I Cô-rinh-tô: Chương 7

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB46C007)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Bây giờ, hãy thảo luận về những vấn đề anh em đã viết: “Một người đàn ông không đụng chạm một người đàn bà thì tốt.” 2. Tuy nhiên, để tránh tình trạng gian dâm, mỗi người đàn ông nên có vợ của mình, mỗi người đàn bà nên có chồng của mình. 3. Chồng hãy làm tròn bổn phận đối với vợ, và vợ đối với chồng cũng vậy. 4. Vợ không có quyền trên thân thể của mình, nhưng là chồng; cũng vậy bây giờ, chồng không có quyền trên thân thể của mình, nhưng là vợ. 5. Đừng khước từ nhau, nếu không phải bởi sự đồng thuận, dành một thời gian, để chuyên tâm cầu nguyện, và rồi, hãy trở lại với nhau giống như trước, để Sa-tan không thể cám dỗ anh chị em, qua sự thiếu tự chế của anh chị em.

6. Điều tôi nói đây là sự nhân nhượng chứ không phải là mệnh lệnh. 7. Tôi muốn mọi người đều như tôi. Nhưng mỗi người có ơn riêng của mình từ Đức Chúa Trời; thật vậy người có ơn nầy, người có ơn khác. 8. Bây giờ, tôi nói với những người còn độc thân và những góa phụ, nếu họ ở được như tôi thì tốt cho họ. 9. Nhưng nếu họ không thể tự chế, thì nên lập gia đình, bởi vì thà lập gia đình còn hơn là bị dục tình un đốt.

10. Bây giờ, đối với những người đã lập gia đình, thì tôi - nhưng không phải tôi mà là Chúa - truyền lệnh nầy: Vợ không được bỏ chồng, 11. nhưng nếu đã rời khỏi chồng, thì phải ở vậy không lập gia đình, hoặc phải làm hòa lại với chồng. Chồng cũng không được ly dị vợ.

12. Bây giờ, đối với những người còn lại, thì tôi - tôi chứ không phải là Chúa - nói rằng: Nếu một anh em nào có vợ không tin Chúa, nhưng người nầy bằng lòng chung sống với mình, thì người ấy không được ly dị nàng. 13. Nếu một phụ nữ có chồng không tin Chúa, nhưng người đó bằng lòng chung sống với nàng, thì nàng không được ly dị chồng. 14. Bởi vì người chồng không tin Chúa sẽ nhờ vợ được thánh hóa; còn người vợ không tin Chúa sẽ nhờ chồng được thánh hóa; nếu không, thì các con của anh chị em không được thanh sạch, nhưng bây giờ chúng đều được thánh hóa.

15. Tuy nhiên, nếu người không tin Chúa tự phân rẽ, thì hãy để người ấy tự phân rẽ; anh em hoặc chị em không bị ràng buộc gì trong trường hợp nầy. Bởi vì Đức Chúa Trời đã gọi chúng ta vào trong sự hòa bình. 16. Hỡi người làm vợ, biết đâu chị em lại cứu được chồng mình? Hỡi người làm chồng, biết đâu anh em lại cứu được vợ mình?

17. Vì vậy, mỗi người hãy sống theo sự chỉ định của Chúa cho mỗi người, theo sự kêu gọi của Đức Chúa Trời cho mỗi người. Và đây là điều tôi đã truyền dạy trong tất cả các Hội Thánh.

18. Có ai được kêu gọi khi đã cắt bì hay không? Người đó đừng bỏ sự cắt bì. Có ai chưa chịu cắt bì mà được kêu gọi hay không? Người đó không phải cắt bì. 19. Cắt bì không quan trọng, và không cắt bì cũng không quan trọng; điều quan trọng là vâng giữ những điều răn của Đức Chúa Trời. 20. Mỗi người đã được kêu gọi trong tình trạng nào, người đó đang được kêu gọi để ở trong tình trạng như vậy. 21. Anh chị em là nô lệ khi được kêu gọi chăng? Anh chị em đừng bận tâm về điều đó; nhưng nếu anh chị em có thể được tự do, hãy nắm lấy cơ hội. 22. Một người đang là nô lệ, được Chúa kêu gọi, là người tự do trong Chúa. Cũng vậy, một người đang tự do, lúc được kêu gọi, thì trở nên nô lệ của Đấng Christ. 23. Với cái giá mà anh chị em đã được mua chuộc, đừng trở thành nô lệ cho loài người. 24. Anh em ơi! Mỗi người đã ở trong vị trí nào lúc được kêu gọi, hãy cứ ở tại nơi đó với Đức Chúa Trời

25. Bây giờ, luận về vấn đề trinh tiết, tôi không có mệnh lệnh của Chúa; nhưng bởi ơn thương xót của Chúa, tôi cho một ý kiến đáng tin cậy. 26. Do nhu cầu hiện tại, tôi nghĩ, điều tốt cho một người đó là cứ ở trong cùng một tình trạng như vậy. 27. Có phải bạn đang bị ràng buộc với vợ? Đừng tìm cách thoát ra. Có phải bạn chưa bị ràng buộc với vợ? Đừng kiếm vợ. 28. Nhưng nếu bạn kết hôn, bạn chẳng có tội gì; nếu một trinh nữ kết hôn, nàng cũng chẳng có tội gì. Tuy nhiên sẽ có những chuyện khổ vào thân; và bây giờ thì tôi muốn anh em tránh khỏi điều đó.

29. Thưa anh em, điều tôi nói là thế này: Thời gian bị thu ngắn; cho nên từ bây giờ, những người có vợ, hãy sống như không có; 30. những người than khóc, đừng than khóc; những người vui mừng, đừng vui mừng; những người mua sắm, đừng sở hữu; 31. những người thụ hưởng thế gian, đừng thụ hưởng cho họ nữa - bởi vì hình trạng của thế gian nầy sẽ qua đi.

32. Bây giờ, tôi muốn anh em không phải bận tâm lo lắng. Người không kết hôn thì chuyên lo việc Chúa, tìm cách làm thế nào để vui lòng Chúa. 33. Nhưng người có đã kết hôn thì chăm lo việc đời, tìm cách làm thế nào để hài lòng vợ, 34. và bị phân tâm. Phụ nữ không kết hôn hoặc trinh nữ chuyên lo việc Chúa, tìm cách để cả thân thể và tâm linh được thánh sạch; nhưng người đã kết hôn thì chăm lo việc đời, tìm cách làm thế nào để hài lòng chồng.

35. Tôi nói điều nầy vì ích lợi của anh em, không phải để tôi đặt để sự kiềm chế, nhưng đó là điều thích hợp và để anh em chuyên tâm hướng về Chúa, mà không bị chi phối.

36. Nếu người nào đã xử sự không đúng với một thiếu nữ đã hứa hôn với mình - để nàng phải chờ quá tuổi thanh xuân - và rồi cần phải thực hiện điều nên làm, thì hãy để người đó làm; hãy để họ kết hôn, người đó không có tội gì cả. 37. Nhưng nếu ai xác định trong lòng, không bị đòi hỏi, nhưng có thẩm quyền trên ý riêng của mình, và điều này là phải lẽ với lòng của mình, cứ giữ nàng như vậy, người ấy làm một việc tốt. 38. Như vậy, người kết hôn với hôn thê của mình, làm điều tốt; nhưng người không kết hôn, thì sẽ là tốt hơn.

39. Người vợ phải ràng buộc với chồng bao lâu chồng của nàng còn sống. Nếu chồng qua đời, nàng được tự do kết hôn với người mình muốn, miễn là ở trong Chúa. 40. Nhưng theo ý tôi, nàng cứ ở vậy thì có phước hơn. Tôi nghĩ về chính mình, tôi cũng đang có Thánh Linh của Đức Chúa Trời.

Bản Dịch Đại Chúng

Bây giờ, hãy thảo luận về những vấn đề mà anh em đã viết: “Một người đàn ông không đụng chạm một người đàn bà thì tốt.” Tuy nhiên, để tránh tình trạng gian dâm, mỗi người đàn ông nên có vợ của mình, mỗi người phụ nữ nên có chồng của mình. Chồng hãy làm tròn bổn phận đối với vợ, và vợ đối với chồng cũng vậy. Vợ không có quyền trên thân thể của mình, nhưng là chồng; cũng vậy bây giờ, chồng không có quyền trên thân thể của mình, nhưng là vợ. Đừng khước từ nhau, nếu không phải bởi sự đồng thuận, dành một thời gian, để chuyên tâm cầu nguyện, và rồi, hãy trở lại với nhau giống như trước, để Sa-tan không thể cám dỗ anh chị em, qua sự thiếu tự chế của anh chị em.

Điều tôi nói đây chỉ là sự nhân nhượng chứ không phải là mệnh lệnh. Tôi muốn mọi người đều như tôi. Nhưng mỗi người có ơn riêng của mình từ Đức Chúa Trời; thật vậy người có ơn nầy, người có ơn khác. Bây giờ, tôi khuyên với những người còn độc thân và những góa phụ, nếu họ ở được như tôi thì tốt cho họ. Nhưng nếu họ không thể tự chế, thì nên lập gia đình, bởi vì thà lập gia đình còn hơn là bị dục tình un đốt.

Và bây giờ, đối với những người đã lập gia đình, thì tôi - nhưng không phải tôi mà là Chúa - truyền lệnh nầy: Vợ không được bỏ chồng, tuy nhiên nếu đã rời khỏi chồng, thì phải ở vậy không lập gia đình, hoặc phải làm hòa lại với chồng. Chồng cũng không được ly dị vợ.

Bây giờ, đối với những người còn lại, thì tôi - tôi chứ không phải là Chúa - nói rằng: Nếu một anh em nào có vợ không tin Chúa, nhưng người nầy bằng lòng chung sống với mình, thì người ấy không được ly dị nàng. Nếu một phụ nữ có chồng không tin Chúa, nhưng người đó bằng lòng chung sống với nàng, thì nàng không được ly dị chồng. Bởi vì người chồng không tin Chúa sẽ nhờ vợ được thánh hóa; còn người vợ không tin Chúa sẽ nhờ chồng được thánh hóa; nếu không, thì các con của anh chị em không được thanh sạch, nhưng bây giờ chúng đều được thánh hóa.

Tuy nhiên, nếu người không tin Chúa tự phân rẽ, thì hãy để người ấy tự phân rẽ; anh em hoặc chị em không bị ràng buộc gì trong trường hợp nầy. Bởi vì Đức Chúa Trời đã gọi chúng ta vào trong sự hòa bình. Hỡi người làm vợ, biết đâu chị em lại cứu được chồng mình? Hỡi người làm chồng, biết đâu anh em lại cứu được vợ mình?

Vì vậy, mỗi người hãy sống theo sự chỉ định của Chúa cho mỗi người, theo sự kêu gọi của Đức Chúa Trời cho mỗi người. Và đây là điều tôi đã truyền dạy trong tất cả các Hội Thánh.

Có ai được kêu gọi khi đã cắt bì hay không? Người đó đừng bỏ sự cắt bì. Có ai chưa chịu cắt bì mà được kêu gọi hay không? Người đó không phải cắt bì. Cắt bì không quan trọng, và không cắt bì cũng không quan trọng; điều quan trọng là vâng giữ những điều răn của Đức Chúa Trời.

Mỗi người đã được kêu gọi trong tình trạng nào, người đó đang được kêu gọi để ở trong tình trạng như vậy. Anh chị em là nô lệ khi được kêu gọi chăng? Anh chị em đừng bận tâm về điều đó; nhưng nếu anh chị em có thể được tự do, hãy nắm lấy cơ hội. Một người đang là nô lệ, được Chúa kêu gọi, là người tự do trong Chúa. Cũng vậy, một người đang tự do, lúc được kêu gọi, thì trở nên nô lệ của Đấng Christ. Với cái giá mà anh chị em đã được mua chuộc, đừng trở thành nô lệ cho loài người. Anh em ơi! Mỗi người đã ở trong vị trí nào lúc được kêu gọi, hãy cứ ở tại nơi đó với Đức Chúa Trời.

Bây giờ, luận về vấn đề trinh tiết, tôi không có mệnh lệnh của Chúa; nhưng bởi ơn thương xót của Chúa, tôi cho một ý kiến đáng tin cậy. Do nhu cầu hiện tại, tôi nghĩ, điều tốt cho một người đó là cứ ở trong cùng một tình trạng như vậy. Có phải bạn đang bị ràng buộc với vợ? Đừng tìm cách thoát ra. Có phải bạn chưa bị ràng buộc với vợ? Đừng kiếm vợ. Nhưng nếu bạn kết hôn, bạn chẳng có tội gì; nếu một trinh nữ kết hôn, nàng cũng chẳng có tội gì. Tuy nhiên sẽ có những chuyện khổ vào thân; và bây giờ thì tôi muốn anh em tránh khỏi điều đó.

Thưa anh em, điều tôi nói là thế này: Thời gian bị thu ngắn; cho nên từ bây giờ, những người có vợ, hãy sống như không có; những người than khóc, đừng than khóc; những người vui mừng, đừng vui mừng; những người mua sắm, đừng sở hữu; những người thụ hưởng thế gian, đừng thụ hưởng cho họ nữa - bởi vì hình trạng của thế gian nầy sẽ qua đi.

Bây giờ, tôi muốn anh em không phải bận tâm lo lắng. Người không kết hôn thì chuyên lo việc Chúa, tìm cách làm thế nào để vui lòng Chúa. Nhưng người có đã kết hôn thì chăm lo việc đời, tìm cách làm thế nào để hài lòng vợ, và bị phân tâm. Phụ nữ không kết hôn hoặc trinh nữ chuyên lo việc Chúa, tìm cách để cả thân thể và tâm linh được thánh sạch; nhưng người đã kết hôn thì chăm lo việc đời, tìm cách làm thế nào để hài lòng chồng.

Tôi nói điều nầy là vì ích lợi của anh em, không phải tôi đặt để sự kiềm chế, nhưng đó là điều thích hợp, và để anh em chuyên tâm hướng về Chúa mà không bị chi phối.

Nếu người nào đã xử sự không đúng với một thiếu nữ đã hứa hôn với mình - để nàng phải chờ quá tuổi thanh xuân - và rồi cần phải thực hiện điều nên làm, thì hãy để người đó làm; hãy để họ kết hôn, người đó không có tội gì cả. Nhưng nếu ai xác định trong lòng, không bị ép buộc, nhưng có thẩm quyền trên ý riêng của mình, và điều này là phải lẽ với lòng của mình, cứ giữ nàng như vậy, người ấy làm một việc tốt. Như vậy, người kết hôn với hôn thê của mình, làm điều tốt; nhưng người không kết hôn, thì sẽ là tốt hơn.

Người vợ phải ràng buộc với chồng bao lâu chồng của nàng còn sống. Nếu chồng qua đời, nàng được tự do kết hôn với người mình muốn, miễn là ở trong Chúa. Nhưng theo ý tôi, nàng cứ ở vậy thì có phước hơn. Tôi nghĩ về chính mình, tôi cũng đang có Thánh Linh của Đức Chúa Trời.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Bây giờ, hãy thảo luận về những vấn đề anh em đã viết:

“Một người đàn ông không đụng chạm một người đàn bà thì tốt.” 2. Tuy nhiên, để tránh tình trạng gian dâm, mỗi người đàn ông nên có vợ của mình, mỗi người đàn bà nên có chồng của mình. 3. Chồng hãy làm tròn bổn phận đối với vợ, và vợ đối với chồng cũng vậy. 4. Vợ không có quyền trên thân thể của mình, nhưng là chồng; cũng vậy bây giờ, chồng không có quyền trên thân thể của mình, nhưng là vợ. 5. Đừng khước từ nhau, nếu không phải bởi sự đồng thuận, dành một thời gian, để chuyên tâm cầu nguyện, và rồi, hãy trở lại với nhau giống như trước, để Sa-tan không thể cám dỗ anh chị em, qua sự thiếu tự chế của anh chị em.

6. Điều tôi nói đây là sự nhân nhượng chứ không phải là mệnh lệnh. 7. Tôi muốn mọi người đều như tôi. Nhưng mỗi người có ơn riêng của mình từ Đức Chúa Trời; thật vậy người có cái nầy, người có cái khác. 8. Bây giờ, tôi nói với những người còn độc thân và những góa phụ, nếu họ ở được như tôi thì tốt cho họ. 9. Nhưng nếu họ không thể tự chế, thì nên lập gia đình, bởi vì thà lập gia đình còn hơn là bị dục tình un đốt.

10. Bây giờ, đối với những người đã lập gia đình, tôi - nhưng không phải tôi mà là Chúa - truyền lệnh nầy: Vợ không được bỏ chồng, 11. nhưng nếu đã rời khỏi chồng, thì phải ở vậy không lập gia đình, hoặc phải làm hòa lại với chồng. Chồng cũng không được ly dị vợ.

12. Bây giờ, đối với những người còn lại, thì tôi - tôi chứ không phải là Chúa - nói rằng: Nếu một anh em nào có vợ không tin Chúa, nhưng người nầy bằng lòng chung sống với mình, thì người ấy không được ly dị nàng. 13. Nếu một phụ nữ có chồng không tin Chúa, nhưng người đó bằng lòng chung sống với nàng, thì nàng không được ly dị chồng. 14. Bởi vì người chồng không tin Chúa sẽ nhờ vợ được thánh hóa; còn người vợ không tin Chúa sẽ nhờ chồng được thánh hóa; nếu không, thì các con của anh chị em không được thanh sạch, nhưng bây giờ chúng đều được thánh hóa.

15. Tuy nhiên, nếu người không tin Chúa tự phân rẽ, thì hãy để người ấy tự phân rẽ; anh em hoặc chị em không bị ràng buộc gì trong trường hợp nầy. Bởi vì Đức Chúa Trời đã gọi chúng ta vào trong sự hòa bình. 16. Hỡi người làm vợ, biết đâu chị em lại cứu được chồng mình? Hỡi người làm chồng, biết đâu anh em lại cứu được vợ mình?

17. Vì vậy, mỗi người hãy sống theo sự chỉ định của Chúa cho mỗi người, theo sự kêu gọi của Đức Chúa Trời cho mỗi người. Và đây là điều tôi đã truyền dạy trong tất cả các Hội Thánh. 18. Có ai được kêu gọi khi đã cắt bì hay không? Người đó đừng bỏ sự cắt bì. Có ai chưa chịu cắt bì mà được kêu gọi hay không? Người đó không phải cắt bì. 19. Cắt bì không quan trọng, và không cắt bì cũng không quan trọng; điều quan trọng là vâng giữ những điều răn của Đức Chúa Trời. 20. Mỗi người đã được kêu gọi trong tình trạng nào, người đó đang được kêu gọi để ở trong tình trạng như vậy. 21. Anh chị em là nô lệ khi được kêu gọi chăng? Anh chị em đừng bận tâm về điều đó; nhưng nếu anh chị em có thể được tự do, hãy nắm lấy cơ hội. 22. Một người đang là nô lệ, được Chúa kêu gọi, là người tự do trong Chúa. Cũng vậy, một người đang tự do, lúc được kêu gọi, thì trở nên nô lệ của Đấng Christ. 23. Với cái giá mà anh chị em đã được mua chuộc, đừng trở thành nô lệ cho loài người. 24. Anh em ơi! Mỗi người đã ở trong vị trí nào lúc được kêu gọi, hãy cứ ở tại nơi đó với Đức Chúa Trời

25. Bây giờ, luận về vấn đề trinh tiết, tôi không có mệnh lệnh của Chúa; nhưng bởi ơn thương xót của Chúa, tôi cho một ý kiến đáng tin cậy. 26. Do nhu cầu hiện tại, tôi nghĩ, điều tốt cho một người đó là cứ ở trong cùng một tình trạng như vậy. 27. Có phải bạn đang bị ràng buộc với vợ? Đừng tìm cách thoát ra. Có phải bạn chưa bị ràng buộc với vợ? Đừng kiếm vợ. 28. Nhưng nếu bạn kết hôn, bạn chẳng có tội gì; nếu một trinh nữ kết hôn, nàng cũng chẳng có tội gì. Tuy nhiên, sẽ có những chuyện khổ vào thân; và bây giờ tôi muốn anh em tránh khỏi điều đó.

29. Thưa anh em, điều tôi nói là thế này: Thời gian bị thu ngắn; nên từ bây giờ, những người có vợ, hãy sống như không có; 30. những người than khóc, đừng than khóc; những người vui mừng, đừng vui mừng; những người mua sắm, đừng sở hữu; 31. những người thụ hưởng thế gian, đừng thụ hưởng cho họ nữa, bởi vì hình trạng của thế gian nầy sẽ qua đi.

32. Bây giờ, tôi muốn anh em không phải bận tâm lo lắng. Người không kết hôn thì chuyên lo việc Chúa, tìm cách làm thế nào để vui lòng Chúa. 33. Nhưng người có đã kết hôn thì chăm lo việc đời, tìm cách làm thế nào để hài lòng vợ, 34. và bị phân tâm. Phụ nữ không kết hôn hoặc trinh nữ chuyên lo việc Chúa, tìm cách để cả thân thể và tâm linh được thánh sạch; nhưng người đã kết hôn thì chăm lo việc đời, tìm cách làm thế nào để hài lòng chồng.

35. Tôi nói điều nầy vì ích lợi của anh em, không phải để tôi đặt để sự kiềm chế, nhưng đó là điều thích hợp và để anh em chuyên tâm hướng về Chúa, không bị chi phối.

36. Nếu người nào đã xử sự không đúng với một thiếu nữ đã hứa hôn với mình - để nàng phải chờ quá tuổi thanh xuân - và rồi phải thực hiện điều nên làm, thì để người đó làm; hãy để họ kết hôn, người đó không có tội gì cả. 37. Nhưng nếu ai xác định trong lòng, không bị đòi hỏi, nhưng có quyền trên ý riêng của mình, và điều này là phải lẽ với lòng của mình, cứ giữ nàng như vậy, người ấy làm một việc tốt. 38. Như vậy, người kết hôn với hôn thê của mình, làm điều tốt; nhưng người không kết hôn, thì sẽ là tốt hơn.

39. Người vợ phải ràng buộc với chồng bao lâu chồng của nàng còn sống. Nếu chồng qua đời, nàng được tự do kết hôn với người mình muốn, miễn là ở trong Chúa. 40. Nhưng theo ý tôi, nàng cứ ở vậy thì có phước hơn. Tôi nghĩ về chính mình, tôi cũng đang có Thánh Linh của Đức Chúa Trời.

Bản Dịch 1925

1. Luận đến các điều hỏi trong thơ anh em, tôi tưởng rằng đờn ông không đụng đến đờn bà là hay hơn. 2. Song, cho được tránh khỏi mọi sự dâm dục, thì mỗi người đờn ông phải có vợ, mỗi người đờn bà phải có chồng. 3. Chồng phải làm hết bổn phận đối với vợ, và đối với chồng cũng vậy. 4. Vợ không có quyền tự chủ về thân mình, bèn là chồng; chồng cũng vậy, không có quyền tự chủ về thân mình bèn là vợ. 5. Đừng từ chối nhau, trừ ra khi hai bên ưng thuận tạm thời, để chuyên việc cầu nguyện; rồi trở lại hiệp cùng nhau, kẻo quỉ Sa-tan thừa khi anh em không thìn mình mà cám dỗ chăng. 6. Ấy đó là sự tôi thuận cho phép, chớ chẳng phải sự tôi truyền biểu. 7. Tôi muốn mọi người đều được giống như tôi; song mỗi người đã được ban riêng cho mình bởi Đức Chúa Trời, người nầy thể nầy, kẻ kia thể khác. 8. Vậy, tôi nói với những kẻ chưa cưới gả, và kẻ góa bụa rằng ở được như tôi thì hơn. 9. Song nếu họ chẳng thìn mình được, thì hãy cưới gả; vì thà cưới gả còn hơn để cho lửa tình un đốt.

10. Về những kẻ đã cưới gả rồi, thì tôi, nhưng chẳng phải tôi, bèn là Chúa, truyền rằng vợ không nên lìa bỏ chồng, 11. (ví bằng đã phân rẽ nhau, thì nên ở vậy đừng lấy chồng khác; hay là phải lại hòa thuận với chồng mình), còn chồng cũng không nên để vợ.

12. Đến như những kẻ khác, chẳng phải Chúa, song là chính tôi bảo họ rằng: Nếu người anh em nào có vợ ngoại đạo bằng lòng ở đời với mình, thì không nên để bỏ. 13. Lại nếu một người đờn bà có chồng ngoại đạo bằng lòng ở đời với mình, thì vợ cũng không nên lìa chồng. 14. Bởi vì, chồng không tin Chúa, nhơn vợ mình được nên thánh, vợ không tin Chúa, nhơn chồng mình tin Chúa được nên thánh; bằng chẳng vậy, con cái anh em nên chẳng sạch, song nay đều là thánh. 15. Nếu kẻ không tin Chúa muốn phân rẽ, thì cho phân rẽ: trong cơn đó, người anh em hay là người chị em chẳng phải cầm buộc gì. Đức Chúa Trời đã gọi anh em ăn ở trong sự bình an. 16. Hỡi kẻ làm vợ kia, biết đâu ngươi sẽ cứu được chồng mình? Hỡi kẻ làm chồng kia, biết đâu ngươi sẽ cứu được vợ mình?

17. Rốt lại, ai nấy phải ăn ở theo ơn Chúa đã ban cho mình, và theo như Đức Chúa Trời đã gọi. Ấy đó là điều tôi dạy trong hết thảy các Hội thánh. 18. Có người nào đã chịu phép cắt bì rồi được gọi chăng? nên cứ giữ cắt bì vậy. Có người nào chưa chịu phép cắt bì mà được gọi chăng? thì chớ chịu phép cắt bì. 19. Chịu cắt bì chẳng hề gì, không chịu cắt bì cũng chẳng hề gì; sự quan hệ là giữ các điều răn của Đức Chúa Trời. 20. Ai nầy khi được gọi ở đấng bậc nào, thì phải cứ theo đấng bậc ấy.

21. Ngươi đương làm tôi mọi mà được gọi chăng? Chớ lấy làm lo; song nếu ngươi có thể được tự do, thì hãy nhơn dịp đó là hơn. 22. Vì kẻ tôi mọi được Chúa gọi, ấy là kẻ Chúa đã buông tha; cũng một lẽ ấy, ai đương tự do mà được gọi, thì làm tôi mọi của Đấng Christ. 23. Anh em đã được chuộc bằng giá cao, chớ trở nên tôi mọi của người ta làm chi. 24. Hỡi anh em, ai nầy khi được gọi ở đấng bậc nào, thì phải cứ ở theo đấng bậc ấy trước mặt Đức Chúa Trời.

25. Về những kẻ đồng thân, tôi chẳng có lời Chúa truyền; song nhờ ơn thương xót của Chúa, tôi được làm người đáng tin, nên tôi ban lời khuyên bảo. 26. Vậy tôi tưởng vì cớ tai vạ hầu đến, một người nam cứ ở vậy là nên. 27. Có phải ngươi đã bị vấn vương với vợ chăng? Chớ tìm cách mà lìa mình ra. Có phải ngươi chưa bị vấn vương với vợ chăng? Đừng kiếm vợ. 28. Nhưng nếu ngươi lấy vợ, thì chẳng phạm tội gì; và nếu người nữ đồng trinh lấy chồng, thì cũng chẳng phạm tội gì. Song những người cưới gả sẽ có sự khó khăn về xác thịt, và tôi muốn cho anh em khỏi sự đó. 29. Hỡi anh em, vậy thì tôi bảo nầy: thì giờ ngắn ngủi. Từ nay về sau, kẻ có vợ hãy nên như kẻ không có; 30. kẻ đương khóc, nên như kẻ không khóc; kẻ đương vui, nên như kẻ chẳng vui; kẻ đương mua, nên như kẻ chẳng được của gì; 31. và kẻ dùng của thế gian, nên như kẻ chẳng dùng vậy; vì hình trạng thế gian nầy qua đi.

32. Vả, tôi muốn anh em được thong thả chẳng phải lo lắng gì. Ai không cưới vợ thì chăm lo việc Chúa, tìm phương cho Chúa đẹp lòng. 33. Song ai cưới vợ rồi thì chăm lo việc đời nầy, tìm cách cho vợ mình thỏa dạ. 34. Người nữ có chồng và đồng trinh cũng khác nhau như vậy: ai không chồng thì chăm lo việc Chúa, đặng cho thân thể và tinh thần đều được thánh; nhưng ai có chồng thì chăm lo các việc đời nầy, tìm cách cho đẹp lòng chồng mình. 35. Tôi nói điều đó vì sự ích lợi cho anh em, chớ chẳng phải để gài bẫy, song để dắt anh em theo lẽ phải, hầu cho không phân tâm mà hầu việc Chúa. 36. Nếu có ai tưởng chẳng nên cho con gái đồng trinh mình lỡ thì, và phải gả đi, thì người đó có thể tùy ý mình mà làm, không phạm tội gì; trong cơn đó, người con gái nên lấy chồng. 37. Song có ai được tự chủ về việc mình làm, không bị sự gì bắt buộc, mà trong lòng đã quyết định cách vững vàng giữ con gái mình đồng trinh, thì nấy làm phải lẽ mà cứ theo như mình đã quyết chí. 38. Thế thì kẻ gả con gái mình làm phải lẽ; song kẻ không gả, còn làm phải lẽ hơn nữa. 39. Chồng còn sống bao lâu, thì vợ phải buột chặt với chồng bấy lâu; nếu chồng chết, vợ được tự do, muốn lấy ai tùy ý, miễn là theo ý Chúa. 40. Nhưng, theo ý tôi, nếu cứ ở vậy, thì có phước hơn. Vả, tôi tưởng tôi cũng có Thánh Linh của Đức Chúa Trời.

Bản Dịch 2011

Giải Ðáp Thắc Mắc về Vấn Ðề Hôn Nhân

1 Bây giờ tôi xin đề cập đến những vấn đề anh chị em đã viết để hỏi tôi, tức vấn đề về đàn ông không đụng đến đàn bà là tốt. 2 Tuy nhiên để tránh sự gian dâm, mỗi người nam nên có vợ, và mỗi người nữ nên có chồng. 3 Chồng phải làm tròn bổn phận đối với vợ, và vợ phải làm tròn bổn phận đối với chồng. 4 Vợ không có quyền làm chủ thân thể mình nhưng là chồng. Cũng vậy chồng không có quyền làm chủ thân thể mình nhưng là vợ. 5 Vợ chồng đừng từ chối nhau, trừ khi hai người đồng ý dành một thời gian để dốc lòng cầu nguyện, sau đó hai người hãy ăn ở lại với nhau, kẻo khi anh chị em không tự chế nổi, Sa-tan sẽ cám dỗ anh chị em. 6 Ðiều tôi nói đây là sự nhân nhượng, chứ không phải mệnh lệnh. 7 Tôi mong tất cả quý ông đều như tôi; nhưng mỗi người được Ðức Chúa Trời ban cho mỗi ơn riêng, người được ơn này, kẻ được ơn khác.

8 Ðối với những người chưa lập gia đình và những người đang ở góa, tôi xin đề nghị rằng: nếu họ cứ ở được như vậy, giống như tôi, thì tốt. 9 Nhưng nếu họ không thể tự chế, họ nên lập gia đình, vì thà lập gia đình còn hơn để dục tình un đốt.

10 Ðối với những người đã lập gia đình rồi thì tôi, không phải chỉ tôi mà Chúa nữa, truyền lịnh này: vợ không được bỏ chồng. 11 Nhưng nếu vợ đã ly thân với chồng, bà ấy phải ở độc thân hoặc phải làm hòa lại với chồng, và chồng cũng không được ly dị vợ.

12 Ðối với những người còn lại thì tôi nói, tôi chứ không phải Chúa nói: Nếu anh em nào có vợ không tin Chúa, và người vợ ấy bằng lòng sống đời với mình, anh em đó không được ly dị nàng. 13 Nếu một người vợ có chồng không tin Chúa, và người chồng đó muốn sống suốt đời với nàng, nàng không được ly dị chồng nàng. 14 Vì người chồng không tin Chúa nhờ người vợ mà được mối liên hệ thánh, và người vợ không tin Chúa nhờ người chồng mà được mối liên hệ thánh. Nếu không, con cái của anh chị em đều bị ô uế, nhưng bây giờ chúng đều có mối liên hệ thánh.

15 Nhưng nếu người bạn đời không tin Chúa nhất định đòi phải dứt khoát chia lìa, hãy để người ấy chia lìa. Trong trường hợp đó người anh em hay chị em không còn bị ràng buộc nữa, vì Ðức Chúa Trời đã gọi anh chị em sống hòa bình.

16 Vì hỡi người làm vợ, biết đâu chị em sẽ cứu được chồng mình? Và hỡi người làm chồng, biết đâu anh em sẽ cứu được vợ mình?

Sống Như Chúa Ðã Gọi

17 Thế thì Chúa đã giao phó cho mỗi người làm sao, Ðức Chúa Trời đã kêu gọi mỗi người thể nào, hãy sống như vậy. Ðó là điều tôi đã chỉ thị trong tất cả các hội thánh. 18 Người nào khi được kêu gọi mà đã được cắt bì, người ấy không cần làm ra vẻ như không được cắt bì. Người nào khi được kêu gọi mà chưa được cắt bì, người ấy không cần được cắt bì. 19 Ðược cắt bì không quan trọng, mà không được cắt bì cũng không quan trọng. Ðiều quan trọng là vâng giữ các điều răn của Ðức Chúa Trời. 20 Lúc được kêu gọi, mỗi người đang ở trong tình trạng nào, hãy giữ nguyên tình trạng ấy.

21 Bạn là nô lệ khi được kêu gọi chăng? Ðừng để điều đó làm bận tâm bạn. Nhưng nếu bạn có cơ hội trở thành người tự do, hãy nên bắt lấy cơ hội đó. 22 Vì một người nô lệ khi được Chúa kêu gọi thì trở thành một người tự do của Chúa; cũng vậy một người tự do khi được Ðấng Christ kêu gọi thì trở thành một nô lệ của Ngài. 23 Anh chị em đã được mua bằng một giá rất cao rồi, đừng để mình trở thành nô lệ của người ta nữa. 24 Thưa anh chị em, lúc anh chị em được kêu gọi, anh chị em ở trong tình trạng nào, hãy cứ ở trong tình trạng đó với Ðức Chúa Trời.

Giải Ðáp Thắc Mắc về Vấn Ðề Sống Ðộc Thân và Ở Góa

25 Về vấn đề sống độc thân, tôi không có mệnh lệnh của Chúa, nhưng tôi xin chia sẻ ý kiến của tôi, như một người đáng tin cậy, nhờ ơn thương xót của Chúa. 26 Tôi nghĩ rằng vì những khó khăn hiện nay, một người cứ ở vậy là tốt. 27 Nếu bạn đang bị ràng buộc với vợ, đừng tìm cách thoát ra. Nếu bạn đang còn tự do chưa vợ, đừng kiếm vợ. 28 Nếu bạn lập gia đình, bạn không phạm tội gì. Nếu một trinh nữ lấy chồng, nàng không phạm tội gì, vì những người lập gia đình sẽ mang lấy khổ vào thân, và ấy là điều tôi mong anh chị em khỏi bị.

29 Thưa anh chị em, ý tôi muốn nói là thế này: thời gian còn quá ngắn, nên từ bây giờ, người có vợ hãy nên như người không vợ, 30 người đang khóc hãy nên như người không khóc, người đang vui hãy nên như người không vui, người đang mua hãy nên như người không làm chủ vật gì, 31 người đang thụ hưởng những gì thuộc về thế gian hãy nên như người không thụ hưởng, vì hình trạng của thế gian này sẽ qua đi.

32 Tôi muốn anh chị em không bận tâm lo lắng gì cả. Người không lấy vợ thì chăm lo việc Chúa, và tìm cách làm sao cho vui lòng Chúa. 33 Người lấy vợ rồi thì chăm lo việc đời, và làm sao cho vợ vui lòng; 34 thế là người ấy đã bị phân tâm rồi. Phụ nữ độc thân và trinh nữ thì chăm lo việc Chúa, để cả thân thể lẫn tâm linh được nên thánh; còn phụ nữ đã có chồng thì chăm lo việc đời, làm sao cho chồng được vui lòng.

35 Tôi nói điều ấy vì ích lợi của anh chị em, chứ không phải để gài bẫy anh chị em đâu, nhưng tôi chỉ muốn hướng dẫn anh chị em làm điều thích đáng, để không bị phân tâm mà liên tục hầu việc Chúa.

36 Nếu người nào nghĩ rằng mình đã xử sự không phải với vị hôn thê của mình, nếu nàng đã quá tuổi thành niên, mà bây giờ muốn cưới nàng, thì hãy để người ấy cưới nàng, như đáng phải làm. Người ấy không phạm tội gì. Hãy để cho họ cưới nhau. 37 Nhưng nếu ai trong lòng đã vững lập trường, cảm thấy mình không bị thúc ép phải lập gia đình, nhưng chế ngự được dục vọng mình; nếu người ấy đã quyết định trong lòng như thế và giữ cho người đã thuộc về mình vẫn là trinh nữ, thì đó cũng là một việc tốt. 38 Thế thì người cưới vị hôn thê của mình là làm một việc tốt; còn người không cưới vợ lại làm một việc tốt hơn.

39 Chồng còn sống bao lâu, vợ phải bị ràng buộc với chồng bấy lâu. Nhưng nếu chồng qua đời, người vợ góa được tự do, nàng muốn lấy ai tùy ý, miễn là lấy người trong Chúa. 40 Nhưng theo ý tôi, góa phụ ấy sẽ được phước hơn nếu nàng cứ ở vậy. Tôi nghĩ rằng tôi cũng có Ðức Thánh Linh của Ðức Chúa Trời.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành