Lu-ca: Chương 11

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB42C011)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Có một ngày, Đức Chúa Jêsus cầu nguyện ở nơi kia. Khi cầu nguyện xong, một môn đồ thưa Ngài rằng: Lạy Chúa, xin dạy chúng tôi cầu nguyện, cũng như Giăng đã dạy môn đồ mình. 2. Ngài phán rằng: Khi các ngươi cầu nguyện, hãy nói: Lạy Cha! danh Cha được thánh; nước Cha được đến; 3. xin cho chúng tôi ngày nào đủ bánh ngày ấy; 4. xin tha tội chúng tôi, vì chúng tôi cũng tha kẻ mích lòng mình; và xin chớ đem chúng tôi vào sự cám dỗ!

5. Đoạn, Ngài phán cùng môn đồ rằng: Nếu một người trong các ngươi có bạn hữu, nửa đêm đến nói rằng: Bạn ơi, cho tôi mượn ba cái bánh, 6. vì người bạn tôi đi đường mới tới, tôi không có chi đãi người. 7. Nếu người kia ở trong nhà trả lời rằng: Đừng khuấy rối tôi, cửa đóng rồi, con cái và tôi đã đi ngủ, không dậy được mà lấy bánh cho anh; 8. ta nói cùng các ngươi, dầu người ấy không chịu dậy cho bánh vì là bạn mình, nhưng vì cớ người kia làm rộn, sẽ dậy và cho người đủ sự cần dùng. 9. Ta lại nói cùng các ngươi: Hãy xin, sẽ ban cho; hãy tìm, sẽ gặp; hãy gõ cửa, sẽ mở cho. 10. Vì hễ ai xin thì được, ai tìm thì gặp, và sẽ mở cửa cho ai gõ. 11. Trong các ngươi có ai làm cha, khi con mình xin bánh mà cho đá chăng? Hay là xin cá, mà cho rắn thay vì cá chăng? 12. Hay là xin trứng, mà cho bò cạp chăng? 13. Vậy nếu các ngươi là người xấu, còn biết cho con cái mình vật tốt thay, huống chi Cha các ngươi ở trên trời lại chẳng ban Đức Thánh Linh cho người xin Ngài!

14. Đức Chúa Jêsus đuổi một quỉ câm; khi quỉ ra khỏi, người câm liền nói được. Dân chúng đều lấy làm lạ; 15. song có mấy kẻ nói rằng: Người nầy nhờ Bê-ên-xê-bun là chúa quỉ mà trừ quỉ. 16. Kẻ khác muốn thử Ngài, thì xin Ngài một dấu lạ từ trời xuống. 17. Đức Chúa Jêsus biết ý tưởng họ, bèn phán rằng: Nước nào tự chia rẽ nhau thì tan hoang, nhà nào tự chia rẽ nhau thì đổ xuống. 18. Vậy, nếu quỉ Sa-tan tự chia rẽ nhau, thì nước nó còn sao được, vì các ngươi nói ta nhờ Bê-ê-xê-bun mà trừ quỉ? 19. Nếu ta nhờ Bê-ên-xê-bun mà trừ quỉ, thì con các ngươi nhờ ai mà trừ quỉ? Bởi vậy, chính con các ngươi sẽ làm quan án các ngươi. 20. Nhưng nếu ta cậy ngón tay Đức Chúa Trời mà trừ quỉ, thì nước Đức Chúa Trời đã đến nơi các ngươi rồi. 21. Khi một người mạnh sức cầm khí giới giữ cửa nhà mình, thì của cải nó vững vàng. 22. Nhưng có người khác mạnh hơn đến thắng được, thì cướp lấy khí giới người kia đã nhờ cậy, và phân phát sạch của cải. 23. Phàm ai không theo ta, thì nghịch cùng ta, ai không thâu hiệp với ta, thì tan lạc. 24. Khi tà ma đã ra khỏi một người, thì đi dông dài các nơi khô khan để kiếm chỗ nghỉ. Kiếm không được, thì nó nói rằng: Ta sẽ trở về nhà ta là nơi ta mới ra khỏi. 25. Nó trở về, thấy nhà quét sạch và dọn dẹp tử tế, 26. bèn đi rủ bảy quỉ khác dữ hơn mình vào nhà mà ở; vậy số phận người nầy lại khốn khổ hơn phen trước.

27. Đức Chúa Jêsus đang phán những điều ấy, có một người đàn bà ở giữa dân chúng cất tiếng thưa rằng: Phước cho dạ đã mang Ngài và vú đã cho Ngài bú! 28. Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Những kẻ nghe và giữ lời Đức Chúa Trời còn có phước hơn! 29. Khi dân chúng nhóm lại đông lắm, Đức Chúa Jêsus phán rằng: Dòng dõi nầy là dòng dõi độc ác; họ xin một dấu lạ, song sẽ không cho dấu lạ nào khác hơn dấu lạ của Giô-na. 30. Vì Giô-na là dấu lạ cho dân thành Ni-ni-ve, thì cũng một thể ấy, Con người sẽ là dấu lạ cho dòng dõi nầy. 31. Đến ngày phán xét, nữ hoàng Nam phương sẽ đứng dậy với người của dòng dõi nầy và lên án họ, vì người từ nơi đầu cùng đất đến nghe lời khôn ngoan vua Sa-lô-môn, mà nầy, ở đây có Đấng hơn vua Sa-lô-môn! 32. Đến ngày phán xét, dân thành Ni-ni-ve sẽ đứng dậy với người của dòng dõi nầy và lên án họ, vì dân ấy đã nghe lời Giô-na giảng dạy và ăn năn; mà nầy, ở đây có Đấng hơn Giô-na.

33. Không ai thắp đèn mà để chỗ khuất hay là dưới thùng, nhưng để trên chân đèn, hầu cho kẻ vào được thấy sáng. 34. Mắt là đèn của thân thể; nếu mắt ngươi sõi sàng, cả thân thể ngươi được sáng láng; song nếu mắt ngươi xấu, thân thể ngươi phải tối tăm. 35. Ấy vậy, hãy coi chừng kẻo sự sáng trong mình ngươi hóa ra sự tối chăng. 36. Nếu cả thân thể ngươi sáng láng, không có phần nào tối tăm, thì sẽ được sáng hết thảy, cũng như khi có cái đèn soi sáng cho ngươi vậy.

37. Đức Chúa Jêsus đang phán, có một người Pha-ri-si mời Ngài về nhà dùng bữa. Ngài vào ngồi bàn. 38. Người Pha-ri-si thấy Ngài không rửa trước bữa ăn, thì lấy làm lạ. 39. Nhưng Chúa phán rằng: Hỡi các ngươi là người Pha-ri-si, các ngươi rửa sạch bề ngoài chén và mâm, song bề trong đầy sự trộm cướp và điều dữ. 40. Hỡi kẻ dại dột! Đấng đã làm nên bề ngoài, há không làm nên bề trong nữa sao? 41. Thà các ngươi lấy của mình có mà bố thí, thì mọi điều sẽ sạch cho các ngươi. 42. Song khốn cho các ngươi, người Pha-ri-si, vì các ngươi nộp một phần mười về bạc hà, hồi hương, cùng mọi thứ rau, còn sự công bình và sự kính mến Đức Chúa Trời, thì các ngươi bỏ qua! Ấy là các việc phải làm, mà cũng không nên bỏ qua các việc khác. 43. Khốn cho các ngươi, người Pha-ri-si, vì các ngươi ưa ngôi cao nhất trong nhà hội, và thích người ta chào mình giữa chợ! 44. Khốn cho các ngươi, vì các ngươi giống như mả loạn, người ta bước lên trên mà không biết! 45. Một thầy dạy luật bèn cất tiếng nói rằng: Thưa thầy, thầy nói vậy cũng làm sỉ nhục chúng tôi. 46. Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Khốn cho các ngươi nữa, là thầy dạy luật, vì các ngươi chất cho người ta gánh nặng khó mang, mà tự mình thì không động ngón tay đến! 47. Khốn cho các ngươi, vì các ngươi xây mồ mả các đấng tiên tri mà tổ phụ mình đã giết! 48. Như vậy, các ngươi làm chứng và ưng thuận việc tổ phụ mình đã làm; vì họ đã giết các đấng tiên tri, còn các ngươi lại xây mồ cho. 49. Vậy nên, sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời đã phán rằng: Ta sẽ sai đấng tiên tri và sứ đồ đến cùng chúng nó; chúng nó sẽ giết kẻ nầy, bắt bớ kẻ kia, 50. hầu cho huyết mọi đấng tiên tri đổ ra từ khi sáng thế, cứ dòng dõi nầy mà đòi, 51. là từ huyết A-bên cho đến huyết Xa-cha-ri đã bị giết giữa khoảng bàn thờ và đền thờ; phải, ta nói cùng các ngươi, sẽ cứ dòng dõi nầy mà đòi huyết ấy. 52. Khốn cho các ngươi, là thầy dạy luật, vì các ngươi đã đoạt lấy chìa khóa của sự biết, chính mình không vào, mà người khác muốn vào, lại ngăn cấm không cho! 53. Khi Đức Chúa Jêsus ra khỏi đó rồi, các thầy thông giáo và người Pha-ri-si bèn ra sức ép Ngài dữ tợn, lấy nhiều câu hỏi khêu chọc Ngài, 54. và lập mưu để bắt bẻ lời nào từ miệng Ngài nói ra.

Bản Dịch 2011

Chúa Dạy Các Môn Ðồ Cầu Nguyện

(Mat 6:9-13)

1 Một ngày nọ Ngài cầu nguyện ở một nơi kia, khi Ngài cầu nguyện xong, một môn đồ Ngài đến thưa với Ngài, “Lạy Chúa, xin dạy chúng con cách cầu nguyện như Giăng đã dạy các môn đồ của ông ấy cầu nguyện.”

2 Ngài phán với họ, “Khi các ngươi cầu nguyện, hãy nói:

‘Lạy Cha,

Nguyện danh Cha được tôn thánh,

Nguyện vương quốc Cha mau đến.

3 Xin cho chúng con lương thực đủ dùng mỗi ngày.

4 Xin tha thứ tội của chúng con,

Vì chúng con cũng tha thứ những ai có lỗi với chúng con.

Xin đừng để chúng con sa vào chước cám dỗ.’”

Kiên Trì

(Mat 7:7-11)

5 Ngài lại nói với họ, “Ai trong các ngươi có một người bạn, mà nửa đêm người ấy đến nhà của bạn mình và nói, ‘Bạn ơi, xin cho tôi mượn ba ổ bánh, 6 vì tôi có người bạn từ xa mới đến và tôi không có gì để đãi người ấy,’ 7 nhưng người kia ở trong nhà nói ra, ‘Xin đừng quấy rầy tôi, cửa đã khóa, các con tôi và tôi đã lên giường. Tôi không thể dậy cho bạn thứ gì được.’ 8 Ta nói với các ngươi, mặc dù người kia không muốn dậy để cho, dù là bạn bè, thì rồi cũng sẽ dậy để cho mọi điều bạn mình cần, vì người ấy cứ kiên trì.

9 Ta nói với các ngươi: Hãy xin, các ngươi sẽ được ban cho; hãy tìm, các ngươi sẽ gặp; hãy gõ, cửa sẽ mở cho các ngươi. 10 Vì hễ ai xin sẽ được, ai tìm sẽ gặp, và ai gõ cửa, cửa sẽ mở cho.

11 Có ai trong các ngươi khi con mình xin một con cá mà cho nó một con rắn thay vì một con cá chăng? 12 Hay có ai khi con mình xin một cái trứng mà cho nó một con bò cạp chăng? 13 Vậy nếu các ngươi vốn là xấu mà còn biết cho con cái mình những vật tốt, huống chi Cha các ngươi trên trời, Ngài há không ban Ðức Thánh Linh cho những người xin Ngài sao?”

Chúa và Bê-ên-xê-bun

(Mat 12:22-30; Mác 3:20-27)

14 Lúc ấy Ngài vừa đuổi một quỷ câm ra; khi quỷ ấy đã xuất ra, người câm nói được, vì thế đoàn dân rất kinh ngạc. 15 Nhưng có vài người giữa vòng họ bôi bác, “Ông ấy đã cậy quyền của Quỷ Vương Bê-ên-xê-bun để đuổi quỷ đấy thôi.”

16 Một số người khác lại muốn thử Ngài nên yêu cầu Ngài cho một dấu lạ từ trời. 17 Nhưng Ngài biết các ý nghĩ của họ, nên nói với họ, “Một nước chia rẽ nhau sẽ tan hoang; một nhà chia rẽ nhau sẽ đổ vỡ. 18 Nếu Sa-tan chia rẽ với chính nó, làm sao nước của nó đứng vững? Ta hỏi thế vì các ngươi bảo rằng Ta đã cậy quyền của Bê-ên-xê-bun để đuổi quỷ. 19 Nếu Ta cậy quyền của Bê-ên-xê-bun để đuổi quỷ thì các đệ tử của các ngươi đã cậy quyền của ai để đuổi quỷ? Thế thì chính chúng sẽ xét đoán các ngươi. 20 Nhưng nếu Ta cậy ngón tay Ðức Chúa Trời để đuổi quỷ thì vương quốc Ðức Chúa Trời đã đến với các ngươi.

21 Khi một người mạnh mẽ trang bị đầy đủ vũ khí để bảo vệ lâu đài của mình, tài sản của người ấy sẽ được an toàn. 22 Nhưng khi một người khác mạnh hơn đến đánh bại người ấy, người kia sẽ tước đoạt mọi khí giới người ấy hằng nhờ cậy, rồi sẽ phân chia các chiến lợi phẩm đã chiếm được.

23 Ai không hiệp với Ta là chống lại Ta, và ai không quy tụ quanh Ta sẽ bị tản lạc.”

Tà Linh Ô Uế Trở Lại

(Mat 12:43-45)

24 “Khi tà linh ô uế ra khỏi một người, nó đi lang thang đến những nơi khô khan để tìm một chỗ nghỉ ngơi, nhưng tìm không ra. Bấy giờ nó nói, ‘Ta sẽ trở về căn nhà ta đã bỏ đi.’ 25 Khi về đến nơi, nó thấy căn nhà đã được quét dọn sạch sẽ và sắp đặt ngăn nắp. 26 Nó đi và dẫn về thêm bảy ác quỷ dữ hơn nó vào ở trong căn nhà đó; như thế tình trạng của người ấy lúc sau sẽ thê thảm hơn lúc trước.”

Phước Hạnh Tốt Hơn

27 Khi Ngài còn đang nói những điều ấy, một bà ở giữa đám đông cất tiếng nói, “Phước cho dạ đã mang Thầy và bầu sữa đã cho Thầy bú!”

28 Nhưng Ngài đáp, “Những ai nghe lời của Ðức Chúa Trời và làm theo còn có phước hơn.”

Dấu Lạ về Giô-na

(Mat 12:38-42)

29 Khi đám đông tụ lại đông nghẹt, Ngài bắt đầu nói, “Thế hệ này là một thế hệ gian tà. Họ đòi xem một dấu lạ, nhưng họ sẽ không được ban cho dấu lạ nào, ngoại trừ dấu lạ của Giô-na. 30 Vì Giô-na đã thành một dấu lạ cho dân Ni-ni-ve thể nào, Con Người cũng sẽ thành một dấu lạ cho thế hệ này thể ấy. 31 Trong ngày phán xét, nữ hoàng phương nam sẽ đứng dậy với những người của thế hệ này và sẽ lên án họ, vì bà đã từ nơi tận cùng trái đất đến nghe lời khôn ngoan của Sa-lô-môn; và này, có một Ðấng vĩ đại hơn Sa-lô-môn đang ở đây. 32 Trong ngày phán xét, dân Ni-ni-ve sẽ đứng dậy với thế hệ này và lên án họ, vì dân ấy đã ăn năn khi nghe Giô-na giảng; và này, có một Ðấng vĩ đại hơn Giô-na đang ở đây.”

Ánh Sáng của Thân Thể

(Mat 5:15; 6:22-23)

33 “Không ai thắp đèn rồi đem để vào chỗ khuất hoặc để dưới cái thùng, nhưng để trên giá đèn, hầu ai bước vào đều có thể thấy ánh sáng. 34 Mắt ngươi là đèn của thân thể ngươi. Khi mắt ngươi tốt, toàn thân ngươi đầy ánh sáng; nhưng khi mắt ngươi hư, toàn thân ngươi đầy bóng tối. 35 Vậy hãy coi chừng để ánh sáng trong ngươi không là bóng tối. 36 Vậy nếu toàn thân ngươi đầy ánh sáng, không có phần nào ở trong bóng tối, nó sẽ sáng hoàn toàn như khi có ánh đèn tỏa sáng trên ngươi.”

Chúa Quở Trách Người Pha-ri-si và Các Thầy Dạy Giáo Luật

(Mat 23:1-36)

37 Khi Ngài đã giảng xong, một người Pha-ri-si đến mời Ngài dùng bữa với ông. Vậy Ngài vào trong nhà và ngồi vào bàn ăn. 38 Người Pha-ri-si thấy vậy thì lấy làm lạ vì Ngài không rửa tay trước khi ăn. 39 Nhưng Chúa nói với ông ấy, “Này, những người Pha-ri-si các ngươi chùi sạch bên ngoài chén dĩa, nhưng bên trong lại chứa đầy tham lam và gian ác. 40 Hỡi những kẻ dại, há chẳng phải Ðấng dựng nên bên ngoài cũng dựng nên bên trong hay sao? 41 Thà hãy rộng lòng bố thí những gì các ngươi có; này, mọi sự sẽ tinh sạch cho các ngươi.

42 Khốn cho các ngươi, những người Pha-ri-si, vì các ngươi dâng một phần mười bạc hà, húng thơm, và mọi thứ rau, nhưng lại bỏ qua công lý và tình thương của Ðức Chúa Trời. Các ngươi phải làm những điều này, nhưng không được bỏ qua những điều kia.

43 Khốn cho các ngươi, những người Pha-ri-si, vì các ngươi thích ngồi ghế danh dự trong các hội đường và thích được chào hỏi kính cẩn giữa phố chợ. 44 Khốn cho các ngươi, vì các ngươi giống như những mộ hoang, bị người ta không biết nên giẫm lên.”

45 Bấy giờ một trong các luật sư cất tiếng nói với Ngài, “Thưa Thầy, Thầy nói như vậy là sỉ nhục chúng tôi.”

46 Nhưng Ngài đáp, “Khốn cho các ngươi, các luật sư nữa, vì các ngươi chất những gánh nặng khó mang trên người khác, còn chính các ngươi thì không đụng ngón tay vào những gánh nặng đó. 47 Khốn cho các ngươi, vì các ngươi xây lăng mộ cho các tiên tri, những người đã bị tổ tiên các ngươi giết. 48 Thế là các ngươi làm chứng và đồng lòng về việc làm của tổ tiên các ngươi, vì tổ tiên các ngươi đã giết các vị ấy, còn các ngươi thì xây lăng mộ cho họ. 49 Vì vậy sự khôn ngoan của Ðức Chúa Trời phán, ‘Ta sẽ sai các tiên tri và các sứ đồ đến với chúng, chúng sẽ giết người này và bắt bớ người kia,’ 50 để thế hệ này sẽ bị đòi nợ máu của tất cả các tiên tri đã đổ ra từ khi sáng thế, 51 từ máu của A-bên cho đến máu của Xa-cha-ri, người đã bị giết giữa bàn thờ và đền thờ. Phải, Ta nói với các ngươi, thế hệ này sẽ bị đòi nợ máu ấy.

52 Khốn cho các ngươi, các luật sư, vì các ngươi cất đi chìa khóa của tri thức. Chính các ngươi, các ngươi không chịu vào, nhưng ai muốn vào, các ngươi lại ngăn trở.”

53 Khi Ngài rời nơi đó ra đi, các thầy dạy giáo luật và những người Pha-ri-si bắt đầu làm dữ với Ngài; họ vặn hỏi Ngài nhiều điều 54 và rình xem Ngài nói lời nào sơ hở chăng.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu