Rô-ma: Chương 14

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB45C0014)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm


Bản Dịch Việt Ngữ

Đừng Xét Đoán

1. Hãy chấp nhận những người kém đức tin; đừng tranh luận về lý lẽ. 2. Có người tin rằng ăn được mọi thứ; nhưng người khác, là người yếu đuối, chỉ ăn rau mà thôi. 3. Người ăn đừng khinh người không ăn; và người không ăn đừng xét đoán người ăn, bởi vì Ðức Chúa Trời đã chấp nhận người đó. 4. Bạn là ai mà xét đoán đầy tớ của người khác? Người đó đứng hay ngã, đó là việc của chủ người đó. Nhưng người đó sẽ đứng, bởi vì Chúa có quyền cho người đó đứng. 5. Có người cho rằng ngày nầy tốt hơn ngày khác, trong khi người khác cho rằng mọi ngày đều như nhau. Mỗi người, trong trí mình như thế nào, hãy giữ như vậy. 6. Người giữ ngày, là giữ vì Chúa; và người không giữ ngày, cũng không giữ vì Chúa; người ăn, là ăn vì Chúa, bởi vì người tạ ơn Đức Chúa Trời; người không ăn cũng không ăn vì Chúa, và người đó cũng tạ ơn Đức Chúa Trời.

7. Bởi vì không ai trong chúng ta vì chính mình mà sống, và không ai trong chúng ta vì chính mình mà chết. 8. Vì trong cà hai trường hợp, nếu chúng ta sống, là sống cho Chúa; và nếu chúng ta chết, là chết cho Chúa. Cho nên, trong cả hai trường hợp, dù sống hay chết, chúng ta đều thuộc về Chúa. 9. Chính vì vậy Ðấng Christ đã chết và đã sống lại, để Ngài có thể làm Chúa của cả người chết lẫn người sống.

10. Như vậy, tại sao bạn xét đoán anh em mình; hay là bạn, tại sao bạn khinh anh em mình? Bởi vì tất cả chúng ta đều sẽ ứng hầu trước tòa án của Ðức Chúa Trời, 11. như đã chép rằng: “Chúa phán: Thật như Ta hằng sống, mọi đầu gối sẽ quỳ trước Ta,

và mọi lưỡi sẽ xưng nhận với Ðức Chúa Trời.’” 12. Vì vậy, mỗi chúng ta sẽ tường trình, về chính mình, với Đức Chúa Trời.

Ðừng Gây Vấp Phạm

13. Vì vậy, chúng ta đừng đoán xét nhau nữa; nhưng hãy quyết định như thế nầy: tôi sẽ không đặt vật gây vấp váp hay lưới bẫy trước anh em mình. 14. Trong Chúa, là Ðức Chúa Jesus, tôi biết và tôi được thuyết phục để hiểu rằng không có vật gì tự nó là không thanh sạch; nhưng bất kỳ điều gì là không thanh sạch, đối với người nào nghĩ nó là không thanh sạch.

15. Nếu vì chuyện thức ăn mà bạn gây cho anh em mình đau buồn, bạn đã không còn sống theo tình yêu thương. Đừng vì một thức ăn mà bạn làm hư mất người mà Đấng Christ đã chết thay. 16. Như vậy, đừng để những việc tốt của anh em bị nói xấu. 17. Bởi vì vương quốc của Ðức Chúa Trời không phải là chuyện ăn uống, nhưng là sự công chính, bình an, và vui mừng trong Ðức Thánh Linh. 18. Người nào phục vụ Đấng Christ theo những điều này, sẽ đẹp lòng Đức Chúa Trời và được loài người chấp nhận.

19. Như vậy, chúng ta hãy theo đuổi những việc đem lại hòa thuận và những việc đem lại gây dựng cho nhau. 20. Ðừng vì thức ăn mà phá hoại công việc của Ðức Chúa Trời. Thật ra mọi vật đều thanh sạch, nhưng vì chuyện ăn, để làm vấp ngã một người, là sai trật. 21. Điều tốt đẹp là không ăn thịt, không uống rượu, hay làm bất cứ điều gì có thể khiến anh em mình bị vấp ngã, hay bị dẫn dắt vào tội lỗi, hoặc đau ốm.

22. Bạn có đức tin như thế nào, hãy giữ như vậy trước Ðức Chúa Trời. Phước cho người nào không lên án chính mình về những gì mình đã chấp nhận. 23. Nhưng người nào còn nghi ngại, mà ăn, thì đã bị lên án, bởi vì không hành động theo đức tin; bất cứ việc gì không không thuộc về đức tin đều là tội lỗi.

Bản Dịch Đại Chúng

Đừng Xét Đoán

Hãy chấp nhận những người kém đức tin; đừng tranh luận về lý lẽ. Có người tin rằng ăn được mọi thứ; nhưng người khác, là người yếu đuối, chỉ ăn rau mà thôi. Người ăn đừng khinh người không ăn; và người không ăn đừng xét đoán người ăn, bởi vì Ðức Chúa Trời đã chấp nhận người đó.

Bạn là ai mà xét đoán đầy tớ của người khác? Người đó đứng hay ngã, đó là việc của chủ người đó. Nhưng người đó sẽ đứng, bởi vì Chúa có quyền cho người đó đứng.

Có người cho rằng ngày nầy tốt hơn ngày khác, trong khi người khác cho rằng mọi ngày đều như nhau. Mỗi người, trong trí mình suy nghĩ như thế nào, hãy giữ như vậy. Người giữ ngày, là giữ vì Chúa; và người không giữ ngày, cũng không giữ vì Chúa; người ăn, là ăn vì Chúa, bởi vì người tạ ơn Đức Chúa Trời; người không ăn cũng không ăn vì Chúa, và người đó cũng tạ ơn Đức Chúa Trời.

Bởi vì không ai trong chúng ta vì chính mình mà sống, và không ai trong chúng ta vì chính mình mà chết. Vì trong cà hai trường hợp, nếu chúng ta sống, là sống cho Chúa; và nếu chúng ta chết, là chết cho Chúa. Cho nên, trong cả hai trường hợp, dù sống hay chết, chúng ta đều thuộc về Chúa. Chính vì vậy, Ðấng Christ đã chết và đã sống lại để Ngài có thể làm Chúa của cả người chết lẫn người sống.

Như vậy, tại sao bạn lại xét đoán anh em mình; hay là bạn, tại sao bạn khinh anh em mình? Bởi vì tất cả chúng ta đều sẽ ứng hầu trước tòa án của Ðức Chúa Trời, như đã chép rằng: “Chúa phán: Thật như Ta hằng sống, mọi đầu gối sẽ quỳ trước Ta, và mọi lưỡi sẽ xưng nhận với Ðức Chúa Trời.’” Vì vậy, mỗi chúng ta sẽ tường trình, về chính mình, với Đức Chúa Trời.

Ðừng Gây Vấp Phạm

Vì vậy, chúng ta đừng đoán xét nhau nữa; nhưng hãy quyết định như thế nầy: Tôi sẽ không đặt vật gây vấp váp hay lưới bẫy nào trước anh em của mình. Trong Chúa, là Ðức Chúa Jesus, tôi biết và tôi được thuyết phục để hiểu rằng không có vật gì tự nó là không thanh sạch; nhưng bất kỳ điều gì là không thanh sạch, chỉ đối với người nào nghĩ nó là không thanh sạch.

Nếu vì chuyện thức ăn mà bạn gây cho anh em mình đau buồn, bạn đã không còn sống theo tình yêu thương. Đừng vì một thức ăn mà bạn làm hư mất người mà Đấng Christ đã chết thay. Như vậy, đừng để những việc tốt của anh em bị nói xấu. Bởi vì vương quốc của Ðức Chúa Trời không phải là chuyện ăn uống, nhưng là sự công chính, bình an, và vui mừng trong Ðức Thánh Linh. Người nào phục vụ Đấng Christ theo những điều này, sẽ đẹp lòng Đức Chúa Trời và được loài người chấp nhận.

Như vậy, chúng ta hãy theo đuổi những việc đem lại hòa thuận và những việc đem lại gây dựng cho nhau. Ðừng vì thức ăn mà phá hoại công việc của Ðức Chúa Trời. Thật ra mọi vật đều thanh sạch, nhưng vì chuyện ăn, để làm vấp ngã một người, là sai trật. Điều tốt đẹp là không ăn thịt, không uống rượu, hay làm bất cứ điều gì có thể khiến anh em mình bị vấp ngã, hay bị dẫn dắt vào tội lỗi, hoặc đau ốm.

Bạn có đức tin như thế nào, hãy giữ như vậy trước mặt Ðức Chúa Trời. Phước cho người nào không lên án chính mình về những gì mình đã chấp nhận. Nhưng người nào còn nghi ngại, mà ăn, thì đã bị lên án, bởi vì không hành động theo đức tin - bất cứ việc gì không không thuộc về đức tin đều là tội lỗi.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Hãy chấp nhận những người kém đức tin; đừng tranh luận về lý lẽ. 2. Có người tin rằng ăn được mọi thứ; nhưng người khác, người yếu đuối, chỉ ăn rau mà thôi. 3. Người ăn đừng khinh người không ăn; và người không ăn đừng xét đoán người ăn, bởi vì Ðức Chúa Trời đã chấp nhận người đó. 4. Bạn là ai mà xét đoán đầy tớ của người khác? Người đó đứng hay ngã, đó là việc của chủ người đó. Nhưng người đó sẽ đứng, bởi vì Chúa có quyền cho người đó đứng. 5. Có người cho rằng ngày nầy tốt hơn ngày khác, trong khi người khác cho rằng mọi ngày đều như nhau. Mỗi người, trong trí mình như thế nào, hãy giữ như vậy. 6. Người giữ ngày, giữ vì Chúa; và người không giữ ngày, không giữ vì Chúa; người ăn, ăn vì Chúa, bởi vì người tạ ơn Đức Chúa Trời; người không ăn, không ăn vì Chúa, và người đó cũng tạ ơn Đức Chúa Trời.

7. Bởi vì không ai trong chúng ta vì chính mình mà sống, và không ai trong chúng ta vì chính mình mà chết. 8. Vì trong cà hai, nếu chúng ta sống, là sống cho Chúa; và nếu chúng ta chết, là chết cho Chúa. Cho nên, trong cả hai, dù sống hay chết, chúng ta đều thuộc về Chúa. 9. Chính vì vậy Ðấng Christ đã chết và đã sống lại, để Ngài có thể làm Chúa của cả người chết lẫn người sống.

10. Như vậy, tại sao bạn xét đoán anh em mình; hay là bạn, tại sao bạn khinh anh em mình? Bởi vì tất cả chúng ta đều sẽ ứng hầu trước tòa án của Ðức Chúa Trời, 11. như đã chép rằng: “Chúa phán: Thật như Ta hằng sống, mọi đầu gối sẽ quỳ trước Ta, và mọi lưỡi sẽ xưng nhận với Ðức Chúa Trời.’” 12. Vì vậy, mỗi chúng ta sẽ tường trình, về chính mình, với Đức Chúa Trời.

13. Vì vậy, chúng ta đừng xét đoán nhau nữa; nhưng hãy quyết định như thế nầy: tôi sẽ không đặt vật gây vấp váp hay lưới bẫy trước anh em. 14. Trong Chúa, là Ðức Chúa Jesus, tôi biết và tôi được thuyết phục không có vật gì tự nó là không thanh sạch; nhưng bất kỳ điều gì là không thanh sạch, đối với người nào nghĩ nó là không thanh sạch.

15. Nếu vì chuyện thức ăn mà bạn gây cho anh em mình đau buồn, bạn đã không bước đi trong tình yêu thương. Đừng vì một thức ăn mà bạn làm hư mất người mà Đấng Christ đã chết thay. 16. Như vậy, đừng để những việc tốt của anh em bị nói xấu. 17. Bởi vì vương quốc của Ðức Chúa Trời không phải là chuyện ăn uống, nhưng là sự công chính, bình an, và vui mừng trong Ðức Thánh Linh. 18. Người nào phục vụ Đấng Christ theo những điều này, sẽ đẹp lòng Đức Chúa Trời và được loài người chấp nhận.

19. Như vậy, chúng ta hãy theo đuổi những việc đem lại hòa thuận và những việc đem lại gây dựng cho nhau. 20. Ðừng vì thức ăn mà phá hoại công việc của Ðức Chúa Trời. Thật ra mọi vật đều thanh sạch, nhưng vì chuyện ăn, để làm vấp ngã một người, là sai trật. 21. Điều tốt đẹp là không ăn thịt, không uống rượu, hay làm bất cứ điều gì có thể khiến anh em mình bị vấp ngã, hay bị dẫn dắt vào tội lỗi, hoặc đau ốm.

22. Bạn có đức tin như thế nào, hãy giữ như vậy trước Ðức Chúa Trời. Phước cho người nào không lên án chính mình về những gì mình đã chấp nhận. 23. Nhưng người nào còn nghi ngại, mà ăn, thì đã bị lên án, bởi vì không hành động theo đức tin; bất cứ việc gì không không thuộc về đức tin đều là tội lỗi.

Bản Dịch 1925

1. Hãy bằng lòng tiếp lấy kẻ kém đức tin, chớ cãi lẫy về sự nghi ngờ. 2. Người nầy tin có thể ăn được cả mọi thứ; người kia là kẻ yếu đuối, chỉ ăn rau mà thôi. 3. Người ăn chớ khinh dể kẻ không ăn; và người không ăn chớ xét đoán kẻ ăn, vì Đức Chúa Trời đã tiếp lấy người. 4. Ngươi là ai mà dám xét đoán tôi tớ của kẻ khác? Nó đứng hay ngã, ấy là việc chủ nó; song nó sẽ đứng, vì Chúa có quyền cho nó đứng vững vàng.

5. Người nầy tưởng ngày nầy hơn ngày khác, kẻ kia tưởng mọi ngày đều bằng nhau; ai nấy hãy tin chắc ở trí mình. 6. Kẻ giữ ngày là giữ vì Chúa; kẻ ăn là ăn vì Chúa, vì họ tạ ơn Đức Chúa Trời; kẻ chẳng ăn cũng chẳng ăn vì Chúa, họ cũng tạ ơn Đức Chúa Trời. 7. Vả, chẳng có người nào trong chúng ta vì chính mình mà sống, cũng chẳng có người nào trong chúng ta vì chính mình mà chết; 8. vì nếu chúng ta sống, là sống cho Chúa, và nếu chúng ta chết, là chết cho Chúa. Vậy nên chúng ta hoặc sống hoặc chết, đều thuộc về Chúa cả.

9. Đấng Christ đã chết và sống lại, ấy là để làm Chúa kẻ chết và kẻ sống. 10. Nhưng ngươi, sao xét đoán anh em mình? Còn ngươi, sao khinh dể anh em mình? Vì chúng ta hết thảy sẽ ứng hầu trước tòa án Đức Chúa Trời. 11. Bởi có chép rằng: Chúa phán: Thật như ta hằng sống, mọi đầu gối sẽ quì trước mặt ta, Và mọi lưỡi sẽ ngợi khen Đức Chúa Trời. 12. Như vậy, mỗi người trong chúng ta sẽ khai trình việc mình với Đức Chúa Trời.

13. Vậy chúng ta chớ xét đoán nhau; nhưng thà nhất định đừng để hòn đá vấp chân trước mặt anh em mình, và đừng làm dịp cho người sa ngã. 14. Tôi biết và tin chắc trong Đức Chúa Jêsus rằng, chẳng có vật gì vốn là dơ dáy; chỉn có ai tưởng vật nào là dơ dáy, thì nó là dơ dáy cho người ấy mà thôi. 15. Vả, nếu vì một thức ăn, ngươi làm cho anh em mình lo buồn, thì ngươi chẳng còn cư xử theo đức yêu thương nữa. Chớ nhân thức ăn làm hư mất người mà Đấng Christ đã chịu chết cho. 16. Vậy chớ để sự lành mình trở nên cớ gièm chê. 17. Vì nước Đức Chúa Trời chẳng tại sự ăn uống, nhưng tại sự công bình, bình an, vui vẻ bởi Đức Thánh Linh vậy. 18. Ai dùng cách ấy mà hầu việc Đấng Christ, thì đẹp lòng Đức Chúa Trời và được người ta khen.

19. Vậy chúng ta hãy tìm cách làm nên hòa thuận và làm gương sáng cho nhau. 20. Chớ vì một thức ăn mà hủy hoại việc Đức Chúa Trời. Thật mọi vật là thánh sạch; nhưng ăn lấy mà làm dịp cho kẻ khác vấp phạm, thì là ác. 21. Điều thiện ấy là đừng ăn thịt, đừng uống rượu, và kiêng cữ mọi sự chi làm dịp vấp phạm cho anh em mình.

22. Ngươi có đức tin chừng nào, hãy vì chính mình ngươi mà giữ lấy trước mặt Đức Chúa Trời. Phước thay cho kẻ không định tội cho mình trong sự mình đã ưng! 23. Nhưng ai có lòng nghi ngại về thức ăn nào, thì bị định tội rồi, vì chẳng bởi đức tin mà làm; vả, phàm làm điều chi không bởi đức tin thì điều đó là tội lỗi.

Bản Dịch 2011

Khoan Dung với Người Kém Ðức Tin

1 Hãy tiếp nhận những người kém đức tin; đừng cả quyết những gì còn tranh cãi. 2 Có người tin rằng mình có quyền ăn bất cứ món gì trong khi người yếu đuối cho rằng chỉ nên ăn rau mà thôi. 3 Người ăn đừng khinh dể người không ăn, và người không ăn đừng xét đoán người ăn, vì Ðức Chúa Trời đã chấp nhận người ấy. 4 Bạn là ai mà xét đoán tôi tớ của người khác? Nó đứng hay ngã là việc của chủ nó, và nó sẽ đứng, vì Chúa có quyền làm cho nó đứng.

5 Có người cho rằng ngày này tốt hơn ngày kia, trong khi người khác cho rằng mọi ngày đều như nhau. Trong trí mỗi người tin như thế nào, hãy cứ giữ như thể ấy. 6 Người giữ ngày giữ ngày vì muốn tôn kính Chúa; người ăn ăn vì muốn tôn kính Chúa, bởi người ấy tạ ơn Ðức Chúa Trời; người không ăn không ăn vì muốn tôn kính Chúa, và người ấy tạ ơn Ðức Chúa Trời. 7 Vì không ai trong chúng ta sống cho mình, và không ai trong chúng ta chết cho mình. 8 Thật vậy, nếu chúng ta sống, chúng ta sống cho Chúa, hoặc nếu chúng ta chết, chúng ta chết cho Chúa; cho nên dù sống hay chết, chúng ta đều thuộc về Chúa cả. 9 Chính vì thế mà Ðấng Christ đã chết và đã sống lại, để Ngài có thể làm Chúa của cả kẻ chết lẫn người sống.

10 Thế thì bạn ơi, tại sao bạn xét đoán anh chị em mình? Hay bạn ơi, tại sao bạn khinh dể anh chị em mình? Vì tất cả chúng ta đều sẽ ứng hầu trước tòa phán xét của Ðức Chúa Trời, 11 như có chép,

“Chúa phán, ‘Thật như Ta hằng sống, mọi đầu gối sẽ quỳ xuống trước mặt Ta,

Và mọi lưỡi sẽ chúc tụng Ðức Chúa Trời.’”

12 Thế thì mỗi người sẽ trả lời về chính mình với Ðức Chúa Trời.

Ðừng Gây Cớ Vấp Ngã cho Anh Chị Em Cùng Ðức Tin

13 Vậy chúng ta đừng xét đoán nhau nữa, nhưng thà hãy quyết định như thế này: tôi sẽ không để vật vấp chân hay cớ vấp ngã trước mặt anh chị em tôi.

14 Trong Chúa là Ðức Chúa Jesus, tôi biết và được thuyết phục để tin rằng không có vật gì tự nó là ô uế, nhưng nó trở thành ô uế cho ai khi người ấy nghĩ nó là ô uế mà thôi.

15 Nếu vì miếng ăn mà bạn gây cho anh chị em mình đau buồn, bạn đâu còn cư xử theo tình yêu nữa. Xin đừng để việc ăn uống hủy hoại người mà Ðấng Christ đã chết thay. 16 Vậy đừng để những việc tốt đẹp của anh chị em bị gièm chê, 17 vì vương quốc Ðức Chúa Trời không phải ở việc ăn uống, mà là công chính, bình an, và vui vẻ trong Ðức Thánh Linh. 18 Vì ai theo cách ấy mà phục vụ Ðấng Christ thì sẽ được Ðức Chúa Trời vui lòng và người ta quý trọng. 19 Thế thì chúng ta hãy đeo đuổi những gì đem lại hòa thuận và gây dựng cho nhau.

20 Ðừng vì miếng ăn mà phá hoại công việc của Ðức Chúa Trời. Thật ra mọi vật đều thanh sạch, nhưng nếu ăn mà gây cớ vấp ngã cho người khác là sai rồi. 21 Tốt nhất là không ăn thịt, không uống rượu, hay làm việc gì có thể gây cớ vấp ngã cho anh chị em mình.

22 Bạn tin như thế nào, hãy giữ như thể ấy trước mặt Ðức Chúa Trời. Phước cho người không lên án chính mình về những gì mình đã chấp nhận. 23 Nếu ai ăn mà còn nghi ngờ, người ấy đã bị lên án rồi, vì đã không hành động theo đức tin, vì hễ điều chi không ra từ đức tin là tội lỗi.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành