Ê-sai: Chương 16

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB23C016)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Hãy gởi chiên con phải dâng cho quan cai trị đất nầy, từ Sê-la sang đồng vắng, đến núi của con gái Si-ôn. 2. Các con gái Mô-áp tại bến đò Ạt-nôn sẽ giống như chim bay tán loạn, và như một lứa chim con bị quăng ra ngoài ổ.

3. Ngươi hãy lập mưu, hãy làm sự công bình, đang lúc giữa trưa hãy phủ bóng ngươi như ban đêm; hãy che giấu kẻ bị đuổi; chớ bươi móc kẻ trốn tránh! 4. Hãy cho phép những kẻ bị đuổi của ta trú ngụ nơi ngươi! Hãy làm nơi ẩn náu cho Mô-áp khỏi mặt kẻ tàn hại! Vì kẻ cướp giựt đã mất, sự tàn hại đã hết, kẻ giày đạp đã bị diệt khỏi đất nầy. 5. Ấy vậy, ngôi sẽ bởi sự nhân từ mà bền lập; và trong trại Đa-vít sẽ có một Đấng lấy lẽ thật ngồi lên, sẽ đoán xét, sẽ tìm sự ngay thẳng, và vội vàng làm sự công bình.

6. Chúng ta có nghe sự kiêu ngạo của Mô-áp, nó kiêu ngạo lắm, cũng nghe nó xấc xược, kiêu căng, giận dữ; sự khoe khoang của nó là vô ích. 7. Vậy nên Mô-áp sẽ than khóc vì Mô-áp, ai nấy đều than khóc; các ngươi hãy khóc, hãy thở than vì sự mất bánh trái nho của Kiệt-Ha-rê-sết! 8. Vì ruộng nương của Hết-bôn và cây nho của Síp-ma đều mòn mỏi; ngày trước nó giàng ra tới Gia-ê-xe, lan ra tới đồng vắng, chồi tược đâm ra tới bên kia biển, mà bây giờ vua chúa các nước đã bẻ gãy nhánh tốt.

9. Vậy nên ta vì cây nho của Síp-ma mà khóc lóc như Gia-ê-xe. Hỡi Hết-bôn, hỡi Ê-lê-a-lê, ta sẽ tưới nước mắt ta trên các ngươi; vì đang lúc trái mùa hạ và mùa gặt thì có tiếng reo của giặc xảy đến. 10. Sự vui mừng hớn hở đã cất khỏi ruộng tốt; trong vườn nho chẳng còn hò hát, reo vui, kẻ đạp rượu chẳng còn đạp trong thùng; ta đã làm dứt tiếng reo vui. 11. Cho nên lòng ta vì Mô-áp kêu vang như đàn cầm, ruột ta vì Kiệt-Hê-re cũng vậy. 12. Vì dầu Mô-áp chịu mệt nhọc đặng đi đến nơi cao, dầu vào trong nơi thánh mình để cầu nguyện, cũng chẳng được nhậm!

13. Ấy là lời mà xưa kia Đức Giê-hô-va đã phán về Mô-áp. 14. Bây giờ thì Đức Giê-hô-va phán như vầy: Trong ba năm, kể như năm kẻ ở mướn, sự vinh hiển của Mô-áp với cả đoàn dân đông của nó sẽ bị khinh hèn; và số còn sót lại sẽ ít lắm, không kể ra gì.

Bản Dịch 2011

'

1 Hãy gởi các chiên con làm quà cho người cai trị trong xứ,

Từ Sê-la trong vùng đồng hoang đến ngọn núi Ái Nữ của Si-ôn.

2 Bấy giờ tại những khúc sông cạn ở Ạt-nôn,

Các thiếu nữ của Mô-áp sẽ chạy trốn tán loạn như đàn chim non vỡ tổ.

3 “Xin hãy lập một kế hoạch,

Xin hãy thực thi công lý;

Xin tỏa bóng mát như trời đêm ngay giữa chính ngọ;

Xin che giấu những người bị đuổi giết;

Ðừng tố giác những người đang lẩn trốn.

4 Hãy cho những người Mô-áp bị đuổi giết được lánh cư;

Hãy làm nơi ẩn náu cho họ để họ thoát khỏi tay những kẻ đang truy lùng tiêu diệt họ.”

Vì sẽ có lúc những kẻ đàn áp họ không còn nữa;

Ý đồ tiêu diệt họ sẽ ngưng;

Những kẻ giày đạp họ biến mất khỏi xứ.

5 Bấy giờ một ngai sẽ được lập lên trong tình thương

Trong lều của Ða-vít;

Trên ngai ấy một người thành tín sẽ trị vì;

Người ấy sẽ luôn kiếm tìm công lý,

Và lẹ làng thi hành lẽ công chính.

6 Chúng ta đã nghe về tính kiêu ngạo của Mô-áp;

Chúng ta đã biết nó kiêu ngạo như thế nào;

Nó hay ngang tàng, kiêu căng, và xấc xược;

Chúng ta biết rõ: những gì nó phô trương chỉ là rỗng tuếch.

7 Vì thế hãy để cho Mô-áp khóc than,

Hãy để cho mọi người Mô-áp khóc than về nó.

Hãy cứ khóc lóc sầu thảm,

Hãy cực kỳ khổ đau sầu não,

Hãy nuối tiếc những bánh nho sản xuất ở Ki-rơ Ha-rê-sết.

8 Vì ruộng vườn ở Hết-bôn tiêu điều,

Những vườn nho ở Síp-ma cũng vậy,

Vua chúa của các dân đã từng bị rượu từ các chùm nho ấy làm say gục,

Những cây nho đã từng vươn cành đến tận Gia-ê-xe, lan mãi đến vùng sa mạc;

Những nhánh ấy đã mọc tràn ra bên ngoài, băng qua cả đại dương.

9 Vì thế Ta sẽ khóc với dân Gia-ê-xe khi chúng khóc vì thương tiếc những vườn nho ở Síp-ma;

Hỡi Hết-bôn, hỡi Ê-lê-a-lê, nước mắt Ta sẽ dầm dề vì các ngươi,

Vì những tiếng hát câu hò trong mùa hái nho và mùa gặt lúa sẽ không còn nữa.

10 Niềm hân hoan và vui mừng vì ruộng vườn trúng mùa đã bị cất đi,

Trong các vườn nho, tiếng hát ca sẽ không còn nữa, tiếng câu hò sẽ không còn nữa;

Tại các bồn ép nho, chẳng còn ai sẽ đạp nho để làm rượu,

Vì Ta sẽ làm cho tiếng hát hò ngưng bặt.

11 Do đó lòng Ta thổn thức vì Mô-áp, như hạc cầm trỗi điệu bi thương,

Dạ Ta bồi hồi đau xót vì cớ Ki-rơ Hê-re.

12 Lúc ấy dù Mô-áp có lên các đền miếu xây cất trên các nơi cao mà mỏi mòn quỳ lạy cầu xin các thần của nó,

Dù nó có lên các thánh điện của các thần tượng ấy mà cúng bái kêu cầu,

Tất cả đều sẽ luống công vô ích.

13 Ðó là lời của CHÚA đã phán về Mô-áp từ xưa. 14 Nhưng bây giờ CHÚA lại phán, “Trong vòng ba năm nữa, giống như số năm thuê một công nhân lao động, hào quang của Mô-áp, luôn với số dân đông đảo ấy, sẽ bị tiêu tan. Số người còn sót lại sẽ rất ít và sẽ không ra gì.”

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu