏi các ngươi một câu, các ngươi hãy trả lời Ta, rồi Ta sẽ nói cho các ngươi biết bởi thẩm quyền nào Ta làm những điều này: 30 Phép báp-têm của Giăng đến từ trời hay từ người? Hãy trả lời Ta đi.”

31 Họ bàn luận với nhau, “Nếu chúng ta nói ‘Từ trời,’ thì ông ấy sẽ hỏi vặn lại, ‘Vậy tại sao các ngươi không tin Giăng?’ 32 Còn nếu chúng ta nói ‘Từ người,’ thì..?” Họ sợ đám đông, bởi mọi người đều nhìn nhận Giăng là một vị tiên tri thật. 33 Vì vậy họ trả lời Ðức Chúa Jesus, “Chúng tôi không biết.”

Ðức Chúa Jesus nói với họ, “Ta cũng không nói cho các ngươi biết bởi thẩm quyền nào Ta làm những điều này.”

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành