Lu-ca: Chương 19

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB42C019)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

Xa-chê gặp Chúa

1. Ngài vào Giê-ri-cô, rồi đi ngang qua thành phố. 2. Kìa, có một người tên là Xa-chê, làm trưởng ngành thu thuế, ông rất giàu. 3. Ông tìm cách để xem Đức Chúa Jesus là ai nhưng không thể được, bởi vì đoàn người thì đông mà ông lại lùn. 4. Vì vậy, Xa-chê đã chạy về phía trước, rồi trèo lên một cây sung để ông có thể nhìn thấy Ngài, bởi vì Ngài sắp đi qua đó.

5. Khi đến Đức Chúa Jesus chỗ đó, Ngài đã ngước lên, nói với ông: “Xa-chê, hãy xuống cho nhanh, bởi vì hôm nay Ta phải ở lại trong nhà của ngươi.” 6. Ông đã vội vàng trèo xuống, và vui mừng tiếp đón Ngài. 7. Mọi người thấy vậy đã lằm bằm rằng: “Người đã vào và ở lại với một kẻ tội lỗi!”

8. Sau đó Xa-chê đã đứng lên, nói nói với Chúa: “Lạy Chúa! Nầy, tôi sẽ tặng một nửa tài sản của tôi cho những người nghèo; nếu tôi có lường gạt ai bất kỳ điều gì, tôi sẽ đền lại gấp tư.”

9. Sau đó Đức Chúa Jesus đã nói với ông: “Hôm nay sự cứu rỗi đã vào nhà nầy bởi vì người nầy cũng là một con cháu của Áp-ra-ham. 10. Vì Con Người đã đến để tìm và cứu người bị hư mất.”

Ẩn dụ về những nén bạc

11. Trong khi họ đang nghe những điều này, Ngài tiếp tục kể một ẩn dụ bởi vì Ngài gần đến Giê-ru-sa-lem và người ta tưởng rằng vương quốc của Đức Chúa Trời sẽ xuất hiện ngay lập tức. 12. Vì vậy, Ngài nói:

“Có một nhà quý tộc đi đến một xứ xa để nhận một vương quốc cho mình rồi sẽ trở về. 13. Ông đã gọi mười đầy tớ của ông đến, trao cho họ mười nén bạc, rồi nói với họ: ‘Hãy dùng để kinh doanh cho đến khi ta trở về.’ 14. Tuy nhiên những người dân của ông ghét ông, cho nên đã sai một đại biểu theo sau ông, nói rằng: ‘Chúng tôi không muốn người nầy cai trị chúng tôi!’ 15. Thời gian trôi qua, sau khi đã nhận vương quốc trở về, ông đã ra lệnh gọi những đầy tớ nầy, là những người đã nhận tiền đến, để biết mỗi người đã làm lợi được bao nhiêu. 16. Sau đó, người thứ nhất đã đến, nói: ‘Thưa chủ! Nén bạc của ngài đã sinh lợi ra được mười nén.’ 17. Ông nói với người đó: ‘Tốt lắm! Một đầy tớ giỏi! Bởi vì ngươi đã trung tín trong việc rất nhỏ, ngươi sẽ được cai quản mười thành.’ 18. Người thứ hai đã đến, nói: ‘Thưa chủ! Nén bạc của ngài đã sinh lợi ra được năm nén.’ 19. Ông cũng nói với người nầy: ‘Ngươi được cai quản năm thành.’ 20. Và rồi có một đầy tớ khác đến, nói: ‘Thưa chủ! Đây là nén bạc của chủ là vật mà tôi đã gói kỹ trong khăn. 21. Vì tôi sợ ngài, bởi vì ngài là một người nghiêm khắc, lấy trong nơi không đặt, gặt trong chỗ không gieo.’ 22. Ông nói với người đó: ‘Hỡi tên đầy tớ gian ác! Ta xét xử theo miệng của ngươi. Ngươi biết rằng ta là một người nghiêm khắc, lấy trong nơi không đặt, gặt trong chỗ không gieo, phải không? 23. Tại sao ngươi không giao bạc của ta cho ngân hàng để khi ta trở về, ta sẽ lấy cả vốn lẫn lời?’ 24. Rồi ông nói với những người đang đứng gần đó: ‘Hãy lấy nén bạc của nó và trao cho người có mười nén.’ 25. Họ nói với ông: ‘Thưa chủ! Người đó đã có mười nén rồi!’ 26. Ta nói cùng các ngươi: ‘Ai có sẽ được cho thêm, nhưng ai không có thì sẽ bị cất luôn cả điều họ đang có nữa. 27. Còn những kẻ thù nghịch với ta là những kẻ không muốn ta cai trị chúng, hãy đem chúng đến đây, rồi giết trước mặt ta.’ ”

Đức Chúa Jesus vào thành Giê-ru-sa-lem

28. Sau khi phán những lời đó, Ngài đi phía trước để lên Giê-ru-sa-lem. 29. Khi đến gần Bết-pha-giê và Bê-tha-ni, bên cạnh ngọn núi được gọi là Ô-liu, Ngài sai hai môn đồ đi 30. và dặn: “Hãy đi vào ngôi làng ở phía trước; khi vào đó các ngươi sẽ thấy một con lừa con chưa hề có ai cưỡi đang bị buộc tại đó, hãy mở nó ra và dắt về đây. 31. Nếu có ai hỏi: ‘Tại sao các ngươi mở nó?’, các ngươi hãy trả lời như thế này: ‘Vì Chúa cần nó.’ ”

32. Sau đó, những người được sai đi đã tìm thấy đúng như Ngài đã phán. 33. Khi họ đang mở lừa con, những người chủ của nó hỏi họ: “Tại sao lại mở lừa con?” 34. Họ nói: “Chúa cần nó.” 35. Rồi họ dắt nó về cho Đức Chúa Jesus, rồi lấy trang phục của mình trải trên lưng lừa con, và họ đặt Ngài lên trên.

36. Sau đó trên đường đi của Ngài, nhiều người trải áo của họ trên đường. 37. Khi Ngài gần xuống dốc núi Ô-liu, cả một đám đông gồm những môn đồ bắt đầu mừng rỡ, lớn tiếng ca ngợi Đức Chúa Trời về tất cả những việc quyền năng mà họ đã thấy, 38. rằng: “Chúc tụng Vua nhân danh Chúa mà đến! Bình an ở trên trời, và vinh quang trong nơi chí cao!”

39. Một số người Pha-ri-si ở trong đám đông đã nói với Ngài: “Thưa Thầy! Xin quở trách các môn đồ của Thầy!”

40. Ngài đã trả lời: “Ta nói cùng các ngươi: Nếu những người nầy nín lặng thì đá sẽ kêu lên.”

Chúa khóc về Giê-ru-sa-lem

41. Khi đã đến gần nhìn thấy thành phố, Ngài khóc về nó 42. rằng: “Ước gì, ngày hôm nay ngươi biết được những điều đem đến cho ngươi bình an! Tuy nhiên bây giờ những điều đó bị che khuất khỏi ngươi. 43. Bởi vì sẽ có ngày, ngươi sẽ bị quân thù đắp lũy, bao vây, và siết chặt mọi phía, 44. chúng sẽ tiêu diệt ngươi và con cái đang ở giữa ngươi, cũng không để lại ở giữa ngươi một hòn đá nào chồng trên hòn đá khác, bởi vì ngươi không biết thời điểm mà mình được thăm viếng.”

Chúa dẹp sạch Đền Thờ

45. Ngài vào đền thờ, bắt đầu đuổi những kẻ buôn bán, 46. rồi phán với họ: “Có lời chép rằng: ‘Nhà Ta sẽ là nhà cầu nguyện’, nhưng các ngươi đã biến nó thành hang trộm cướp.”

47. Hằng ngày Ngài giảng dạy trong đền thờ. Các thượng tế, các học giả giáo luật, cùng những người lãnh đạo trong dân chúng tìm cách giết Ngài, 48. tuy nhiên họ không biết phải làm thế nào, bởi vì tất cả dân chúng đều say sưa lắng nghe lời của Ngài.

Bản Dịch Đại Chúng

Xa-chê gặp Chúa

Ngài vào Giê-ri-cô, rồi đi ngang qua thành phố. Kìa, có một người tên là Xa-chê, làm trưởng ngành thu thuế, ông rất giàu. Xa-chê tìm cách để xem Đức Chúa Jesus là ai nhưng không thể được, bởi vì đoàn người thì đông mà ông lại lùn. Vì vậy, Xa-chê đã chạy về phía trước, rồi trèo lên một cây sung để ông có thể nhìn thấy Ngài, bởi vì Ngài sắp đi qua đó.

Khi đến Đức Chúa Jesus chỗ đó, Ngài đã ngước lên, nói với ông: “Xa-chê, hãy xuống cho nhanh, bởi vì hôm nay Ta phải ở lại trong nhà của ngươi.”

Xa-chê đã vội vàng trèo xuống, rồi vui mừng tiếp đón Ngài.

Mọi người thấy vậy đã lằm bằm rằng: “Người đã vào và ở lại với một kẻ tội lỗi!”

Sau đó Xa-chê đã đứng lên, nói nói với Chúa: “Lạy Chúa! Nầy, tôi sẽ tặng một nửa tài sản của tôi cho những người nghèo; nếu tôi có lường gạt ai bất kỳ điều gì, tôi sẽ đền lại gấp tư.”

Sau đó Đức Chúa Jesus đã nói với ông: “Hôm nay sự cứu rỗi đã vào nhà nầy bởi vì người nầy cũng là một con cháu của Áp-ra-ham. Bởi vì Con Người đã đến để tìm và cứu người bị hư mất.”

Ẩn dụ về những nén bạc

Trong khi họ đang nghe những điều này, Ngài tiếp tục kể một ẩn dụ bởi vì Ngài gần đến Giê-ru-sa-lem và người ta tưởng rằng vương quốc của Đức Chúa Trời sẽ xuất hiện ngay lập tức. Vì vậy, Ngài nói:

“Có một nhà quý tộc đi đến một xứ xa để nhận một vương quốc cho mình rồi sẽ trở về. Ông đã gọi mười đầy tớ của ông đến, trao cho họ mười nén bạc, rồi nói với họ: ‘Hãy dùng để kinh doanh cho đến khi ta trở về.’"

"Tuy nhiên những người dân của ông ghét ông, cho nên đã sai một đại biểu theo sau ông, nói rằng: ‘Chúng tôi không muốn người nầy cai trị chúng tôi!’"

"Thời gian trôi qua, sau khi đã nhận vương quốc trở về, ông đã ra lệnh gọi những đầy tớ nầy, là những người đã nhận tiền đến, để biết mỗi người đã làm lợi được bao nhiêu. Sau đó, người thứ nhất đã đến, nói: ‘Thưa chủ! Nén bạc của ngài đã sinh lợi ra được mười nén.’ Ông nói với người đó: ‘Tốt lắm! Một đầy tớ giỏi! Bởi vì ngươi đã trung tín trong việc rất nhỏ, ngươi sẽ được cai quản mười thành.’ Người thứ hai đã đến, nói: ‘Thưa chủ! Nén bạc của ngài đã sinh lợi ra được năm nén.’ Ông cũng nói với người nầy: ‘Ngươi được cai quản năm thành.’ Và rồi có một đầy tớ khác đến, nói: ‘Thưa chủ! Đây là nén bạc của chủ là vật mà tôi đã gói kỹ trong khăn. Vì tôi sợ ngài, bởi vì ngài là một người nghiêm khắc, lấy trong nơi không đặt, gặt trong chỗ không gieo.’ Ông nói với người đó: ‘Hỡi tên đầy tớ gian ác! Ta xét xử theo miệng của ngươi. Ngươi biết rằng ta là một người nghiêm khắc, lấy trong nơi không đặt, gặt trong chỗ không gieo, phải không? Tại sao ngươi không giao bạc của ta cho ngân hàng để khi ta trở về, ta sẽ lấy cả vốn lẫn lời?’ Rồi ông nói với những người đang đứng gần đó: ‘Hãy lấy nén bạc của nó và trao cho người có mười nén.’ Họ nói với ông: ‘Thưa chủ! Người đó đã có mười nén rồi!’ Ta nói cùng các ngươi: ‘Ai có sẽ được cho thêm, nhưng ai không có thì sẽ bị cất luôn cả điều họ đang có nữa. Còn những kẻ thù nghịch với ta là những kẻ không muốn ta cai trị chúng, hãy đem chúng đến đây, rồi giết trước mặt ta.’ ”

Đức Chúa Jesus vào thành Giê-ru-sa-lem

Sau khi phán những lời đó, Ngài đi phía trước để lên Giê-ru-sa-lem. Khi đến gần Bết-pha-giê và Bê-tha-ni, bên cạnh ngọn núi được gọi là Ô-liu, Ngài sai hai môn đồ đi và dặn: “Hãy đi vào ngôi làng ở phía trước; khi vào đó các ngươi sẽ thấy một con lừa con chưa hề có ai cưỡi đang bị buộc tại đó, hãy mở nó ra và dắt về đây. Nếu có ai hỏi: ‘Tại sao các ngươi mở nó?’, các ngươi hãy trả lời như thế này: ‘Vì Chúa cần nó.’ ”

Sau đó, những người được sai đi đã tìm thấy đúng như Ngài đã phán. Khi họ đang mở lừa con, những người chủ của nó hỏi họ: “Tại sao lại mở lừa con?” Họ nói: “Chúa cần nó.” Rồi họ dắt nó về cho Đức Chúa Jesus, rồi lấy trang phục của mình trải trên lưng lừa con, và họ đặt Ngài lên trên.

Sau đó trên đường đi của Ngài, nhiều người trải áo của họ trên đường. Khi Ngài gần xuống dốc núi Ô-liu, cả một đám đông gồm những môn đồ bắt đầu mừng rỡ, lớn tiếng ca ngợi Đức Chúa Trời về tất cả những việc quyền năng mà họ đã thấy, rằng: “Chúc tụng Vua nhân danh Chúa mà đến! Bình an ở trên trời, và vinh quang trong nơi chí cao!”

Một số người Pha-ri-si ở trong đám đông đã nói với Ngài: “Thưa Thầy! Xin quở trách các môn đồ của Thầy!”

Ngài đã trả lời: “Ta nói cùng các ngươi: Nếu những người nầy nín lặng thì đá sẽ kêu lên.”

Chúa khóc về Giê-ru-sa-lem

Khi đã đến gần nhìn thấy thành phố, Ngài khóc về nó rằng: “Ước gì, ngày hôm nay ngươi biết được những điều đem đến cho ngươi bình an! Tuy nhiên bây giờ những điều đó bị che khuất khỏi ngươi. Bởi vì sẽ có ngày, ngươi sẽ bị quân thù đắp lũy, bao vây, và siết chặt mọi phía, chúng sẽ tiêu diệt ngươi và con cái đang ở giữa ngươi, cũng không để lại ở giữa ngươi một hòn đá nào chồng trên hòn đá khác, bởi vì ngươi không biết thời điểm mà mình được thăm viếng.”

Chúa dẹp sạch Đền Thờ

Ngài vào đền thờ, bắt đầu đuổi những kẻ buôn bán, rồi phán với họ: “Có lời chép rằng: ‘Nhà Ta sẽ là nhà cầu nguyện’, nhưng các ngươi đã biến nó thành hang trộm cướp.”

Hằng ngày Ngài giảng dạy trong đền thờ. Các thượng tế, các học giả giáo luật, cùng những người lãnh đạo trong dân chúng tìm cách giết Ngài, tuy nhiên họ không biết phải làm thế nào, bởi vì tất cả dân chúng đều say sưa lắng nghe lời của Ngài.

Bản Dịch Ngữ Căn

Xa-chê gặp Chúa

1. Ngài vào Giê-ri-cô, rồi đi ngang qua thành phố. 2. Kìa, có một người tên là Xa-chê, làm trưởng ngành thu thuế, ông rất giàu. 3. Ông tìm cách để xem Đức Chúa Jesus là ai, nhưng không thể được, bởi vì đoàn người thì đông, mà ông lại lùn. 4. Vì vậy, Xa-chê đã chạy về phía trước, rồi trèo lên một cây sung, để ông có thể nhìn thấy Ngài, bởi vì Ngài sắp đi qua đó.

5. Khi đến chỗ đó, Đức Chúa Jesus ngước lên nói với ông: “Xa-chê, hãy xuống cho nhanh, bởi vì hôm nay Ta phải ở lại trong nhà của ngươi.” 6. Ông đã vội vàng trèo xuống, và vui mừng tiếp đón Ngài. 7. Mọi người thấy vậy đã lằm bằm rằng: “Người đã vào và ở lại với một kẻ tội lỗi!”

8. Sau đó Xa-chê đã đứng lên, nói nói với Chúa: “Lạy Chúa! Nầy, tôi sẽ cho một nửa tài sản của tôi cho những người nghèo; nếu tôi có lường gạt ai bất kỳ điều gì, tôi sẽ đền gấp tư.”

9. Sau đó Đức Chúa Jesus đã nói với ông: “Hôm nay sự cứu rỗi đã vào nhà nầy, bởi vì người nầy cũng là một con cháu của Áp-ra-ham. 10. Vì Con Người đã đến để tìm và cứu người bị hư mất.”

Ẩn dụ về những nén bạc

11. Trong khi họ đang nghe những điều này, Ngài tiếp tục kể một ẩn dụ, bởi vì Ngài gần đến Giê-ru-sa-lem, và người ta tưởng rằng vương quốc của Đức Chúa Trời sẽ xuất hiện ngay lập tức. 12. Vì vậy, Ngài nói:

“Có một nhà quý tộc đi đến một xứ xa để nhận một vương quốc cho mình rồi sẽ trở về. 13. Ông đã gọi mười đầy tớ của ông, trao cho họ mười nén bạc, rồi nói với họ: ‘Hãy dùng để kinh doanh cho đến khi ta trở về.’ 14. Tuy nhiên những người dân của ông ghét ông, cho nên đã sai một đại biểu theo sau ông, nói rằng: ‘Chúng tôi không muốn người nầy cai trị chúng tôi!’ 15. Thời gian trôi qua, sau khi đã nhận vương quốc trở về, ông đã ra lệnh gọi những đầy tớ nầy, là những người đã nhận tiền đến, để biết mỗi người đã làm lợi được bao nhiêu. 16. Sau đó, người thứ nhất đã đến, nói: ‘Thưa chủ! Nén bạc của ngài đã sinh lợi ra được mười nén.’ 17. Ông nói với người đó: ‘Tốt lắm! Một đầy tớ giỏi! Bởi vì ngươi đã trung tín trong việc rất nhỏ, ngươi sẽ được cai quản mười thành.’ 18. Người thứ hai đã đến, nói: ‘Thưa chủ! Nén bạc của ngài đã sinh lợi ra được năm nén.’ 19. Ông cũng nói với người nầy: ‘Ngươi được cai quản năm thành.’ 20. Và rồi có một đầy tớ khác đến, nói: ‘Thưa chủ! Đây là nén bạc của chủ, là vật mà tôi đã gói trong khăn. 21. Vì tôi sợ ngài, bởi vì ngài là một người nghiêm khắc, lấy trong nơi không đặt, gặt trong chỗ không gieo.’ 22. Ông nói với người đó: ‘Hỡi tên đầy tớ gian ác! Ta xét xử theo miệng của ngươi. Ngươi biết rằng ta là một người nghiêm khắc, lấy trong nơi không đặt, gặt trong chỗ không gieo, phải không? 23. Tại sao ngươi không giao bạc của ta cho ngân hàng để khi ta trở về, sẽ lấy cả vốn lẫn lời?’ 24. Rồi ông nói với những người đang đứng gần đó: ‘Hãy lấy nén bạc của nó và trao cho người có mười nén.’ 25. Họ nói với ông: ‘Thưa chủ! Người đó đã có mười nén rồi!’ 26. Ta nói cùng các ngươi: ‘Ai có sẽ được cho thêm, nhưng ai không có thì sẽ bị cất luôn cả điều họ đang có nữa. 27. Còn những kẻ thù nghịch với ta, là những kẻ không muốn ta cai trị chúng, hãy đem chúng đến đây, rồi giết trước mặt ta.’ ”

Đức Chúa Jesus vào thành Giê-ru-sa-lem

28. Sau khi phán những lời đó, Ngài đi phía trước, để lên Giê-ru-sa-lem. 29. Khi đến gần Bết-pha-giê và Bê-tha-ni, bên cạnh ngọn núi được gọi là Ô-liu, Ngài sai hai môn đồ đi 30. và dặn: “Hãy đi vào ngôi làng ở phía trước; khi vào đó các ngươi sẽ thấy một con lừa con, chưa hề có ai cưỡi, đang bị buộc tại đó, hãy mở nó ra và dắt về đây. 31. Nếu có ai hỏi: ‘Tại sao các ngươi mở nó?’, các ngươi hãy trả lời như thế này: ‘Vì Chúa cần nó.’ ” 32. Sau đó, những người được sai đi đã tìm thấy đúng như Ngài đã phán. 33. Khi họ đang mở lừa con, những người chủ của nó hỏi họ: “Tại sao lại mở lừa con?” 34. Họ nói: “Chúa cần nó.” 35. Rồi họ dắt nó về cho Đức Chúa Jesus, rồi lấy trang phục của mình trải trên lưng lừa con, và họ đặt Ngài lên trên. 36. Sau đó trên đường đi của Ngài, nhiều người trải áo của họ trên đường. 37. Khi Ngài gần xuống dốc núi Ô-liu, cả một đám đông gồm những môn đồ bắt đầu mừng rỡ, lớn tiếng ca ngợi Đức Chúa Trời về tất cả những việc quyền năng mà họ đã thấy, 38. rằng: “Chúc tụng Vua nhân danh Chúa mà đến! Bình an ở trên trời, và vinh quang trong nơi chí cao!”

39. Một số người Pha-ri-si ở trong đám đông đã nói với Ngài: “Thưa Thầy! Xin quở trách các môn đồ của Thầy!” 40. Ngài trả lời: “Ta nói cùng các ngươi: Nếu những người nầy nín lặng thì đá sẽ kêu lên.”

Chúa khóc về Giê-ru-sa-lem

41. Khi đã đến gần, nhìn thấy thành phố, Ngài khóc về nó 42. rằng: “Ước gì, ngày hôm nay ngươi biết được những điều đem đến cho ngươi bình an! Tuy nhiên bây giờ những điều đó bị che khuất khỏi ngươi. 43. Bởi vì sẽ có ngày, ngươi sẽ bị quân thù đắp lũy, bao vây, và siết chặt mọi phía, 44. chúng sẽ tiêu diệt ngươi và con cái đang ở giữa ngươi, và không để lại ở giữa ngươi một hòn đá nào chồng trên hòn đá khác, bởi vì ngươi không biết thời điểm mà mình được thăm viếng.”

Chúa dẹp sạch Đền Thờ

45. Ngài vào đền thờ, bắt đầu đuổi những kẻ buôn bán, 46. rồi phán với họ: “Có lời chép rằng: ‘Nhà Ta sẽ là nhà cầu nguyện’, nhưng các ngươi đã biến nó thành hang trộm cướp.”

47. Hằng ngày Ngài giảng dạy trong đền thờ. Các thượng tế, các học giả giáo luật, cùng những người lãnh đạo trong dân chúng tìm cách giết Ngài, 48. nhưng họ không biết phải làm thế nào, bởi vì tất cả dân chúng đều say mê nghe lời của Ngài.

Bản Dịch 1925

1. Đức Chúa Jêsus vào thành Giê-ri-cô, đi ngang qua phố. 2. Tại đó, có một người tên là Xa-chê, làm đầu bọn thâu thuế, và giàu có. 3. Người đó tìm xem Đức Chúa Jêsus là ai, nhưng không thấy được, vì đoàn dân đông lắm, mà mình lại thấp. 4. Vậy, Xa-chê chạy trước, trèo lên cây sung, để ngó thấy Đức Chúa Jêsus, vì Ngài phải đi qua đó. 5. Đức Chúa Jêsus đến chỗ ấy, ngước mắt lên mà phán rằng: Hỡi Xa-chê, hãy xuống cho mau, vì hôm nay ta phải ở nhà ngươi. 6. Xa-chê vội vàng xuống và mừng rước Ngài. 7. Ai nấy thấy vậy, đều lằm bằm rằng: Người nầy vào nhà kẻ có tội mà trọ! 8. Song Xa-chê đứng trước mặt Chúa, thưa rằng: Lạy Chúa, nầy, tôi lấy nửa gia tài mình mà cho kẻ nghèo, và nếu có làm thiệt hại ai, bất kỳ việc gì, tôi sẽ đền gấp tư. 9. Đức Chúa Jêsus bèn phán rằng: Hôm nay sự cứu đã vào nhà nầy, vì người nầy cũng là con cháu Áp-ra-ham. 10. Bởi Con người đã đến tìm và cứu kẻ bị mất.

11. Họ nghe những lời ấy, thì Đức Chúa Jêsus thêm một thí dụ nữa, vì Ngài gần đến thành Giê-ru-sa-lem, và người ta tưởng rằng nước Đức Chúa Trời sẽ hiện ra ngay. 12. Vậy, Ngài phán rằng: Có một vị thế tử đi phương xa, đặng chịu phong chức làm vua rồi trở về; 13. bèn gọi mười người trong đám đầy tớ mình, giao cho mười nén bạc, và dạy rằng: Hãy dùng bạc nầy sanh lợi cho đến khi ta trở về. 14. Song dân xứ ấy ghét người, thì sai sứ theo đặng nói rằng: Chúng tôi không muốn người nầy cai trị chúng tôi! 15. Khi người đã chịu phong chức làm vua rồi, trở về, đòi các đầy tớ đã lãnh bạc đến, đặng cho biết mỗi người làm lợi được bao nhiêu. 16. Đầy tớ thứ nhất đến trình rằng: Lạy Chúa, nén bạn của chúa sanh lợi được mười nén. 17. Chủ rằng: Hỡi đầy tớ ngay lành kia, được lắm; vì ngươi trung tín trong sự nhỏ mọn, ngươi sẽ được cai trị mười thành. 18. Người thứ hai đến thưa rằng: Lạy chúa, nén bạc của Chúa sanh lợi ra được năm nén.

19. Chủ rằng: Ngươi được cai trị năm thành. 20. Người khác đến thưa rằng: Lạy chúa, đây nầy, nén bạc của chúa tôi đã gói giữ trong khăn; 21. bởi tôi sợ chúa, vì chúa là người nghiêm nhặt, hay lấy trong nơi không để, gặt trong chỗ không gieo. 22. Chủ rằng: Hỡi đầy tớ gian ác kia, ta cứ lời ngươi nói ra mà xét ngươi. Ngươi biết ta là người nghiêm nhặt, hay lấy trong chỗ không để, gặt trong chỗ không gieo; 23. cớ sao ngươi không giao bạc ta cho hàng bạc? Khi ta về, sẽ lấy lại vốn và lời. 24. Chủ lại nói cùng các người đứng đó rằng: Hãy lấy nén bạc nó đi, cho người có mười nén. 25. Họ bèn thưa rằng: Lạy chúa, người ấy có mười nén rồi. 26. Ta nói cùng các ngươi, ai có, thì sẽ cho thêm; song ai không có, thì sẽ cất luôn của họ đã có nữa. 27. Còn như những kẻ nghịch cùng ta, không muốn ta cai trị họ, hãy kéo họ đến đây, và chém đi trước mặt ta. 28. Sau khi Đức Chúa Jêsus phán điều đó, thì đi trước mặt dân chúng lên thành Giê-ru-sa-lem. 29. Đức Chúa Jêsus gần đến thành Bê-pha-giê và Bê-tha-ni, ngang núi gọi là ô-li-ve, sai hai môn đồ đi, 30. và dặn rằng: Hãy đi đến làng trước mặt các ngươi; khi vào làng, sẽ thấy một lừa con buộc đó, chưa hề có ai cỡi; hãy mở và dắt về cho ta. 31. Hoặc có ai hỏi sao các ngươi mở nó ra, hãy trả lời rằng: Chúa cần dùng lừa nầy. 32. Hai người được sai ra đi, quả gặp mọi điều y như Đức Chúa Jêsus đã phán. 33. Đang mở lừa con, các chủ lừa hỏi rằng: Sao mở lừa con nầy ra: 34. Hai người trả lời rằng: Chúa cần dùng nó. 35. Hai người bèn dắt lừa về cho Đức Chúa Jêsus; rồi lấy áo mình trải trên con lừa, nâng Ngài lên cỡi. 36. Khi Đức Chúa Jêsus đang đi tới, có nhiều kẻ trải áo trên đường. 37. Lúc đến gần dốc núi ô-li-ve, cả đám môn đồ lấy làm mừng rỡ, và cả tiếng ngợi khen Đức Chúa Trời về những phép lạ mình đã thấy, 38. mà nói rằng: Đáng ngợi khen Vua nhân danh Chúa mà đến! Bình an ở trên trời, và vinh hiển trên các nơi rất cao!

39. Bấy giờ, có mấy người Pha-ri-si ở trong đám dân đông nói cùng Ngài rằng: Thưa thầy, xin quở trách môn đồ thầy! 40. Ngài đáp rằng: Ta phán cùng các ngươi, nếu họ nín lặng thì đá sẽ kêu lên. 41. Khi Đức Chúa Jêsus gần đến thành, thấy thì khóc về thành, và phán rằng: 42. Ước gì, ít nữa là ngày nay, mầy đã hiểu biết sự làm cho mầy được bình an! Song hiện nay những sự ấy kín giấu nơi mắt mầy. 43. Vì sẽ có ngày xảy đến cho mầy, khi quân nghịch đào hố xung quanh mầy, vây mầy chặt bốn bề. 44. Họ sẽ hủy hết thảy, mầy và con cái ở giữa mầy nữa. Không để cho mầy hòn đá nầy trên hòn đá kia, vì mầy không biết lúc mình đã được thăm viếng.

45. Đức Chúa Jêsus vào đền thờ rồi, bèn đuổi những kẻ bán ở đó ra, 46. mà phán rằng: Có lời chép rằng: Nhà ta sẽ là nhà cầu nguyện; song các ngươi làm thành ra một cái hang trộm cướp. 47. Hằng ngày Ngài giảng dạy trong đền thờ. Các thầy tế lễ cả, các thầy thông giáo, cùng người tôn trưởng trong dân tìm phương giết Ngài; 48. nhưng họ không biết dùng chước chi, vì dân sự đều chăm chỉ mà nghe Ngài nói.

Bản Dịch 2011

Chúa Vào Nhà Xa-chê

1 Ngài vào Thành Giê-ri-cô và đi xuyên qua thành. 2 Này, trong thành có một người tên là Xa-chê. Ông làm trưởng ty thuế vụ và giàu có. 3 Ông muốn xem Ðức Chúa Jesus là ai, nhưng vì đám đông ông không thể thấy Ngài, bởi ông lùn. 4 Vì thế ông chạy về phía trước và leo lên một cây sung để có thể thấy Ngài, vì Ngài sẽ đi ngang qua đó.

5 Khi Ðức Chúa Jesus đến chỗ đó, Ngài ngước nhìn lên và nói với ông, “Hỡi Xa-chê, hãy xuống mau, vì hôm nay Ta phải ở lại nhà ngươi.”

6 Xa-chê vội vàng leo xuống và vui mừng tiếp Ngài vào nhà ông. 7 Thấy vậy mọi người xầm xì với nhau, “Ngài vào làm khách trong nhà một kẻ tội lỗi.”

8 Bấy giờ Xa-chê đứng dậy và thưa với Chúa, “Lạy Chúa, này, con lấy phân nửa tài sản của con đem cho người nghèo, và nếu con gian dối đoạt lấy của ai bất cứ vật gì, con sẽ đền lại gấp tư.”

9 Ðức Chúa Jesus nói với ông, “Hôm nay ơn cứu rỗi đã đến nhà này, bởi người này cũng là con cháu của Áp-ra-ham. 10 Vì Con Người đã đến để tìm và cứu kẻ lạc mất.”

Mười Nén Bạc

(Mat 25:14-30)

11 Ðang khi người ta lắng nghe những điều ấy, Ðức Chúa Jesus kể thêm một ngụ ngôn nữa vì Ngài đã đến gần Giê-ru-sa-lem, và người ta nghĩ rằng vương quốc Ðức Chúa Trời sắp thể hiện. 12 Ngài nói, “Một nhà quý tộc kia phải đi phương xa để nhận vương quyền rồi sẽ trở về. 13 Ông gọi mười đầy tớ của ông đến, giao cho họ mười nén bạc, và nói, ‘Hãy đem bạc này đi kinh doanh cho đến khi ta trở về.’ 14 Nhưng dân trong xứ ghét ông; họ gởi một phái đoàn theo sau ông, tâu rằng, ‘Chúng tôi không muốn người này cai trị chúng tôi.’

15 Sau khi đã nhận vương quyền trở về, ông truyền cho những đầy tớ ông đã giao bạc đến để xem họ kinh doanh sinh lợi thể nào.

16 Người thứ nhất bước đến và nói, ‘Thưa chủ, nén bạc của chủ đã sinh lợi được mười nén.’ 17 Ông nói, ‘Tốt lắm, thật là đầy tớ giỏi. Bởi vì ngươi đã trung tín trong việc rất nhỏ, hãy cai trị mười thành.’

18 Người thứ hai đến nói, ‘Thưa chủ, nén bạc của chủ đã sinh lợi được năm nén.’ 19 Ông nói với người ấy, ‘Ngươi hãy cai trị năm thành.’

20 Kế đó một đầy tớ khác nữa đến, nói rằng, ‘Thưa chủ, đây là nén bạc của chủ mà tôi đã lấy khăn gói lại và cất kỹ. 21 Vì tôi sợ chủ, bởi vì chủ là người nghiêm ngặt; chủ thu trong chỗ không chi và gặt trong chỗ không gieo.’

22 Ông nói với người ấy, ‘Hỡi tên đầy tớ gian ngoa xảo quyệt kia, cứ theo lời miệng ngươi nói mà ta xét đoán ngươi. Ngươi biết ta là người nghiêm ngặt, ta thu trong chỗ không chi và gặt trong chỗ không gieo phải không? 23 Vậy tại sao ngươi không gởi bạc của ta vào ngân hàng để khi về ta sẽ thu cả vốn lẫn lời?’

24 Ông truyền cho những người đứng gần đó, ‘Hãy lấy nén bạc của nó mà trao cho người có mười nén.’

25 Họ nói với ông, ‘Thưa chủ, người ấy đã có mười nén rồi.’

26 ‘Ta nói với các ngươi: ai có sẽ được cho thêm, còn ai không có thì ngay cả những gì người đó có cũng sẽ bị lấy đi. 27 Còn những kẻ thù của ta, những kẻ không muốn ta trị vì chúng, hãy đem chúng đến đây và giết chúng trước mặt ta.’”

ÐỨC CHÚA JESUS THI HÀNH CHỨC VỤ TẠI GIÊ-RU-SA-LEM

(19:28 - 21:38)

Chúa Vào Thành Giê-ru-sa-lem Cách Khải Hoàn

(Mat 21:1-11; Mác 11:1-10; Gg 12:12-19)

28 Sau khi Ngài đã nói những điều ấy, Ngài đi trước dẫn đầu họ lên Thành Giê-ru-sa-lem. 29 Khi Ngài đến gần Bết-pha-giê và Bê-tha-ni, tại một núi tên là Ô-liu, Ngài sai hai môn đồ Ngài ra đi 30 và dặn rằng, “Hãy vào làng trước mặt các ngươi. Vừa khi vào làng, các ngươi sẽ thấy một con lừa tơ chưa được ai cỡi cột ở đó; hãy mở dây và dắt nó về đây. 31 Nếu ai hỏi các ngươi, ‘Tại sao các anh mở nó ra?’ các ngươi hãy đáp, ‘Chúa cần dùng nó.’”

32 Hai môn đồ ấy ra đi và gặp y như điều Ngài đã bảo họ. 33 Vừa khi họ mở dây cột con lừa, mấy người chủ con lừa hỏi họ, “Tại sao các anh mở dây cột con lừa này ra?”

34 Họ đáp, “Chúa cần dùng nó.”

35 Ðoạn họ dắt con lừa ấy đến Ðức Chúa Jesus. Họ lấy áo choàng của họ trải trên lưng lừa, rồi đỡ Ðức Chúa Jesus cỡi lên.

36 Ngài đi đến đâu, người ta trải áo choàng của mình ra trên đường đến đó. 37 Khi Ngài đến gần và sắp sửa đi xuống Núi Ô-liu, cả đoàn đông môn đồ Ngài bắt đầu lớn tiếng ca ngợi Ðức Chúa Trời cách vui mừng về những việc quyền năng họ đã chứng kiến. 38 Họ tung hô rằng,

“Chúc tụng Vua, Ðấng nhân danh Chúa ngự đến!

Bình an trên trời và vinh hiển trong nơi chí cao!”

39 Vài người Pha-ri-si trong đám đông nói với Ngài, “Thưa Thầy, xin hãy quở trách các môn đồ Thầy.”

40 Ngài trả lời họ và nói, “Ta nói với các ngươi, nếu những người ấy nín lặng, đá sẽ tung hô.”

Chúa Khóc về Thành Giê-ru-sa-lem

41 Khi Ngài đến gần thành và thấy thành, Ngài khóc về thành 42 rằng, “Ước gì ngày nay chính ngươi biết những gì đem bình an đến cho ngươi; nhưng bây giờ những điều ấy đã bị che khuất khỏi mắt ngươi. 43 Vì những ngày đến quân thù của ngươi sẽ đắp lũy chung quanh ngươi, bao vây ngươi, và công phá ngươi tứ phía. 44 Chúng sẽ san bằng ngươi thành bình địa và giết con cái của ngươi sống trong ngươi. Chúng sẽ không chừa một tảng đá nào trên tảng đá nào, vì ngươi không nhận biết thời điểm ngươi được thăm viếng.”

Chúa Dẹp Sạch Ðền Thờ

(Mat 21:12-17; Mác 11:15-19; Gg 2:13-22)

45 Ngài đi vào đền thờ và bắt đầu đuổi những kẻ buôn bán ở đó ra. 46 Ngài nói với họ, “Có lời chép rằng,

‘Nhà Ta sẽ là nhà cầu nguyện,’

Nhưng các ngươi đã biến nó thành

‘Sào huyệt của bọn cướp.’”

47 Hằng ngày Ngài dạy dỗ trong đền thờ; nhưng các trưởng tế, các thầy dạy giáo luật, và những người lãnh đạo trong dân tìm cách giết Ngài. 48 Tuy nhiên họ chẳng tìm được cách nào để thực hiện ý đồ đó, bởi vì tất cả dân chúng đều say mê nghe Ngài giảng dạy.

Tài Liệu