Mác: Chương 10

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB41C010)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Ngài đứng dậy, từ đó đi vào địa phận Giu-đê và bên kia sông Giô-đanh. Những đám đông lại tụ họp quanh Ngài, và như thường lệ, Ngài dạy dỗ họ.

2. Những người Pha-ri-si đến hỏi Ngài: “Chồng có được phép ly dị vợ không?” - để thử Ngài

3. Ngài trả lời họ: “Môi-se đã truyền cho các ngươi điều gì?”

4. Họ nói: “Môi-se cho phép viết giấy ly hôn để ly dị vợ.”

5. Nhưng Đức Chúa Jesus nói với họ: “Chính vì sự cứng lòng của các ngươi mà người đã viết ra mạng lệnh nầy. 6. Nhưng từ buổi sáng thế, Ngài đã tạo dựng một người nam và một người nữ. 7. Vì điều này, người nam phải lìa cha mẹ của mình và kết hợp với vợ của mình, 8. và hai người sẽ trở nên một thịt. Vì vậy, họ không còn là hai nữa, nhưng là một thịt. 9. Do đó, loài người không được phân rẽ điều gì mà Đức Chúa Trời đã phối hợp.”

10. Khi ở trong nhà, các môn đồ lại hỏi Ngài về vấn đề nầy; 11. Ngài nói với họ: “Người nào ly dị vợ của mình, để cưới người khác, là phạm tội ngoại tình đối với nàng. 12. Còn nếu một phụ nữ ly dị chồng của mình, để kết hôn với người khác, nàng phạm tội ngoại tình.”

13. Người ta đem đến cho Ngài những đứa trẻ để Ngài tiếp xúc với chúng - nhưng các môn đồ trách họ. 14. Thấy vậy, Ngài phẫn nộ và nói với các môn đồ: “Hãy cho phép trẻ đến với Ta, đừng ngăn trở chúng! Vương quốc Đức Chúa Trời thuộc về những người giống như vậy. 15. Thật vậy, Ta nói với các ngươi: Ai không tiếp nhận vương quốc của Đức Chúa Trời như một đứa trẻ, thì sẽ không vào đó được.” 16. Rồi Ngài ẵm chúng trên tay, đặt tay trên chúng, và ban phước.

17. Khi Ngài khởi hành đi tiếp hành trình, có một người chạy đến, quỳ trước mặt Ngài và hỏi: “Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được hưởng sự sống đời đời?”

18. Đức Chúa Jesus nói với người: “Tại sao ngươi gọi Ta là nhân lành? Ngoại trừ một mình Đức Chúa Trời, không ai là nhân lành cả. 19. Ngươi biết những điều răn: Đừng giết người; đừng phạm tội ngoại tình; đừng trộm cắp; đừng làm chứng dối; đừng lừa đảo; hãy hiếu kính cha mẹ của ngươi.”

20. Người ấy nói với Ngài: “Thưa Thầy, tôi đã tuân giữ mọi điều đó từ thời thanh xuân.”

21. Đức Chúa Jesus trìu mến nhìn người đó và nói với người: “Ngươi còn thiếu một điều. Hãy đi, bán những gì ngươi có, và phân phát cho những người nghèo, rồi ngươi sẽ có châu báu ở trên trời; rồi hãy đến theo Ta.”

22. Buồn bã vì lời đó, người đó đã bỏ đi trong đau đớn, bởi vì người đó có quá nhiều của cải.

23. Đức Chúa Jesus nhìn chung quanh rồi nói với các môn đồ của Ngài: “Thật khó cho những người có sự giàu có vào vương quốc của Đức Chúa Trời” 24. Các môn đồ ngạc nhiên về những lời của Ngài. Nhưng Đức Chúa Jesus lại nói với họ: “Các con! Thật khó cho những người nương cậy vào sự giàu có để được vào vương quốc của Đức Chúa Trời. 25. Lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào vương quốc của Đức Chúa Trời.”

26. Các môn đồ ngạc nhiên tột bậc, nói với nhau: “Như vậy ai có thể được cứu?”

27. Đức Chúa Jesus nhìn họ và nói: “Loài người không thể, nhưng đối với Đức Chúa Trời thì không như vậy; bởi vì Đức Chúa Trời làm được mọi sự.”

28. Phi-e-rơ liền nói với Ngài: “Thưa Thầy! Chúng con đã từ bỏ tất cả mà theo Thầy.”

29. Đức Chúa Jesus đáp: “Thật vậy, Ta nói với các con, không một ai vì Ta và vì Phúc Âm, từ bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái, đất đai, 30. mà bây giờ, ngay trong đời nầy, lại không nhận gấp trăm lần hơn về nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con cái, đất ruộng, cùng với sự bắt bớ, và sự sống đời đời trong đời sau. 31. Nhưng có nhiều người ban đầu sẽ trở nên cuối, và những người cuối sẽ trở nên đầu.”

32. Họ lên đường đi lên Giê-ru-sa-lem, Đức Chúa Jesus đi trước họ; các môn đồ kinh ngạc, còn những người đi theo thì sợ hãi. Ngài lại đem mười hai sứ đồ riêng ra và nói cho họ những gì sẽ sẽ xảy đến cho Ngài.

33. Ngài nói: “Kìa, chúng ta đang lên Giê-ru-sa-lem, Con Người sẽ bị phản bội, nộp cho các trưởng tế và các thầy dạy giáo luật; họ sẽ kết án tử hình Người, và sẽ phản bội giao Người cho dân ngoại. 34. Chúng sẽ chế nhạo Người, khạc nhổ trên Người, đánh đòn và giết chết Người; nhưng đến ngày thứ ba, Người sẽ sống lại.”

35. Gia-cơ và Giăng - hai con trai của Xê-bê-đê - đã đi lên gặp Đức Chúa Jesus và nói với Ngài: “Thưa Thầy! Chúng con mong Thầy thực hiện điều chúng con cầu xin.”

36. Ngài nói với họ: “Các con muốn Ta làm gì cho các con?”

37. Họ nói với Ngài: “Xin cho chúng con có thể một đứa ngồi bên phải, một đứa ngồi bên trái của Thầy, khi Thầy được vinh hiển.”

38. Đức Chúa Jesus nói với họ: “Các con không biết điều mình xin. Các con có thể uống được chén Ta uống, và nhận báp-têm mà Ta đã nhận hay không?”

39. Họ thưa với Ngài: “Chúng con có thể!”

Rồi Đức Chúa Jesus nói với họ: “Các con sẽ uống chén Ta uống, và các con sẽ nhận báp-têm mà Ta đã nhận; 40. nhưng việc ngồi bên phải hay bên trái Ta thì không do Ta ban cho, nhưng được dành cho những người đã được định sẵn.”

41. Nghe vậy, mười sứ đồ kia nổi giận với Gia-cơ và Giăng.

42. Đức Chúa Jesus gọi họ đến gần, nói với họ: “Các con biết rằng những người được trao trách nhiệm cầm quyền dân ngoại thì thống trị dân; các quan chức cao cấp thì dùng quyền lực mà cai trị. 43. Nhưng giữa vòng các con thì không phải như vậy. Ngược lại, ai muốn làm lớn trong các con thì sẽ làm đầy tớ của các con, 44. còn ai muốn đứng đầu trong các con thì sẽ làm nô lệ cho mọi người. 45. Bởi vì ngay cả Con Người đã đến không phải để được phục vụ nhưng để phục vụ, và hiến dâng mạng sống của Ngài làm một giá chuộc cho nhiều người.”

46. Rồi họ đến Giê-ri-cô. Khi Ngài cùng các môn đồ và đoàn dân đông từ Giê-ri-cô đi ra, có một người mù ăn xin, tên là Ba-ti-mê, con trai của Ti-mê, đang ngồi bên đường. 47. Nghe nói đây là Đức Chúa Jesus, người Na-xa-rét, anh bắt đầu kêu lớn và nói rằng: “Đức Chúa Jesus, Con của Đa-vít, xin đoái thương con!” 48. Nhiều người rầy anh, bảo rằng anh hãy im lặng, nhưng anh càng kêu lớn hơn: “Lạy Con của Đa-vít, xin đoái thương con!”

49. Đức Chúa Jesus dừng lại và truyền cho gọi anh. Họ gọi người mù và nói với anh: “Vui lên đi! Hãy đứng dậy! Ngài gọi anh đó.” 50. Người mù quăng áo choàng, đứng dậy, và đến với Đức Chúa Jesus.

51. Đức Chúa Jesus hỏi người: “Con muốn Ta làm gì cho con?” Người mù nói với Ngài: “Thưa Thầy! Xin phục hồi thị lực cho con.” 52. Đức Chúa Jesus nói với người: “Hãy đi! Đức tin của con đã chữa lành cho con.” Ngay lập tức, thị lực người được phục hồi và người lên đường đi theo Ngài.

Bản Dịch 1925

1. Đức Chúa Jêsus từ đó mà đi, qua bờ cõi xứ Giu-đê, bên kia sông Giô-đanh. Đoàn dân đông lại nhóm họp cùng Ngài, Ngài dạy dỗ chúng y như lệ thường. 2. Các người Pha-ri-si bèn đến gần hỏi để thử Ngài rằng: Người nam có phép để vợ mình chăng? 3. Ngài trả lời rằng: Vậy chớ Môi-se dạy các ngươi điều chi? 4. Họ thưa rằng: Môi-se có cho phép viết tờ để và cho phép để vợ. 5. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Ấy vì cớ lòng các ngươi cứng cỏi, nên người đã truyền mạng nầy cho. 6. Nhưng từ lúc đầu sáng thế, Đức Chúa Trời làm ra một người nam và một người nữ. 7. Vì cớ đó, người nam lìa cha mẹ mình mà dính díu với vợ; 8. và hai người cùng nên một thịt mà thôi. Như thế, vợ chồng chẳng phải là hai nữa, mà chỉ một thịt. 9. Vậy, người ta không nên phân rẽ những kẻ mà Đức Chúa Trời đã phối hiệp.

10. Khi ở trong nhà, môn đồ lại hỏi Ngài về việc ấy; 11. Ngài phán rằng: Ai để vợ mình mà cưới vợ khác, thì phạm tội tà dâm với người; 12. còn nếu người đàn bà bỏ chồng mình mà lấy chồng khác, thì cũng phạm tội tà dâm.

13. Người ta đem những con trẻ đến cùng Ngài, đặng Ngài rờ chúng nó; nhưng môn đồ trách những kẻ đem đến. 14. Đức Chúa Jêsus thấy vậy, bèn giận mà phán cùng môn đồ rằng: Hãy để con trẻ đến cùng ta, đừng cấm chúng nó; vì nước Đức Chúa Trời thuộc về những kẻ giống như con trẻ ấy. 15. Quả thật, ta nói cùng các ngươi, ai chẳng nhận lấy nước Đức Chúa Trời như một đứa trẻ, thì chẳng được vào đó bao giờ. 16. Ngài lại bồng những đứa trẻ ấy, đặt tay trên chúng nó mà chúc phước cho.

17. Ngài đang ra đi, có một người chạy lại, quì trước mặt Ngài, mà hỏi rằng: Thưa thầy nhân lành, tôi phải làm chi cho được hưởng sự sống đời đời? 18. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Sao ngươi gọi ta là nhân lành? Chỉ có một Đấng nhân lành, là Đức Chúa Trời. 19. Ngươi biết các điều răn: Đừng phạm tội tà dâm; đừng giết người; đừng trộm cướp; đừng làm chứng dối; đừng làm gian; hãy hiếu kính cha mẹ. 20. Người thưa rằng: Lạy thầy, tôi đã giữ mọi điều đó từ khi còn nhỏ. 21. Đức Chúa Jêsus ngó người mà yêu, nên phán rằng: Nhưng ngươi còn thiếu một điều. Hãy đi, bán hết gia tài mình, đem thí cho kẻ nghèo khổ, chắc sẽ được của báu ở trên trời, rồi hãy đến mà theo ta. 22. Song nét mặt người nầy rầu rĩ về lời đó, đi ra rất buồn bã, vì có nhiều của lắm.

23. Bấy giờ Đức Chúa Jêsus ngó xung quanh mình, mà phán cùng môn đồ rằng: Kẻ giàu vào nước Đức Chúa Trời khó là dường nào! 24. Môn đồ lấy mấy lời đó làm lạ. Nhưng Đức Chúa Jêsus lại phán rằng: Hỡi các con, những kẻ cậy sự giàu có vào nước Đức Chúa Trời khó là dường nào! 25. Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào nước Đức Chúa Trời. 26. Môn đồ lại càng lấy làm lạ, nói cùng nhau rằng: Vậy thì ai được cứu? 27. Đức Chúa Jêsus ngó môn đồ mà rằng: Sự đó loài người không thể làm được, nhưng Đức Chúa Trời thì chẳng thế; vì Đức Chúa Trời làm mọi sự được cả.

28. Phi-e-rơ liền thưa cùng Ngài rằng: Nầy, chúng tôi đã bỏ hết mà đi theo thầy. 29. Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi chẳng một người nào vì ta và Tin Lành từ bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái, đất ruộng, 30. mà chẳng lãnh được đang bây giờ, trong đời nầy, trăm lần hơn về những nhà cửa, anh em, chị em, mẹ con, đất ruộng, với sự bắt bớ, và sự sống đời đời trong đời sau. 31. Nhưng có nhiều kẻ đầu sẽ nên rốt; có kẻ rốt sẽ nên đầu.

32. Đức Jêsus và môn đồ đang đi đường lên thành Giê-ru-sa-lem, Ngài thì đi trước; các môn đồ thất kinh, và những người đi theo đều sợ hãi. Ngài lại kèm mười hai sứ đồ đi cùng mình mà phán về những việc phải xảy đến cho mình, rằng: 33. Nầy, chúng ta lên thành Giê-ru-sa-lem, Con người sẽ bị nộp cho các thầy tế lễ cả cùng các thầy thông giáo; họ sẽ định Ngài phải bị tử hình và giao Ngài cho dân ngoại. 34. Người ta sẽ nhạo báng Ngài, nhổ trên Ngài, đánh đập Ngài mà giết đi; sau ba ngày, Ngài sẽ sống lại.

35. Bấy giờ, Gia-cơ và Giăng, hai con trai Xê-bê-đê, đến gần Ngài mà thưa rằng: Lạy thầy, chúng tôi muốn thầy làm thành điều chúng tôi sẽ xin. 36. Ngài hỏi rằng: Các ngươi muốn ta làm chi cho? 37. Thưa rằng: Khi thầy được vinh hiển, xin cho chúng tôi một đứa ngồi bên hữu, một đứa bên tả. 38. Nhưng Đức Jêsus phán rằng: Các ngươi không biết điều mình xin. Các ngươi có uống được chén ta uống, và chịu được phép báp-tem ta chịu chăng? 39. Thưa rằng: Được. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Các ngươi sẽ uống chén ta uống, và sẽ chịu phép báp-tem ta chịu; 40. nhưng chí như ngồi bên hữu và bên tả ta thì không phải tự ta cho được: ấy là thuộc về người nào mà điều đó đã dành cho.

41. Mười sứ đồ kia nghe sự xin đó, thì giận Gia-cơ và Giăng. 42. Nhưng Đức Chúa Jêsus gọi họ mà phán rằng: Các ngươi biết những người được tôn làm đầu cai trị các dân ngoại, thì bắt dân phải phục mình, còn các quan lớn thì lấy quyền thế trị dân. 43. Song trong các ngươi không như vậy; trái lại hễ ai muốn làm lớn trong các ngươi, thì sẽ làm đầy tớ; 44. còn ai trong các ngươi muốn làm đầu, thì sẽ làm tôi mọi mọi người. 45. Vì Con người đã đến không phải để người ta hầu việc mình, song để hầu việc người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc cho nhiều người.

46. Kế đó, Đức Chúa Jêsus và môn đồ đến thành Giê-ri-cô. Ngài và môn đồ cùng một đoàn dân đông đang từ đó lại đi, thì có một người ăn mày mù tên là Ba-ti-mê, con trai của Ti-mê, ngồi bên đường. 47. Vì đã nghe nói ấy là Đức Chúa Jêsus, người Na-xa-rét, người vùng la lên mà rằng: Hỡi Đức Chúa Jêsus, con vua Đa-vít, xin thương tôi cùng! 48. Có nhiều kẻ rầy người, biểu nín đi; song người lại kêu lớn hơn nữa rằng: Hỡi con vua Đa-vít, xin thương tôi cùng! 49. Đức Chúa Jêsus dừng lại, phán rằng: Hãy kêu người đến. Chúng kêu người mù đến, mà nói rằng: Hãy vững lòng, đứng dậy, Ngài gọi ngươi. 50. Người mù bỏ áo ngoài, bước tới đến cùng Đức Chúa Jêsus. 51. Đức Chúa Jêsus bèn cất tiếng phán rằng: Ngươi muốn ta làm chi cho ngươi? Người mù thưa rằng: Lạy thầy, xin cho tôi được sáng mắt. 52. Đức Chúa Jêsus phán: Đi đi, đức tin ngươi đã chữa lành ngươi rồi. (10-53) Tức thì người mù được sáng mắt, và đi theo Đức Chúa Jêsus trên đường.

Bản Dịch 2011

Chúa Dạy về Ly Dị

(Mat 19:1-12; Lu 16:18)

1 Ngài đứng dậy, rời nơi đó, và đến miền Giu-đê và bên kia Sông Giô-đanh. Ðám đông lại tụ họp quanh Ngài, và như thường lệ Ngài lại dạy dỗ họ. 2 Bấy giờ có mấy người Pha-ri-si đến gần Ngài và hỏi để thử Ngài, “Chồng có được phép ly dị vợ không?”

3 Ngài trả lời họ, “Môi-se đã truyền cho các ngươi điều gì?”

4 Họ đáp, “Môi-se cho phép người chồng viết một giấy ly hôn rồi ly dị vợ.”

5 Nhưng Ðức Chúa Jesus phán với họ, “Vì lòng các ngươi cứng cỏi nên Môi-se mới viết cho các ngươi điều răn ấy, 6 chứ ngay từ đầu cuộc sáng tạo, Ðức Chúa Trời đã dựng nên họ, một nam và một nữ. 7 Vì thế người nam phải lìa cha mẹ và kết hiệp với vợ mình, 8 và cả hai sẽ trở nên một thịt. Vì thế họ không còn là hai nữa nhưng là một thịt. 9 Vậy những ai mà Ðức Chúa Trời đã kết hiệp, loài người không được chia rẽ.”

10 Khi đã vào trong nhà, các môn đồ lại hỏi Ngài về việc ấy. 11 Ngài phán với họ, “Ai ly dị vợ rồi cưới vợ khác thì phạm tội ngoại tình đối với người vợ trước. 12 Còn nếu người vợ ly dị chồng rồi lấy chồng khác, nàng phạm tội ngoại tình.”

Chúa Ban Phước cho Trẻ Em

(Mat 19:13-15; Lu 18:15-17)

13 Người ta đem các trẻ em đến với Ngài để Ngài đặt tay trên chúng, nhưng các môn đồ Ngài quở trách họ. 14 Thấy vậy Ðức Chúa Jesus tỏ vẻ giận và bảo họ, “Hãy để trẻ thơ đến với Ta. Ðừng ngăn trở chúng, vì vương quốc Ðức Chúa Trời thuộc về những kẻ giống như các trẻ thơ ấy. 15 Quả thật, Ta nói với các ngươi, người nào không tiếp nhận vương quốc Ðức Chúa Trời như một trẻ thơ thì sẽ không thể nào vào đó được.” 16 Nói xong, Ngài bồng ẵm chúng, đặt tay trên chúng, và ban phước cho chúng.

Một Người Giàu Muốn Hưởng Sự Sống Ðời Ðời

(Mat 19:16-30; Lu 18:18-30)

17 Lúc Ngài vừa lên đường, một người chạy đến, quỳ trước mặt Ngài, và nói, “Thưa Thầy thiện hảo, tôi phải làm gì để được hưởng sự sống đời đời?”

18 Ðức Chúa Jesus nói với ông, “Tại sao ngươi gọi Ta là thiện hảo? Chẳng có ai thiện hảo ngoại trừ một mình Ðức Chúa Trời. 19 Ngươi đã biết các điều răn,

‘Ngươi chớ sát nhân;

Ngươi chớ phạm tội ngoại tình;

Ngươi chớ trộm cắp;

Ngươi chớ làm chứng dối;

Ngươi chớ lường gạt;

Ngươi hãy hiếu kính cha mẹ.’”

20 Ông đáp, “Thưa Thầy, tôi đã giữ mọi điều đó từ khi còn thơ ấu.”

21 Ðức Chúa Jesus nhìn ông, yêu thương ông, và nói với ông, “Ngươi còn thiếu một điều. Hãy đi, bán tất cả những gì ngươi có, lấy tiền giúp người nghèo, để ngươi sẽ có kho báu trên trời, rồi hãy đến, theo Ta.” 22 Nghe xong những lời ấy, ông sa sầm nét mặt, rồi buồn bã bỏ đi, vì ông có rất nhiều của cải.

23 Ðức Chúa Jesus nhìn quanh, rồi nói với các môn đồ, “Người giàu vào vương quốc Ðức Chúa Trời thật khó thay!” 24 Các môn đồ rất ngạc nhiên về những lời ấy. Nhưng Ðức Chúa Jesus nói tiếp với họ, “Hỡi các con, vào vương quốc Ðức Chúa Trời khó lắm! 25 Con lạc đà chui qua lỗ cây kim may còn dễ hơn người giàu vào vương quốc Ðức Chúa Trời.”

26 Nghe thế các môn đồ lại càng lấy làm lạ hơn nữa và nói với nhau, “Nếu vậy thì ai có thể được cứu?”

27 Ðức Chúa Jesus nhìn họ và nói, “Ðối với loài người, việc ấy không thể thực hiện, nhưng đối với Ðức Chúa Trời thì không phải vậy; đối với Ðức Chúa Trời, mọi sự đều có thể xảy ra.”

28 Phi-rơ liền thưa với Ngài, “Thầy xem, chúng con đã bỏ tất cả để theo Thầy.”

29 Ðức Chúa Jesus phán, “Quả thật, Ta nói với các ngươi, không ai lìa bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha, mẹ, con cái, hay ruộng vườn vì cớ Ta và vì cớ Tin Mừng 30 mà sẽ không nhận gấp trăm lần hơn trong đời này về nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con cái, ruộng vườn, cùng với sự bách hại, và sự sống đời đời trong đời sau. 31 Nhưng nhiều người đầu sẽ thành cuối, và nhiều người cuối sẽ thành đầu.”

Chúa Nói Trước về Sự Chết và Sự Sống Lại của Ngài

(lần thứ ba)

(Mat 20:17-19; Lu 18:31-34)

32 Lúc ấy họ đang trên đường đi lên Giê-ru-sa-lem, và Ðức Chúa Jesus đi trước dẫn đầu họ. Họ lấy làm kinh ngạc, còn những người đi theo đều sợ hãi. Ngài đem riêng mười hai môn đồ ra và nói cho họ biết những gì sẽ xảy đến cho Ngài. 33 “Này, chúng ta đi lên Giê-ru-sa-lem, và Con Người sẽ bị phản nộp vào tay các trưởng tế và các thầy dạy giáo luật. Họ sẽ kết án tử hình Người và trao Người vào tay dân ngoại. 34 Chúng sẽ nhạo báng Người, phun nhổ trên Người, đánh đòn Người, và giết Người, nhưng ba ngày sau Người sẽ sống lại.”

Lời Cầu Xin của Gia-cơ và Giăng

(Mat 20:20-28)

35 Gia-cơ và Giăng, hai con trai của Xê-bê-đê, đến và nói với Ngài, “Thưa Thầy, chúng con mong rằng những gì chúng con sắp xin sẽ được Thầy làm cho.”

36 Ngài hỏi họ, “Các ngươi muốn Ta làm chi cho các ngươi?”

37 Họ thưa với Ngài, “Xin cho chúng con được ngồi, một người bên phải Thầy và một người bên trái Thầy khi Thầy được vinh hiển.”

38 Nhưng Ðức Chúa Jesus phán với họ, “Các ngươi không biết điều các ngươi xin. Các ngươi có thể uống chén Ta sắp uống hay chịu phép báp-têm Ta sắp chịu chăng?”

39 Họ trả lời Ngài, “Thưa được.”

Ðức Chúa Jesus phán với họ, “Chén Ta uống các ngươi sẽ uống, và phép báp-têm Ta chịu các ngươi sẽ chịu, 40 nhưng ngồi bên phải Ta hay bên trái Ta không do Ta cho, nhưng chúng được dành cho những người đã được chuẩn bị.”

41 Khi mười môn đồ kia nghe thế, họ giận Gia-cơ và Giăng. 42 Nhưng Ðức Chúa Jesus gọi họ đến và nói với họ, “Các ngươi biết rằng những người được xem là thủ lãnh của các dân ngoại đều làm chúa trên họ; những người có chức quyền của họ đều lấy quyền hành áp chế họ. 43 Nhưng giữa các ngươi thì chẳng như vậy. Ai trong các ngươi muốn làm lớn phải làm đầy tớ các ngươi, 44 và ai trong các ngươi muốn làm đầu phải làm nô lệ mọi người. 45 Vì ngay cả Con Người đã đến không phải để được phục vụ nhưng để phục vụ, và phó mạng sống mình làm giá chuộc nhiều người.”

Chúa Chữa Lành Người Mù

(Mat 20:29-34; Lu 18:35-43)

46 Bấy giờ họ đến Thành Giê-ri-cô. Lúc Ngài, các môn đồ Ngài, và một đám đông rất lớn rời Giê-ri-cô thì có một người mù tên là Ba-ti-mê con Ti-mê đang ngồi ăn xin bên vệ đường. 47 Khi ông nghe rằng Ðức Chúa Jesus người Na-xa-rét sắp đi ngang qua đó, ông bắt đầu kêu to, “Lạy Ðức Chúa Jesus, Con Vua Ða-vít, xin thương xót con.” 48 Nhiều người quở ông và bảo ông im lặng, nhưng ông càng kêu to hơn, “Lạy Con Vua Ða-vít, xin thương xót con.”

49 Ðức Chúa Jesus dừng lại và bảo, “Hãy gọi người ấy đến đây.”

Họ gọi người mù và nói, “Hãy vui lên và đứng dậy. Ngài gọi ông đó.”

50 Ông vất chiếc áo choàng của mình qua một bên, đứng phắt dậy, và đến với Ðức Chúa Jesus.

51 Ðức Chúa Jesus hỏi ông và nói, “Ngươi muốn Ta làm gì cho ngươi?”

Người mù thưa với Ngài, “Thưa Thầy, con muốn trông thấy được.”

52 Ðức Chúa Jesus phán, “Hãy đi. Ðức tin của ngươi đã làm cho ngươi được chữa lành.” Ngay lập tức ông trông thấy được và đi theo Ngài trên đường.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành