Ê-xơ-tê: Chương 4

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB17C004)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

Mạc-đô-chê yêu cầu Ê-xơ-tê giúp đỡ

1. Khi Mạc-đô-chê biết được mọi điều đã xảy ra thì Mạc-đô-chê xé trang phục của mình, mặc vải sô và đội tro, rồi đi vào giữa thành; ông lớn tiếng khóc và kêu gào cách cay đắng. 2. Ông đi xa, đến tận trước hoàng môn, bởi vì không ai mặc vải sô mà được phép vào bên trong hoàng môn.

3. Trong mỗi tỉnh, bất kỳ nơi nào lệnh của vua và chiếu chỉ được truyền đến thì có sự sầu thảm bi thương, cùng với sự kiêng ăn, khóc lóc, than van ở giữa dân Do Thái. Nhiều người đã mặc vải sô nằm trên tro.

4. Do đó các tỳ nữ của Ê-xơ-tê và những hoạn quan đã thuật lại cho bà. Hoàng hậu rất buồn. Bà đã gửi trang phục để mặc cho Mạc-đô-chê và cởi bỏ vải sô khỏi ông, nhưng ông không nhận.

5. Ê-xơ-tê đã gọi Ha-thác, một trong những hoạn quan của vua là người được chỉ định hầu hạ bà, bà truyền cho ông đến gặp Mạc-đô-chê để tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra và lý do tại sao như vậy.

6. Do đó, Ha-thác đã đến gặp Mạc-đô-chê tại quảng trường của thành phố tại trước hoàng môn. 7. Mạc-đô-chê thuật lại cho ông mọi điều đã xảy đến cho mình và số tiền mà Ha-man đã hứa đóng vào ngân khố của vua để tuyệt diệt dân Do Thái. 8. Ông cũng trao Ha-thác một bản sao của chiếu chỉ đã được viết và ban hành tại Su-sơ về việc tuyệt diệt để Ha-thác trình cho Ê-xơ-tê và giải thích cho bà. Ông khuyên bà đến với vua, cầu xin vua và khẩn nài vua thương xót đến dân tộc của bà.

9. Ha-thác trở về thuật lại cho Ê-xơ-tê những lời của Mạc-đô-chê.

10. Ê-xơ-tê truyền cho Ha-thác nói với Mạc-đô-chê rằng: 11. “Tất cả những triều thần của vua và dân chúng tại các tỉnh của vua đều biết rằng nếu bất cứ người nào - nam hay nữ - bước vào nôi cung của vua mà không được triệu mời thì người đó phải bị xử tử theo luật định, trừ khi vua đưa vương trượng vàng ra thì mới sống. Nhưng đã ba mươi ngày nay con không được gọi đến gặp vua.”

12. Người ta thuật lại cho Mạc-đô-chê những lời của Ê-xơ-tê.

13. Mạc-đô-chê bảo họ trả lời với Ê-xơ-tê: “Đừng suy nghĩ trong lòng con rằng nhờ ở trong cung vua, con sẽ thoát khỏi tai họa xảy đến cho tất cả những người Do Thái. 14. Nếu con hoàn toàn nín lặng trong lúc này, dân Do Thái sẽ nổi lên và sự giải cứu đến từ nơi khác, nhưng con và nhà cha của con sẽ bị diệt vong. Có ai biết được rằng phải chăng chính vì lúc như thế này mà con đã được vào trong hoàng tộc?”

15. Ê-xơ-tê sai người trả lời với Mạc-đô-chê rằng: 16. “Hãy đi triệu tập tất cả những người Do Thái đang hiện diện tại Su-sơ, hãy vì con mà kiêng ăn trong ba ngày đêm, đừng ăn hay uống gì hết. Con và các tỳ nữ của con cũng sẽ kiêng ăn như vậy. Sau đó, con sẽ vào chầu vua - là việc trái luật pháp; nhưng nếu con phải chết thì con chết.”

17. Mạc-đô-chê đã đi và làm theo mọi điều Ê-xơ-tê đã dặn mình.

Bản Dịch Đại Chúng

Mạc-đô-chê yêu cầu Ê-xơ-tê giúp đỡ

Khi Mạc-đô-chê biết được mọi điều đã xảy ra thì Mạc-đô-chê xé trang phục của mình, mặc vải sô và đội tro, rồi đi vào giữa thành; ông lớn tiếng khóc và kêu gào cách cay đắng. Ông đi xa, đến tận trước hoàng môn, bởi vì không ai mặc vải sô mà được phép vào bên trong hoàng môn.

Trong mỗi tỉnh, bất kỳ nơi nào lệnh của vua và chiếu chỉ được truyền đến thì có sự sầu thảm bi thương, cùng với sự kiêng ăn, khóc lóc, than van ở giữa dân Do Thái. Nhiều người đã mặc vải sô nằm trên tro.

Do đó các tỳ nữ của Ê-xơ-tê và những hoạn quan đã thuật lại cho bà. Hoàng hậu rất buồn. Bà đã gửi trang phục để mặc cho Mạc-đô-chê và cởi bỏ vải sô khỏi ông, nhưng ông không nhận.

Ê-xơ-tê đã gọi Ha-thác, một trong những hoạn quan của vua là người được chỉ định hầu hạ bà, bà truyền cho ông đến gặp Mạc-đô-chê để tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra và lý do tại sao như vậy.

Do đó, Ha-thác đã đến gặp Mạc-đô-chê tại quảng trường của thành phố tại trước hoàng môn. Mạc-đô-chê thuật lại cho ông mọi điều đã xảy đến cho mình và số tiền mà Ha-man đã hứa đóng vào ngân khố của vua để tuyệt diệt dân Do Thái. Ông cũng trao Ha-thác một bản sao của chiếu chỉ đã được viết và ban hành tại Su-sơ về việc tuyệt diệt để Ha-thác trình cho Ê-xơ-tê và giải thích cho bà. Ông khuyên bà đến với vua, cầu xin vua và khẩn nài vua thương xót đến dân tộc của bà.

Ha-thác trở về thuật lại cho Ê-xơ-tê những lời của Mạc-đô-chê.

Ê-xơ-tê truyền cho Ha-thác nói với Mạc-đô-chê rằng: “Tất cả những triều thần của vua và dân chúng tại các tỉnh của vua đều biết rằng nếu bất cứ người nào - nam hay nữ - bước vào nôi cung của vua mà không được triệu mời thì người đó phải bị xử tử theo luật định, trừ khi vua đưa vương trượng vàng ra thì mới sống. Nhưng đã ba mươi ngày nay con không được gọi đến gặp vua.”

Người ta thuật lại cho Mạc-đô-chê những lời của Ê-xơ-tê.

Mạc-đô-chê bảo họ trả lời với Ê-xơ-tê: “Đừng suy nghĩ trong lòng con rằng nhờ ở trong cung vua, con sẽ thoát khỏi tai họa xảy đến cho tất cả những người Do Thái. Nếu con hoàn toàn nín lặng trong lúc này, dân Do Thái sẽ nổi lên và sự giải cứu đến từ nơi khác, nhưng con và nhà cha của con sẽ bị diệt vong. Có ai biết được rằng phải chăng chính vì lúc như thế này mà con đã được vào trong hoàng tộc?”

Ê-xơ-tê sai người trả lời với Mạc-đô-chê rằng: “Hãy đi triệu tập tất cả những người Do Thái đang hiện diện tại Su-sơ, hãy vì con mà kiêng ăn trong ba ngày đêm, đừng ăn hay uống gì hết. Con và các tỳ nữ của con cũng sẽ kiêng ăn như vậy. Sau đó, con sẽ vào chầu vua - là việc trái luật pháp; nhưng nếu con phải chết thì con chết.”

Mạc-đô-chê đã đi và làm theo mọi điều Ê-xơ-tê đã dặn mình.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Khi Mạc-đô-chê biết được mọi điều đã xảy ra thì Mạc-đô-chê xé trang phục của mình, mặc vải sô và đội tro, rồi đi vào giữa thành; ông lớn tiếng khóc và kêu gào cách cay đắng. 2. Ông đi xa, đến tận trước hoàng môn, bởi vì không ai mặc vải sô mà được phép vào bên trong hoàng môn. 3. Trong mỗi tỉnh, bất kỳ nơi nào lệnh của vua và chiếu chỉ được truyền đến thì có sự sầu thảm bi thương, cùng với sự kiêng ăn, khóc lóc, than van ở giữa dân Do Thái, và nhiều người đã mặc vải sô nằm trên tro.

4. Do đó các tỳ nữ của Ê-xơ-tê và những hoạn quan đã thuật lại cho bà, hoàng hậu rất buồn; bà gửi trang phục để mặc cho Mạc-đô-chê và cởi bỏ vải sô khỏi ông, nhưng ông không nhận.

5. Ê-xơ-tê đã gọi Ha-thác, một trong những hoạn quan của vua là người được chỉ định hầu hạ bà, bà truyền cho ông đến gặp Mạc-đô-chê để tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra và lý do tại sao như vậy. 6. Vì vậy, Ha-thác đã đến gặp Mạc-đô-chê tại quảng trường của thành phố tại trước hoàng môn. 7. Mạc-đô-chê thuật lại cho ông mọi điều đã xảy đến cho mình và số tiền mà Ha-man đã hứa đóng vào ngân khố của vua để tuyệt diệt dân Do Thái. 8. Ông cũng trao người một bản sao của chiếu chỉ đã được viết và ban hành tại Su-sơ về việc tuyệt diệt để người trình cho Ê-xơ-tê và giải thích cho bà, ông khuyên bà đến với vua, cầu xin vua và khẩn nài vua thương xót đến dân tộc của bà.

9. Ha-thác trở về thuật lại cho Ê-xơ-tê những lời của Mạc-đô-chê. 10. Ê-xơ-tê truyền cho Ha-thác nói với Mạc-đô-chê rằng: 11. “Tất cả những triều thần của vua và dân chúng tại các tỉnh của vua đều biết rằng nếu bất cứ người nào, nam hay nữ, bước vào nôi cung của vua mà không được triệu mời thì người đó phải bị xử tử theo luật định, trừ khi vua đưa vương trượng vàng ra thì mới sống. Nhưng đã ba mươi ngày nay con không được gọi đến gặp vua.” 12. Người ta thuật lại cho Mạc-đô-chê những lời của Ê-xơ-tê.

13. Mạc-đô-chê bảo họ trả lời với Ê-xơ-tê: “Đừng suy nghĩ trong lòng con rằng nhờ ở trong cung vua, con sẽ thoát khỏi tai họa xảy đến cho tất cả những người Do Thái. 14. Nếu con hoàn toàn nín lặng trong lúc này, dân Do Thái sẽ nổi lên và sự giải cứu đến từ nơi khác, nhưng con và nhà cha của con sẽ bị diệt vong. Có ai biết được rằng phải chăng chính vì lúc như thế này mà con đã được vào trong hoàng tộc?”

15. Ê-xơ-tê sai người trả lời với Mạc-đô-chê rằng: 16. “Hãy đi triệu tập tất cả những người Do Thái đang hiện diện tại Su-sơ, hãy vì con mà kiêng ăn trong ba ngày đêm, đừng ăn hay uống gì hết. Con và các tỳ nữ của con cũng sẽ kiêng ăn như vậy. Sau đó, con sẽ vào chầu vua - là việc trái luật pháp; nhưng nếu con phải chết thì con chết.” 17. Mạc-đô-chê đã đi và làm theo mọi điều Ê-xơ-tê đã dặn mình.

Bản Dịch 1925

1. Vả, khi Mạc-đô-chê biết hết mọi điều ấy, bèn xé áo mình, mặc một cái bao và phủ tro, rồi đi ra giữa thành, lấy tiếng lớn kêu khóc cách cay đắng. 2. Người cũng đi đến tận trước cửa vua; vì ai mặc cái bao, bị cấm không cho vào cửa của vua. 3. Phàm trong mỗi tỉnh, nơi nào mạng lịnh vua và chiếu chỉ người đã đến, thì trong dân Giu-đa bèn có sự thảm sầu, kiêng cữ ăn, khóc lóc và kêu van; lại có nhiều người lấy bao và tro làm giường mình.

4. Các nàng hầu bà Ê-xơ-tê và những hoạn quan bà đều đến thuật lại sự ấy cho bà; hoàng hậu bèn buồn rầu lắm, gởi quần áo cho Mạc-đô-chê mặc, để lột bao gai khỏi mình người; nhưng người không khứng nhận. 5. Bấy giờ bà Ê-xơ-tê gọi Ha-thác, một hoạn quan của vua, mà vua đã đặt hầu chực bà, rồi biểu người đi đến Mạc-đô-chê hỏi cho biết có việc gì, và nhân sao đã có vậy. 6. Ha-thác bèn đi ra đến Mạc-đô-chê tại nơi phố thành ở trước cửa vua. 7. Mạc-đô-chê thuật lại mọi điều đã xảy đến mình, và số bạc Ha-man đã hứa đóng vào kho vua đặng có phép tuyệt diệt dân Giu-đa. 8. Người cũng đưa cho hoạn quan một bản sao lục chiếu chỉ đã truyền ra tại Su-sơ đặng tuyệt diệt dân Giu-đa, để hoạn quan chỉ cho bà Ê-xơ-tê xem và biết, cùng biểu người khuyên bà vào cùng vua, trước mặt vua nài xin ơn vua và cầu khẩn giùm cho dân tộc mình. 9. Ha-thác bèn trở về thuật lại cho bà Ê-xơ-tê mọi lời của Mạc-đô-chê. 10. Bấy giờ bà Ê-xơ-tê nói với Ha-thác, và sai người nói lại với Mạc-đô-chê rằng: 11. Các thần bộc và dân chúng các tỉnh của vua đều biết rằng hễ ai, bất luận nam hay nữ, vào cùng vua tại nội viện, mà không được lịnh vời, thì ai đó theo luật đã định tất phải bị xử tử đi, miễn là được vua giơ cây phủ việt vàng ra, thì mới sống; nhưng đã ba mươi ngày rày tôi không được vời vào cung vua.

12. Người ta thuật lại cho Mạc-đô-chê các lời của bà Ê-xơ-tê. 13. Mạc-đô-chê biểu đáp lại cùng bà Ê-xơ-tê rằng: Chớ thầm tưởng rằng ở trong cung vua, người sẽ được thoát khỏi phải hơn mọi người Giu-đa khác; 14. vì nếu ngươi làm thinh trong lúc nầy đây, dân Giu-đa hẳn sẽ được tiếp trợ và giải cứu bởi cách khác, còn ngươi và nhà cha ngươi đều sẽ bị hư mất; song nào ai biết rằng chẳng phải vì cớ cơ hội hiện lúc nầy mà ngươi được vị hoàng hậu sao? 15. Bà Ê-xơ-tê bèn biểu đáp lại cùng Mạc-đô-chê rằng: 16. Hãy đi nhóm hiệp các người Giu-đa ở tại Su-sơ, rồi hãy vì tôi mà kiêng cữ ăn trong ba ngày và đêm, chớ ăn hay uống gì hết; tôi và các nàng hầu tôi cũng sẽ kiêng cữ ăn nữa; như vậy, tôi sẽ vào cùng vua, là việc trái luật pháp; nếu tôi phải chết thì tôi chết. 17. Mạc-đô-chê bèn đi, và làm theo mọi điều bà Ê-xơ-tê đã dặn biểu mình.

Bản Dịch 2011

Ê-xơ-tê Nhận Lời Vào Cầu Xin Vua cho Dân Do-thái

1 Khi Mạc-đô-chê biết mọi điều ấy đã được thực hiện, ông xé rách y phục của ông, mặc bao gai, và rắc tro trên đầu ông, rồi đi ra giữa thành, lớn tiếng khóc lóc đắng cay. 2 Ông cũng đã đến tận cổng của hoàng cung, vì không ai mặc bao gai mà được phép bước vào bên trong cổng của hoàng cung. 3 Trong mỗi tỉnh, nơi nào lệnh vua và sắc chỉ của vua được truyền đến, nơi ấy người Do-thái sầu thảm rất bi thương. Họ kiêng ăn, khóc lóc, và than van. Nhiều người đã mặc lấy bao gai và nằm trong tro.

4 Khi các cung nữ và các thái giám đến báo tin cho Ê-xơ-tê biết, hoàng hậu rất đỗi buồn rầu. Bà sai người mang áo quần đến cho Mạc-đô-chê để ông mặc mà cởi bỏ bao gai ra, nhưng ông không nhận những quần áo ấy. 5 Bấy giờ Ê-xơ-tê cho mời Hà-thạch, một trong các quan thái giám mà vua đã chỉ định để hầu bà, đến và bảo ông phải ra gặp Mạc-đô-chê để hỏi xem chuyện gì đã xảy ra và nguyên do của sự việc như thế nào. 6 Hà-thạch đi ra gặp Mạc-đô-chê ở quảng trường, phía trước cổng hoàng cung. 7 Mạc-đô-chê nói cho ông tất cả những gì đã xảy ra cho mình và nói luôn cho ông biết số tiền Ha-man đã hứa sẽ nộp vào ngân khố của vua, hầu được phép tiêu diệt người Do-thái. 8 Mạc-đô-chê cũng trao cho ông một bản sao chiếu chỉ đã ban hành tại Su-sa, truyền phải tiêu diệt họ, để ông mang về cho Ê-xơ-tê xem, giải thích ý nghĩa của nó cho bà, và yêu cầu bà đến gặp vua, để cầu xin vua và van nài vua cho dân tộc của bà.

9 Hà-thạch trở về và thuật lại cho Ê-xơ-tê mọi việc Mạc-đô-chê đã nói. 10 Bấy giờ Ê-xơ-tê nói với Hà-thạch và truyền cho ông ra nói với Mạc-đô-chê, 11 “Tất cả các triều thần của vua và dân trong các tỉnh đều biết rằng, hễ ai, bất kỳ nam hay nữ, tự ý đi vào nội điện của triều cung mà không được triệu mời thì chỉ có một luật là bị xử tử, ngoại trừ vua đưa cây phủ việt bằng vàng ra cho người ấy, người ấy mới được để cho sống. Tuy nhiên đã ba mươi ngày rồi con vẫn chưa được gọi vào để hầu vua.”

12 Khi người ta đã thuật lại cho Mạc-đô-chê những gì Ê-xơ-tê đã nói, 13 Mạc-đô-chê bảo họ trở vào và nói lại với Ê-xơ-tê, “Con đừng tưởng rằng nhờ ở trong hoàng cung con sẽ thoát khỏi những điều mọi người Do-thái khác sẽ phải chịu, 14 vì nếu con yên lặng trong lúc này, dân Do-thái sẽ được tiếp trợ và giải cứu bằng cách khác, nhưng con và nhà cha con sẽ bị diệt mất; và nào ai biết rằng phải chăng vì thời điểm như thế này mà con đã được lập làm hoàng hậu?”

15 Bấy giờ Ê-xơ-tê sai người ra trả lời với Mạc-đô-chê, 16 “Xin cha đi và mời tất cả những người Do-thái ở Su-sa nhóm lại, rồi vì cớ con mà kiêng ăn; xin kiêng ăn cữ uống trong ba ngày đêm. Con và các cung nữ của con cũng sẽ kiêng cữ như vậy. Sau đó con sẽ đi vào chầu vua, đó là một việc trái phép; và nếu con phải chết thì con sẽ chết.” 17 Mạc-đô-chê ra đi và làm theo mọi điều Ê-xơ-tê yêu cầu.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành
  • Thánh Kinh Lược Khảo - Nhà Xuất Bản Tin Lành Sài Gòn (1970)