Mác: Chương 12

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB41C012)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Ngài bắt đầu dùng những ngụ ngôn nói với họ: “Một người kia trồng một vườn nho, rào chung quanh, đào hầm ép rượu, xây một tháp canh, rồi cho các tá điền thuê, và đi xa.

2. Đến mùa, chủ vườn sai một đầy tớ đến gặp những tá điền thuê vườn nho để thu một phần hoa lợi của vườn nho từ những tá điền thuê. 3. Nhưng họ bắt người đó, đánh đập rồi đuổi về tay không. 4. Người chủ lại sai một đầy tớ khác đến với họ; họ đánh vào đầu người nầy và nhục mạ anh ta. 5. Người chủ sai một đầy tớ khác, và họ đã giết người đó; nhiều đầy tớ khác cũng bị đối xử như vậy, người thì bị đánh, kẻ thì bị giết.

6. Chủ vườn có một con trai một yêu dấu; cuối cùng, ông sai con mình đến với họ, tự nhủ: ‘Chúng sẽ kính nể con trai ta!’ 7. Nhưng những tá điền đó bàn với nhau: Đây là kẻ thừa kế, hãy đến, chúng ta hãy giết nó thì gia tài sẽ thuộc về chúng ta. 8. Họ bắt, rồi giết người, và ném ra ngoài vườn nho.

9. Vì vậy, chủ vườn nho sẽ làm gì? Ông sẽ đến hủy diệt những tá điền, rồi giao vườn nho cho những người khác. 10. Các ngươi chưa từng đọc lời Kinh Thánh nầy sao: ‘Hòn đá bị thợ xây loại ra, đã trở nên đá góc nhà; 11. đây là công việc đến từ Chúa, và là việc diệu kỳ trong mắt của chúng ta’?”

12. Biết Ngài dùng ngụ ngôn ám chỉ họ, họ tìm cách bắt Ngài, nhưng họ sợ đám đông, nên họ bỏ Ngài mà đi.

13. Sau đó, họ sai những người Pha-ri-si và những người của Hê-rốt đến với Ngài để gài bẫy Ngài trong lời nói.

14. Họ đã đến nói với Ngài: Thưa Thầy! Chúng tôi biết Thầy là người chân chính, không vị nể ai; vì Thầy không nhìn bề ngoài của con người, nhưng dạy đường lối Đức Chúa Trời cách trung thực. Việc nộp thuế cho Sê-sa có đúng luật pháp hay không? Chúng tôi nên nộp hay không?

15. Biết thái độ đạo đức giả của họ, Ngài phán với họ: Tại sao các ngươi thử Ta? Hãy đem đến cho Ta một đồng đơ-ni-ê. 16. Họ đem nó cho Ngài. Ngài hỏi họ: Hình và dòng chữ được khắc nầy của ai? Họ trả lời Ngài: Của Sê-sa. 17. Đức Chúa Jesus phán cùng họ: Hãy trả lại cho Sê-sa những gì của Sê-sa, và hãy trả cho Đức Chúa Trời những gì của Đức Chúa Trời. Họ kinh ngạc về Ngài.

18. Những người Sa-đu-sê, là những người nói rằng không có sự sống lại, đến gặp Ngài; họ hỏi Ngài rằng: 19. “Thưa Thầy! Môi-se đã viết cho chúng ta rằng: Nếu người nào có anh em qua đời, để vợ lại nhưng không có con, người ấy phải lấy vợ của anh em mình, và lưu truyền giòng giống (có con nối dõi) cho anh em của mình. 20. Có bảy anh em kia, người đầu tiên cưới vợ, rồi chết, không có con. 21. Người thứ hai lấy nàng, rồi chết, cũng không có con; người thứ ba cũng vậy. 22. Cả bảy người đều không để lại đứa con nào. Sau cùng, người đàn bà cũng chết. 23. Lúc sống lại, người đàn bà đó sẽ là vợ của ai? Vì cả bảy người đều đã lấy nàng làm vợ.”

24. Đức Chúa Jesus nói với họ: “Có phải các ngươi đã sai lầm vì không hiểu biết Kinh Thánh hay quyền năng của Đức Chúa Trời? 25. Bởi vì khi từ cõi chết sống lại, người ta không cưới, cũng không gả, nhưng giống như các thiên sứ ở trên trời. 26. Còn việc người chết được sống lại, các ngươi chưa đọc trong sách Môi-se về bụi gai - Đức Chúa Trời đã phán với ông như thế nào? Ta là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác, Đức Chúa Trời của Gia-cốp. 27. Ngài không phải là Đức Chúa Trời của kẻ chết, nhưng của người sống. Các ngươi phạm lỗi lầm quá lớn.”

28. Nghe họ tranh luận với nhau, và thấy Ngài đối đáp hay, nên một trong những thầy dạy giáo luật đã đến hỏi Ngài: Trong các điều răn, điều nào quan trọng nhất?

29. Đức Chúa Jesus đáp: “Điều răn quan trọng nhất đó là: Hỡi Y-sơ-ra-ên, hãy lắng nghe, Chúa, Đức Chúa Trời chúng ta là Chúa duy nhất; 30. và ngươi phải yêu mến Chúa, là Đức Chúa Trời của ngươi, với tất cả tấm lòng của ngươi, tất cả linh hồn của ngươi, tất cả tâm trí của ngươi, tất cả sức lực của ngươi. 31. Điều thứ hai là điều nầy: Ngươi phải yêu người lân cận của ngươi như chính mình. Không có điều răn nào lớn hơn hai điều nầy.

32. Thầy dạy giáo luật nói với Ngài: Đúng vậy! Thưa Thầy! Thầy nói đúng sự thật. Đức Chúa Trời chỉ có một - ngoài Ngài ra, không có Đấng nào khác, 33. và - yêu mến Ngài với tất cả lòng, với tất cả tâm trí, với tất cả sức lực; và yêu người lân cận như chính mình - là quan trọng hơn việc dâng mọi lễ vật toàn thiêu và những sinh tế khác.

34. Đức Chúa Jesus thấy người ấy trả lời cách khôn ngoan, Đức Chúa Jesus, Ngài nói với người: Ngươi không xa vương quốc của Đức Chúa Trời.

Sau đó, không còn ai dám hỏi Ngài nữa.

35. Khi đang giảng dạy trong đền thờ, Đức Chúa Jesus đặt câu hỏi: Làm thế nào các thầy dạy giáo luật có thể nói Đấng Christ là con của Đa-vít? 36. Chính Đa-vít được Đức Thánh Linh cảm thúc, đã nói: “Chúa phán với Chúa tôi: Hãy ngồi bên phải của Ta, cho đến khi Ta đặt những kẻ thù của Con làm bệ chân nơi chân của Con.”

37. Chính Đa-vít gọi Ngài là Chúa, như vậy làm sao Ngài là con của người được?”

Đoàn dân đông lắng nghe Ngài một cách thích thú.

38. Trong lúc giảng dạy, Ngài nói: “Hãy đề phòng những thầy dạy giáo luật, là những người thích mặc áo choàng đi dạo, được chào ngoài chợ, 39. những ghế đầu tiên trong các nhà hội, và những chỗ danh dự trong các buổi tiệc. 40. Họ nuốt nhà của các bà góa, và giả bộ cầu nguyện dài dòng. Họ sẽ bị phán xét nhiều hơn.”

41. Ngồi đối diện với thùng lạc hiến, Ngài quan sát đám đông dâng tiền vào thùng lạc hiến; 42. nhiều người giàu dâng vào rất nhiều. Nhưng có một phụ nữ góa bụa nghèo đến dâng hai đồng tiền nhỏ, trị giá một phần tư xu.

43. Ngài gọi các môn đồ đến và nói với họ: “Thật, Ta nói với các con, phụ nữ góa bụa nghèo nầy đã dâng vào thùng lạc hiến nhiều hơn tất cả những người khác. 44. Bởi vì tất cả dâng từ những điều dư thừa của họ; nhưng bà - dù rất nghèo túng - đã dâng tất cả những gì mình có, là tất cả những gì để nuôi sống mình.”

Bản Dịch 1925

1. Đức Chúa Jêsus khởi phán thí dụ cùng họ rằng: Một người kia trồng vườn nho, rào chung quanh, ở trong đào một cái hầm ép rượu, và dựng một cái tháp; đoạn cho mấy người làm nghề trồng nho thuê, mà lìa bổn xứ. 2. Tới mùa, chủ vườn sai một đầy tớ đến cùng bọn trồng nho, đặng thâu lấy phần hoa lợi vườn nho nơi tay họ. 3. Nhưng họ bắt đầy tớ mà đánh rồi đuổi về tay không. 4. Người lại sai một đầy tớ khác đến; nhưng họ đánh đầu nó và chưởi rủa nữa. 5. Người còn sai đứa khác đến, thì họ giết đi; lại sai nhiều đứa khác nữa, đứa thì bị họ đánh, đứa thì bị họ giết. 6. Chủ vườn còn đứa con trai một rất yêu dấu, bèn sai đi lần cuối cùng mà nói rằng: Chúng nó sẽ kính vì con ta! 7. Nhưng bọn trồng nho đó bàn với nhau rằng: Thằng nầy là con kế tự; hè, ta hãy giết nó, thì phần gia tài nó sẽ về chúng ta. 8. Họ bắt con trai ấy giết đi, ném ra ngoài vườn nho. 9. Vậy thì chủ vườn nho sẽ làm thế nào? Người sẽ đến giết bọn trồng nho đó, rồi lấy vườn nho lại mà cho người khác. 10. Các ngươi há chưa đọc lời Kinh Thánh nầy:

Hòn đá bị thợ xây nhà bỏ ra, Đã trở nên đá góc nhà;

11. Ấy là công việc của Chúa, Và là việc rất lạ trước mắt chúng ta, hay sao? 12. Những người đó bèn tìm cách bắt Ngài, vì biết rõ rằng Ngài phán thí dụ ấy chỉ về mình; song sợ dân chúng, nên bỏ Ngài mà đi.

13. Kế đó, họ sai mấy người thuộc về phe Pha-ri-si và đảng Hê-rốt đến, để bắt lỗi Ngài trong lời nói. 14. Vậy, mấy người ấy đến, thưa Ngài rằng: Lạy thầy, chúng tôi biết thầy là người thật, không lo sợ gì ai; vì thầy không xem bề ngoài người ta, nhưng dạy đạo Đức Chúa Trời theo mọi lẽ thật. Có nên nộp thuế cho Sê-sa hay không? Chúng tôi phải nộp hay là không nộp? 15. Nhưng Ngài biết sự giả hình của họ thì phán rằng: Các ngươi thử ta làm chi? Hãy đem cho ta xem một đồng đơ-ni-ê. 16. Họ đem cho Ngài một đồng, Ngài bèn phán rằng: Hình và hiệu nầy của ai? Họ trả lời rằng: Của Sê-sa. 17. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Vật chi của Sê-sa hãy trả lại cho Sê-sa, còn vật chi của Đức Chúa Trời hãy trả lại cho Đức Chúa Trời. Họ đều lấy làm lạ về Ngài.

18. Các người Sa-đu-sê, là những kẻ vẫn nói rằng không có sự sống lại, đến gần mà hỏi Ngài rằng: 19. Thưa thầy, Môi-se đã ban cho chúng tôi luật nầy: Nếu một người kia có anh em qua đời, để vợ lại, không con, thì người kia phải lấy vợ góa đó đặng nối dòng dõi cho anh em mình. 20. Vả, có bảy anh em. Người thứ nhất cưới vợ, rồi chết, không có con. 21. Người thứ hai lấy vợ góa ấy, sau chết, cũng không có con; rồi đến người thứ ba cũng vậy. 22. Trong bảy người, chẳng ai để con lại. Sau hết, người đàn bà cũng chết. 23. Lúc sống lại, đàn bà đó là vợ ai trong bảy anh em? vì hết thảy đều đã lấy người làm vợ. 24. Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Há chẳng phải các ngươi lầm, vì không biết Kinh Thánh, cũng không hiểu quyền phép Đức Chúa Trời sao? 25. Vì đến lúc người ta từ kẻ chết sống lại, thì chẳng cưới vợ, chẳng lấy chồng; nhưng các người sống lại đó ở như thiên sứ trên trời vậy. 26. Còn về những người chết được sống lại, thì trong sách Môi-se có chép lời Đức Chúa Trời phán cùng người trong bụi gai rằng: Ta là Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Đức Chúa Trời của Y-sác, Đức Chúa Trời của Gia-cốp, các ngươi há chưa đọc đến sao? 27. Ngài chẳng phải là Đức Chúa Trời của kẻ chết, mà là của kẻ sống! Thật các ngươi lầm to.

28. Bấy giờ, có một thầy thông giáo nghe Chúa và người Sa-đu-sê biện luận với nhau, biết Đức Chúa Jêsus đã khéo đáp, bèn đến gần hỏi Ngài rằng: Trong các điều răn, điều nào là đầu hết? 29. Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Nầy là điều đầu nhất: Hỡi Y-sơ-ra-ên, hãy nghe, Chúa, Đức Chúa Trời chúng ta, là Chúa có một. 30. Ngươi phải hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn, hết sức mà kính mến Chúa là Đức Chúa Trời ngươi. 31. Nầy là điều thứ hai: Ngươi phải yêu kẻ lân cận như mình. Chẳng có điều răn nào lớn hơn hai điều đó. 32. Thầy thông giáo trả lời rằng: Thưa thầy, thầy nói phải, hiệp lý lắm, thật Đức Chúa Trời là có một, ngoài Ngài chẳng có Chúa nào khác nữa; 33. thật phải kính mến Chúa hết lòng, hết trí, hết sức và yêu kẻ lân cận như mình, ấy là hơn mọi của lễ thiêu cùng hết thảy các của lễ. 34. Đức Chúa Jêsus thấy người trả lời như người khôn, thì phán rằng: Ngươi chẳng cách xa nước Đức Chúa Trời đâu. Rồi không ai dám hỏi Ngài nữa.

35. Đức Chúa Jêsus đang dạy dỗ trong đền thờ, bèn cất tiếng phán những lời nầy: Sao các thầy thông giáo nói Đấng Christ là con Đa-vít?

36. Chính Đa-vít đã cảm Đức Thánh Linh mà nói rằng: Chúa phán cùng Chúa tôi; Hãy ngồi bên hữu ta, Cho đến chừng nào ta để kẻ thù nghịch ngươi làm bệ dưới chân ngươi.

37. Vì chính Đa-vít xưng Ngài bằng Chúa, thì lẽ nào Ngài là con vua ấy? Đoàn dân đông vui lòng mà nghe Ngài.

38. Trong lúc dạy dỗ, Ngài lại phán rằng: Hãy giữ mình về các thầy thông giáo, là kẻ ưa mặc áo dài đi chơi, thích người ta chào mình giữa chợ 39. muốn ngôi cao nhất trong các nhà hội cùng trong các đám tiệc, 40. nuốt các nhà đàn bà góa, mà làm bộ đọc lời cầu nguyện dài. Họ sẽ bị phạt càng nặng hơn nữa.

41. Đức Chúa Jêsus ngồi đối ngang cái rương đựng tiền dâng, coi dân chúng bỏ tiền vào thể nào. 42. Có lắm người giàu bỏ nhiều tiền; cũng có một mụ góa nghèo kia đến bỏ hai đồng tiền ăn một phần tư xu. 43. Ngài bèn kêu môn đồ mà phán rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, mụ góa nghèo nầy đã bỏ tiền vào rương nhiều hơn hết thảy những người đã bỏ vào. 44. Vì mọi kẻ khác lấy của dư mình bỏ vào, còn mụ nầy nghèo cực lắm, đã bỏ hết của mình có, là hết của có để nuôi mình.

Bản Dịch 2011

Ngụ Ngôn về Các Tá Ðiền Gian Ác

(Mat 21:33-46; Lu 20:9-19)

1 Ngài bắt đầu dùng ngụ ngôn nói với họ, “Một người kia trồng một vườn nho, dựng hàng rào chung quanh, đào một hầm ép rượu, và xây một tháp canh. Ðoạn người ấy cho các tá điền thuê vườn nho đó, rồi đi phương xa. 2 Ðến mùa thu hoạch, người ấy sai một đầy tớ đến gặp các tá điền để thu nhận hoa lợi của vườn nho mình. 3 Nhưng các tá điền túm lấy người đầy tớ ấy, đánh người ấy, rồi đuổi người ấy về tay không. 4 Chủ điền lại sai một đầy tớ khác. Chúng đập đầu người ấy và làm nhục người ấy. 5 Sau đó ông lại sai một đầy tớ khác nữa, nhưng chúng giết người ấy; và đối với các đầy tớ khác được sai đến, chúng đều đối xử như vậy, kẻ thì chúng đánh, người thì chúng giết. 6 Ông còn một người nữa, đó là con trai yêu dấu của ông. Cuối cùng ông sai con trai ông đến gặp họ; ông tự nhủ, ‘Họ sẽ nể con ta.’ 7 Nhưng các tá điền đó nói với nhau, ‘Con thừa kế đây rồi. Hãy đến, chúng ta hãy giết nó đi, như vậy sản nghiệp của nó sẽ thuộc về chúng ta.’ 8 Thế là chúng bắt lấy con trai của chủ, giết đi, rồi ném xác ra ngoài vườn nho. 9 Khi ấy chủ của vườn nho sẽ làm gì? Ông sẽ đến tiêu diệt bọn tá điền đó và trao vườn nho cho người khác. 10 Các ngươi chưa đọc lời Kinh Thánh này sao,

‘Tảng đá bị thợ xây nhà loại ra đã trở thành tảng đá góc nhà.

11 Ðây quả là công việc của Chúa;

Thật quá diệu kỳ đối với mắt chúng ta’?”

12 Khi những người lãnh đạo dân Do-thái nghe ngụ ngôn ấy, họ biết rằng Ngài muốn ám chỉ họ. Vì thế họ tìm cách bắt Ngài, nhưng vì sợ dân, họ đành phải bỏ Ngài mà đi.

Chúa Giải Ðáp về Việc Ðóng Thuế

(Mat 22:15-22; Lu 20:20-26)

13 Sau đó họ sai một số người Pha-ri-si và một số người của Hê-rốt đến gài bẫy để Ðức Chúa Jesus lỡ lời. 14 Họ đến với Ngài và nói, “Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy là người chân thật và không thiên vị ai, vì Thầy không cả nể ai, nhưng cứ theo chân lý dạy dỗ đường lối của Ðức Chúa Trời. Có nên nộp thuế cho Sê-sa không? Chúng tôi nên nộp hay không nên nộp?”

15 Nhưng khi thấy vẻ đạo đức giả của họ, Ngài nói với họ, “Tại sao các ngươi muốn thử Ta? Hãy đem cho Ta xem một đồng tiền.”

16 Họ đem cho Ngài một đồng tiền. Ngài hỏi họ, “Hình ảnh và danh hiệu này của ai?”

Họ trả lời Ngài, “Của Sê-sa.”

17 Ðức Chúa Jesus nói với họ, “Hãy trả cho Sê-sa những gì của Sê-sa, và hãy trả cho Ðức Chúa Trời những gì của Ðức Chúa Trời.” Họ đều sững sờ về câu trả lời của Ngài.

Sự Sống Lại của Người Chết

(Mat 22:23-33; Lu 20:27-40)

18 Những người Sa-đu-sê, những người nói rằng không có sự sống lại, đến gặp Ngài và hỏi, 19 “Thưa Thầy, Môi-se đã viết cho chúng ta rằng nếu anh hoặc em trai của ai qua đời, để lại vợ góa mà không con nối dõi, thì em trai hoặc anh của người ấy phải lấy người vợ góa để sinh con cho người quá cố, hầu lưu truyền dòng giống của anh hoặc em mình. 20 Có bảy anh em trai kia. Người anh cả cưới vợ, rồi chết, không con nối dõi. 21 Người thứ hai lấy góa phụ ấy, rồi cũng chết, không con nối dõi; người thứ ba cũng vậy. 22 Cả bảy anh em đều không để lại một con nối dõi. Cuối cùng người đàn bà ấy cũng chết. 23 Vậy khi sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ của ai, vì bảy người đều đã lấy bà?”

24 Ðức Chúa Jesus nói với họ, “Há chẳng phải các ngươi sai lầm vì các ngươi không hiểu Kinh Thánh và quyền năng của Ðức Chúa Trời sao? 25 Vì khi từ cõi chết sống lại người ta sẽ không cưới không gả, nhưng sẽ như các thiên sứ trên trời. 26 Còn về sự sống lại của người chết, các ngươi chưa đọc trong sách của Môi-se, thể nào Ðức Chúa Trời đã phán với ông ấy qua bụi gai cháy rằng, ‘Ta là Ðức Chúa Trời của Áp-ra-ham, Ðức Chúa Trời của I-sác, và Ðức Chúa Trời của Gia-cốp’ sao? 27 Ngài không phải là Ðức Chúa Trời của những kẻ chết nhưng của những người sống. Các ngươi đã sai lầm rất trầm trọng.”

Ðiều Răn Lớn Nhất

(Mat 22:34-40; Lu 10:25-28)

28 Một trong các thầy dạy giáo luật đến gần để nghe họ tranh luận. Khi thấy Ngài đối đáp quá hay, ông hỏi Ngài, “Thưa Thầy, điều răn nào là lớn hơn hết?”

29 Ðức Chúa Jesus đáp, “Ðiều răn lớn nhất là, ‘Hãy nghe đây, hỡi I-sơ-ra-ên: Chúa, Ðức Chúa Trời chúng ta, là Chúa có một không hai. 30 Ngươi phải hết lòng, hết linh hồn, hết trí, và hết sức yêu kính Chúa, Ðức Chúa Trời của ngươi.’ 31 Còn đây là điều răn thứ hai, ‘Ngươi phải yêu người lân cận như mình.’ Chẳng có điều răn nào lớn hơn hai điều răn đó.”

32 Thầy dạy giáo luật đó nói với Ngài, “Thưa Thầy, Thầy nói rất đúng. ‘Ðức Chúa Trời là Ðấng độc nhất vô nhị; ngoài Ngài, không có Ðấng nào khác,’ 33 và ‘yêu kính Chúa hết lòng, hết trí, và hết sức,’ cùng ‘thương người lân cận như mình’ thật quan trọng hơn mọi của lễ thiêu và các của lễ khác.”

34 Khi Ðức Chúa Jesus thấy người ấy trả lời cách khôn ngoan, Ngài bảo, “Ngươi không xa vương quốc Ðức Chúa Trời đâu.” Sau đó không ai dám chất vấn Ngài điều gì nữa.

Liên Hệ Giữa Chúa và Vua Ða-vít

(Mat 22:41-46; Lu 20:41-44)

35 Khi Ðức Chúa Jesus đang giảng dạy trong đền thờ, Ngài hỏi, “Làm thể nào các thầy dạy giáo luật bảo rằng Ðấng Christ là Con của Ða-vít? 36 Chính Ða-vít đã được Ðức Thánh Linh cảm thúc và nói,

‘Chúa phán với Chúa của tôi,

“Con hãy ngồi bên phải Ta cho đến khi Ta đặt những kẻ thù của Con làm bệ chân Con.”’

37 Vậy nếu chính Ða-vít đã gọi Ngài là ‘Chúa,’ thì thể nào Ngài là Con của Ða-vít được?”

Ðoàn dân đông lấy làm thích thú lắng nghe Ngài.

Chúa Quở Trách Các Thầy Dạy Giáo Luật

(Mat 23:1-36; Lu 20:45-47)

38 Trong lúc giảng dạy, Ngài nói, “Các ngươi hãy coi chừng những thầy dạy giáo luật, những người thích đi dạo trong chiếc áo dài lụng thụng, muốn được chào hỏi kính cẩn giữa chợ, 39 luôn giành những chỗ ngồi tôn trọng nhất trong các hội đường, và thích ngồi ở bàn danh dự trong các đám tiệc. 40 Họ nuốt nhà các bà góa, nhưng lúc nào cũng làm ra vẻ đạo mạo bằng những bài cầu nguyện dài lê thê. Những người ấy sẽ nhận bản án nặng nề hơn.”

Bà Góa Dâng Hiến

(Lu 21:1-4)

41 Ngài ngồi đối diện với thùng tiền dâng và xem người ta đến bỏ tiền vào đó ra sao. Nhiều người giàu bỏ vào thùng đó những số tiền lớn, 42 nhưng một bà góa nghèo đến bỏ vào đó chỉ hai đồng xu, trị giá một cắc bạc.

43 Ngài gọi các môn đồ Ngài lại và nói với họ, “Quả thật, Ta nói với các ngươi, bà góa nghèo này đã bỏ vào thùng tiền dâng nhiều hơn ai hết, 44 vì mọi người khác đã dâng bằng tiền dư của mình, nhưng bà này, tuy nghèo, đã lấy tất cả tiền bà có bỏ vào đó; đó là tất cả số tiền bà có để sống.”

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành