Gióp : Chương 14

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB18C014)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Loài người bởi người nữ sanh ra, sống tạm ít ngày, Bị đầy dẫy sự khốn khổ.
2. Người sanh ra như cỏ hoa, rồi bị phát; Người chạy qua như bóng, không ở lâu dài.
3. Dầu vậy, Chúa còn để mắt trên người dường ấy, Và khiến tôi đến chịu Chúa xét đoán sao?
4. Ai có thể từ sự ô uế mà lấy ra được điều thanh sạch? Chẳng một ai!
5. Nếu các ngày của loài người đã định rồi, Nếu số tháng người ở nơi Chúa, Và Chúa đã định giới hạn cho người, mà người không qua khỏi được,
6. Thì xin Chúa hãy xây mắt Ngài khỏi người, để người đặng yên nghỉ, Cho đến khi mãn ngày mình như kẻ làm mướn vậy.
7. Vì cây cối dẫu bị đốn còn trông cậy Sẽ còn mọc lên nữa, Không thôi nức chồi.
8. Dẫu rễ nó già dưới đất, Thân nó chết trong bụi cát,
9. Vừa có hơi nước, nó sẽ mọc chồi, Và đâm nhành như một cây tơ;
10. Nhưng loài người chết, thì nằm tại đó, Loài người tắt hơi, thì đã đi đâu?
11. Nước hồ chảy mất đi, Sông cạn và khô:
12. Cũng vậy, loài người nằm, rồi không hề chổi dậy: Người chẳng hề thức dậy cho đến khi không còn các từng trời, Và chẳng ai sẽ khiến cho người tỉnh lại khỏi giấc ngủ mình.
13. Ôi! Chớ gì Chúa giấu tôi nơi âm phủ, che khuất tôi cho đến khi cơn giận Chúa đã nguôi, Định cho tôi một kỳ hẹn, đoạn nhớ lại tôi!
14. Nếu loài người chết, có được sống lại chăng! Trọn ngày giặc giã tôi, tôi đợi chờ, Cho đến chừng tôi được buông thả,
15. Chúa sẽ gọi, tôi sẽ thưa lại; Chúa sẽ đoái đến công việc của tay Chúa;
16. Nhưng bây giờ, Chúa đếm các bước tôi, Chúa há chẳng xem xét các tội lỗi tôi sao?
17. Các tội phạm tôi bị niêm trong một cái túi, Và Chúa có thắt các sự gian ác tôi lại.
18. Song núi lở tan thành ra bụi, Và hòn đá bị nhắc dời khỏi chổ nó.
19. Nước làm mòn đá, Lụt trôi bụi đất: Cũng một thể ấy, Chúa hủy sự hy vọng của loài người.
20. Chúa hãm đánh và thắng hơn loài người luôn, đoạn nó đi qua mất; Chúa đổi sắc mặt nó, và đuổi nó đi.
21. Các con trai người được tôn trọng, còn người nào biết đến; Chúng bị hạ xuống, nhưng người cũng chẳng để ý vào.
22. Thịt người chỉ đau đớn vì một mình người, Và linh hồn người chỉ buồn rầu vì chính mình người mà thôi.

Bản Dịch 2011

Ðời Người Ngắn Ngủi và Người Chết Sẽ Không Trở Lại

1 Con người do phụ nữ sinh ra,

Sống ngắn ngủi ít ngày, đầy những âu lo phiền muộn.

2 Mỗi người xuất hiện như một đóa hoa, vừa chớm nở đã vội phai tàn;

Ðời người trôi qua nhanh như chiếc bóng, chẳng được bao lâu.

3 Thế mà Ngài lại để mắt theo dõi một người như vậy,

Và mang con ra để trả lời với Ngài về đời sống của con sao?

4 Ai có thể đem thứ gì trong sạch ra từ những gì không sạch?

Không ai cả.

5 Số ngày của đời sống mỗi người đã được Ngài ấn định cả rồi;

Số tháng của mỗi người đều ở trong tay Ngài;

Ngài đã định số tuổi cho mỗi người rồi, không ai có thể vượt qua được.

6 Cầu xin Ngài đừng nhìn vào con người nữa, để nó được nghỉ ngơi thanh thản,

Cho đến khi nó sống trọn đời mình, như người làm thuê làm xong công việc của mình trong ngày.

7 Kìa, làm cây cối mà còn có hy vọng hơn;

Vì dẫu nó bị chặt đi, nó vẫn có thể trổ nhánh xanh tươi trở lại, và các cành mới không ngừng mọc ra sau đó;

8 Tuy dưới lòng đất, rễ đã già cằn cỗi;

Trên mặt đất, thân cây tưởng như đã chết rồi;

9 Tuy nhiên vừa có nước là nó đâm chồi nảy lộc;

Các nhánh mới mọc ra giống như một cây non.

10 Nhưng khi con người chết là rã tan thành cát bụi;

Khi đã trút hơi thở cuối cùng, con người có còn ở đâu chăng?

11 Giống như nước ở hồ lớn bị bốc hơi vơi bớt,

Giống như nước ở dòng sông bị cạn và khô đi,

12 Cũng vậy một khi đã nằm xuống, con người sẽ không còn trỗi dậy;

Dù đến khi các tầng trời không còn nữa, họ vẫn không thức dậy hoặc được kêu thức dậy.

13 Ôi ước gì Ngài giấu kín con trong âm phủ;

Ước gì Ngài che kín con cho đến khi cơn giận của Ngài qua đi.

Ước gì Ngài định thời hạn cho con và nhớ lại con.

14 Nếu một người chết đi, người ấy sẽ sống lại được chăng?

Suốt những ngày con chịu gian lao vất vả, con vẫn chờ đợi cho đến khi con được giải thoát.

15 Ngài sẽ gọi và con sẽ trả lời Ngài;

Ngài sẽ mong muốn tác phẩm do tay Ngài tạo nên.

16 Vì bây giờ mỗi bước của con đều được Ngài đếm cả,

Lẽ nào Ngài lại không bỏ qua tội lỗi của con sao?

17 Tội lỗi của con Ngài niêm phong trong bọc;

Vi phạm của con Ngài che đậy bít bùng.

18 Nhưng như núi lở và vỡ tan thành bụi thế nào,

Như vầng đá to bị dời khỏi chỗ nó thế nào,

19 Như nước chảy mãi khiến đá phải mòn thế nào,

Như dòng nước chảy xiết cuốn đi biết bao đất cát thế nào,

Ngài làm tiêu tan hy vọng của loài người cũng thể ấy.

20 Ngài thắng hơn phàm nhân mãi mãi, và nó ra đi vĩnh viễn;

Ngài biến đổi diện mạo của nó, rồi bắt nó phải ra đi.

21 Sau đó nếu con cái nó được vẻ vang, nó hoàn toàn chẳng biết;

Nếu chúng bị khinh khi, nó cũng chẳng ý thức được gì.

22 Nó chỉ cảm nhận được nỗi đau đớn trên thân xác nó;

Linh hồn nó thở than cho riêng nỗi khổ của nó mà thôi.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu