Ê-xơ-tê: Chương 5

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB17C005)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

Hoàng hậu Ê-xơ-tê yết kiến vua

1. Thời gian trôi qua, đến ngày thứ ba, Ê-xơ-tê mặc triều phục và đứng chầu tại nội điện của hoàng cung đối ngang cung thất của vua, trong khi vua mặc vương bào đang ngồi trên ngôi trong cung thất đối diện lối vào của cung thất. 2. Vừa khi vua thấy hoàng hậu Ê-xơ-tê đứng chầu nơi nội điện thì bà được ơn trước mặt vua, vua đã đưa vương trượng vàng trong tay về phía Ê-xơ-tê. Ê-xơ-tê lại gần và chạm vào đầu vương trượng.

3. Vua nói với bà: “Hoàng hậu Ê-xơ-tê! Khanh muốn điều gì? Điều thỉnh cầu của khanh là gì, cho dù đến nửa vương quốc trẫm cũng sẽ ban cho khanh.”

4. Ê-xơ-tê trả lời: “Nếu đẹp ý bệ hạ, xin bệ hạ và Ha-man hôm nay đến dự yến tiệc mà thiếp đã chuẩn bị cho bệ hạ.”

5. Vua bảo: “Hãy mau mời Ha-man đến để có thể làm theo lời hoàng hậu đã nói.” Vậy vua và Ha-man đi đến dự yến tiệc mà Ê-xơ-tê đã chuẩn bị.

6. Trong lúc dự tiệc rượu, vua nói với Ê-xơ-tê: “Điều thỉnh nguyện của khanh là gì, điều đó sẽ được chấp thuận. Điều thỉnh cầu của khanh là gì, cho dù đến nửa vương quốc, điều đó cũng sẽ được thực hiện”.

7. Ê-xơ-tê trả lời và nói rằng: “Đây là điều thiếp xin và thỉnh cầu: 8. Nếu thiếp được ơn trước mặt bệ hạ, và nếu bệ hạ vui lòng ban cho theo lời thiếp xin và thỉnh cầu, thì xin mời bệ hạ và Ha-man đến dự yến tiệc mà thiếp sẽ dọn vào ngày mai, rồi thiếp sẽ làm theo lời bệ hạ truyền.”

Ha-man dựng giá treo cổ để giết Mạc-đô-chê

9. Ngày hôm đó, Ha-man ra về, trong lòng hớn hở vui mừng, nhưng khi Ha-man thấy Mạc-đô-chê tại hoàng môn không đứng dậy cũng không tỏ ra sợ hãi gì, thì Ha-man đầy tức giận với Mạc-đô-chê.

10. Tuy nhiên Ha-man kìm giữ chính mình, trở về nhà, ông sai gọi các bạn của ông và Xê-rết là vợ của ông đến. 11. Ha-man đã kể cho họ sự giàu có sang trọng của ông, số con cái đông đúc của ông, mọi điều vua đã làm để thăng chức cho ông, và thế nào ông đã được thăng tiến hơn những quan chức và triều thần của vua. 12. Ha-man còn nói: “Ngoài ra, Hoàng hậu Ê-xơ-tê đã không mời ai nhưng chỉ một mình ta cùng với vua đến dự yến tiệc của bà đã chuẩn bị. Ngày mai ta lại được bà mời dự tiệc với vua nữa. 13. Tuy nhiên, tất cả những điều này chẳng có ý nghĩa gì khi ta còn thấy Mạc-đô-chê, là người Do Thái, vẫn còn đang ngồi tại hoàng môn.”

14. Vợ của ông là Xê-rết và tất cả các bạn nói với ông: “Hãy làm một cây mộc hình cao năm mươi am-mát, và sáng mai, hãy xin nhà vua cho treo cổ Mạc-đô-chê trên đó, rồi hãy vui vẻ đi dự yến tiệc với vua.”

Điều nầy làm hài lòng Ha-man và ông đã sai làm giá treo cổ.

Bản Dịch Đại Chúng

Hoàng hậu Ê-xơ-tê yết kiến vua

Thời gian trôi qua, đến ngày thứ ba, Ê-xơ-tê mặc triều phục và đứng chầu tại nội điện của hoàng cung đối ngang cung thất của vua, trong khi vua mặc vương bào đang ngồi trên ngôi trong cung thất đối diện lối vào của cung thất.

Vừa khi vua thấy hoàng hậu Ê-xơ-tê đứng chầu nơi nội điện thì bà được ơn trước mặt vua, vua đã đưa vương trượng vàng trong tay về phía Ê-xơ-tê. Ê-xơ-tê lại gần và chạm vào đầu vương trượng.

Vua nói với bà: “Hoàng hậu Ê-xơ-tê! Khanh muốn điều gì? Điều thỉnh cầu của khanh là gì, cho dù đến nửa vương quốc trẫm cũng sẽ ban cho khanh.”

Ê-xơ-tê trả lời: “Nếu đẹp ý bệ hạ, xin bệ hạ và Ha-man hôm nay đến dự yến tiệc mà thiếp đã chuẩn bị cho bệ hạ.”

Vua bảo: “Hãy mau mời Ha-man đến để có thể làm theo lời hoàng hậu đã nói.” Vậy vua và Ha-man đi đến dự yến tiệc mà Ê-xơ-tê đã chuẩn bị.

Trong lúc dự tiệc rượu, vua nói với Ê-xơ-tê: “Điều thỉnh nguyện của khanh là gì, điều đó sẽ được chấp thuận. Điều thỉnh cầu của khanh là gì, cho dù đến nửa vương quốc, điều đó cũng sẽ được thực hiện”.

Ê-xơ-tê trả lời và nói rằng: “Đây là điều thiếp xin và thỉnh cầu: Nếu thiếp được ơn trước mặt bệ hạ, và nếu bệ hạ vui lòng ban cho theo lời thiếp xin và thỉnh cầu, thì xin mời bệ hạ và Ha-man đến dự yến tiệc mà thiếp sẽ dọn vào ngày mai, rồi thiếp sẽ làm theo lời bệ hạ truyền.”

Ha-man dựng giá treo cổ để giết Mạc-đô-chê

Ngày hôm đó, Ha-man ra về, trong lòng hớn hở vui mừng, nhưng khi Ha-man thấy Mạc-đô-chê tại hoàng môn không đứng dậy cũng không tỏ ra sợ hãi gì, thì Ha-man đầy tức giận với Mạc-đô-chê.

Tuy nhiên Ha-man kìm giữ chính mình, trở về nhà, ông sai gọi các bạn của ông và Xê-rết là vợ của ông đến. Ha-man đã kể cho họ sự giàu có sang trọng của ông, số con cái đông đúc của ông, mọi điều vua đã làm để thăng chức cho ông, và thế nào ông đã được thăng tiến hơn những quan chức và triều thần của vua. Ha-man còn nói: “Ngoài ra, Hoàng hậu Ê-xơ-tê đã không mời ai nhưng chỉ một mình ta cùng với vua đến dự yến tiệc của bà đã chuẩn bị. Ngày mai ta lại được bà mời dự tiệc với vua nữa. Tuy nhiên, tất cả những điều này chẳng có ý nghĩa gì khi ta còn thấy Mạc-đô-chê, là người Do Thái, vẫn còn đang ngồi tại hoàng môn.”

Vợ của ông là Xê-rết và tất cả các bạn nói với ông: “Hãy làm một cây mộc hình cao năm mươi am-mát, và sáng mai, hãy xin nhà vua cho treo cổ Mạc-đô-chê trên đó, rồi hãy vui vẻ đi dự yến tiệc với vua.”

Điều nầy làm hài lòng Ha-man và ông đã sai làm giá treo cổ.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Thời gian trôi qua, đến ngày thứ ba, Ê-xơ-tê mặc triều phục và đứng chầu tại nội điện của hoàng cung đối ngang cung thất của vua, trong khi vua mặc vương bào đang ngồi trên ngôi trong cung thất đối diện lối vào của cung thất. 2. Vừa khi vua thấy hoàng hậu Ê-xơ-tê đứng chầu nơi nội điện thì bà được ơn trước mặt vua, vua đã đưa vương trượng vàng trong tay về phía Ê-xơ-tê. Ê-xơ-tê lại gần và chạm vào đầu vương trượng.

3. Vua nói với bà: “Hoàng hậu Ê-xơ-tê! Khanh muốn điều gì? Điều thỉnh cầu của khanh là gì, cho dù đến nửa vương quốc trẫm cũng ban cho khanh.”

4. Ê-xơ-tê trả lời: “Nếu vừa ý bệ hạ, xin bệ hạ và Ha-man hôm nay đến dự yến tiệc mà thiếp đã chuẩn bị cho bệ hạ.”

5. Vua bảo: “Hãy mau mời Ha-man đến để có thể làm theo lời hoàng hậu đã nói.” Vậy vua và Ha-man đi đến dự yến tiệc mà Ê-xơ-tê đã chuẩn bị.

6. Trong lúc dự tiệc rượu, vua nói với Ê-xơ-tê: “Điều thỉnh nguyện của khanh là gì, điều đó sẽ được chấp thuận. Điều thỉnh cầu của khanh là gì, cho dù đến nửa vương quốc, điều đó cũng sẽ được thực hiện”.

7. Ê-xơ-tê trả lời và nói rằng: “Đây là điều thiếp xin và thỉnh cầu: 8. Nếu thiếp được ơn trước mặt bệ hạ, và nếu bệ hạ vui lòng ban cho theo lời thiếp xin và thỉnh cầu, thì xin mời bệ hạ và Ha-man đến dự yến tiệc mà thiếp sẽ dọn vào ngày mai, rồi thiếp sẽ làm theo lời bệ hạ truyền.”

9. Ngày hôm đó, Ha-man đã đi ra, trong lòng hớn hở và vui mừng, nhưng khi Ha-man thấy Mạc-đô-chê tại hoàng môn không đứng dậy cũng không tỏ ra sợ hãi gì, thì Ha-man đầy tức giận với Mạc-đô-chê. 10. Tuy nhiên Ha-man kìm giữ chính mình, trở về nhà, ông sai gọi các bạn của ông và Xê-rết là vợ của ông đến. 11. Ha-man đã kể cho họ sự giàu có sang trọng của ông, số con cái đông đúc của ông, mọi điều vua đã làm để thăng chức cho ông, và thế nào ông đã được thăng tiến hơn những quan chức và triều thần của vua. 12. Ha-man còn nói: “Ngoài ra, Hoàng hậu Ê-xơ-tê đã không mời ai nhưng chỉ một mình ta cùng với vua đến dự yến tiệc của bà đã chuẩn bị. Ngày mai ta lại được bà mời dự tiệc với vua nữa. 13. Tuy nhiên, tất cả những điều này chẳng có ý nghĩa gì khi ta còn thấy Mạc-đô-chê, là người Do Thái, vẫn còn đang ngồi tại hoàng môn.” 14. Vợ của ông là Xê-rết và tất cả các bạn nói với ông: “Hãy làm một cây mộc hình cao năm mươi am-mát, và sáng mai, hãy xin nhà vua cho treo cổ Mạc-đô-chê trên đó, rồi hãy vui vẻ đi dự yến tiệc với vua.” Điều nầy làm hài lòng Ha-man và ông đã sai làm giá treo cổ.

Bản Dịch 1925

1. Ngày thứ ba, bà Ê-xơ-tê mặc đồ triều-phục, và ra chầu đứng tại nội viện, đối trước cung điện vua. Vua đang ngự trên ngôi tại trong cung điện trước cửa đền. 2. Vừa khi vua thấy hoàng hậu Ê-xơ-tê đứng chầu nơi nội viện, thì bà được ơn trước mặt vua; vua giơ ra cho bà Ê-xơ-tê cây phủ việt vàng ở nơi tay mình. Bà Ê-xơ-tê lại gần và rờ đầu cây phủ việt. 3. Vua nói với bà rằng: Hỡi hoàng hậu Ê-xơ-tê, ngươi muốn chi? Cầu xin điều gì? Dầu xin đến phân nửa nước, cũng sẽ ban cho ngươi. 4. Ê-xơ-tê nói: Nếu nhiệm ý vua, xin vua và Ha-man ngày nay hãy đến dự tiệc yến mà tôi đã dọn cho vua. 5. Vua bèn bảo rằng: Hãy kíp vời Ha-man đến, đặng làm y như hoàng hậu đã nói. Đoạn, vua và Ha-man đi đến dự tiệc yến của bà Ê-xơ-tê đã dọn.

6. Trong lúc dự tiệc rượu, vua hỏi bà Ê-xơ-tê rằng: Nàng xin điều gì? tất ta sẽ nhậm cho. Nàng cầu khẩn việc gì? Dầu đến phân nửa nước, cũng sẽ ban cho. 7. Bà Ê-xơ-tê đáp rằng: Nầy điều tôi cầu xin và sự tôi ước ao: 8. Nếu tôi được ơn trước mặt vua, và nếu vua lấy làm thiện mà nhậm lời tôi cầu xin và làm điều tôi ao ước, xin vua và Ha-man hãy đến dự tiệc yến mà tôi sẽ dọn, rồi ngày mai tôi sẽ làm theo lời vua dạy biểu.

9. Trong ngày đó, Ha-man đi ra vui vẻ và lòng hớn hở. Nhưng khi Ha-man thấy Mạc-đô-chê ở nơi cửa vua không đứng dậy, cũng không chuyển động vì mình, bèn đầy dẫy lòng giận dữ Mạc-đô-chê. 10. Dẫu vậy, Ha-man nín giận lại, trở về nhà mình, sai người gọi đến các bạn hữu và Xê-rết là vợ mình. 11. Ha-man thuật cho chúng sự giàu có sang trọng mình. số đông con cái mình, và mọi sự vua làm cho mình được sang cả, thể nào vua cất mình cao hơn các quan trưởng và thần bộc của vua. 12. Ha-man cũng nói: Trừ ra một mình ta, hoàng hậu Ê-xơ-tê chẳng vời ai cùng vua đến dự tiệc yến của bà đã dọn; và ngày mai ta lại được mời dự nơi nhà người với vua. 13. Song mọi điều đó chẳng ích gì cho ta cả hễ lâu chừng nào ta thấy Mạc-đô-chê, người Giu-đa, ngồi tại cửa vua. 14. Xê-rết, vợ người, và các bạn hữu người đều nói rằng: Hãy biểu dựng một mộc hình, cao năm mươi thước; rồi sớm mai, hãy cầu vua khiến cho người ta treo Mạc-đô-chê tại đó; đoạn ông hãy khoái lạc đi dự yến tiệc cùng vua. Điều đó lấy làm đẹp lòng Ha-man; người bèn truyền dựng cây mộc hình.

Bản Dịch 2011

Ê-xơ-tê Ðãi Tiệc

1 Ngày thứ ba Ê-xơ-tê mặc bộ đồ triều phục và đến đứng chầu tại nội điện của triều cung, đối ngang cung thất của vua. Lúc ấy vua đang ngồi trên ngai trong cung điện đối diện với cung môn. 2 Vừa khi vua thấy Hoàng Hậu Ê-xơ-tê đứng nơi sân chầu, bà liền được ơn trước mặt vua; vua đưa cây phủ việt đang cầm trong tay ra cho bà. Ê-xơ-tê lại gần và rờ vào đầu cây phủ việt. 3 Vua nói với bà, “Hoàng Hậu Ê-xơ-tê, khanh có thỉnh nguyện gì? Khanh muốn xin điều gì? Dù đến phân nửa vương quốc của trẫm, trẫm cũng sẽ ban cho.”

4 Bấy giờ Ê-xơ-tê đáp, “Nếu đẹp lòng hoàng thượng, kính mời hoàng thượng và Ha-man hôm nay đến dự tiệc do thần thiếp đã chuẩn bị để thết đãi hoàng thượng.”

5 Vua phán, “Hãy mau mời Ha-man đến, để chúng ta có thể làm theo điều Ê-xơ-tê muốn.”

Vậy vua và Ha-man đến dự tiệc do Ê-xơ-tê đã chuẩn bị. 6 Trong khi họ đang uống rượu, vua nói với Ê-xơ-tê, “Khanh có thỉnh nguyện gì? Trẫm sẽ ban cho. Khanh muốn xin điều gì? Dù đến phân nửa vương quốc của trẫm, trẫm cũng sẽ ban cho.”

7 Bấy giờ Ê-xơ-tê đáp, “Ðây là thỉnh nguyện và lời cầu xin của thần thiếp: 8 Nếu thần thiếp được ơn của hoàng thượng, và nếu đẹp lòng hoàng thượng để được hoàng thượng ban cho những gì thần thiếp muốn thỉnh nguyện và cầu xin, kính mời hoàng thượng và Ha-man ngày mai trở lại dự tiệc do thần thiếp thết đãi, rồi bấy giờ thần thiếp sẽ làm theo lời hoàng thượng dạy bảo.”

Ha-man Dựng Mộc Hình Ðịnh Treo Cổ Mạc-đô-chê

9 Ngày hôm ấy Ha-man ra về, tâm thần hớn hở và hân hoan. Nhưng khi Ha-man thấy Mạc-đô-chê ở cổng hoàng cung, và thấy ông ấy không đứng dậy và cũng không run sợ trước mặt ông, Ha-man rất giận Mạc-đô-chê. 10 Tuy nhiên Ha-man cố nén giận và về nhà. Sau đó ông mời các bạn của ông và gọi Xê-rếch vợ ông lại. 11 Ha-man kể cho họ nghe những vinh hoa phú quý của ông, số con cái ông có, những lần thăng quan tiến chức mà vua đã vinh thăng ông, thể nào vua đã cho ông thăng tiến hơn tất cả các triều thần và khanh tướng của vua. 12 Ha-man nói tiếp, “Ngay cả Hoàng Hậu Ê-xơ-tê cũng không mời ai ngoại trừ ta và vua đến dự tiệc do bà khoản đãi. Ngày mai ta cũng được bà mời đến dự tiệc với vua nữa. 13 Tuy nhiên tất cả những điều đó đều chẳng có nghĩa lý gì, nếu ngày nào ta còn thấy tên Do-thái Mạc-đô-chê ngồi ở cổng hoàng cung.”

14 Bấy giờ Xê-rếch vợ ông và các bạn ông nói với ông, “Hãy cho dựng một cây mộc hình cao hai mươi lăm thước, rồi sáng mai ông hãy xin vua cho treo cổ Mạc-đô-chê lên đó. Xong rồi ông hãy vui vẻ đi dự tiệc với vua.” Lời bàn đó đẹp lòng Ha-man, và ông truyền cho dựng ngay cây mộc hình ấy.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành
  • Thánh Kinh Lược Khảo - Nhà Xuất Bản Tin Lành Sài Gòn (1970)