Công Vụ Các Sứ Đồ: Chương 28

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB44C028)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Sau khi đã được cứu thoát, chúng tôi biết hòn đảo nầy có tên là Man-ta. 2. Dân địa phương đặc biệt bày tỏ sự tử tế với chúng tôi. Vì mưa đang đến và trời rất lạnh cho nên họ đã đốt lửa, rồi tiếp đón tất cả chúng tôi.

3. Lúc đó Phao-lô lượm một số củi, rồi đem đặt trên đống lửa. Một con rắn độc bị nóng bò ra, đã quấn chặt vào tay của ông. 4. Dân địa phương khi thấy con vật đeo trên tay của Phao-lô, thì họ bắt đầu nói với nhau: “Người nầy thật là kẻ giết người, cho nên dù được thoát chết ngoài biển khơi, công lý vẫn không cho phép sống!” 5. Phao-lô đã rảy con vật vào trong lửa; ông không bị nguy hại gì. 6. Nhưng họ nghĩ rằng Phao-lô sẽ bị sưng lên, hoặc ngã xuống, chết ngay. Tuy nhiên sau khi chờ đợi một thời gian, họ không thấy điều gì khác thường xảy ra cho Phao-lô, họ đã đổi ý và nói rằng ông là một vị thần.

7. Khu vực chung quanh đó là đất của vị lãnh đạo của đảo, tên là Púp-li-u. Ông đã tiếp chúng tôi, đối đãi thật hiếu khách và niềm nở trong ba ngày. 8. Sau đó, thân phụ của Púp-li-u bị sốt và bị kiết lỵ phải nằm liệt. Phao-lô đã vào gặp ông, cầu nguyện, đặt tay trên ông, rồi chữa lành cho ông. 9. Sau khi việc nầy xảy ra, những người đau yếu còn lại trên đảo đã đến và được chữa lành. 10. Dân chúng rất quý trọng chúng tôi; khi chúng tôi ra đi, họ đã đem cho chúng tôi rất nhiều đồ cần dùng.

11. Ba tháng sau, chúng tôi ra đi trên một chiếc tàu đã từ A-léc-xan-đria đã đến trú đông tại đảo, tàu có tên Đi-ô-cua. 12. Chúng tôi đã đến Sy-ra-cu-sơ rồi ở lại đó ba ngày. 13. Từ đó, chúng tôi đi vòng để đến Rê-ghi-um. Sau đó một ngày, có gió nam nổi lên, cho nên đến ngày thứ hai, chúng tôi đã đến Pu-xô-lơ.

14. Chúng tôi đã gặp các anh em tại đó; chúng tôi được mời ở lại với họ bảy ngày. Và rồi từ đó chúng tôi đến Rô-ma. 15. Những anh em tại đó đã nghe tin về chúng tôi nên đã đến khu chợ Áp-pi-u và Ba Lữ Quán để đón chúng tôi. Phao-lô thấy họ thì cảm tạ Đức Chúa Trời và được vững lòng.

16. Khi chúng tôi đến Rô-ma [ viên đội trưởng đã giao các tù nhân cho vị chỉ huy ngự lâm quân của hoàng đế La Mã ], Phao-lô được phép ở riêng với một người lính để canh giữ ông.

17. Ba ngày sau đó, Phao-lô đã cho mời các lãnh đạo của người Do Thái đến; khi họ họp lại, ông nói: “Thưa quý ông, thưa các anh em! Mặc dù tôi không làm điều gì chống lại dân tộc hoặc phong tục của tổ phụ chúng ta, tại Giê-ru-sa-lem tôi đã bị bắt và bị nộp vào tay của người La Mã. 18. Họ đã tra xét tôi, họ muốn thả cho tôi đi vì thấy tôi không làm điều gì đáng chết. 19. Tuy nhiên vì bị người Do Thái phản đối nên tôi buộc phải khiếu nại đến Sê-sa chứ tôi không có ý gì để tố cáo dân tộc của mình! 20. Chính vì lý do nầy, tôi đã xin gặp và thưa chuyện với quý vị. Chỉ vì niềm hy vọng của dân Y-sơ-ra-ên mà tôi mang xiềng xích nầy.”

21. Rồi họ nói với ông: “Chúng tôi không nhận được thư từ nào từ Giu-đê nói về ông, và cũng không có anh em nào đã đến đây để báo cáo hay là nói xấu về ông. 22. Tuy nhiên, chúng tôi muốn nghe từ ông những suy nghĩ thật sự của ông về tà giáo này, bởi vì chúng tôi biết nó bị chống đối khắp nơi.”

23. Sau khi đã định ngày gặp Phao-lô, rất nhiều người đã đến nhà trọ để gặp ông. Từ sáng đến chiều, ông giải thích đầy đủ cho họ về vương quốc của Đức Chúa Trời, dùng cả luật pháp của Môi-se và những lời tiên tri, cố gắng thuyết phục họ về Đức Chúa Jesus.

24. Một số người chịu thuyết phục bởi lời mà ông đã giảng, tuy nhiên những người khác thì không tin. 25. Họ bất đồng với nhau, sắp sửa ra về nên Phao-lô nói thêm một lời nầy: “Đức Thánh Linh đã rất đúng khi Ngài phán qua Tiên tri Ê-sai với tổ phụ của quý vị rằng: 26. ‘Hãy đi đến với dân nầy và nói: Các ngươi nghe, nghe mà không hiểu. Các ngươi nhìn, nhìn mà không thấy. 27. Bởi vì lòng của dân nầy đã trở nên chai lỳ, tai của họ đã khó nghe, mắt của họ đã nhắm lại. E rằng mắt họ thấy được, tai họ nghe được, lòng họ hiểu được, rồi trở lại, để Ta chữa lành cho họ.’ 28. Cho nên, quý vị hãy biết rằng sự cứu rỗi nầy của Đức Chúa Trời đã được truyền cho những người ngoại quốc và họ sẽ lắng nghe.” [ 29. Sau khi ông nói những điều nầy, những người Do-thái đã bỏ đi, và tranh cãi rất nhiều với nhau. ]

30. Sau đó Phao-lô đã ở trọn hai năm tại căn nhà mà ông đã thuê cho mình. Ông tiếp tất cả những người đến thăm ông, 31. giảng về vương quốc của Đức Chúa Trời, và dạy những điều liên hệ đến Chúa, là Đức Chúa Jesus Christ, một cách công khai vững vàng.

Bản Dịch Đại Chúng

Sau khi đã được cứu thoát, chúng tôi biết hòn đảo nầy có tên là Man-ta. Dân địa phương đặc biệt tỏ ra tử tế với chúng tôi. Vì mưa đang đến và trời rất lạnh cho nên họ đã đốt lửa, rồi tiếp đón tất cả chúng tôi.

Lúc đó Phao-lô lượm một số củi, rồi đem đặt vào đống lửa. Một con rắn độc bị nóng bò ra, đã quấn chặt vào tay của ông. Dân địa phương khi thấy con vật đeo trên tay của Phao-lô, thì họ bắt đầu nói với nhau: “Người nầy thật là kẻ giết người, cho nên dù được thoát chết ngoài biển khơi, công lý vẫn không cho phép sống!” Phao-lô đã rảy con vật vào trong lửa; ông không bị nguy hại gì. Nhưng họ nghĩ rằng Phao-lô sẽ bị sưng lên hoặc sẽ ngã xuống chết ngay. Tuy nhiên sau khi chờ đợi một thời gian, họ không thấy điều gì khác thường xảy ra cho Phao-lô, họ đã đổi ý và nói rằng ông là một vị thần.

Khu vực chung quanh đó là đất của vị lãnh đạo của đảo, tên là Púp-li-u. Ông đã tiếp chúng tôi, đối đãi thật hiếu khách và niềm nở trong ba ngày. Sau đó, thân phụ của Púp-li-u bị sốt và bị kiết lỵ phải nằm liệt. Phao-lô đã vào gặp ông, cầu nguyện, đặt tay trên ông, rồi chữa lành cho ông. Sau khi việc nầy xảy ra, những người đau yếu còn lại trên đảo đã đến và được chữa lành. Dân chúng rất quý trọng chúng tôi; khi chúng tôi ra đi, họ đã đem cho chúng tôi rất nhiều đồ cần dùng.

Ba tháng sau, chúng tôi ra đi trên một chiếc tàu đã từ A-léc-xan-đria đã đến trú đông tại đảo, tàu có tên Đi-ô-cua. Chúng tôi đã đến Sy-ra-cu-sơ rồi ở lại đó ba ngày. Từ đó, chúng tôi đi vòng để đến Rê-ghi-um. Sau đó một ngày, có gió nam nổi lên, cho nên đến ngày thứ hai, chúng tôi đã đến Pu-xô-lơ.

Chúng tôi đã gặp các anh em tại đó; chúng tôi được mời ở lại với họ bảy ngày. Và rồi từ đó chúng tôi đến Rô-ma. Những anh em tại đó đã nghe tin về chúng tôi nên họ đã đến khu chợ Áp-pi-u và Ba Lữ Quán để đón chúng tôi. Phao-lô thấy họ thì cảm tạ Đức Chúa Trời và được vững lòng.

Khi chúng tôi đến Rô-ma [ viên đội trưởng đã giao các tù nhân cho vị chỉ huy ngự lâm quân của hoàng đế La Mã ], Phao-lô được phép ở riêng với một người lính để canh giữ ông.

Ba ngày sau đó, Phao-lô đã cho mời các lãnh đạo của người Do Thái đến; khi họ họp lại, ông nói: “Thưa quý ông, thưa các anh em! Mặc dù tôi không làm điều gì chống lại dân tộc hoặc phong tục của tổ phụ chúng ta, tại Giê-ru-sa-lem tôi đã bị bắt và bị nộp vào tay của người La Mã. Họ đã tra xét tôi, họ muốn thả cho tôi đi vì thấy tôi không làm điều gì đáng chết. Tuy nhiên vì bị người Do Thái phản đối nên tôi buộc phải khiếu nại đến Sê-sa chứ tôi không có ý gì để tố cáo dân tộc của mình! Chính vì lý do nầy, tôi đã xin gặp và thưa chuyện với quý vị. Chỉ vì niềm hy vọng của dân Y-sơ-ra-ên mà tôi mang xiềng xích nầy.”

Rồi họ nói với ông: “Chúng tôi không nhận được thư từ nào từ Giu-đê nói về ông, và cũng không có anh em nào đã đến đây để báo cáo hay là nói xấu về ông. Tuy nhiên, chúng tôi muốn nghe từ ông những suy nghĩ thật sự của ông về tà giáo này, bởi vì chúng tôi biết nó bị chống đối khắp nơi.”

Sau khi đã định ngày gặp Phao-lô, rất nhiều người đã đến nhà trọ để gặp ông. Từ sáng đến chiều, ông giải thích đầy đủ cho họ về vương quốc của Đức Chúa Trời, dùng cả luật pháp của Môi-se và những lời tiên tri, cố gắng thuyết phục họ về Đức Chúa Jesus.

Một số người chịu thuyết phục bởi lời mà ông đã giảng, tuy nhiên những người khác thì không tin. Họ bất đồng với nhau, sắp sửa ra về cho nên Phao-lô đã nói thêm một lời nầy: “Đức Thánh Linh đã rất đúng khi Ngài phán qua Tiên tri Ê-sai với tổ phụ của quý vị rằng: ‘Hãy đi đến với dân nầy và nói: Các ngươi nghe, nghe mà không hiểu. Các ngươi nhìn, nhìn mà không thấy. Bởi vì lòng của dân nầy đã trở nên chai lỳ, tai của họ đã khó nghe, mắt của họ đã nhắm lại. E rằng mắt họ thấy được, tai họ nghe được, lòng họ hiểu được, rồi trở lại, để Ta chữa lành cho họ.’ Cho nên, quý vị hãy biết rằng sự cứu rỗi nầy của Đức Chúa Trời đã được truyền cho những người ngoại quốc và họ sẽ lắng nghe.” [ Sau khi ông nói những điều nầy, những người Do-thái đã bỏ đi, và tranh cãi rất nhiều với nhau. ]

Sau đó Phao-lô đã ở trọn hai năm tại căn nhà mà ông đã thuê cho mình. Ông tiếp tất cả những người đến thăm ông, giảng về vương quốc của Đức Chúa Trời, và dạy những điều liên hệ đến Chúa, là Đức Chúa Jesus Christ, một cách công khai và vững vàng.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Sau khi đã được cứu thoát, chúng tôi biết hòn đảo nầy có tên là Man-ta. 2. Dân địa phương đặc biệt bày tỏ sự tử tế với chúng tôi. Vì mưa đang đến và trời rất lạnh cho nên họ đã đốt lửa, rồi tiếp đón tất cả chúng tôi. 3. Lúc đó Phao-lô lượm một số củi, rồi đem đặt trên đống lửa; một con rắn độc bị nóng bò ra, đã quấn chặt vào tay của ông. 4. Dân địa phương khi thấy con vật đeo trên tay của ông, thì họ bắt đầu nói với nhau: “Người nầy thật là kẻ giết người, cho nên dù được thoát chết ngoài biển khơi, công lý vẫn không cho phép sống!” 5. Ông đã rảy con vật vào trong lửa, ông không bị nguy hại gì. 6. Nhưng họ nghĩ rằng ông sẽ bị sưng lên, hoặc ngã xuống, chết ngay. Tuy nhiên sau khi chờ đợi một thời gian, họ không thấy điều gì khác thường xảy ra cho ông, họ đã đổi ý và nói rằng ông là một vị thần.

7. Khu vực chung quanh đó là đất của vị lãnh đạo của đảo, tên là Púp-li-u. Ông đã tiếp đón chúng tôi, đối đãi thật hiếu khách và niềm nở trong ba ngày. 8. Sau đó, thân phụ của Púp-li-u bị sốt và bị kiết lỵ phải nằm liệt. Phao-lô đã vào gặp ông, cầu nguyện, đặt tay trên ông, chữa lành cho ông. 9. Sau khi việc nầy xảy ra, những người đau yếu còn lại trên đảo đã đến và được chữa lành. 10. Họ rất quý trọng chúng tôi; khi chúng tôi ra đi, họ đã đem cho chúng tôi rất nhiều đồ cần dùng.

11. Sau ba tháng, chúng tôi ra đi trên một chiếc tàu, tên Đi-ô-cua, đã từ A-léc-xan-đria đến trú đông tại đảo. 12. Chúng tôi đã đến Sy-ra-cu-sơ rồi ở lại đó ba ngày. 13. Từ đó, chúng tôi đi vòng để đến Rê-ghi-um. Sau đó một ngày, có gió nam nổi lên, cho nên đến ngày thứ hai, chúng tôi đã đến Pu-xô-lơ.

14. Chúng tôi đã gặp các anh em tại đó; chúng tôi được mời ở lại với họ bảy ngày. Và rồi từ đó chúng tôi đến Rô-ma. 15. Các anh em tại đó nghe tin về chúng tôi, họ đã đến khu chợ Áp-pi-u và Ba Lữ Quán để đón chúng tôi. Phao-lô thấy họ thì cảm tạ Đức Chúa Trời và được vững lòng.

16. Khi chúng tôi đến Rô-ma [ viên đội trưởng đã giao các tù nhân cho vị chỉ huy ngự lâm quân của hoàng đế La Mã ], Phao-lô được phép ở riêng với một người lính để canh giữ ông.

17. Ba ngày sau đó, ông đã cho mời các lãnh đạo của người Do Thái đến; khi họ họp lại, ông nói: “Thưa quý ông, thưa các anh em! Mặc dù tôi không làm điều gì chống lại dân tộc hoặc phong tục của tổ phụ chúng ta, tại Giê-ru-sa-lem tôi đã bị bắt và nộp vào tay của người Rô-ma. 18. Họ đã tra xét tôi, họ muốn thả cho tôi đi, vì thấy tôi không làm điều gì đáng chết. 19. Tuy nhiên vì bị người Do Thái phản đối cho nên tôi buộc phải khiếu nại đến Sê-sa, chứ tôi không có ý gì để tố cáo dân tộc của mình! 20. Vì lý do nầy, tôi đã xin gặp và thưa chuyện với quý vị; chỉ vì niềm hy vọng của dân Y-sơ-ra-ên mà tôi mang xiềng xích nầy.”

21. Sau đó họ nói với ông: “Chúng tôi không nhận được những thư nào từ Giu-đê nói về ông, và cũng không có anh em nào đến đây báo cáo hay là nói xấu về ông. 22. Tuy nhiên, chúng tôi muốn nghe từ ông, những suy nghĩ thật sự của ông về tà giáo này, bởi vì chúng tôi biết nó bị chống đối khắp nơi.”

23. Sau khi đã định ngày gặp ông, rất nhiều người đã đến nhà trọ để gặp ông. Từ sáng đến chiều, ông giải thích đầy đủ cho họ về vương quốc của Đức Chúa Trời, dùng cả luật pháp của Môi-se và những lời tiên tri, cố gắng thuyết phục họ về Đức Chúa Jesus. 24. Một số người chịu thuyết phục bởi lời mà ông đã giảng, tuy nhiên những người khác thì không tin. 25. Họ bất đồng với nhau, và sắp ra về nên Phao-lô nói thêm một lời nầy: “Đức Thánh Linh đã rất đúng khi Ngài phán qua Tiên tri Ê-sai với tổ phụ của quý vị rằng: 26. ‘Hãy đi đến với dân nầy và nói: Các ngươi nghe, nghe mà không hiểu. Các ngươi nhìn, nhìn mà không thấy. 27. Bởi vì lòng của dân nầy đã trở nên chai lỳ, tai của họ đã khó nghe, mắt của họ đã nhắm lại. E rằng mắt họ thấy được, tai họ nghe được, lòng họ hiểu được, rồi trở lại, để Ta chữa lành cho họ.’ 28. Cho nên, quý vị hãy biết rằng sự cứu rỗi nầy của Đức Chúa Trời đã được truyền cho những người ngoại quốc và họ sẽ lắng nghe.” [ 29. Sau khi ông nói những điều nầy, những người Do-thái đã bỏ đi, và tranh cãi rất nhiều với nhau. ]

30. Sau đó ông đã ở trọn hai năm tại căn nhà mà ông đã thuê cho mình. Ông tiếp tất cả những người đến thăm ông, 31. giảng về vương quốc của Đức Chúa Trời, và dạy những điều liên hệ đến Chúa, là Đức Chúa Jesus Christ, một cách vững vàng và công khai.


Bản Dịch 1925

1. Đã được cứu như vậy rồi, chúng ta mới biết cù lao đó tên là Man-tơ. 2. Thổ nhân đãi chúng ta một cách nhân từ hiếm có, tiếp rước chúng ta thay thảy gần kề đống lửa lớn đã đốt, vì đang mưa và trời lạnh lẽo. 3. Phao-lô lượm được một bó củi khô, quăng vào trong lửa, xảy có con rắn lục từ trong bó củi bị nóng bò ra, quấn trên tay người. 4. Thổ nhân thấy con vật đeo thòng lòng trên tay người, bèn nói với nhau rằng: Thật người nầy là tay giết người; nên dầu được cứu khỏi biển rồi, nhưng lẽ công bình chẳng khứng cho sống! 5. Nhưng Phao-lô rảy rắn lục vào lửa, chẳng thấy hề chi hết. 6. Họ ngờ người sẽ bị sưng lên, hoặc ngã xuống chết tức thì;nhưng đã đợi lâu rồi, chẳng thấy hại chi cho người, bèn đổi ý mà nói rằng thật là một vì thần.

7. Trong chỗ đó, có mấy đám ruộng thuộc về người tù trưởng của đảo ấy, tên là Búp-li-u; người nầy đãi đằng chúng ta cách mến khách lắm trong ba ngày. 8. Vả, cha của Búp-li-u nầy đang nằm trên giường đau bịnh nóng lạnh và bịnh lỵ. Phao-lô đi thăm người, cầu nguyện xong, đặt tay lên và chữa lành cho. 9. Nhân đó, ai nấy trong đảo có bịnh, đều đến cùng Phao-lô, và được chữa lành cả. 10. Họ cũng tôn trọng chúng ta lắm, và lúc chúng ta đi, thì sửa soạn mọi đồ cần dùng cho chúng ta.

11. Sau đó ba tháng, chúng ta xuống tàu ở A-léc-xan-tri mà đi, là tàu đã qua mùa đông tại đảo đó, và có hiệu là Đi-ốt-cua. 12. Tới thành Sy-ra-cu-sơ rồi, chúng ta ở lại đây ba ngày. 13. Từ nơi đó, chạy theo mé biển Si-si-lơ, tới thành Rê-ghi-um. Đến ngày mai, vì gió nam nổi lên, nên sau hai ngày nữa chúng ta tới thành Bu-xô-lơ. 14. Ở đó gặp anh em mời chúng ta ở lại bảy ngày; rồi thì đi đến thành Rô-ma. 15. Anh em trong thành nầy nghe nói về chúng ta, bèn ra đến Phô-rum Áp-bi-u và chỗ Ba Quán mà đón rước chúng ta. Phao-lô thấy anh em, thì cảm tạ Đức Chúa Trời và vững chí.

16. Khi chúng ta đã đến thành Rô-ma, Phao-lô được phép ở riêng với một người lính canh giữ.

17. Sau ba ngày, người mời các trưởng lão trong dân Giu-đa nhóm lại; đến rồi, người nói rằng: Hỡi anh em ta, dẫu tôi chẳng từng làm điều gì nghịch cùng dân chúng hoặc cùng thói tục tổ phụ chúng ta, mà tôi còn bị bắt tại thành Giê-ru-sa-lem và nộp trong tay người Rô-ma. 18. Những người nầy đã xét việc tôi rồi, thì muốn tha ra, vì tôi chẳng hề làm điều gì đáng chết. 19. Song người Giu-đa chống cự điều đó, nên buộc tôi kêu nài đến Sê-sa, nhưng chẳng phải có ý kiện bổn quốc ta đâu. 20. Ấy vì cớ đó mà tôi đã xin gặp anh em và nói chuyện với, vì là bởi sự trông cậy của dân Y-sơ-ra-ên nên tôi mang lấy xiềng nầy. 21. Các người ấy trả lời rằng: Chúng tôi chẳng tiếp thơ từ xứ Giu-đê nói về việc anh, và chẳng ai trong anh em đã đến mách cho chúng tôi hay là nói xấu về anh nữa. 22. Dầu vậy, chúng tôi muốn biết anh nghĩ làm sao; vì về phần đạo nầy, chúng tôi biết người ta hay chống nghịch khắp mọi nơi.

23. Họ đã hẹn ngày với người, bèn đến thăm tại nơi nhà trọ rất đông; từ buổi sáng đến chiều, người cứ làm chứng và giảng giải với họ về nước Đức Chúa Trời, lấy luật pháp Môi-se và các đấng tiên tri mà gắng sức khuyên bảo họ về Đức Chúa Jêsus. 24. Có người chịu tin lời người nói, có kẻ chẳng tin. 25. Bởi chưng họ không đồng ý với nhau và ra về, nên Phao-lô chỉ nói thêm một lời nầy: Đức Thánh Linh đã phán phải lắm, khi Ngài dùng đấng tiên tri Ê-sai mà phán cùng tổ phụ các ngươi rằng: 26. Hãy đến nơi dân nầy và nói rằng: Các ngươi lấy lỗ tai nghe mà chẳng hiểu chi; Lấy mắt xem mà không thấy gì. 27. Vì lòng dân nầy đã nặng nề; Họ bịt lỗ tai, Nhắm mắt lại, E rằng mắt mình tự thấy, Tai mình tự nghe, Lòng mình tự hiểu, Và họ trở lại Mà ta chữa cho lành được chăng. 28. Vậy, hãy biết sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời nầy đã sai đến cho người ngoại; những người đó sẽ nghe theo vậy. 29. [Khi người nói xong, thì các ngươi Giu-đa đi ra, cãi lẫy cùng nhau dữ lắm.]

30. Phao-lô ở trọn hai năm tại một nhà trọ đã thuê. Người tiếp rước mọi người đến thăm mình, 31. giảng về nước Đức Chúa Trời, và dạy dỗ về Đức Chúa Jêsus Christ cách tự do trọn vẹn,chẳng ai ngăn cấm người hết.

Bản Dịch 2011

Trên Ðảo Man-ta

1 Sau khi đã lên bờ an toàn chúng tôi mới biết đảo đó tên là Man-ta. 2 Dân cư trên đảo đối xử với chúng tôi thật tử tế hiếm có. Vì trời mưa và lạnh nên họ đốt một đống lửa lớn để hoan nghinh tất cả chúng tôi. 3 Phao-lô lượm một bó củi và đem chất vào đống lửa, một con rắn độc bị nóng bò ra và quấn vào tay ông. 4 Khi dân địa phương thấy con rắn độc đeo vào tay Phao-lô, họ nói với nhau, “Người này quả là kẻ sát nhân, nên dù đã thoát chết trên biển, công lý cũng không để cho sống.” 5 Nhưng Phao-lô rảy con rắn độc vào lửa, và không hề hấn gì. 6 Họ nghĩ rằng ông sẽ bị sưng phù lên hoặc sẽ ngã xuống chết tức khắc, nhưng họ đợi mãi mà không thấy có gì bất thường xảy đến cho ông, nên họ đổi ý và nghĩ ông là một vị thần.

7 Gần nơi ấy là lãnh địa của Púp-li-u vị chúa đảo. Ông ta tiếp đãi chúng tôi rất ân cần trong ba ngày. 8 Lúc ấy cha của Púp-li-u bị nóng lạnh và kiết lỵ, nằm liệt trên giường. Phao-lô đến thăm ông, đặt tay cầu nguyện, và chữa lành cho ông. 9 Thấy thế tất cả những ai trên đảo bị đau ốm đều kéo đến gặp Phao-lô, và họ đều được chữa lành. 10 Họ đã bày tỏ lòng quý trọng chúng tôi bằng nhiều cách; khi chúng tôi xuống tàu ra đi, họ đã cung cấp mọi nhu cầu cho chúng tôi.

Phao-lô Ðến Thủ Ðô Rô-ma

11 Sau ba tháng chúng tôi xuống một chiếc tàu đã đến đảo để tạm trú qua mùa đông; tàu ấy đến từ A-léc-xan-ria và có hình hai thần Anh Em Sinh Ðôi chạm ở đầu tàu. 12 Khi tàu ghé Hải Cảng Sy-ra-cút, chúng tôi ở lại đó ba ngày. 13 Từ đó chúng tôi chạy dọc bờ biển và đến Rê-ghi-um. Một ngày sau gió nồm nổi lên, nên ngày kế tiếp chúng tôi đã đến được Pu-tê-ô-li. 14 Tại đây chúng tôi tìm được anh chị em tín hữu. Họ mời chúng tôi ở lại với họ bảy ngày. Sau đó chúng tôi lên đường đến Rô-ma. 15 Khi anh chị em tín hữu ở Rô-ma nghe tin chúng tôi đến, một số người đã từ khu thương mại Áp-pi-u và vùng Ba Lữ Quán đến gặp chúng tôi. Khi Phao-lô thấy họ, ông cảm tạ Ðức Chúa Trời và cảm thấy vững lòng. 16 Khi chúng tôi vào đến Thủ Ðô Rô-ma, Phao-lô được phép ở riêng một mình với một người lính canh giữ.

Phao-lô Tiếp Kiều Bào Do-thái tại Rô-ma

17 Ba ngày sau Phao-lô mời các vị lãnh đạo cộng đồng Do-thái họp lại. Sau khi họ tụ họp đông đủ, ông nói, “Thưa anh chị em, dù tôi không làm gì chống lại dân tộc chúng ta hay truyền thống của tổ tiên chúng ta, tôi đã bị bắt tại Giê-ru-sa-lem và bị nộp vào tay người La-mã. 18 Khi họ xét xử tôi, họ muốn thả tôi ra, vì họ không tìm được lý cớ nào để kết tội tử hình tôi cả. 19 Nhưng vì người Do-thái đã phản đối việc đó, nên buộc lòng tôi phải kháng cáo lên hoàng đế, chứ tôi không có điều gì chống lại dân tộc mình. 20 Vì lý do đó tôi kính mời anh chị em đến đây để được gặp anh chị em và thưa chuyện với anh chị em việc này; ấy là vì hy vọng của I-sơ-ra-ên mà tôi phải mang xiềng xích này.”

21 Họ đáp, “Chúng tôi chẳng nhận được thư từ gì từ Giu-đê gởi đến, và cũng chẳng có anh em nào đến đây báo cáo hay nói xấu gì về ông. 22 Nhưng chúng tôi muốn nghe ý kiến của ông, bởi vì chúng tôi biết rằng ở nơi nào người ta cũng phản đối đạo giáo này.”

23 Sau đó họ hẹn ngày gặp lại ông. Ðến ngày hẹn họ kéo nhau đến nhà trọ của ông rất đông. Từ sáng đến tối ông giải thích cho họ và làm chứng cho họ về vương quốc Ðức Chúa Trời. Ông trích dẫn Luật Pháp của Môi-se và Các Tiên Tri để thuyết phục họ tin nhận Ðức Chúa Jesus.

24 Một số người chịu thuyết phục về những điều ông nói, nhưng một số khác không tin. 25 Họ bất đồng ý kiến với nhau; trước khi họ ra về, Phao-lô nói thêm những lời này, “Ðức Thánh Linh đã phán những lời này là đúng lắm, khi Ngài dùng đấng Tiên Tri Ê-sai nói với các tổ phụ của anh chị em rằng,

26 ‘Hãy đến với dân này và nói:

Các ngươi cứ nghe mãi nhưng chẳng hiểu chi,

Các ngươi cứ nhìn mãi nhưng chẳng thấy gì.

27 Vì lòng dân này đã trở nên chai lỳ,

Tai họ đã điếc,

Mắt họ đã nhắm;

Kẻo mắt họ thấy,

Tai họ nghe,

Và lòng họ hiểu,

Rồi họ trở lại,

Và Ta chữa lành cho họ chăng.’

28 Vậy xin anh chị em hãy biết rằng đạo cứu rỗi này đã được truyền ra cho các dân ngoại, và họ sẽ lắng nghe.”

29 Sau khi nghe ông nói những lời ấy, người Do-thái đi ra và bàn cãi với nhau rất sôi nổi.

30 Phao-lô sống tại căn nhà trọ ông thuê trọn hai năm, và tiếp đón mọi người đến thăm ông. 31 Ông giảng cho họ về vương quốc Ðức Chúa Trời và dạy họ về Chúa, tức Ðức Chúa Jesus Christ, một cách tự do, không bị trở ngại gì.

Tài Liệu