Ma-thi-ơ: Chương 14

Từ Thu Vien Tin Lanh
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

Giăng Báp-tít chết

1. Lúc đó, vua chư hầu Hê-rốt nghe tin về Đức Chúa Jesus, 2. ông đã nói với các quần thần của mình rằng: “Đây là Giăng Báp-tít! Người đã từ cõi chết sống lại, cho nên những quyền năng diệu kỳ mới ở trong người.”

3. Bởi vì Hê-rốt đã bắt Giăng, xiềng ông, và bỏ ông vào tù, do việc Hê-rô-đia, vợ của Phi-líp, là em của vua. 4. Vì Giăng đã nói với vua rằng: “Bệ hạ lấy nàng là điều phạm pháp.” 5. Mặc dù muốn giết Giăng, nhưng vua sợ dân chúng, bởi vì họ đều tin rằng Giăng là một tiên tri.

6. Lúc mừng sinh nhật của Hê-rốt, con gái của Hê-rô-đia nhảy múa giữa bữa tiệc, và làm hài lòng Hê-rốt, 7. đến nỗi vua đã thề hứa cho nàng bất cứ điều gì nàng xin. 8. Bị mẹ của nàng xúi giục, nàng đã nói rằng: “Xin cho con cái đầu của Giăng Báp-tít trên chiếc mâm nầy.” 9. Vua rất buồn rầu, nhưng vì đã lỡ thề trước những khách dự tiệc, nên đã truyền lệnh cho phép. 10. Vua sai người chém đầu của Giăng trong ngục, 11. rồi họ để đầu của ông trên mâm, trao cho cô gái, rồi cô đem đến cho mẹ của mình. 12. Sau đó, các môn đồ của Giăng đã đến, lấy xác của ông, đem chôn, rồi họ đi báo tin cho Đức Chúa Jesus.

Chúa hóa bánh ra nhiều lần thứ nhất

13. Nghe tin nầy, Đức Chúa Jesus rời khỏi nơi đó bằng thuyền để đến một nơi thanh vắng cho riêng Ngài. Nghe vậy, nhiều đám đông từ các thành đã đi bộ để theo Ngài. 14. Vừa ra khỏi thuyền, Ngài thấy một đoàn dân đông thì cảm thương họ, rồi chữa lành cho những người bệnh của họ.

15. Chiều xuống, các môn đồ của Ngài đã đến, thưa với Ngài: “Nơi nầy thật hoang vắng, và đã quá giờ rồi, xin Thầy giải tán dân chúng để họ vào những làng để mua thức ăn cho họ.” 16. Đức Chúa Jesus nói: “Họ không cần phải đi; các ngươi hãy cho họ ăn.” 17. Họ thưa rằng: “Ở đây, chúng con chỉ có năm cái bánh và hai con cá.” 18. Ngài phán: “Hãy đem chúng đến đây cho Ta.” 19. Sau khi truyền cho dân chúng ngồi trên cỏ, Ngài lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, tạ ơn, rồi bẻ ra, trao bánh cho các môn đồ, và họ phân phát cho đám đông. 20. Tất cả đã ăn thỏa thuê. Họ thu nhặt những mẩu bánh thừa, được mười hai giỏ đầy. 21. Số người ăn khoảng năm ngàn người, không kể những phụ nữ và trẻ em.

Đức Chúa Jesus đi trên mặt biển

22. Ngay lập tức, Ngài giục các môn đồ vào thuyền, đi trước Ngài để qua bờ bên kia, trong lúc Ngài cho dân chúng ra về. 23. Khi đã cho dân chúng ra về, chính Ngài đã đi lên núi để cầu nguyện. Tối đến, Ngài ở tại đó một mình.

24. Lúc này, thuyền đã xa đất liền nhiều dặm, bị sóng dồi dập vì gió ngược. 25. Đến canh tư đêm đó, Đức Chúa Jesus bước đi trên mặt biển, để đến với họ. 26. Các môn đồ thấy Ngài bước đi trên mặt biển, thì kinh hoàng, và nói rằng: “Đó là ma!” Rồi họ la lên vì sợ hãi.

27. Ngay lập tức, Đức Chúa Jesus nói với họ: “Hãy can đảm, chính Ta đây, đừng sợ!”

28. Phi-e-rơ đáp lại và nói với Ngài: “Lạy Chúa! Nếu chính là Ngài, xin truyền cho con đến với Ngài trên mặt nước.” 29. Ngài phán: “Hãy đến!” Xuống khỏi thuyền, Phi-e-rơ bước đi trên mặt nước, và đến với Đức Chúa Jesus. 30. Nhưng khi thấy gió thổi, ông hoảng sợ, bắt đầu chìm xuống, nên đã la lên rằng: “Chúa ơi! Xin cứu con!” 31. Ngay lập tức, Đức Chúa Jesus đưa tay ra, nắm lấy ông, và nói với ông rằng: “Hỡi kẻ ít đức tin! Sao con lại nghi ngờ?”

32. Khi họ vào trong thuyền, gió ngưng hẳn. 33. Những người trên thuyền thờ lạy Ngài, và nói rằng: “Thật vậy, Thầy là Con của Đức Chúa Trời!”

34. Khi đã qua đến bờ bên kia, họ đến xứ Ghê-nê-xa-rết. 35. Dân chúng tại đó nhận biết Ngài nên đã báo tin khắp các vùng lân cận, và rồi họ đem tất cả những người đang bị bệnh đến với Ngài. 36. Họ nài xin Ngài cho họ chỉ chạm vào vạt áo của Ngài mà thôi; và những ai chạm đến đều được lành.

Bản Dịch Đại Chúng

Giăng Báp-tít chết

Lúc đó, vua chư hầu Hê-rốt nghe tin về Đức Chúa Jesus, ông đã nói với các quần thần của mình rằng: “Đây là Giăng Báp-tít! Người đã từ cõi chết sống lại, cho nên những quyền năng diệu kỳ mới ở trong người.”

Bởi vì Hê-rốt đã bắt Giăng, xiềng ông, và bỏ ông vào tù, do việc Hê-rô-đia, vợ của Phi-líp, là em của vua. Vì Giăng đã nói với vua rằng: “Bệ hạ lấy nàng là điều phạm pháp.” Mặc dù muốn giết Giăng, nhưng vua sợ dân chúng, bởi vì họ đều tin rằng Giăng là một tiên tri.

Lúc mừng sinh nhật của Hê-rốt, con gái của Hê-rô-đia nhảy múa giữa bữa tiệc, và làm hài lòng Hê-rốt, đến nỗi vua đã thề hứa cho nàng bất cứ điều gì nàng xin. Bị mẹ của nàng xúi giục, nàng đã nói rằng: “Xin cho con cái đầu của Giăng Báp-tít trên chiếc mâm nầy.” Vua rất buồn rầu, nhưng vì đã lỡ thề trước những khách dự tiệc, nên đã truyền lệnh cho phép. Vua sai người chém đầu của Giăng trong ngục, rồi họ để đầu của ông trên mâm, trao cho cô gái, rồi cô đem đến cho mẹ của mình. Sau đó, các môn đồ của Giăng đã đến, lấy xác của ông, đem chôn, rồi họ đi báo tin cho Đức Chúa Jesus.

Chúa hóa bánh ra nhiều lần thứ nhất

Nghe tin nầy, Đức Chúa Jesus rời khỏi nơi đó bằng thuyền để đến một nơi thanh vắng cho riêng Ngài. Nghe vậy, nhiều đám đông từ các thành đã đi bộ để theo Ngài. Vừa ra khỏi thuyền, Ngài thấy một đoàn dân đông thì cảm thương họ, rồi chữa lành cho những người bệnh của họ.

Chiều xuống, các môn đồ của Ngài đã đến, thưa với Ngài: “Nơi nầy thật hoang vắng, và đã quá giờ rồi, xin Thầy giải tán dân chúng để họ vào những làng để mua thức ăn cho họ.” Đức Chúa Jesus nói: “Họ không cần phải đi; các ngươi hãy cho họ ăn.” Họ thưa rằng: “Ở đây, chúng con chỉ có năm cái bánh và hai con cá.” Ngài phán: “Hãy đem chúng đến đây cho Ta.” Sau khi truyền cho dân chúng ngồi trên cỏ, Ngài lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, tạ ơn, rồi bẻ ra, trao bánh cho các môn đồ, và họ phân phát cho đám đông. Tất cả đã ăn thỏa thuê. Họ thu nhặt những mẩu bánh thừa, được mười hai giỏ đầy. Số người ăn khoảng năm ngàn người, không kể những phụ nữ và trẻ em.

Đức Chúa Jesus đi trên mặt biển

Ngay lập tức, Ngài giục các môn đồ vào thuyền, đi trước Ngài để qua bờ bên kia, trong lúc Ngài cho dân chúng ra về. Khi đã cho dân chúng ra về, chính Ngài đã đi lên núi để cầu nguyện. Tối đến, Ngài ở tại đó một mình.

Lúc này, thuyền đã xa đất liền nhiều dặm, bị sóng dồi dập vì gió ngược. Đến canh tư đêm đó, Đức Chúa Jesus bước đi trên mặt biển, để đến với họ. Các môn đồ thấy Ngài bước đi trên mặt biển, thì kinh hoàng, và nói rằng: “Đó là ma!” Rồi họ la lên vì sợ hãi.

Ngay lập tức, Đức Chúa Jesus nói với họ: “Hãy can đảm, chính Ta đây, đừng sợ!”

Phi-e-rơ đáp lại và nói với Ngài: “Lạy Chúa! Nếu chính là Ngài, xin truyền cho con đến với Ngài trên mặt nước.” Ngài phán: “Hãy đến!” Xuống khỏi thuyền, Phi-e-rơ bước đi trên mặt nước, và đến với Đức Chúa Jesus. Nhưng khi thấy gió thổi, ông hoảng sợ, bắt đầu chìm xuống, nên đã la lên rằng: “Chúa ơi! Xin cứu con!” Ngay lập tức, Đức Chúa Jesus đưa tay ra, nắm lấy ông, và nói với ông rằng: “Hỡi kẻ ít đức tin! Sao con lại nghi ngờ?”

Khi họ vào trong thuyền, gió ngưng hẳn. Những người trên thuyền thờ lạy Ngài, và nói rằng: “Thật vậy, Thầy là Con của Đức Chúa Trời!”

Khi đã qua đến bờ bên kia, họ đến xứ Ghê-nê-xa-rết. Dân chúng tại đó nhận biết Ngài nên đã báo tin khắp các vùng lân cận, và rồi họ đem tất cả những người đang bị bệnh đến với Ngài. Họ nài xin Ngài cho họ chỉ chạm vào vạt áo của Ngài mà thôi; và những ai chạm đến đều được lành.

Bản Dịch Ngữ Căn

Giăng Báp-tít chết

1. Lúc đó, vua chư hầu Hê-rốt nghe tin về Đức Chúa Jesus, 2. ông đã nói với các quần thần của mình rằng: “Đây là Giăng Báp-tít! Người đã từ cõi chết sống lại, cho nên những quyền năng diệu kỳ mới ở trong người.”

3. Bởi vì Hê-rốt đã bắt Giăng, xiềng ông, và bỏ ông vào tù, do việc Hê-rô-đia, vợ của Phi-líp, là em của vua. 4. Vì Giăng đã nói với vua rằng: “Bệ hạ lấy nàng là điều phạm pháp.” 5. Mặc dù muốn giết Giăng, nhưng vua sợ dân chúng, bởi vì họ đều tin rằng Giăng là một tiên tri.

6. Lúc mừng sinh nhật của Hê-rốt, con gái của Hê-rô-đia nhảy múa giữa bữa tiệc, và làm hài lòng Hê-rốt, 7. đến nỗi vua đã thề hứa cho nàng bất cứ điều gì nàng xin. 8. Bị mẹ của nàng xúi giục, nàng đã nói rằng: “Xin cho con cái đầu của Giăng Báp-tít trên chiếc mâm nầy.” 9. Vua rất buồn rầu, nhưng vì đã lỡ thề trước những khách dự tiệc, nên đã truyền lệnh cho phép. 10. Vua sai người chém đầu của Giăng trong ngục, 11. rồi họ để đầu của ông trên mâm, trao cho cô gái, rồi cô đem đến cho mẹ của mình. 12. Sau đó, các môn đồ của Giăng đã đến, lấy xác của ông, đem chôn, rồi họ đi báo tin cho Đức Chúa Jesus.

Chúa hóa bánh ra nhiều lần thứ nhất

13. Nghe tin nầy, Đức Chúa Jesus rời khỏi nơi đó bằng thuyền để đến một nơi thanh vắng cho riêng Ngài. Nghe vậy, nhiều đám đông từ các thành đã đi bộ để theo Ngài. 14. Vừa ra khỏi thuyền, Ngài thấy một đoàn dân đông thì cảm thương họ, rồi chữa lành cho những người bệnh của họ.

15. Chiều xuống, các môn đồ của Ngài đã đến, thưa với Ngài: “Nơi nầy thật hoang vắng, và đã quá giờ rồi, xin Thầy giải tán dân chúng để họ vào những làng để mua thức ăn cho họ.” 16. Đức Chúa Jesus nói: “Họ không cần phải đi; các ngươi hãy cho họ ăn.” 17. Họ thưa rằng: “Ở đây, chúng con chỉ có năm cái bánh và hai con cá.” 18. Ngài phán: “Hãy đem chúng đến đây cho Ta.” 19. Sau khi truyền cho dân chúng ngồi trên cỏ, Ngài lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, tạ ơn, rồi bẻ ra, trao bánh cho các môn đồ, và họ phân phát cho đám đông. 20. Tất cả đã ăn thỏa thuê. Họ thu nhặt những mẩu bánh thừa, được mười hai giỏ đầy. 21. Số người ăn khoảng năm ngàn người, không kể những phụ nữ và trẻ em.

Đức Chúa Jesus đi trên mặt biển

22. Ngay lập tức, Ngài giục các môn đồ vào thuyền, đi trước Ngài để qua bờ bên kia, trong lúc Ngài cho dân chúng ra về. 23. Khi đã cho dân chúng ra về, chính Ngài đã đi lên núi để cầu nguyện. Tối đến, Ngài ở tại đó một mình.

24. Lúc này, thuyền đã xa đất liền nhiều dặm, bị sóng dồi dập vì gió ngược. 25. Đến canh tư đêm đó, Đức Chúa Jesus bước đi trên mặt biển, để đến với họ. 26. Các môn đồ thấy Ngài bước đi trên mặt biển, thì kinh hoàng, và nói rằng: “Đó là ma!” Rồi họ la lên vì sợ hãi.

27. Ngay lập tức, Đức Chúa Jesus nói với họ: “Hãy can đảm, chính Ta đây, đừng sợ!”

28. Phi-e-rơ đáp lại và nói với Ngài: “Lạy Chúa! Nếu chính là Ngài, xin truyền cho con đến với Ngài trên mặt nước.” 29. Ngài phán: “Hãy đến!” Xuống khỏi thuyền, Phi-e-rơ bước đi trên mặt nước, và đến với Đức Chúa Jesus. 30. Nhưng khi thấy gió thổi, ông hoảng sợ, bắt đầu chìm xuống, nên đã la lên rằng: “Chúa ơi! Xin cứu con!” 31. Ngay lập tức, Đức Chúa Jesus đưa tay ra, nắm lấy ông, và nói với ông rằng: “Hỡi kẻ ít đức tin! Sao con lại nghi ngờ?”

32. Khi họ vào trong thuyền, gió ngưng hẳn. 33. Những người trên thuyền thờ lạy Ngài, và nói rằng: “Thật vậy, Thầy là Con của Đức Chúa Trời!”

34. Khi đã qua đến bờ bên kia, họ đến xứ Ghê-nê-xa-rết. 35. Dân chúng tại đó nhận biết Ngài nên đã báo tin khắp các vùng lân cận, và rồi họ đem tất cả những người đang bị bệnh đến với Ngài; 36. họ nài xin Ngài cho họ chỉ chạm vào vạt áo của Ngài mà thôi; và những ai chạm đến đều được lành.

Bản Dịch 1925

1. Lúc ấy, Hê-rốt là vua chư hầu, nghe tiếng đồn Đức Chúa Jêsus, 2. thì phán cùng bầy tôi rằng: Đây là Giăng Báp-tít. Người chết đi sống lại, nhân đó mới làm được mấy phép lạ như vậy. 3. Số là, bởi cớ Hê-rô-đia, vợ Phi-líp, là em mình, nên vua Hê-rốt đã truyền bắt trói Giăng và bỏ tù. 4. Vì Giăng có can vua rằng: Vua không có phép được lấy người đó làm vợ. 5. Vua muốn giết Giăng, song sợ dân chúng, vì họ đều tôn Giăng là đấng tiên tri. 6. Vừa đến ngày ăn mừng sanh nhựt vua Hê-rốt, con gái của Hê-rô-đia nhảy múa ở giữa người dự đám, vua lấy làm thích lắm, 7. đến nỗi lấy lời thề mà hứa cho con gái ấy điều chi nàng muốn xin. 8. Vậy, nàng bị mẹ xui giục, bèn tâu rằng: Xin lấy cái đầu Giăng Báp-tít để trên mâm mà cho tôi đây.

9. Vua lấy làm buồn rầu; song vì đã thề lỡ rồi và có những người dự yến ở đó, nên truyền cho nàng như lời. 10. Vua bèn sai người chém Giăng trong ngục, 11. rồi họ để đầu người trên mâm mà đem cho con gái ấy, nàng bèn đem cho mẹ mình. 12. Đoạn, các môn đồ của Giăng đến, lấy xác mà chôn, rồi đi báo tin cho Đức Chúa Jêsus.

13. Đức Chúa Jêsus vừa nghe tin ấy liền bỏ đó xuống thuyền, đi tẻ ra nơi đồng vắng. Khi đoàn dân biết vậy, thì từ các thành đi bộ mà theo Ngài. 14. Ngài ở thuyền bước lên, thấy đoàn dân đông đúc, động lòng thương xót, mà chữa cho kẻ bịnh được lành.

15. Đến chiều tối, môn đồ tới gần Ngài mà thưa rằng: Ở đây vắng vẻ, và trời tối rồi, xin thầy cho dân chúng về, để họ đi vào các làng đặng mua đồ ăn.

16. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Không cần họ phải đi; chính các ngươi hãy cho họ ăn.

17. Môn đồ thưa rằng: Chúng tôi có đây năm cái bánh và hai con cá mà thôi.

18. Ngài phán rằng: Hãy đem đây cho ta.

19. Ngài bèn truyền cho chúng ngồi xuống trên cỏ, đoạn, lấy năm cái bánh và hai con cá đó, ngửa mặt lên trời mà tạ ơn; rồi bẻ bánh ra đưa cho môn đồ, môn đồ phát cho dân chúng. 20. Ai nấy đều ăn no, còn bánh thừa lại thâu được đầy mười hai giỏ. 21. Số người ăn ước chừng năm ngàn, không kể đàn bà con nít.

22. Kế đó, Ngài liền hối môn đồ xuống thuyền, qua trước bờ bên kia, trong khi Ngài đang truyền cho dân chúng tan đi. 23. Xong rồi, Ngài lên núi để cầu nguyện riêng; đến chiều tối, Ngài ở đó một mình.

24. Bấy giờ, thuyền đã ra giữa biển rồi, vì gió ngược, nên bị sóng vỗ. 25. Song đến canh tư đêm ấy, Đức Chúa Jêsus đi bộ trên mặt biển mà đến cùng môn đồ. 26. Khi thấy Ngài đi bộ trên mặt biển, thì môn đồ bối rối mà nói rằng: Ấy là một con ma; rồi sợ hãi mà la lên.

27. Nhưng Đức Chúa Jêsus liền phán rằng: Các ngươi hãy yên lòng; ấy là ta đây, đừng sợ!

28. Phi-e-rơ bèn thưa rằng: Lạy Chúa, nếu phải Chúa, xin khiến tôi đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa.

29. Ngài phán rằng: Hãy lại đây!

Phi-e-rơ ở trên thuyền bước xuống, đi bộ trên mặt nước mà đến cùng Đức Chúa Jêsus. 30. Song khi thấy gió thổi, thì Phi-e-rơ sợ hãi, hòng sụp xuống nước, bèn la lên rằng: Chúa ơn, xin cứu lấy tôi! 31. Tức thì Đức Chúa Jêsus giơ tay ra nắm lấy người, mà nói rằng: Hỡi người ít đức tin, sao ngươi hồ nghi làm vậy?

32. Ngài cùng Phi-e-rơ lên thuyền rồi, thì gió yên lặng. 33. Các người trong thuyền bèn đến quì lạy Ngài mà nói rằng: Thầy thật là Con Đức Chúa Trời!

34. Khi qua biển rồi, Ngài và môn đồ đến xứ Ghê-nê-xa-rết. 35. Người xứ đó nhận biết Ngài, thì sai người báo tin cho khắp các miền xung quanh, và họ đem các kẻ bịnh đến cùng Ngài, 36. xin chỉ cho rờ đến viền áo mà thôi; vậy ai rờ đến cũng đều được lành bịnh cả.

Bản Dịch 2011

Giăng Báp-tít Qua Ðời

(Mác 6:14-29; Lu 9:7-9)

1 Lúc ấy Vua Chư Hầu Hê-rốt được báo cáo về Ðức Chúa Jesus. 2 Ông nói với bầy tôi của ông, “Người này là Giăng Báp-tít; ông ấy đã từ cõi chết sống lại, nên mới có thể làm những việc quyền năng như thế.”

3 Số là Hê-rốt đã cho bắt Giăng, trói lại, và giam vào ngục vì vụ Hê-rô-đia vợ của Phi-líp em trai ông. 4 Vì Giăng đã nói với ông, “Ngài lấy bà ấy là trái với đạo lý.” 5 Dù Hê-rốt muốn giết Giăng, nhưng ông sợ dân, vì họ xem Giăng là một đấng tiên tri. 6 Nhân dịp sinh nhật của Hê-rốt, con gái của Hê-rô-đia nhảy múa trước mặt các quan khách, khiến cho Hê-rốt mê mẩn 7 đến độ ông thốt lên lời thề sẽ ban cho cô ấy bất cứ điều gì cô ấy xin. 8 Nghe lời mẹ xúi, cô ấy nói, “Xin bệ hạ cho tiện nữ cái đầu của Giăng Báp-tít để trên mâm.”

9 Nhà vua lộ vẻ ân hận, nhưng vì đã lỡ thề trước mặt các quan khách, nên ông đành ra lịnh chuẩn ban. 10 Ông sai người vào ngục chém đầu Giăng. 11 Ðầu Giăng được để trên một cái mâm, mang đến cho cô gái; cô ấy bưng đến cho mẹ cô. 12 Các môn đồ của Giăng đến lấy thi hài của ông đem về an táng, rồi đi báo tin cho Ðức Chúa Jesus.

Chúa Hóa Bánh cho Năm Ngàn Người Ăn

(Mác 6:30-44; Lu 9:10-17; Gg 6:1-14)

13 Khi Ðức Chúa Jesus nghe tin ấy, Ngài rời nơi đó, xuống thuyền, và đến một nơi thanh vắng để được yên tĩnh một mình. Nhưng khi dân trong các thành nghe tin, họ đi đường bộ mà theo Ngài. 14 Vì thế vừa khi đặt chân lên bờ, Ngài đã thấy sẵn một đoàn dân đông đang đợi. Ngài động lòng thương xót và chữa lành những người bịnh của họ.

15 Chiều đến các môn đồ lại gần và thưa với Ngài, “Chỗ này vắng vẻ quá, và trời cũng sắp tối, xin Thầy cho dân giải tán, để họ vào các làng mà mua thức ăn cho họ.”

16 Nhưng Ðức Chúa Jesus nói với họ, “Họ không cần đi đâu cả. Chính các ngươi phải cho họ ăn.”

17 Họ trả lời Ngài, “Ðây chúng con chỉ có năm cái bánh và hai con cá.”

18 Ngài phán, “Hãy đem chúng đến đây cho Ta.”

19 Ðoạn Ngài truyền cho đoàn dân ngồi xuống trên cỏ. Ngài lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, tạ ơn, bẻ ra, rồi trao cho các môn đồ; các môn đồ phát ra cho đoàn dân. 20 Mọi người ăn, và tất cả đều no nê; họ gom lại những mảnh vụn còn thừa và được mười hai giỏ đầy. 21 Có khoảng năm ngàn người đã ăn hôm đó, không kể phụ nữ và trẻ em.

Chúa Ði Bộ Trên Mặt Nước

(Mác 6:45-52; Gg 6:15-21)

22 Ngay sau đó Ðức Chúa Jesus truyền cho các môn đồ phải xuống thuyền, qua bờ bên kia trước, trong khi Ngài ở lại giải tán đám đông. 23 Sau khi giải tán đám đông, Ngài đi một mình lên núi để cầu nguyện. Tối đến, Ngài ở trên núi một mình.

24 Bấy giờ thuyền đã ra giữa biển và bị sóng đánh, vì ngược gió. 25 Khoảng canh tư đêm đó, Ðức Chúa Jesus đi trên mặt biển đến với họ. 26 Khi thấy Ngài đi trên mặt biển, các môn đồ sợ hãi bảo nhau, “Ma kìa!” rồi hoảng sợ hét lên.

27 Nhưng Ðức Chúa Jesus liền phán với họ, “Hãy yên lòng. Ta đây. Ðừng sợ.”

28 Phi-rơ đáp lời Ngài và nói, “Lạy Chúa, nếu quả là Ngài, xin truyền cho con đi trên mặt nước đến với Ngài.”

29 Ngài đáp, “Hãy đến đây.” Phi-rơ bước ra khỏi thuyền, đi trên mặt nước, và đến với Ðức Chúa Jesus. 30 Nhưng khi Phi-rơ thấy gió thổi, ông sợ hãi và bắt đầu chìm xuống, ông la lên, “Chúa ôi! Xin cứu con!”

31 Ðức Chúa Jesus liền đưa tay ra, nắm lấy ông, và nói, “Hỡi người yếu đức tin! Sao ngươi còn nghi ngờ?”

32 Khi họ bước vào thuyền, gió liền ngừng thổi. 33 Những người trong thuyền đến sấp mình xuống lạy Ngài, và nói, “Quả thật, Thầy là Con Ðức Chúa Trời!”

Chúa Chữa Bịnh ở Ghê-nê-sa-rết

(Mác 6:53-56)

34 Khi họ đã qua bờ bên kia, họ đến vùng Ghê-nê-sa-rết. 35 Dân ở đó nhận ra Ngài; họ sai người đi khắp các miền kế cận, bảo đem tất cả những người đau yếu bịnh tật đến với Ngài. 36 Họ nài xin Ngài cho phép họ chỉ sờ vào viền áo Ngài. Tất cả những ai sờ vào áo Ngài đều được chữa lành.

Tài Liệu