Công Vụ Các Sứ Đồ: Chương 9

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB44C009)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Tuy nhiên, Sau-lơ vẫn tiếp tục hăm dọa và giết hại các môn đồ của Chúa. Ông đã đến với vị thượng tế, 2. thỉnh cầu thượng tế những bức thư gởi đến các nhà hội tại Đa-mách, để ông có thể truy tìm những người nam và nữ thuộc về Đạo, trói họ, rồi giải về Giê-ru-sa-lem.

3. Sau đó trong cuộc hành trình khi Sau-lơ gần đến Đa-mách, thình lình có một ánh sáng từ trời chiếu lòa chung quanh ông. 4. Ông đã ngã xuống đất, rồi nghe có một tiếng phán với mình: “Sau-lơ! Sau-lơ! Sao ngươi bắt bớ Ta?”

5. Sau đó ông nói: “Lạy Chúa! Ngài là ai?” Ngài phán: “Ta là Jesus, là người mà ngươi đang bách hại. 6. Nhưng hãy chỗi dậy, vào trong thành, rồi ngươi sẽ được bảo cho điều gì ngươi phải làm.”

7. Những người cùng đi với Sau-lơ đã đứng yên lặng sững sờ, bởi vì họ nghe tiếng nói nhưng không thấy ai.

8. Sau đó, từ dưới đất Sau-lơ chỗi dậy, mắt của ông mặc dù mở ra nhưng không thấy được gì. Người ta cầm tay của ông, dắt vào Đa-mách. 9. Trong ba ngày, ông không thấy, không ăn và cũng không uống gì cả.

10. Lúc đó, tại Đa-mách có một môn đồ, tên là A-na-nia. Chúa phán với ông trong một khải tượng: “A-na-nia!” Ông nói: “Lạy Chúa! Có con đây.”

11. Chúa phán với ông: “Hãy chỗi dậy, đi đến một con đường, được gọi là Ngay Thẳng, hãy tìm Sau-lơ ở Tạt-sơ đang ở trong nhà của Giu-đa. Kìa, người đang cầu nguyện, 12. trong khải tượng đã thấy một người tên là A-na-nia đến, đặt tay trên người, để người có thể thấy trở lại.”

13. Nhưng A-na-nia đã trả lời: “Lạy Chúa! Con có nghe từ rất nhiều người về người nầy cùng biết bao điều gian ác mà người đã làm cho các thánh đồ của Ngài tại Giê-ru-sa-lem; 14. và người có đang quyền của các trưởng tế để trói tất cả mọi người cầu khẩn danh Ngài tại đây.”

15. Tuy nhiên Chúa đã nói với ông: “Hãy đi! Bởi vì Ta đã chọn người nầy làm một công cụ cho Ta, để mang danh Ta đến cho các dân tộc ngoại quốc, cùng các vua và con dân Y-sơ-ra-ên; 16. bởi vì Ta sẽ tỏ cho người biết phải chịu khổ vì danh Ta là nhiều như thế nào.”

17. A-na-nia đã đi; ông vào nhà rồi đặt tay của ông trên Sau-lơ, rồi nói: “Anh Sau-lơ! Chúa, là Đức Chúa Jesus, là Đấng đã hiện ra với anh trên đường anh đi đến đây, đã sai tôi đến để cho anh được thấy trở lại, và được đầy dẫy Đức Thánh Linh.”

18. Ngay lập tức có những vật gì giống như những cái vảy từ mắt của Sau-lơ rơi xuống, và rồi ông thấy trở lại. Sau-lơ đã đứng dậy, chịu báp-têm, 19. rồi nhận thức ăn, và ông được phục hồi sức lực.

20. Sau-lơ ở lại một vài ngày với các môn đồ tại Đa-mách. Ngay lập tức ông đã công bố về Đức Chúa Jesus trong các nhà hội rằng Ngài là Con Đức Chúa Trời. 21. Tất cả những người nghe đều kinh ngạc, họ nói: “Đây không phải là người đã từng giết hại những người cầu khẩn danh nầy tại Giê-ru-sa-lem, và cũng vì danh nầy mà ông đã đến đây để trói họ, giải về cho các trưởng tế hay sao?” 22. Tuy nhiên Sau-lơ càng thêm mạnh mẽ, biện bác với những người Do Thái đang sống tại Đa-mách, và minh chứng rằng Đức Chúa Jesus nầy chính là Đấng Christ.

23. Sau nhiều ngày, những người Do Thái đã lập mưu để giết Sau-lơ. 24. Nhưng Sau-lơ biết được âm mưu của họ. Lúc đó họ canh các cổng cả ngày lẫn đêm để giết ông. 25. Tuy nhiên, trong ban đêm các môn đồ đã lấy thúng dòng ông xuống bên ngoài vách thành.

26. Khi đến Giê-ru-sa-lem, Sau-lơ cố gắng hiệp với các môn đồ; tất cả đều sợ ông, không tin ông là một môn đồ. 27. Tuy nhiên Ba-na-ba đã dẫn ông, đem ông đến với các sứ đồ, thuật cho họ việc ông đã thấy Chúa trên đường, Ngài đã phán với ông như thế nào, và ông đã mạnh dạn nói về danh của Đức Chúa Jesus tại Đa-mách ra sao.

28. Và rồi Sau-lơ đã ở với họ, tới lui tại Giê-ru-sa-lem, 29. và giảng một cách dạn dĩ trong danh Chúa. Ông cũng nói chuyện và tranh luận với những người Do Thái theo văn hóa Hy Lạp, nhưng họ tìm cách giết ông. 30. Tuy nhiên khi biết như vậy, các anh em đã đem ông đến Sê-sa-rê, rồi đưa ông đi Tạt-sơ.

31. Vì vậy Hội Thánh trong cả Giu-đê, Ga-li-lê và Sa-ma-ri được bình an, được gây dựng, được bước đi trong sự kính sợ Chúa; được nâng đỡ bởi Đức Thánh Linh, và được gia tăng.

32. Sau đó, Phi-e-rơ đã đi khắp nơi và cũng xuống với các thánh đồ đang cư ngụ tại Ly-đa. 33. Tại đó, ông gặp một người tên là Ê-nê, là người bị bại liệt, đã nằm trên giường tám năm. 34. Phi-e-rơ nói với ông: "Ê-nê! Đức Chúa Jesus Christ chữa lành cho anh. Hãy chỗi dậy, dọn dẹp giường của chính mình.” Lập tức, anh ta chỗi dậy. 35. Tất cả cư dân ở Ly-đa và Sa-rôn, đã thấy anh ta, đều trở về cùng Chúa.

36. Lúc đó tại Giốp-bê, có một môn đồ tên là Ta-bi-tha, được dịch là Đô-ca. Bà làm đủ thứ việc thiện và thường xuyên bố thí. 37. Tuy nhiên, trong thời gian đó bà bị bệnh rồi chết. Người ta tắm rửa, rồi đặt bà trong một phòng cao. 38. Các môn đồ nghe tin Phi-e-rơ đang ở tại Ly-đa, gần Giốp-bê, nên đã sai hai người đến khẩn nài ông: “Xin đừng chậm trễ đến với chúng tôi.”

39. Sau đó Phi-e-rơ đã chỗi dậy, đi với họ. Khi đến nơi, họ dẫn ông vào phòng cao. Tất cả các góa phụ đứng bên cạnh ông, họ khóc và cho ông xem bao nhiêu khăn choàng và trang phục mà Đô-ca đã làm lúc bà còn sống với họ. 40. Phi-e-rơ đưa tất cả ra ngoài, rồi quỳ gối cầu nguyện. Sau đó, ông quay sang thi thể và nói: “Ta-bi-tha! Hãy chỗi dậy!” Bà mở mắt của mình, nhìn thấy Phi-e-rơ, rồi bà ngồi dậy. 41. Ông trao tay của ông cho bà, rồi nâng bà dậy. Sau đó, ông gọi các thánh đồ và các góa phụ, rồi tỏ cho họ là bà đang sống. 42. Thời gian trôi qua, việc này loan truyền khắp Giốp-bê, và có nhiều người tin theo Chúa.

43. Sau đó Phi-e-rơ đã ở lại Giốp-bê nhiều ngày với một người thợ thuộc da, tên là Si-môn.

Bản Dịch Đại Chúng

Tuy nhiên, Sau-lơ vẫn tiếp tục hăm dọa và giết hại các môn đồ của Chúa. Ông đã đến với vị thượng tế, thỉnh cầu thượng tế những bức thư gởi đến các nhà hội tại Đa-mách, để ông có thể truy tìm những người nam và nữ thuộc về Đạo, trói họ, rồi giải về Giê-ru-sa-lem.

Sau đó trong cuộc hành trình khi Sau-lơ gần đến Đa-mách, thình lình có một ánh sáng từ trời chiếu lòa chung quanh ông. Ông đã ngã xuống đất, rồi nghe có một tiếng phán với mình: “Sau-lơ! Sau-lơ! Sao ngươi bắt bớ Ta?”

Sau-lơ nói: “Lạy Chúa! Ngài là ai?” Ngài phán: “Ta là Jesus, là người mà ngươi đang bách hại. Nhưng hãy chỗi dậy, vào trong thành, rồi ngươi sẽ được bảo cho điều gì ngươi phải làm.”

Những người cùng đi với Sau-lơ đã đứng yên lặng sững sờ, bởi vì họ nghe tiếng nói nhưng không thấy ai.

Sau đó, từ dưới đất Sau-lơ chỗi dậy, mắt của ông mặc dù mở ra nhưng không thấy được gì. Người ta cầm tay của ông, dắt vào Đa-mách. Trong ba ngày, ông không thấy, không ăn và cũng không uống gì cả.

Lúc đó, tại Đa-mách có một môn đồ, tên là A-na-nia. Chúa phán với ông trong một khải tượng: “A-na-nia!” Ông nói: “Lạy Chúa! Có con đây.”

Chúa phán với ông: “Hãy chỗi dậy, đi đến một con đường, được gọi là Ngay Thẳng, hãy tìm Sau-lơ ở Tạt-sơ đang ở trong nhà của Giu-đa. Kìa, người đang cầu nguyện, trong khải tượng đã thấy một người tên là A-na-nia đến, đặt tay trên người, để người có thể thấy trở lại.”

Nhưng A-na-nia đã trả lời: “Lạy Chúa! Con có nghe từ rất nhiều người về người nầy cùng biết bao điều gian ác mà người đã làm cho các thánh đồ của Ngài tại Giê-ru-sa-lem; và người có đang quyền của các trưởng tế để trói tất cả mọi người cầu khẩn danh Ngài tại đây.”

Tuy nhiên Chúa đã nói với ông: “Hãy đi! Bởi vì Ta đã chọn người nầy làm một công cụ cho Ta, để mang danh Ta đến cho các dân tộc ngoại quốc, cùng các vua và con dân Y-sơ-ra-ên; bởi vì Ta sẽ tỏ cho người biết phải chịu khổ vì danh Ta là nhiều như thế nào.”

A-na-nia đã đi; ông vào nhà rồi đặt tay của ông trên Sau-lơ, rồi nói: “Anh Sau-lơ! Chúa, là Đức Chúa Jesus, là Đấng đã hiện ra với anh trên đường anh đi đến đây, đã sai tôi đến để cho anh được thấy trở lại, và được đầy dẫy Đức Thánh Linh.”

Ngay lập tức có những vật gì giống như những cái vảy từ mắt của Sau-lơ rơi xuống, và rồi ông thấy trở lại. Sau-lơ đã đứng dậy, chịu báp-têm, rồi nhận thức ăn, và ông được phục hồi sức lực.

Sau-lơ ở lại một vài ngày với các môn đồ tại Đa-mách. Ngay lập tức ông đã công bố về Đức Chúa Jesus trong các nhà hội rằng Ngài là Con Đức Chúa Trời. Tất cả những người nghe đều kinh ngạc, họ nói: “Đây không phải là người đã từng giết hại những người cầu khẩn danh nầy tại Giê-ru-sa-lem, và cũng vì danh nầy mà ông đã đến đây để trói họ, giải về cho các trưởng tế hay sao?” Tuy nhiên Sau-lơ càng thêm mạnh mẽ, biện bác với những người Do Thái đang sống tại Đa-mách, và minh chứng rằng Đức Chúa Jesus nầy chính là Đấng Christ.

Sau nhiều ngày, những người Do Thái đã lập mưu để giết Sau-lơ. Nhưng Sau-lơ biết được âm mưu của họ. Lúc đó họ canh các cổng cả ngày lẫn đêm để giết ông. Tuy nhiên, trong ban đêm các môn đồ đã lấy thúng dòng ông xuống bên ngoài vách thành.

Khi đến Giê-ru-sa-lem, Sau-lơ cố gắng hiệp với các môn đồ; tất cả đều sợ ông, không tin ông là một môn đồ. Tuy nhiên Ba-na-ba đã dẫn ông, đem ông đến với các sứ đồ, thuật cho họ việc ông đã thấy Chúa trên đường, Ngài đã phán với ông như thế nào, và ông đã mạnh dạn nói về danh của Đức Chúa Jesus tại Đa-mách ra sao.

Và rồi Sau-lơ đã ở với họ, tới lui tại Giê-ru-sa-lem, và giảng một cách dạn dĩ trong danh Chúa. Ông cũng nói chuyện và tranh luận với những người Do Thái theo văn hóa Hy Lạp, nhưng họ tìm cách giết ông. Tuy nhiên khi biết như vậy, các anh em đã đem ông đến Sê-sa-rê, rồi đưa ông đi Tạt-sơ.

Vì vậy Hội Thánh trong cả Giu-đê, Ga-li-lê và Sa-ma-ri được bình an, được gây dựng, được bước đi trong sự kính sợ Chúa; được nâng đỡ bởi Đức Thánh Linh, và được gia tăng.

Sau đó, Phi-e-rơ đã đi khắp nơi và cũng xuống với các thánh đồ đang cư ngụ tại Ly-đa. Tại đó, ông gặp một người tên là Ê-nê, là người bị bại liệt, đã nằm trên giường tám năm. Phi-e-rơ nói với ông: "Ê-nê! Đức Chúa Jesus Christ chữa lành cho anh. Hãy chỗi dậy, dọn dẹp giường của chính mình.” Lập tức, anh ta chỗi dậy. Tất cả cư dân ở Ly-đa và Sa-rôn, đã thấy anh ta, đều trở về cùng Chúa.

Lúc đó tại Giốp-bê, có một môn đồ tên là Ta-bi-tha, được dịch là Đô-ca. Bà làm đủ thứ việc thiện và thường xuyên bố thí. Tuy nhiên, trong thời gian đó bà bị bệnh rồi chết. Người ta tắm rửa, rồi đặt bà trong một phòng cao. Các môn đồ nghe tin Phi-e-rơ đang ở tại Ly-đa, gần Giốp-bê, nên đã sai hai người đến khẩn nài ông: “Xin đừng chậm trễ đến với chúng tôi.”

Sau đó Phi-e-rơ đã chỗi dậy, đi với họ. Khi đến nơi, họ dẫn ông vào phòng cao. Tất cả các góa phụ đứng bên cạnh ông, họ khóc và cho ông xem bao nhiêu khăn choàng và trang phục mà Đô-ca đã làm lúc bà còn sống với họ. Phi-e-rơ đưa tất cả ra ngoài, rồi quỳ gối cầu nguyện. Sau đó, ông quay sang thi thể và nói: “Ta-bi-tha! Hãy chỗi dậy!” Bà mở mắt của mình, nhìn thấy Phi-e-rơ, rồi bà ngồi dậy. Ông trao tay của ông cho bà, rồi nâng bà dậy. Sau đó, ông gọi các thánh đồ và các góa phụ, rồi tỏ cho họ là bà đang sống. Thời gian trôi qua, việc này loan truyền khắp Giốp-bê, và có nhiều người tin theo Chúa.

Sau đó Phi-e-rơ đã ở lại Giốp-bê nhiều ngày với một người thợ thuộc da, tên là Si-môn.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Tuy nhiên, Sau-lơ vẫn tiếp tục hăm dọa và giết hại các môn đồ của Chúa. Ông đã đến với vị thượng tế, 2. thỉnh cầu từ người những bức thư gởi đến các nhà hội tại Đa-mách, để ông có thể truy tìm những người nam và nữ thuộc về Đạo, trói họ, rồi giải về Giê-ru-sa-lem.

3. Sau đó trong cuộc hành trình khi ông gần đến Đa-mách, thình lình có một ánh sáng từ trời chiếu lòa chung quanh ông. 4. Ông đã ngã xuống đất, rồi nghe có một tiếng phán với mình: “Sau-lơ! Sau-lơ! Sao ngươi bắt bớ Ta?”

5. Rồi ông nói: “Lạy Chúa! Ngài là ai?” Ngài phán: “Ta là Jesus, là người mà ngươi đang bách hại. 6. Nhưng hãy chỗi dậy, vào trong thành, rồi ngươi sẽ được bảo điều gì ngươi phải làm.”

7. Những người cùng đi với ông đã đứng yên lặng sững sờ, bởi vì họ nghe tiếng nói nhưng không thấy ai.

8. Sau đó, từ dưới đất Sau-lơ chỗi dậy, mắt của ông dù mở ra nhưng không thấy được gì. Người ta cầm tay của ông, dắt vào Đa-mách. 9. Trong ba ngày, ông không thấy, không ăn và cũng không uống gì cả.

10. Lúc đó, tại Đa-mách có một môn đồ, tên là A-na-nia. Chúa phán với ông trong một khải tượng: “A-na-nia!” Ông nói: “Lạy Chúa! Có con đây.”

11. Chúa phán với ông: “Hãy chỗi dậy, đi đến một con đường, được gọi là Ngay Thẳng, hãy tìm Sau-lơ ở Tạt-sơ đang ở trong nhà của Giu-đa. Kìa, người đang cầu nguyện, 12. trong khải tượng đã thấy một người tên là A-na-nia đến, đặt tay trên người, để người có thể thấy trở lại.”

13. Nhưng A-na-nia đã trả lời: “Lạy Chúa! Con có nghe từ rất nhiều người về người nầy, cùng biết bao điều gian ác mà người đã làm cho các thánh đồ của Ngài tại Giê-ru-sa-lem; 14. và người có quyền của các trưởng tế để trói tất cả mọi người cầu khẩn danh Ngài tại đây.”

15. Tuy nhiên Chúa đã nói với ông: “Hãy đi! Bởi vì Ta đã chọn người nầy làm một công cụ cho Ta, để mang danh Ta đến cho các dân tộc ngoại quốc, cùng các vua và con dân Y-sơ-ra-ên; 16. bởi vì Ta sẽ tỏ cho người biết phải chịu khổ vì danh Ta là nhiều như thế nào.”

17. A-na-nia đã đi; ông vào nhà rồi đặt tay của ông trên người, rồi nói: “Anh Sau-lơ! Chúa, là Đức Chúa Jesus, là Đấng đã hiện ra với anh trên đường anh đi đến đây, đã sai tôi đến để cho anh được thấy trở lại, và được đầy dẫy Đức Thánh Linh.”

18. Ngay lập tức có những vật gì giống như những cái vảy từ mắt của Sau-lơ rơi xuống, và rồi ông thấy trở lại. Ông đã đứng dậy, chịu báp-têm, 19. rồi nhận thức ăn, và ông được phục hồi sức lực. 20. Ông ở lại một vài ngày với các môn đồ tại Đa-mách. Và ngay lập tức ông đã công bố về Đức Chúa Jesus trong các nhà hội rằng Ngài là Con Đức Chúa Trời. 21. Tất cả những người nghe đều kinh ngạc, họ nói: “Đây không phải là người đã từng giết hại những người cầu khẩn danh nầy tại Giê-ru-sa-lem, và cũng vì danh nầy mà ông đã đến đây để trói họ, giải về cho các trưởng tế hay sao?” 22. Tuy nhiên Sau-lơ càng thêm mạnh mẽ, biện bác với những người Do Thái đang sống tại Đa-mách, và minh chứng rằng Đức Chúa Jesus nầy chính là Đấng Christ.

23. Sau nhiều ngày, những người Do Thái đã lập mưu để giết Sau-lơ. 24. Nhưng Sau-lơ biết được âm mưu của họ. Lúc đó họ canh các cổng cả ngày lẫn đêm để giết ông. 25. Tuy nhiên, trong ban đêm các môn đồ đã lấy thúng dòng ông xuống bên ngoài vách thành.

26. Khi đến Giê-ru-sa-lem, ông cố gắng hiệp với các môn đồ; tất cả đều sợ ông, không tin ông là một môn đồ. 27. Nhưng Ba-na-ba đã dẫn ông, đem ông đến với các sứ đồ, thuật cho họ việc ông đã thấy Chúa trên đường, Ngài đã phán với ông như thế nào, và ông đã mạnh dạn nói về danh của Đức Chúa Jesus tại Đa-mách ra sao.

28. Và rồi ông đã ở với họ, và tới lui tại Giê-ru-sa-lem, 29. và giảng một cách dạn dĩ trong danh Chúa. Ông cũng nói chuyện và tranh luận với những người Do Thái theo văn hóa Hy Lạp, nhưng họ tìm cách giết ông. 30. Tuy nhiên khi biết như vậy, các anh em đã đem ông đến Sê-sa-rê, rồi đưa ông đi Tạt-sơ.

31. Vì vậy Hội Thánh trong cả Giu-đê, Ga-li-lê và Sa-ma-ri được bình an, được gây dựng, được bước đi trong sự kính sợ Chúa; được nâng đỡ bởi Đức Thánh Linh, và được gia tăng.

32. Sau đó, Phi-e-rơ đã đi khắp nơi và cũng xuống với các thánh đồ đang cư ngụ tại Ly-đa. 33. Tại đó, ông gặp một người tên là Ê-nê, là người bị bại liệt, đã nằm trên giường tám năm. 34. Phi-e-rơ nói với ông: "Ê-nê! Đức Chúa Jesus Christ chữa lành cho anh. Hãy chỗi dậy, dọn dẹp giường của chính mình.” Lập tức, anh ta chỗi dậy. 35. Tất cả cư dân ở Ly-đa và Sa-rôn, đã thấy anh ta, đều trở về cùng Chúa.

36. Lúc đó tại Giốp-bê, có một môn đồ tên là Ta-bi-tha, được dịch là Đô-ca. Bà làm đủ thứ việc thiện và thường xuyên bố thí. 37. Tuy nhiên, trong thời gian đó bà bị bệnh rồi chết. Người ta tắm rửa, và đặt bà trong một phòng cao. 38. Các môn đồ nghe tin Phi-e-rơ đang ở tại Ly-đa, gần Giốp-bê, nên đã sai hai người đến khẩn nài ông: “Xin đừng chậm trễ đến với chúng tôi.”

39. Sau đó Phi-e-rơ đã chỗi dậy, đi với họ. Khi đến nơi, họ dẫn ông vào phòng cao. Tất cả các góa phụ đứng bên cạnh ông, họ khóc và cho ông xem bao nhiêu khăn choàng và trang phục mà Đô-ca đã làm lúc bà còn sống với họ. 40. Phi-e-rơ đưa tất cả ra ngoài, rồi quỳ gối cầu nguyện. Sau đó, ông quay sang thi thể và nói: “Ta-bi-tha! Hãy chỗi dậy!” Bà mở mắt của mình, nhìn thấy Phi-e-rơ, rồi bà ngồi dậy. 41. Ông trao tay của ông cho bà, rồi nâng bà dậy. Sau đó, ông gọi các thánh đồ và các góa phụ, rồi tỏ cho họ là bà đang sống. 42. Sau đó, việc này loan truyền khắp Giốp-bê, và có nhiều người tin theo Chúa.

43. Sau đó ông đã ở lại Giốp-bê nhiều ngày với một người thợ thuộc da, tên là Si-môn.

Bản Dịch 1925

1. Bấy giờ, Sau-lơ chỉ hằng ngăm đe và chém giết môn đồ của Chúa không thôi, đến cùng thầy cả thượng phẩm, 2. xin người những bức thơ để gởi cho các nhà hội thành Đa-mách, hầu cho hễ gặp người nào thuộc về đạo bất kỳ đàn ông đàn bà, thì trói giải về thành Giê-ru-sa-lem. 3. Nhưng Sau-lơ đang đi đường gần đến thành Đa-mách, thình lình có ánh sáng từ trời soi sáng chung quanh người. 4. Người té xuống đất, và nghe có tiếng phán cùng mình rằng: Hỡi Sau-lơ, Sau-lơ, sao ngươi bắt bớ ta? 5. Người thưa rằng: Lạy Chúa, Chúa là ai? Chúa phán rằng: Ta là Jêsus mà ngươi bắt bớ; 6. nhưng hãy đứng dậy, vào trong thành, người ta sẽ nói cho ngươi mọi điều phải làm. 7. Những kẻ cùng đi với người đều đứng lại sững sờ, nghe tiếng nói, mà chẳng thấy ai hết. 8. Sau-lơ chờ dậy khỏi đất, mắt dẫu mở, nhưng không thấy chi cả; người ta bèn cầm tay dắt người đến thành Đa-mách; 9. người ở đó trong ba ngày chẳng thấy, chẳng ăn và cũng chẳng uống.

10. Vả, tại Đa-mách có một môn đồ tên là A-na-nia. Chúa phán cùng người trong sự hiện thấy rằng: Hỡi A-na-nia! Người thưa rằng: Lạy Chúa, có tôi đây. 11. Chúa phán rằng: Hãy chờ dậy, đi lên đường gọi là đường Ngay thẳng, tìm tên Sau-lơ, người Tạt-sơ, ở nhà Giu-đa; vì người đang cầu nguyện, 12. và đã thấy một người, tên là A-na-nia, bước vào đặt tay trên mình, để cho người được sáng mắt lại. 13. A-na-nia thưa rằng: Lạy Chúa, tôi có nghe nhiều kẻ nói người nầy đã làm hại biết bao các đấng thánh của Chúa trong thành Giê-ru-sa-lem. 14. Bây giờ người ở đây, có trọn quyền của các thầy tế lễ cả phó cho, đặng bắt trói hết thảy mọi người cầu khẩn đến danh Ngài. 15. Nhưng Chúa phán rằng: Hãy đi, vì ta đã chọn người nầy làm một đồ dùng ta, để đem danh ta đồn ra trước mặt các dân ngoại, các vua, và con cái Y-sơ-ra-ên; 16. ta lại sẽ tỏ ra cho người biết phải chịu đau đớn vì danh ta là bao nả. 17. A-na-nia bèn đi, vào nhà, rồi đặt tay trên mình Sau-lơ mà nói rằng: Hỡi anh Sau-lơ, Chúa là Jêsus nầy, đã hiện ra cùng anh trên con đường anh đi tới đây, đã sai tôi đến, hầu cho anh được sáng mắt lại và đầy Đức Thánh Linh. 18. Tức thì có cái chi như cái vảy từ mắt người rớt xuống, thì người được sáng mắt; rồi chờ dậy và chịu phép báp-tem. 19. Khi người ăn uống rồi, thì được mạnh khỏe lại.

Sau-lơ ở lại một vài ngày với các môn đồ tại thành Đa-mách. 20. Người liền giảng dạy trong các nhà hội rằng Đức Chúa Jêsus là Con Đức Chúa Trời. 21. Phàm những người nghe điều lấy làm lạ, mà nói rằng: Há chẳng phải chính người đó đã bắt bớ tại thành Giê-ru-sa-lem những kẻ cầu khẩn danh nầy, lại đến đây để trói họ điệu về cho các thầy tế lễ cả hay sao? 22. Còn Sau-lơ lần lần càng thêm vững chí, bắt bẻ những người Giu-đa ở tại thành Đa-mách, mà nói rõ rằng Đức Chúa Jêsus là Đấng Christ.

23. Cách lâu ngày, người Giu-đa mưu với nhau để giết Sau-lơ. 24. Nhưng có người báo tin cho Sau-lơ về cơ mưu chúng nó. Người ta lại giữ các cửa cả ngày và đêm đặng giết Sau-lơ. 25. Song lúc ban đêm, các môn đồ lấy thúng dòng người xuống ngoài vách thành.

26. Sau-lơ tới thành Giê-ru-sa-lem rồi, muốn hiệp với các môn đồ; nhưng hết thảy đều nghi sợ người, không tin là môn đồ. 27. Ba-na-ba bèn đem người đi, đưa đến các sứ đồ và thuật lại cho biết thể nào dọc đường Chúa đã hiện ra và phán cùng người, lại thể nào người đã giảng dạy cách bạo dạn về danh Đức Chúa Jêsus tại thành Đa-mách. 28. Từ đó, Sau-lơ tới lui với môn đồ tại thành Giê-ru-sa-lem, 29. và nhân danh Chúa mà nói cách dạn dĩ. Người cũng nói và cãi với những người Hê-lê-nít; nhưng bọn nầy tìm thế để hại mạng người. 30. Các anh em hay điều đó, thì đem người đến thành Sê-sa-rê, và sai đi đất Tạt-sơ.

31. Ấy vậy, Hội-thánh trong cả xứ Giu-đê, xứ Ga-li-lê và xứ Sa-ma-ri được hưởng sự bình an, gây dựng và đi trong đường kính sợ Chúa, lại nhờ Đức Thánh Linh vùa giúp, thì số của hội được thêm lên.

32. Vả, Phi-e-rơ đi khắp các xứ, cũng đến cùng các thánh đồ ở tại thành Ly-đa. 33. Tại đó, Phi-e-rơ gặp một người đau bại tên là Ê-nê, nằm trên giường đã tám năm rồi. 34. Phi-e-rơ nói với người rằng: Hỡi Ê-nê, Đức Chúa Jêsus-Christ chữa cho ngươi được lành, hãy chờ dậy, dọn dẹp lấy giường ngươi. Tức thì, người vùng chờ dậy. 35. hết thảy dân ở Ly-đa và Sa-rôn thấy vậy đều trở về cùng Chúa.

36. Tại thành Giốp-bê, trong đám môn đồ, có một người đàn bà tên là Ta-bi-tha, nghĩa là Đô-ca; người làm nhiều việc lành và hay bố thí. 37. Trong lúc đó, người đau và chết. Người ta tắm rửa xác người, rồi để yên trong một phòng cao. 38. Môn đồ nghe Phi-e-rơ đang ở tại Ly-đa, gần thành Giốp-bê, bèn sai hai người đi mời người đến chớ chậm trễ. 39. Phi-e-rơ đứng dậy đi với hai người. Khi tới nơi, người ta dẫn Phi-e-rơ đến chỗ phòng cao; hết thảy các đàn bà góa đều đến cùng người mà khóc, và giơ cho người xem bao nhiêu áo xống và áo ngoài, lúc Đô-ca còn sống ở với mình đã may cho. 40. Phi-e-rơ biểu người ta ra ngoài hết, rồi quì gối mà cầu nguyện; đoạn, xây lại với xác, mà rằng: Hỡi Ta-bi-tha, hãy chờ dậy! Người mở mắt, thấy Phi-e-rơ, bèn ngồi dậy liền. 41. Phi-e-rơ đưa tay ra đỡ cho đứng dậy; đoạn gọi các thánh đồ và đàn bà góa đến, cho họ thấy người sống. 42. Việc đó đồn ra khắp thành Giốp-bê; nên có nhiều người tin theo Chúa. 43. Còn Phi-e-rơ ở lại thành Giốp-bê nhiều ngày, tại nhà người thợ thuộc da, tên là Si-môn.

Bản Dịch 2011

Sau-lơ Bị Chúa Bắt Phục

(Công 22:6-16; 26:12-18)

1 Bấy giờ Sau-lơ vẫn hung hăng đe dọa và hăm giết các môn đồ của Chúa. Ông đến gặp vị thượng tế 2 và xin những thư giới thiệu gởi đến các hội đường ở Ða-mách, để hễ ông tìm được ai theo Ðạo, bất luận nam hay nữ, ông có quyền bắt trói giải về Giê-ru-sa-lem.

3 Trong khi Sau-lơ đi đường gần đến Thành Ða-mách, thình lình một ánh sáng từ trời chiếu xuống quanh ông. 4 Ông té xuống đất và nghe có tiếng nói với ông, “Hỡi Sau-lơ, Sau-lơ, sao ngươi bắt bớ Ta?”

5 Ông đáp, “Lạy Chúa, Ngài là ai?”

Ngài phán, “Ta là Jesus mà ngươi đang bắt bớ. 6 Hãy đứng dậy và vào thành, sẽ có người bảo cho ngươi những gì ngươi phải làm.”

7 Những người cùng đi với ông đứng đơ người, thốt chẳng nên lời, nghe tiếng nói, nhưng chẳng thấy ai. 8 Sau-lơ đứng dậy khỏi mặt đất, mắt vẫn mở nhưng không thấy gì; người ta phải nắm tay ông và dắt ông vào Thành Ða-mách. 9 Ông ở đó ba ngày, mắt không thấy, không ăn, và không uống.

A-na-nia và Sau-lơ

10 Khi ấy tại Thành Ða-mách có một môn đồ tên là A-na-nia. Chúa phán với ông trong một khải tượng, “Hỡi A-na-nia!”

Ông thưa, “Lạy Chúa, có con đây.”

11 Chúa phán với ông, “Hãy đứng dậy, đi đến con đường tên là Ngay Thẳng, tìm nhà của Giu-đa, để gặp một người tên là Sau-lơ quê ở Tạt-sơ. Này, người ấy đang cầu nguyện. 12 Trong một khải tượng, người ấy thấy một người tên là A-na-nia bước vào, đặt tay trên người ấy, để người ấy được sáng mắt lại.”

13 A-na-nia thưa, “Lạy Chúa, con có nghe nhiều người nói về người ấy. Người ấy đã làm hại các thánh đồ của Ngài tại Giê-ru-sa-lem biết bao, 14 và bây giờ người ấy ở đây với trọn quyền của các trưởng tế để bắt trói tất cả những ai kêu cầu danh Ngài.”

15 Nhưng Chúa phán với ông, “Hãy đi, vì Ta đã chọn người ấy làm một đồ dùng của Ta, để đem danh Ta đến với các dân ngoại, các vua, và các con cái I-sơ-ra-ên; 16 vì Ta sẽ tỏ cho người ấy biết người ấy phải chịu khổ vì danh Ta nhiều dường bao.”

17 A-na-nia ra đi, vào nhà, đặt tay trên ông, và nói, “Hỡi anh Sau-lơ, Chúa là Ðức Chúa Jesus, Ðấng đã hiện ra cho anh trên đường anh đến đây, đã sai tôi đến gặp anh để anh được sáng mắt lại và được đầy dẫy Ðức Thánh Linh.” 18 Ngay lập tức có gì giống như những cái vảy từ trong mắt Sau-lơ rớt ra, và ông thấy lại được; ông đứng dậy và chịu phép báp-têm. 19 Sau khi ăn uống, ông được phục hồi sức lực.

Sau-lơ Giảng về Chúa tại Ða-mách

Sau-lơ ở với các môn đồ tại Thành Ða-mách vài ngày, 20 rồi ông lập tức vào trong các hội đường giảng rằng Ðức Chúa Jesus là Con Ðức Chúa Trời. 21 Những ai nghe ông giảng đều ngạc nhiên và nói, “Chẳng phải người này đã gây tàn hại cho những ai ở Giê-ru-sa-lem kêu cầu danh ấy sao? Chẳng phải vì lý do đó mà ông ta đến đây để bắt trói họ và giải về cho các trưởng tế sao?”

22 Nhưng Sau-lơ càng ngày càng mạnh dạn; ông làm cho những người Do-thái ở Ða-mách phải ngỡ ngàng khi chứng minh cho họ thấy rằng Ðức Chúa Jesus chính là Ðấng Christ.

23 Sau một thời gian dài, người Do-thái lập mưu để giết ông, 24 nhưng Sau-lơ đã biết được âm mưu đó. Họ canh các cổng thành cả ngày lẫn đêm để chờ dịp giết ông. 25 Nhưng một đêm kia, các môn đồ ông đã để ông trong một cái thúng và dòng ông xuống ra ngoài tường thành.

Sau-lơ tại Giê-ru-sa-lem

26 Khi ông về đến Giê-ru-sa-lem, ông cố gắng liên kết với các môn đồ, nhưng ai nấy đều e ngại, vì họ không tin rằng ông là môn đồ thật. 27 Nhưng Ba-na-ba đứng ra bảo lãnh ông, đưa ông đến gặp các vị sứ đồ, và nói cho họ biết thể nào ông đã thấy Chúa trên đường, Ngài đã bảo ông những gì, và thể nào ông đã nhân danh Ðức Chúa Jesus giảng dạy cách dạn dĩ ở Ða-mách.

28 Từ đó Sau-lơ ở với họ và được tự do tới lui hoạt động với họ tại Giê-ru-sa-lem. Ông nhân danh Chúa và nói cách mạnh dạn. 29 Ông đàm đạo và tranh luận với những người Do-thái chịu ảnh hưởng của văn hóa Hy-lạp, nhưng những người ấy tìm cách giết ông. 30 Khi anh em nghe điều đó, họ đưa ông xuống Sê-sa-rê, và gởi ông về Tạt-sơ.

Hội Thánh Hưởng Bình An và Phát Triển

31 Vậy hội thánh ở khắp miền Giu-đê, Ga-li-lê, và Sa-ma-ri được hưởng bình an và được gây dựng vững mạnh. Hội thánh sống trong sự kính sợ Chúa và trong sự khích lệ của Ðức Thánh Linh, nên số tín hữu mỗi ngày một đông.

Ê-nê Ðược Chữa Lành

32 Thuở ấy Phi-rơ đi khắp nơi; ông cũng xuống thăm các thánh đồ tại Ly-đa. 33 Tại đó ông gặp một người tên là Ê-nê; ông ấy đã nằm liệt giường tám năm, vì ông ấy bị bại. 34 Phi-rơ nói với ông, “Ông Ê-nê ơi, Ðức Chúa Jesus Christ chữa lành ông. Hãy đứng dậy và dọn dẹp giường của ông đi.” Ngay lập tức ông ấy đứng dậy.

35 Tất cả những ai sống ở Ly-đa và Sa-rôn thấy ông đều trở về với Chúa.

Ta-bi-tha Ðược Sống Lại

36 Bấy giờ tại Giốp-pa có một nữ môn đồ tên là Ta-bi-tha (tên trong tiếng Hy-lạp là Ðô-ca). Bà đã làm nhiều việc từ thiện và hay bố thí giúp người. 37 Lúc ấy bà bị bịnh và qua đời. Người ta tắm rửa thi hài bà, rồi đem đặt trong một phòng trên lầu. 38 Vì Ly-đa ở gần Giốp-pa, nên khi các môn đồ nghe tin có Phi-rơ đang ở đó, họ liền sai hai người đến gặp ông và nói, “Xin mời ông gấp rút đến với chúng tôi.”

39 Phi-rơ đứng dậy và đi theo hai người ấy. Khi đến nơi họ đưa ông lên phòng trên lầu. Các bà góa đứng bên ông khóc và chỉ cho ông xem những quần áo bà Ta-bi-tha đã may khi bà còn sống với họ.

40 Phi-rơ xin mọi người ra khỏi phòng, rồi ông quỳ xuống và cầu nguyện; đoạn ông quay qua thi hài bà và nói, “Ta-bi-tha, hãy dậy.” Bà mở mắt, và khi thấy Phi-rơ, bà ngồi dậy. 41 Phi-rơ đưa tay ra đỡ bà đứng dậy, rồi ông gọi các thánh đồ và các bà góa vào và chỉ cho họ thấy bà đang sống. 42 Việc ấy được loan truyền khắp Thành Giốp-pa, và nhiều người đã tin thờ Chúa.

43 Phi-rơ ở lại Thành Giốp-pa nhiều ngày, trong nhà một người thợ thuộc da tên là Si-môn.

Tài Liệu