II Cô-rinh-tô: Chương 1

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB47C001)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Phao-lô, theo ý muốn Ðức Chúa Trời làm sứ đồ của Ðức Chúa Jesus Christ, và Ti-mô-thê, người anh em, gởi cho hội thánh của Ðức Chúa Trời tại Cô-rinh-tô, cùng với tất cả các thánh đồ ở khắp vùng A-chai: 2. Nguyện ân điển và bình an từ Ðức Chúa Trời, Cha của chúng ta, và từ Chúa, là Ðức Chúa Jesus Christ, ban cho anh em.

3. Chúc tụng Ðức Chúa Trời, và Cha của Ðức Chúa Jesus Christ, Chúa của chúng ta, là Cha nhân từ và Ðức Chúa Trời an ủi, 4. là Đấng đang an ủi chúng ta trong mọi hoạn nạn, để chúng ta có thể an ủi những người khác trong mọi hoạn nạn của họ bằng niềm an ủi chính chúng ta đã được Ðức Chúa Trời an ủi. 5. Bởi vì, như sự đau khổ của Ðấng Christ trên chúng ta càng nhiều chừng nào, qua Ðấng Christ, chúng ta càng nhận được nhiều an ủi chừng nấy.

6. Vì vậy, nếu chúng tôi gặp hoạn nạn, đó là vì sự an ủi và sự cứu rỗi của anh em; nếu chúng tôi được khích lệ, đó là vì sự an ủi của anh em; sự khích lệ của anh em gia tăng khi chịu đựng những đau khổ, như chúng tôi đã từng đau khổ. 7. Hy vọng của chúng tôi về anh em thật vững chắc, vì chúng tôi biết rằng anh em dự phần trong những đau khổ với chúng tôi thể nào, anh em cũng sẽ dự phần trong an ủi với chúng tôi thể ấy.

8. Thưa anh em! Chúng tôi không muốn anh em không biết về những hoạn nạn đã xảy ra cho chúng tôi tại A-si-a; chúng tôi bị đàn áp, chống đối quá sức, đến nỗi chúng tôi thậm chí không còn hy vọng sống nữa. 9. Vì chúng tôi đã nhận án tử hình cho mình, cho nên chúng tôi không tin cậy vào chính mình nữa, nhưng vào Ðức Chúa Trời, Ðấng đã nâng người chết sống lại. 10. Ngài đã cứu chúng tôi thoát khỏi cái chết khủng khiếp như vậy, và Ngài sẽ giải cứu chúng tôi; chúng tôi đặt hy vọng nơi Ngài rằng Ngài vẫn giải cứu chúng tôi; 11. anh em hãy hiệp với chúng tôi trong lời cầu nguyện, để nhờ nhiều người, chúng tôi được ơn, và do đó, nhiều người sẽ vì cớ chúng tôi dâng lời tạ ơn.

12. Ðây là điều chúng tôi hãnh diện: lương tâm chúng tôi làm chứng rằng chúng tôi cư xử giữa thế gian, trong sự thuần khiết và chân thành của Ðức Chúa Trời, không bằng sự khôn ngoan xác thịt, nhưng bằng ân điển của Ðức Chúa Trời, đặc biệt đối với anh em, lại càng nhiều hơn. 13. Vì chúng tôi viết cho anh em không gì khác hơn những điều anh em đã đọc và hiểu; tôi hy vọng, đến kết cuộc, anh em sẽ hiểu, 14. như anh em đã hiểu chúng tôi phần nào rằng: chúng tôi là niềm hãnh diện của anh em, cũng như anh em là niềm hãnh diện của chúng tôi, trong ngày của Ðức Chúa Jesus, Chúa của chúng ta.

15. Và với điều tin tưởng này, tôi đã dự định từ trước sẽ đến thăm anh em, để anh em có thể được phước lần thứ hai; 16. rồi nhờ anh em, đi qua Ma-xê-đô-ni-a; và từ Ma-xê-đô-ni-a trở lại với anh em, và từ anh em, đi Giu-đê. 17. Có phải tôi nhẹ dạ khi dự định như vậy không? Hay những gì tôi dự định là dự định theo xác thịt, nên tôi đã nói: “Phải, Phải” và “Không, Không” chăng? 18. Bởi vì Ðức Chúa Trời, là Ðấng Thành Tín, biết lời chúng tôi nói với anh em không phải là vừa “Phải” và vừa “Không.” 19. Vì Con của Ðức Chúa Trời, là Ðức Chúa Jesus Christ, Ðấng mà chúng tôi: tôi, và Sin-vanh, và Ti-mô-thê đã rao giảng giữa anh em không phải là vừa “Phải” và vừa “Không,” nhưng trong Ngài luôn luôn là “Phải.” 20. Bất kể bao nhiêu lời hứa của Ðức Chúa Trời ở trong Ngài đều là “Phải” cả. Vì thế nhờ Ngài chúng ta có thể nói “A-men,” và dâng vinh hiển về Ðức Chúa Trời.

21. Đấng đã xác nhận chúng tôi với anh em về Ðấng Christ, và đã xức dầu cho chúng tôi, là Đức Chúa Trời. 22. Ngài cũng đã ấn chứng chúng ta, và ban Ðức Thánh Linh làm bảo chứng trong lòng chúng ta.

23. Tuy nhiên, có Ðức Chúa Trời làm chứng, tôi nói với linh hồn mình rằng tôi chưa trở lại Cô-rinh-tô như dự định bởi vì tôi muốn dung thứ anh em; 24. không phải chúng tôi có quyền gì trên đức tin của anh em, nhưng chúng tôi chỉ là những bạn đồng lao cùng vui với anh em, vì anh em đang đứng vững vàng trong đức tin.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Phao-lô, theo ý muốn Ðức Chúa Trời làm sứ đồ của Ðức Chúa Jesus Christ, và Ti-mô-thê, người anh em, gởi cho hội thánh của Ðức Chúa Trời tại Cô-rinh-tô, cùng với tất cả các thánh đồ ở khắp vùng A-chai: 2. Nguyện ân điển và bình an từ Ðức Chúa Trời, Cha của chúng ta, và từ Chúa, là Ðức Chúa Jesus Christ, ban cho anh em.

3. Chúc tụng Ðức Chúa Trời, và Cha của Ðức Chúa Jesus Christ, Chúa của chúng ta, là Cha của sự thương xót và Ðức Chúa Trời của sự an ủi, 4. là Đấng đang an ủi chúng ta trong mọi hoạn nạn, để chúng ta có thể an ủi những người khác trong mọi hoạn nạn của họ bằng niềm an ủi chính chúng ta đã được Ðức Chúa Trời an ủi. 5. Bởi vì như sự đau khổ của Ðấng Christ trên chúng ta càng nhiều chừng nào, qua Ðấng Christ, chúng ta càng nhận được nhiều an ủi chừng nấy.

6. Vì vậy, nếu chúng tôi gặp hoạn nạn, đó là vì sự an ủi và sự cứu rỗi của anh em; nếu chúng tôi được khích lệ, đó là vì sự an ủi của anh em; sự khích lệ của anh em gia tăng khi chịu đựng những đau khổ, như chúng tôi đã từng đau khổ. 7. Hy vọng của chúng tôi về anh em thật vững chắc, vì chúng tôi biết rằng anh em dự phần trong những đau khổ với chúng tôi thể nào, anh em cũng sẽ dự phần trong an ủi với chúng tôi thể ấy.

8. Thưa anh em! Chúng tôi không muốn anh em không biết về những hoạn nạn đã xảy ra cho chúng tôi tại A-si-a; chúng tôi bị đàn áp, chống đối quá sức, đến nỗi chúng tôi thậm chí không còn hy vọng sống nữa. 9. Vì chúng tôi đã nhận án tử hình cho mình, cho nên chúng tôi không tin cậy vào chính mình nữa, nhưng vào Ðức Chúa Trời, Ðấng đã nâng người chết sống lại. 10. Ngài đã cứu chúng tôi thoát khỏi cái chết khủng khiếp như vậy, và Ngài sẽ giải cứu chúng tôi; chúng tôi đặt hy vọng nơi Ngài rằng Ngài vẫn giải cứu chúng tôi; 11. anh em hãy hiệp với chúng tôi trong lời cầu nguyện, để nhờ nhiều người, chúng tôi được ơn, và do đó, nhiều người sẽ vì cớ chúng tôi dâng lời tạ ơn.

12. Ðây là điều chúng tôi hãnh diện: lương tâm chúng tôi làm chứng rằng chúng tôi cư xử giữa thế gian, trong sự thuần khiết và chân thành của Ðức Chúa Trời, không bằng sự khôn ngoan xác thịt, nhưng bằng ân điển của Ðức Chúa Trời, đặc biệt đối với anh em, lại càng nhiều hơn. 13. Vì chúng tôi viết cho anh em không gì khác hơn những điều anh em đã đọc và hiểu; tôi hy vọng, đến kết cuộc, anh em sẽ hiểu, 14. như anh em đã hiểu chúng tôi phần nào rằng: chúng tôi là niềm hãnh diện của anh em, cũng như anh em là niềm hãnh diện của chúng tôi, trong ngày của Ðức Chúa Jesus, Chúa của chúng ta.

15. Và với điều tin tưởng này, tôi đã dự định từ trước sẽ đến thăm anh em, để anh em có thể được phước lần thứ hai; 16. rồi nhờ anh em, đi qua Ma-xê-đô-ni-a; và từ Ma-xê-đô-ni-a trở lại với anh em, và từ anh em, đi Giu-đê. 17. Có phải tôi nhẹ dạ khi dự định như vậy không? Hay những gì tôi dự định là dự định theo xác thịt, nên tôi đã nói: “Phải, Phải” và “Không, Không” chăng? 18. Bởi vì Ðức Chúa Trời, là Ðấng Thành Tín, biết lời chúng tôi nói với anh em không phải là vừa “Phải” và vừa “Không.” 19. Vì Con của Ðức Chúa Trời, là Ðức Chúa Jesus Christ, Ðấng mà chúng tôi: tôi, và Sin-vanh, và Ti-mô-thê đã rao giảng giữa anh em không phải là vừa “Phải” và vừa “Không,” nhưng trong Ngài luôn luôn là “Phải.” 20. Bất kể bao nhiêu lời hứa của Ðức Chúa Trời, trong Ngài, đều là “Phải” cả. Vì thế nhờ Ngài chúng ta có thể nói “A-men,” và dâng vinh hiển về Ðức Chúa Trời.

21. Đấng đã xác nhận chúng tôi với anh em về Ðấng Christ, và đã xức dầu cho chúng tôi, là Đức Chúa Trời. 22. Ngài cũng đã ấn chứng chúng ta, và ban Ðức Thánh Linh làm bảo chứng trong lòng chúng ta.

23. Tuy nhiên, có Ðức Chúa Trời làm chứng, tôi nói với linh hồn mình rằng tôi chưa trở lại Cô-rinh-tô như dự định bởi vì tôi muốn dung thứ anh em; 24. không phải chúng tôi có quyền gì trên đức tin của anh em, nhưng chúng tôi chỉ là những bạn đồng lao cùng vui với anh em, vì anh em đang đứng vững vàng trong đức tin.

Bản Dịch 1925

1. Phao-lô, theo ý muốn Đức Chúa Trời, làm sứ đồ Đức Chúa Jêsus Christ, cùng người anh em chúng ta là Ti-mô-thê, gởi cho Hội thánh của Đức Chúa Trời ở thành Cô-rinh-tô, và cho hết thảy thánh đồ ở khắp xứ A-chai: 2. nguyền xin anh em được ân điển và sự bình an ban cho bởi Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và bởi Đức Chúa Jêsus Christ!

3. Chúc tạ Đức Chúa Trời, Cha Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, là Cha hay thương xót, là Đức Chúa Trời ban mọi sự yên ủi. 4. Ngài yên ủi chúng tôi trong mọi sự khốn nạn, hầu cho nhơn sự yên ủi mà Ngài đã yên ủi chúng tôi, thì chúng tôi cũng có thể yên ủi kẻ khác trong sự khốn nạn nào họ gặp! 5. Vì như những sự đau đớn của Đấng Christ chan chứa trong chúng tôi thể nào, thì sự yên ủi của chúng tôi bởi Đấng Christ mà chứa chan cũng thể ấy. 6. Như vậy, hoặc chúng tôi gặp hoạn nạn, ấy là cho anh em được yên ủi và được rỗi; hoặc chúng tôi được yên ủi, ấy là cho anh được em yên ủi, mà sự yên ủi đó được hiện ra bởi anh em chịu cách nhịn nhục những sự đau đớn mà chúng tôi cùng chịu. 7. Sự trông cậy của chúng tôi về anh em thật vững vàng; vì biết rằng bởi anh em có phần trong sự đau đớn, thì cũng có phần trong sự yên ủi vậy.

8. Vả, hỡi anh em, chúng tôi không muốn để anh em chẳng biết sự khốn nạn đã xảy đến cho chúng tôi trong xứ A-si, và chúng tôi đã bị đè nén quá chừng, quá sức mình, đến nỗi mất lòng trông cậy giữ sự sống. 9. Chúng tôi lại hình như đã nhận án xử tử, hầu cho chúng tôi không cậy mình, nhưng cậy Đức Chúa Trời là Đấng khiến kẻ chết sống lại. 10. Ấy chính Ngài đã cứu chúng tôi khỏi sự chết lớn dường ấy, và sẽ cứu chúng tôi; phải, chúng tôi còn mong Ngài sẽ cứu chúng tôi nữa. 11. Chính anh em lấy lời cầu nguyện mà giúp đỡ chúng tôi, hầu cho chúng tôi nhờ nhiều người cầu nguyện mà được ơn, thì cũng nên dịp cho nhiều người vì cớ chúng tôi mà tạ ơn nữa.

12. Còn như cái điều làm vẻ vang cho chúng tôi, ấy là lương tâm chúng tôi làm chứng rằng mình lấy sự thánh sạch và thật thà đến bởi Đức Chúa Trời mà ăn ở trong thế gian nầy, nhất là đối với anh em, không cậy sự khôn ngoan theo tánh xác thịt, nhưng cậy ơn của Đức Chúa Trời. 13. Vì chúng tôi chẳng viết cho anh em sự gì khác hơn những điều anh em đọc trong thơ chúng tôi và chính mình anh em nhận biết; và tôi lại mong anh em nhận biết cho đến cuối cùng, 14. cũng như anh em đã nhận biết ít nhiều rồi: ấy là chúng tôi làm vẻ vang cho anh em, khác nào anh em cũng làm vẻ vang cho chúng tôi trong ngày Đức Chúa Jêsus chúng ta.

15. Bởi sự trông cậy đó, trước đây tôi có định đi thăm anh em, hầu giúp cho anh em được ơn bội phần. 16. Tôi định trải qua nơi anh em rồi đi xứ Ma-xê-đoan, lại từ Ma-xê-đoan trở về nơi anh em, tại nơi đó, anh em cho đưa tôi qua xứ Giu-đê. 17. Tôi định ý như vậy, nào có phải bởi tôi nhẹ dạ sao? Hãy là tôi theo xác thịt mà quyết định, đến nỗi nơi tôi khi thì phải khi thì chăng sao? 18. Thật như Đức Chúa Trời là thành tín, lời chúng tôi nói với anh em cũng chẳng phải khi thì phải khi thì chăng vậy. 19. Con Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Jêsus Christ, mà chúng tôi, tức là tôi với Sin-vanh và Ti-mô-thê, đã giảng ra trong anh em, chẳng phải là vừa phải vừa chăng đâu; nhưng trong Ngài chỉ có phải mà thôi. 20. Vì chưng cũng như các lời hứa của Đức Chúa Trời đều là phải trong Ngài cả, ấy cũng bởi Ngài mà chúng tôi nói "A-men," làm sáng danh Đức Chúa Trời. 21. Vả, Đấng làm cho bền vững chúng tôi với anh em trong Đấng Christ, và đã xức dầu cho chúng tôi, ấy là Đức Chúa Trời; 22. Ngài cũng lấy ấn mình mà đóng cho chúng tôi và ban của tin Đức Thánh Linh trong lòng chúng tôi. 23. Tôi cầu Đức Chúa Trời lấy linh hồn tôi làm chứng rằng, ấy là tại nể anh em mà tôi chưa đi đến thành Cô-rinh-tô; 24. chớ không phải chúng tôi muốn cai trị đức tin anh em, nhưng chúng tôi muốn giúp thêm sự vui của anh em, vì anh em đứng vững vàng trong đức tin.

Bản Dịch 2011

Lời Mở Ðầu

1 Phao-lô, theo ý muốn Ðức Chúa Trời làm sứ đồ của Ðức Chúa Jesus Christ, và Ti-mô-thê anh em chúng ta, kính gởi hội thánh của Ðức Chúa Trời tại Cô-rinh-tô với tất cả các thánh đồ ở khắp miền A-chai. 2 Nguyện xin ân sủng và bình an từ Ðức Chúa Trời, Cha chúng ta, và từ Ðức Chúa Jesus Christ, Chúa chúng ta, đến với anh chị em.

Cảm Tạ Sau Khi Chịu Khổ

3 Tôn ngợi Ðức Chúa Trời, Cha của Ðức Chúa Jesus Christ, Chúa chúng ta. Ngài là Cha thương xót và Ðức Chúa Trời của mọi niềm an ủi. 4 Ngài an ủi chúng ta trong mọi cơn đau buồn, để chúng ta có thể an ủi những người khác trong mọi cơn đau buồn của họ bằng niềm an ủi mà chính chúng ta đã được Ðức Chúa Trời an ủi. 5 Vì khi chúng ta càng mang lấy những đau đớn của Ðấng Christ nhiều bao nhiêu, thì nhờ Ðấng Christ chúng ta càng nhận được nhiều an ủi bấy nhiêu.

6 Nếu chúng tôi phải mang lấy đau buồn ấy là để anh chị em được an ủi và được cứu. Nếu chúng tôi được an ủi ấy là để anh chị em được an ủi, và kinh nghiệm đó sẽ tạo cho anh chị em khả năng chịu đựng những đau đớn, giống như những đau đớn chúng tôi đã từng chịu. 7 Hy vọng của chúng tôi về anh chị em thật vững chắc, vì chúng tôi biết rằng anh chị em chia sẻ những đau đớn với chúng tôi thể nào, anh chị em cũng sẽ chia sẻ niềm an ủi với chúng tôi thể ấy.

8 Thưa anh chị em, chúng tôi không muốn anh chị em không biết về những đau buồn đã xảy ra cho chúng tôi ở vùng A-si-a; những đau buồn ấy thật lớn lao, quá sức chịu đựng, khiến chúng tôi gần tuyệt vọng, tưởng hết hy vọng còn sống rồi. 9 Thật vậy chúng tôi có cảm tưởng như đã lãnh bản án tử hình, nên chúng tôi không cậy vào mình nữa, nhưng cậy hoàn toàn vào Ðức Chúa Trời, Ðấng làm cho người chết sống lại. 10 Ngài đã cứu chúng tôi thoát khỏi cái chết cận kề như thế, và Ngài sẽ tiếp tục giải cứu chúng tôi. Chúng tôi đặt hy vọng hoàn toàn nơi Ngài rằng Ngài sẽ tiếp tục giải cứu chúng tôi. 11 Xin anh chị em hỗ trợ chúng tôi trong lời cầu nguyện, để nhờ nhiều người cầu thay mà chúng tôi được ơn, và do đó nhiều người sẽ vì cớ chúng tôi dâng lời tạ ơn Chúa.

Giải Thích Sự Thay Ðổi Chương Trình

12 Ðiều chúng tôi hãnh diện là thế này, và có lương tâm chúng tôi làm chứng: Chúng tôi cư xử giữa thế gian và đặc biệt với anh chị em bằng sự đơn thành và chân thật của Ðức Chúa Trời, không bằng sự khôn ngoan xác thịt, nhưng bằng ân sủng của Ðức Chúa Trời. 13 Vì chúng tôi viết cho anh chị em không gì khác hơn những điều anh chị em đã đọc và hiểu. Tôi hy vọng anh chị em sẽ thấu hiểu tận tường 14 –như anh chị em đã hiểu chúng tôi phần nào– rằng trong ngày của Ðức Chúa Jesus, Chúa chúng ta, chúng tôi là niềm hãnh diện của anh chị em, cũng như anh chị em là niềm hãnh diện của chúng tôi.

15 Với niềm tin quả quyết đó, tôi dự tính sẽ đến thăm anh chị em trước, để anh chị em có thể được phước thêm lần thứ nhì. 16 Tôi muốn ghé thăm anh chị em trên đường đến Ma-xê-đô-ni-a; sau đó tôi sẽ từ Ma-xê-đô-ni-a trở lại với anh chị em, để nhờ anh chị em đưa tôi về Giu-đê. 17 Tôi dự tính như thế có phải là tôi cứ đổi tới đổi lui chăng? Hay những gì tôi dự tính là dự tính theo xác thịt, nên cứ nói “Phải, Phải” và “Không, Không” cùng một lúc chăng? 18 Có Ðức Chúa Trời là Ðấng Thành Tín biết, lời chúng tôi nói với anh chị em không phải là vừa “Phải” và vừa “Không.” 19 Vì Con Ðức Chúa Trời là Ðức Chúa Jesus Christ, Ðấng chúng tôi –tức tôi, Sin-va-nu, và Ti-mô-thê– đã rao giảng cho anh chị em không phải là vừa “Phải” và vừa “Không,” nhưng trong Ngài luôn luôn là “Phải.” 20 Vì bất kể bao nhiêu lời hứa Ðức Chúa Trời đã hứa, trong Ngài chúng đều được trả lời là “Phải” cả. Vì thế nhờ Ngài chúng ta có thể nói “A-men,” và dâng vinh hiển về Ðức Chúa Trời.

21 Chính Ðức Chúa Trời đã lập vững chúng tôi với anh chị em trong Ðấng Christ, và đã xức dầu cho chúng tôi. 22 Ngài cũng đã đóng ấn trên chúng ta và ban Ðức Thánh Linh vào lòng chúng ta để làm bảo chứng.

23 Tôi cầu xin Ðức Chúa Trời làm chứng cho linh hồn tôi rằng tôi chưa trở lại Cô-rinh-tô như dự tính bởi vì tôi muốn bỏ qua cho anh chị em. 24 Tôi không có ý ám chỉ rằng chúng tôi có quyền gì trên đức tin của anh chị em, nhưng chúng tôi chỉ muốn làm những bạn đồng lao với anh chị em để phục vụ niềm vui của anh chị em, vì anh chị em đang đứng vững trong đức tin của mình.

Cùng Học Kinh Thánh

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành