Truyền Đạo: Chương 12

Từ Thu Vien Tin Lanh
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Hãy nhớ đến Ðấng Tạo Hóa của con trong những ngày con còn thanh xuân, trước khi những ngày gian khó kéo đến và những năm mà con nói rằng “Tôi không còn ham thích” đến gần. 2. Trước khi mặt trời, ánh sáng, mặt trăng, và các ngôi sao trở nên tối, và những đám mây quay trở lại sau cơn mưa; 3. trong thời mà những người giữ nhà run rẩy, những người mạnh phải cúi xuống, những người xay phải ngừng lại bởi vì còn ít, và tầm nhìn qua các khung cửa sổ bị nhạt nhòa. 4. Những cánh cửa bên đường đóng lại, tiếng xay nhỏ dần, người ta chỗi dậy khi nghe tiếng chim, và tiếng hát của các cô gái đều hạ xuống. 5. Người ta cũng e ngại khi lên cao và lo sợ khi đi đường. Đó là lúc cây hạnh nhân trổ hoa, và một con cào cào cũng là gánh nặng. Sự ham muốn không còn nữa, bởi vì lúc đó con người đi đến nhà đời đời của mình, và những người than khóc khóc than trên những đường phố.

6. Hãy nhớ đến Đấng Tạo Hóa trước khi dây bạc đứt và chén vàng bị bể, trước khi vò nước vỡ ra bên suối, bánh xe gãy ra trên giếng, 7. tro bụi trở về đất như nguyên thủy, và linh hồn trở về với Đức Chúa Trời là Đấng đã ban nó.

8. Người truyền đạo nói: “Hư không của những hư không! Tất cả đều là hư không.”

9. Hơn hết, người truyền đạo không những là người khôn ngoan nhưng người đã dạy dân chúng tri thức. Người đã suy gẫm, tìm kiếm, và sắp xếp các châm ngôn. 10. Người đã tra cứu tìm những lời lý thú, và viết những lời chân thật cách đúng đắn. 11. Lời của người khôn ngoan giống như cây đót của người chăn; lời của các học giả như đinh đóng chặt, được truyền ra bởi người chăn chiên.

12. Hỡi con trai của ta! Ngoài những lời nầy, con hãy cẩn thận. Sách vở được sản xuất không bao giờ chấm dứt, và học hỏi quá nhiều làm mệt thân xác.

13. Lời kết luận cho tất cả những gì chúng ta đã nghe đó là: Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và tuân giữ những điều răn của Ngài – bởi vì đó là trách nhiệm của tất cả mọi người. 14. Thật vậy, Đức Chúa Trời sẽ đem ra xét xử mọi việc, kể cả mọi điều kín giấu, dù đó là điều thiện hay điều ác.

Bản Dịch Đại Chúng

Hãy nhớ đến Ðấng Tạo Hóa của con trong những ngày con còn thanh xuân, trước khi những ngày gian khó kéo đến và những năm mà con nói rằng “Tôi không còn ham thích” đến gần. Trước khi mặt trời, ánh sáng, mặt trăng, và các ngôi sao trở nên tối, và những đám mây quay trở lại sau cơn mưa; trong thời mà những người giữ nhà run rẩy, những người mạnh phải cúi xuống, những người xay phải ngừng lại bởi vì còn ít, và tầm nhìn qua các khung cửa sổ bị nhạt nhòa. Những cánh cửa bên đường đóng lại, tiếng xay nhỏ dần, người ta chỗi dậy khi nghe tiếng chim, và tiếng hát của các cô gái đều hạ xuống. Người ta cũng e ngại khi lên cao và lo sợ khi đi đường. Đó là lúc cây hạnh nhân trổ hoa, và một con cào cào cũng là gánh nặng. Sự ham muốn không còn nữa, bởi vì lúc đó con người đi đến nhà đời đời của mình, và những người than khóc khóc than trên những đường phố.

Hãy nhớ đến Đấng Tạo Hóa trước khi dây bạc đứt và chén vàng bị bể, trước khi vò nước vỡ ra bên suối, bánh xe gãy ra trên giếng, tro bụi trở về đất như nguyên thủy, và linh hồn trở về với Đức Chúa Trời là Đấng đã ban nó.

Người truyền đạo nói: “Hư không của những hư không! Tất cả đều là hư không.”

Hơn hết, người truyền đạo không những là người khôn ngoan nhưng người đã dạy dân chúng tri thức. Người đã suy gẫm, tìm kiếm, và sắp xếp các châm ngôn. Người đã tra cứu tìm những lời lý thú, và viết những lời chân thật cách đúng đắn. Lời của người khôn ngoan giống như cây đót của người chăn; lời của các học giả như đinh đóng chặt, được truyền ra bởi người chăn chiên.

Hỡi con trai của ta! Ngoài những lời nầy, con hãy cẩn thận. Sách vở được sản xuất không bao giờ chấm dứt, và học hỏi quá nhiều làm mệt thân xác.

Lời kết luận cho tất cả những gì chúng ta đã nghe đó là: Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và tuân giữ những điều răn của Ngài – bởi vì đó là trách nhiệm của tất cả mọi người. Thật vậy, Đức Chúa Trời sẽ đem ra xét xử mọi việc, kể cả mọi điều kín giấu, dù đó là điều thiện hay điều ác.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Hãy nhớ đến Ðấng Tạo Hóa của con trong những ngày con còn thanh xuân, trước khi những ngày gian khó đến, và những năm mà con nói rằng “Tôi không ham thích” đến gần. 2. Trước khi mặt trời, ánh sáng, mặt trăng, và các ngôi sao trở nên tối, và những đám mây quay trở lại sau cơn mưa; 3. trong ngày mà những người giữ nhà run rẩy, những người mạnh phải cúi xuống, những người xay phải ngừng lại bởi vì còn ít, và tầm nhìn qua những cửa sổ bị nhạt nhòa. 4. Các cửa bên đường đóng lại, tiếng xay nhỏ dần, người ta chỗi dậy khi nghe tiếng chim, và tiếng hát của các cô gái đều hạ thấp. 5. Người ta cũng e ngại khi lên cao, và lo sợ khi đi đường; đó là lúc cây hạnh nhân trổ hoa, và một con cào cào cũng là gánh nặng. Sự ham muốn không còn nữa, bởi vì lúc đó con người đi đến nhà đời đời của mình, và những người than khóc diễn hành trên các đường phố. 6. Hãy nhớ đến Đấng Tạo Hóa trước khi dây bạc đứt và chén vàng bị bể; trước khi vò nước vỡ ra bên suối, bánh xe gãy ra trên giếng. 7. Tro bụi trở về đất như nguyên thủy, và linh hồn trở về với Đức Chúa Trời là Đấng đã ban nó.

8. Người truyền đạo nói: “Hư không của những hư không! Tất cả đều là hư không.”

9. Hơn hết, người truyền đạo không những là người khôn ngoan nhưng người đã dạy dân chúng tri thức; người đã suy gẫm, tìm kiếm, và sắp xếp các châm ngôn. 10. Người đã tra cứu tìm những lời lý thú, và viết những lời chân thật cách đúng đắn. 11. Lời của người khôn ngoan giống như cây đót của người chăn; lời của các học giả như đinh đóng chặt, được truyền ra bởi người chăn chiên.

12. Hỡi con trai của ta! Ngoài những lời nầy, con hãy cẩn thận. Sách vở được sản xuất không bao giờ chấm dứt; học hỏi quá nhiều làm mệt thân xác.

13. Lời kết luận cho tất cả những gì chúng ta đã nghe đó là: Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và tuân giữ những điều răn của Ngài – bởi vì đó là trách nhiệm của tất cả mọi người. 14. Thật vậy, Đức Chúa Trời sẽ đem ra xét xử mọi việc, kể cả mọi điều kín giấu, dù đó là điều thiện hay điều ác.

Bản Dịch 1925

1. Trong buổi còn thơ ấu hãy tưởng nhớ Đấng Tạo hóa ngươi, trước khi những ngày gian nan chưa đến, trước khi những năm tới mà ngươi nói rằng: Ta không lấy làm vui lòng; 2. trước khi ánh sáng mặt trời, mặt trăng, và các ngôi sao chưa tối tăm, và mây chưa lại tuôn đến sau cơn mưa; 3. trong ngày ấy kẻ giữ nhà run rẩy, những người mạnh sức cong khom, kẻ xay cối ngừng lại bởi vì số ít, những kẻ trông xem qua cửa sổ đã làng mắt, 4. hai cánh cửa bên đường đóng lại, và tiếng xay mỏn lần; lúc ấy người ta nghe tiếng chim kêu bèn chờ dậy, và tiếng con gái hát đều hạ hơi; 5. lại người ta sợ sệt mà lên cao, và hãi hùng lúc đi đường; lúc ấy cây hạnh trổ bông, cào cào trở nên nặng, và sự ước ao chẳng còn nữa; vì bấy giờ người đi đến nơi ở đời đời của mình, còn những kẻ tang chế đều đi vòng quanh các đường phố: 6. lại hãy tưởng nhớ Đấng Tạo hóa trước khi dây bạc đất, và chén vàng bể, trước khi vò vỡ ra bên suối, và bánh xe gãy ra trên giếng; 7. và bụi tro trở vào đất y như nguyên cũ, và thần linh trở về nơi Đức Chúa Trời, là Đấng đã ban nó.
8. Kẻ truyền đạo nói: Hư không của sự hư không; mọi sự đều hư không.
9. Vả lại, bởi vì kẻ truyền đạo là người khôn ngoan, nên cũng cứ dạy sự tri thức cho dân sự; người đã cân nhắc, tra soát, và sắp đặt thứ tự nhiều câu châm ngôn. 10. Kẻ truyền đạo có chuyên lo tìm kiếm những câu luận tốt đẹp; và các lời đã viết ra đều là chánh trực và chân thật. 11. Lời của người khôn ngoan giống như đót; sắp chọn các câu châm ngôn khác nào đinh đóng chặt: nó do một đấng chăn chiên mà truyền ra.
12. Lại, hỡi con, hãy chịu dạy: người ta chép nhiều sách chẳng cùng; còn học quá thật làm mệt nhọc cho xác thịt.
13. Chúng ta hãy nghe lời kết của lý thuyết nầy: Khá kính sợ Đức Chúa Trời và giữ các điều răn Ngài; ấy là trọn phận sự của ngươi. 14. Vì Đức Chúa Trời sẽ đem đoán xét các công việc, đến đỗi việc kín nhiệm hơn hết, hoặc thiện hoặc ác cũng vậy.

Bản Dịch 2011

Hãy Nhớ Ðến Ðấng Tạo Hóa

1 Hãy nhớ đến Ðấng Tạo Hóa của bạn trong những ngày bạn còn thanh xuân, trước khi những ngày gian nan đến, trước khi những năm cuối đời đến gần, lúc bạn sẽ nói, “Tôi chẳng còn ham thích gì nữa,” 2 trước khi ánh sáng mặt trời, mặt trăng, và các ngôi sao tối dần, và mây mù kéo về giăng lại sau cơn mưa. 3 Ngày ấy những kẻ giữ nhà sẽ run rẩy, những kẻ mạnh mẽ sẽ cong khom, những kẻ xay cối sẽ ngừng lại vì còn ít, những kẻ nhìn qua cửa sổ sẽ chỉ trông thấy lờ mờ, 4 những cánh cửa ra đường sẽ đóng lại, và tiếng xay sẽ mỏn dần. Bấy giờ khi nghe tiếng chim hót người ta liền thức giấc, và tiếng hát của các nữ ca sĩ sẽ lịm dần.

5 Khi ấy người ta sẽ sợ lên cao và sẽ lo sợ mỗi khi ra đường. Bấy giờ cây hạnh sẽ trổ hoa, cào cào sẽ kéo lê thân nặng, và người ta sẽ không còn ham muốn gì nữa, vì con người phải đi đến chỗ ở đời đời; rồi những kẻ than khóc sẽ đi quanh các đường phố than khóc tiếc thương.

6 Hãy nhớ đến Ðấng Tạo Hóa của bạn trước khi dây bạc đứt và chén vàng bể, trước khi vò vỡ bên suối và bánh xe gãy bên giếng, 7 trước khi bụi đất trở về với bụi đất y như trước, và trước khi sinh khí trở về với Ðức Chúa Trời, Ðấng đã ban nó cho bạn.

8 Giảng Sư nói: Vô nghĩa của mọi vô nghĩa, tất cả chỉ là vô nghĩa.

Lời Kết

9 Giảng Sư không những là một người khôn ngoan, mà còn là một giáo sư dạy cho dân kiến thức. Ông đã cân nhắc, suy tư, và sắp đặt tư tưởng thành nhiều câu châm ngôn. 10 Giảng Sư đã tìm những lời hay ý đẹp để diễn tả các sứ điệp của chân lý, rồi ghi chép lại một cách trung thực.

11 Những lời dạy của người khôn ngoan giống như các gậy nhọn thúc bò; những lời nói của bậc tri thức đã sưu tập thật vững như đinh đóng cột, được một người chăn ban cho.

12 Hỡi con, ngoài những lời nầy, con hãy coi chừng. Việc xuất bản nhiều sách sẽ không bao giờ hết, cho nên học nhiều thứ lung tung sẽ chỉ thêm mệt xác mà thôi.

13 Lời kết cho mọi điều chúng ta đã nghe nói ở trên: Hãy kính sợ Ðức Chúa Trời và vâng giữ các điều răn Ngài; đó là trọn phận sự của mỗi người, 14 vì Ðức Chúa Trời sẽ đem mọi sự ra để phán xét, luôn cả các việc bí mật, bất kể tốt hay xấu.

Tài Liệu