Mác: Chương 9

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB41C009)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Ngài phán với họ rằng: “Thật vậy, Ta nói cho các con: Một vài người trong những người đang đứng đây sẽ không nếm trải sự chết cho tới khi họ thấy vương quốc của Đức Chúa Trời cùng với uy quyền sẽ đến.”

2. Sáu ngày sau, Đức Chúa Jesus đem Phi-e-rơ, Gia-cơ, và Giăng, chỉ một mình họ, cùng với Ngài lên một ngọn núi cao, và hóa hình trước mặt họ. 3. Y phục của Ngài trở nên sáng rực và trắng xóa đến nỗi chẳng có thợ giặt nào trên thế gian nầy có thể tẩy trắng được như vậy. 4. Ê-li và Môi-se đã xuất hiện, và họ đàm đạo với Đức Chúa Jesus.

5. Phi-e-rơ nói cùng Đức Chúa Jesus rằng: “Thưa Thầy! Thật tốt cho chúng ta ở đây. Xin để chúng con dựng ba cái lều: một cái cho Thầy, một cái cho Môi-se, và một cái cho Ê-li.” 6. Phi-e-rơ không biết mình đang nói gì bởi vì họ đều quá khiếp sợ.

7. Và rồi, có một đám mây che phủ họ; từ trong đám mây có tiếng phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta! Hãy nghe lời Người!”

8. Và thình lình, họ nhìn chung quanh, không còn ai, chỉ thấy một mình Đức Chúa Jesus với họ mà thôi.

9. Khi họ từ trên núi xuống, Ngài dặn họ rằng họ không được kể cho ai những gì họ đã thấy cho đến khi Con Người từ cõi chết sống lại. 10. Họ đã vâng giữ lời đó - nhưng tự hỏi nhau: “Sống lại từ cõi chết” nghĩa là gì?

11. Rồi họ hỏi Ngài rằng: “Tại sao các thầy dạy giáo luật nói rằng Ê-li phải đến trước?”

12. Ngài nói với họ: “Thật vậy, Ê-li đã đến trước, phục hồi mọi việc; còn về lời chép về Con Người rằng Ngài phải chịu nhiều thống khổ và bị ngược đãi thì thế nào? 13. Nhưng Ta nói cho các con: Ê-li đã đến rồi, và họ đã đối xử với người theo họ muốn, đúng như lời đã chép về người.”

14. Khi trở lại với các môn đồ, họ thấy một đám đông đang vây quanh những người đó; các thầy dạy giáo luật đang tranh luận với những người đó.

15. Cả đám đông rất ngạc nhiên khi thấy Ngài, liền chạy đến chào Ngài. 16. Ngài hỏi họ: “Các ngươi tranh luận với họ về điều gì?”

17. Một người trong đám đông đã trả lời Ngài: “Thưa Thầy! Tôi đem con trai của tôi đến cho Thầy. Cháu bị quỷ câm ám; 18. mỗi lần nó nhập vào cháu, nó vật cháu ngã xuống, làm cháu sùi bọt, nghiến răng, rồi cứng đờ người ra. Tôi đã nhờ các môn đồ của Thầy để họ đuổi nó ra, nhưng họ không có quyền.”

19. Ngài trả lời ông rằng: “Hỡi thế hệ vô tín! Ta sẽ ở với các ngươi cho đến khi nào? Ta sẽ chịu đựng các ngươi cho đến khi nào? Hãy đem nó đến cho Ta.”

20. Họ mang nó đến với Ngài. Vừa thấy Ngài, quỷ lập tức vật mạnh đứa trẻ, nó ngã xuống đất, lăn lộn, sùi bọt mép.

21. Đức Chúa Jesus hỏi người cha: “Cháu đã bị thế nầy đã bao lâu rồi?” Người đó nói: “Từ lúc còn bé. 22. Quỷ thường ném cháu vào lửa, vào nước, để giết cháu. Tuy nhiên nếu Thầy có thể làm được gì, xin thương xót chúng tôi và giúp chúng tôi!”

23. Đức Chúa Jesus nói cùng người: “Nếu Thầy có thể! Ai tin thì mọi việc đều được cả.”

24. Cha của đứa trẻ lập tức thốt lên: “Tôi tin! Xin giúp cho sự vô tín của tôi!”

25. Khi thấy đoàn dân đổ xô đến, Đức Chúa Jesus quở trách tà linh và truyền cho nó: “Quỷ câm và điếc kia! Ta truyền cho ngươi hãy ra khỏi đứa trẻ nầy, và ngươi không được nhập vào nó nữa!”

26. Quỷ rú lên, quật mạnh đứa trẻ làm co giật nhiều lần, rồi xuất ra; đứa trẻ trông như chết, nên nhiều người nói rằng: “Nó đã chết.”

27. Nhưng Đức Chúa Jesus nắm tay đứa trẻ, đỡ nó lên, và nó chỗi dậy.

28. Khi Ngài đã vào trong nhà rồi, các môn đồ của Ngài hỏi riêng Ngài: “Tại sao chúng con không thể đuổi được quỷ ấy?” 29. Ngài nói với họ: “Thứ nầy có thể bị đuổi ra, không bằng điều gì khác, nếu không bởi sự cầu nguyện.”

30. Rời khỏi nơi đó, họ đi ngang qua miền Ga-li-lê; và Ngài không muốn ai biết; 31. bởi vì Ngài đang dạy các môn đồ của Ngài, và Ngài nói với họ rằng: “Con Người sẽ bị nộp vào tay người ta, họ sẽ giết Ngài; và ba ngày sau khi bị giết, Ngài sẽ sống lại.” 32. Các môn đồ không hiểu lời đó, và họ sợ hỏi Ngài.

33. Rồi họ đến Ca-bê-na-um. Khi đã vào trong nhà, Ngài hỏi họ: “Lúc đi đường, các con bàn cãi với nhau việc gì?” 34. Nhưng họ làm thinh, bởi vì dọc đường họ đã cãi nhau xem ai là lớn hơn hết.

35. Ngài ngồi xuống, gọi mười hai sứ đồ, và Ngài nói với họ: “Nếu ai muốn làm đầu, thì người đó là cuối cùng và làm đầy tớ cho mọi người.”

36. Rồi Ngài đem một đứa trẻ, đặt giữa các môn đồ; Ngài ẵm em bé trong tay và nói cùng họ: 37. “Người nào, vì danh Ta, tiếp một đứa trẻ như thế nầy, tức là tiếp Ta; còn ai tiếp Ta, thì không phải tiếp Ta, nhưng tiếp Đấng đã sai Ta.”

38. Giăng thưa với Ngài: “Thưa Thầy! Chúng con đã thấy có người nhân danh Thầy mà đuổi quỷ, và chúng con đã cấm vì người đó, vì người đó không theo chúng ta.”

39. Đức Chúa Jesus nói: “Đừng cấm người đó, bởi vì không ai có thể vừa nhân danh Ta làm phép lạ, lại vừa nói xấu Ta. 40. Ai không chống chúng ta là ủng hộ chúng ta. 41. Còn ai nhân danh Ta cho các con một chén nước, vì các con thuộc về Đấng Christ, Ta nói thật cho các con, người ấy sẽ không mất phần thưởng của mình. 42. Nhưng ai gây cho một trong những đứa bé nầy, đã tin Ta, sa vào tội lỗi, thì thà buộc cối đá vào cổ người đó và ném người đó xuống biển còn hơn.”

43. “Nếu tay của con gây cho con phạm tội, hãy chặt nó đi, vì thà cho con bị què tay mà vào sự sống, còn hơn có cả hai tay mà đi vào hỏa ngục, vào trong lửa chẳng hề tắt. 44. Nơi giòi bọ không chết, và lửa không hề tắt. 45. Nếu chân của con gây cho con phạm tội, hãy chặt nó đi, vì thà cho con bị què chân mà vào sự sống, còn hơn có cả hai chân mà bị ném vào hỏa ngục, vào trong lửa không hề tắt. 46. Nơi giòi bọ không chết, và lửa không hề tắt. 47. Và nếu mắt của con gây cho con phạm tội, hãy móc nó đi, vì thà cho con có một mắt mà được vào vương quốc của Đức Chúa Trời, hơn là có cả hai mắt mà bị ném vào hỏa ngục, 48. nơi giòi bọ không chết, và lửa không hề tắt.

49. Mỗi người sẽ được nêm mặn bằng lửa. Mỗi sinh tế sẽ được nêm mặn bằng muối. 50. Muối là vật tốt, nhưng nếu muối mất mặn, các con sẽ nêm bằng gì? Hãy có muối trong chính các con, và hãy hòa thuận với nhau.”

Bản Dịch 1925

1. Ngài lại phán cùng môn đồ rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, trong những người đứng đây, có mấy kẻ chẳng chết trước khi chưa thấy nước Đức Chúa Trời lấy quyền phép mà đến.

2. Khỏi sáu ngày, Đức Chúa Jêsus đem Phi-e-rơ, Gia-cơ, và Giăng đi tẻ với Ngài lên núi cao; và Ngài hóa hình trước mặt ba người. 3. Áo xống Ngài trở nên sáng rực và trắng tinh chói lòa, đến nỗi chẳng có thợ phiếu nào ở thế gian phiếu được trắng như vậy. 4. Ê-li và Môi-se hiện ra, nói chuyện cùng Đức Chúa Jêsus. 5. Phi-e-rơ bèn cất tiếng thưa cùng Đức Chúa Jêsus rằng: Lạy thầy, chúng ta ở đây tốt lắm; hãy đóng ba trại, một cái cho thầy, một cái cho Môi-se, và một cái cho Ê-li. 6. Vì Phi-e-rơ không biết mình nói chi, tại cả ba đều sợ hãi. 7. Lại có một đám mây bao phủ lấy; và từ đám mây có tiếng phán rằng: Người nầy là Con rất yêu dấu của ta, hãy vâng nghe người. 8. Thình lình, các môn đồ ngó quanh quất, chẳng thấy ai nữa, chỉ còn một mình Đức Chúa Jêsus ở với mình mà thôi.

9. Khi từ trên núi xuống, Ngài cấm môn đồ đừng nói lại với ai những điều mình đã thấy, cho đến chừng nào Con người từ kẻ chết sống lại. 10. Vậy, môn đồ ghi nhớ lời ấy, và hỏi nhau sự từ kẻ chết sống lại là gì. 11. Lại hỏi Ngài rằng: Sao các thầy thông giáo nói rằng: Ê-li phải đến trước? 12. Ngài đáp rằng: Thật Ê-li phải đến trước sửa lại mọi việc. Vậy thì sao có chép về Con người rằng Ngài phải chịu khổ nhiều và bị khinh dể ư? 13. Vả, ta nói cùng các ngươi, Ê-li đã đến rồi, người ta đãi người theo ý muốn mình, y như lời đã chép về việc người vậy.

14. Đức Chúa Jêsus với ba người đến cùng các môn đồ khác, thì thấy đoàn dân rất đông vây chung quanh, và mấy thầy thông giáo đang cãi lẽ với các môn đồ ấy. 15. Cả đoàn dân nầy vừa thấy Ngài, liền lấy làm lạ, thảy đều chạy đến chào Ngài. 16. Ngài bèn hỏi rằng: Các ngươi cãi lẽ với môn đồ về việc gì? 17. Một người trong đám đông thưa rằng: Lạy thầy, tôi đã đem con trai tôi tới cho thầy; nó bị quỉ câm ám, 18. không cứ chỗ nào quỉ ám vào thì làm cho nổi kinh phong, sôi bọt mồm, nghiến răng, rồi nó mòn mỏi đi; tôi đã xin môn đồ thầy đuổi quỉ ấy, song đuổi không được. 19. Đức Chúa Jêsus bèn đáp rằng: Hỡi dòng dõi chẳng tin kia, ta sẽ ở cùng các ngươi cho đến chừng nào? Ta sẽ chịu các ngươi cho đến khi nào? Hãy đem con đến cho ta. 20. Chúng bèn đem đứa trẻ cho Ngài. Đứa trẻ vừa thấy Đức Chúa Jêsus, tức thì quỉ vật mạnh nó, nó ngã xuống đất, rồi lăn lóc sôi bọt miếng ra. 21. Đức Chúa Jêsus hỏi cha nó rằng: Điều đó xảy đến cho nó đã bao lâu? Người cha thưa rằng: Từ khi nó còn nhỏ. 22. Quỉ đã lắm phen quăng nó trong lửa và dưới nước, để giết nó đi; nhưng nếu thầy làm được việc gì, xin thương xót chúng tôi và giúp cho! 23. Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Sao ngươi nói: Nếu thầy làm được? Kẻ nào tin thì mọi việc đều được cả. 24. Tức thì cha đứa trẻ la lên rằng: Tôi tin; xin Chúa giúp đỡ trong sự không tin của tôi! 25. Khi Đức Chúa Jêsus thấy dân chúng chạy đến đông, thì Ngài quở trách tà ma và phán cùng nó rằng: Hỡi quỉ câm và điếc, ta biểu mầy phải ra khỏi đứa trẻ nầy, đừng ám nó nữa. 26. Quỉ bèn la lớn tiếng lên, vật đứa trẻ mạnh lắm mà ra khỏi; đứa trẻ trở như chết vậy, nên nỗi nhiều người nói rằng: Nó chết rồi. 27. Nhưng Đức Chúa Jêsus nắm tay nó, nâng lên; thì nó đứng dậy.

28. Khi Đức Chúa Jêsus vào nhà rồi, môn đồ hỏi riêng Ngài rằng: Sao chúng tôi đuổi quỉ ấy không được? 29. Ngài đáp rằng: Nếu không cầu nguyện, thì chẳng ai đuổi thứ quỉ ấy ra được.

30. Đoạn, đi khỏi đó, trải qua xứ Ga-li-lê, Đức Chúa Jêsus không muốn cho ai biết. 31. Vì Ngài dạy các môn đồ rằng: Con người sẽ bị nộp trong tay người ta, họ sẽ giết đi; Ngài bị giết đã ba ngày rồi, thì sẽ sống lại. 32. Nhưng môn đồ không hiểu lời ấy, lại sợ không dám hỏi Ngài.

33. Đến thành Ca-bê-na-um, đang ở trong nhà, Ngài hỏi môn đồ rằng: Lúc đi đường, các ngươi nói chi với nhau? 34. Môn đồ đều làm thinh; vì dọc đường đã cãi nhau cho biết ai là lớn hơn trong bọn mình. 35. Ngài bèn ngồi, kêu mười hai sứ đồ mà phán rằng: Nếu ai muốn làm đầu, thì phải làm rốt hết và làm tôi tớ mọi người. 36. Đoạn, Ngài bắt một đứa trẻ để ở giữa môn đồ; rồi ẵm nó trong tay, mà phán rằng: 37. Hễ ai vì danh ta tiếp một đứa trong những đứa trẻ nầy, tức là tiếp ta; còn ai tiếp ta, thì chẳng phải tiếp ta, bèn là tiếp Đấng đã sai ta vậy.

38. Giăng thưa cùng Ngài rằng: Lạy thầy, chúng tôi từng thấy có người lấy danh thầy mà trừ quỉ, thì chúng tôi đã cấm, vì họ không theo chúng ta. 39. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Đừng cấm làm chi; vì chẳng ai cùng trong một lúc, vừa nhân danh ta làm phép lạ, vừa nói xấu ta được. 40. Hễ ai không nghịch cùng ta là thuộc về ta. 41. Còn ai nhân danh ta mà cho các ngươi một chén nước, vì các ngươi thuộc về Đấng Christ, quả thật, ta nói cùng các ngươi, người ấy sẽ không mất phần thưởng mình đâu. 42. Nhưng hễ ai làm cho một đứa trong những đứa nhỏ nầy đã tin, phải sa vào tội lỗi, thì thà buộc cối đá lớn vào cổ nó mà bỏ xuống biển còn hơn.

43. Nếu tay ngươi làm cho ngươi phạm tội, hãy chặt nó đi; thà rằng một tay mà vào sự sống, còn hơn đủ hai tay mà sa xuống địa ngục, trong lửa chẳng hề tắt. 44. [Đó là nơi sâu bọ của chúng nó chẳng hề chết, và là nơi lửa chẳng hề tắt]. 45. Lại nếu chân ngươi làm cho ngươi phạm tội, hãy chặt nó đi; thà rằng què chân mà vào sự sống, còn hơn đủ hai chân mà bị quăng vào địa ngục. 46. [Đó là nơi sâu bọ của chúng nó chẳng hề chết, và là nơi lửa chẳng hề tắt]. 47. Còn nếu mắt ngươi làm cho ngươi phạm tội, hãy móc nó đi; thà rằng chỉ một mắt mà vào nước Đức Chúa Trời, còn hơn đủ hai mắt mà bị quăng vào địa ngục, 48. đó là nơi sâu bọ của chúng nó chẳng hề chết và là nơi lửa chẳng hề tắt. 49. Vì mỗi người sẽ bị muối bằng lửa.

50. Muối là vật tốt, nhưng nếu muối mất mặn đi, thì lấy chi làm cho mặn lại được? 9. -51 Các ngươi phải có muối trong lòng mình, lại phải hòa thuận cùng nhau.

Bản Dịch 2011

'

1 Ngài nói với họ, “Quả thật, Ta nói với các ngươi, vài người đứng đây sẽ không nếm trải sự chết cho đến khi thấy vương quốc Ðức Chúa Trời đến trong quyền năng.”

Chúa Hóa Hình

(Mat 17:1-8; Lu 9:28-36)

2 Sáu ngày sau Ðức Chúa Jesus đem Phi-rơ, Gia-cơ, và Giăng theo Ngài. Ngài dẫn riêng họ lên núi cao, và Ngài biến hóa trước mặt họ. 3 Y phục Ngài tỏa rực hào quang và trở nên cực trắng mà không thợ giặt nào trên đất có thể làm cho trắng được như thế. 4 Có Ê-li và Môi-se hiện ra với họ, và các vị ấy đàm đạo với Ðức Chúa Jesus.

5 Bấy giờ Phi-rơ cất tiếng và thưa với Ðức Chúa Jesus, “Thưa Thầy, chúng ta ở đây tốt quá. Ðể chúng con dựng ba cái lều, một cái cho Thầy, một cái cho Môi-se, và một cái cho Ê-li.” 6 Ông nói mà không biết mình nói gì, bởi vì họ quá đỗi kinh hoàng.

7 Một đám mây kéo đến bao phủ họ; và từ trong đám mây có tiếng phán, “Ðây là Con yêu dấu của Ta, hãy nghe lời Người!” 8 Bất chợt họ nhìn quanh và không thấy ai ở với họ nữa ngoại trừ một mình Ðức Chúa Jesus.

Chúa Dạy về Việc Ê-li Ðến

(Mat 17:9-13)

9 Khi xuống núi Ngài ra lịnh cho họ không được nói với ai những gì họ đã thấy cho đến khi Con Người từ cõi chết sống lại. 10 Họ ghi nhớ điều ấy trong lòng và bàn bạc với nhau về những lời “từ cõi chết sống lại” có nghĩa gì. 11 Họ hỏi Ngài, “Tại sao các thầy dạy giáo luật lại bảo rằng Ê-li phải đến trước?”

12 Ngài trả lời họ, “Ê-li thật phải đến trước để tái lập mọi sự. Còn những gì đã viết về Con Người phải chịu nhiều đau khổ và bị miệt thị thì sao? 13 Này, Ta nói với các ngươi, Ê-li quả đã đến rồi, và họ đã đối xử với ông ấy theo ý họ muốn, y như lời đã viết về ông ấy.”

Chúa Chữa Lành Cậu Bé Bị Quỷ Ám

(Mat 17:14-21; Lu 9:37-43)

14 Khi họ đến gặp các môn đồ, họ thấy một đám đông bao quanh các môn đồ ấy, và có mấy thầy dạy giáo luật đang tranh luận với các môn đồ ấy. 15 Vừa thấy Ngài cả đám đông rất ngạc nhiên, họ chạy đến chào Ngài. 16 Ngài hỏi họ, “Các ngươi đang tranh luận với họ về việc gì thế?”

17 Một người trong đám đông đáp, “Thưa Thầy, tôi đem con trai tôi đến nhờ Thầy cứu chữa. Cháu bị quỷ ám làm cháu không nói được. 18 Mỗi khi quỷ bắt lấy cháu, nó vật cháu xuống; cháu trào bọt mép, nghiến răng, và cứng người. Tôi đã xin các môn đồ Thầy đuổi quỷ ấy ra, nhưng họ không đuổi được.”

19 Ngài nói với họ, “Hỡi thế hệ vô tín, Ta phải ở với các ngươi bao lâu nữa? Ta phải chịu đựng các ngươi bao lâu nữa? Hãy đem đứa trẻ đến với Ta.” 20 Họ đem nó đến với Ngài. Vừa khi thấy Ngài, quỷ liền hành hạ đứa trẻ; nó ngã xuống đất, lăn lộn, và trào bọt mép.

21 Ngài hỏi cha đứa trẻ, “Nó bị như thế đã bao lâu rồi?”

Ông đáp, “Thưa từ khi cháu còn bé. 22 Cháu thường bị quỷ quăng vào lửa và vào nước để giết cháu. Nhưng nếu Thầy có thể làm được gì, xin Thầy dủ lòng thương xót chúng tôi và giúp chúng tôi.”

23 Ðức Chúa Jesus phán, “Nếu có thể à? Mọi sự đều có thể xảy ra cho người có lòng tin.”

24 Người cha của đứa trẻ liền bật khóc lớn tiếng, “Tôi tin. Xin giúp tôi khắc phục sự vô tín của tôi.”

25 Khi Ðức Chúa Jesus thấy đám đông kéo nhau chạy đến, Ngài quở trừ uế linh và bảo nó, “Hỡi quỷ câm và điếc, Ta ra lệnh cho ngươi, hãy ra khỏi đứa trẻ này và không được nhập lại vào nó nữa.” 26 Con quỷ thét lên một tiếng lớn, vật mạnh đứa trẻ khiến nó co giật dữ dội, rồi xuất ra. Ðứa trẻ trở nên như người chết đến nỗi nhiều người nói, “Ðứa nhỏ đã chết rồi.” 27 Nhưng Ðức Chúa Jesus nắm tay nó, đỡ nó dậy, và nó đứng dậy.

28 Sau khi đã vào trong nhà, các môn đồ Ngài đến hỏi riêng Ngài, “Tại sao chúng con không thể đuổi quỷ ấy ra được?

29 Ngài đáp, “Thứ quỷ ấy không thể đuổi ra ngoại trừ cầu nguyện.”

Chúa Nói Trước về Sự Chết và Sự Sống Lại của Ngài

(lần thứ hai)

(Mat 17:22-23; Lu 9:43-45)

30 Từ nơi đó họ đi ngang qua miền Ga-li-lê, nhưng Ngài không muốn ai biết, 31 vì Ngài muốn dạy dỗ các môn đồ Ngài. Ngài bảo họ, “Con Người sẽ bị phản nộp vào tay người ta. Họ sẽ giết Người, và Người sẽ bị giết, nhưng ba ngày sau Người sẽ sống lại.” 32 Tuy nhiên các môn đồ Ngài không hiểu những lời đó, và họ ngại nên không hỏi Ngài.

Người Lớn Nhất

(Mat 18:1-5; Lu 9:46-48)

33 Sau đó họ đến Thành Ca-bê-na-um. Khi đã vào trong nhà, Ngài hỏi họ, “Các ngươi đã bàn cãi với nhau việc gì ở dọc đường thế?” 34 Họ đều nín thinh, vì dọc đường họ đã cãi với nhau xem ai là người lớn hơn hết giữa họ. 35 Sau khi ngồi xuống, Ngài gọi mười hai môn đồ lại và nói với họ, “Nếu ai muốn làm đầu, người ấy phải làm kẻ cuối rốt của tất cả và làm đầy tớ của tất cả.”

36 Ngài đem một em bé để đứng giữa các môn đồ. Ðoạn Ngài ôm đứa bé vào lòng và nói, 37 “Ai vì danh Ta tiếp một đứa bé như đứa bé này tức là tiếp Ta. Ai tiếp Ta thì không phải chỉ tiếp Ta mà cũng tiếp Ðấng đã sai Ta.”

Không Chống Là Ủng Hộ

(Lu 9:49-50)

38 Giăng nói với Ngài, “Thưa Thầy, chúng con thấy có người nhân danh Thầy để đuổi quỷ. Chúng con đã cấm người ấy, vì người ấy không theo chúng ta.”

39 Nhưng Ðức Chúa Jesus đáp, “Ðừng cấm cản người ấy, vì không ai nhân danh Ta làm một việc quyền năng phép lạ lại có thể vội vàng nói xấu Ta. 40 Vì ai không chống chúng ta là ủng hộ chúng ta. 41 Quả thật, Ta nói với các ngươi, ai cho các ngươi uống một chén nước vì các ngươi mang danh là người của Ðấng Christ, người ấy sẽ không mất phần thưởng của mình đâu.”

Gây Cớ Vấp Ngã

(Mat 18:6-9; Lu 17:1-2)

42 “Kẻ nào làm cho một trong những đứa trẻ này đã tin Ta bị vấp ngã, thà kẻ ấy bị buộc một cối đá lớn vào cổ và bị quăng xuống biển còn hơn.

43 Nếu tay ngươi gây cho ngươi vấp ngã, hãy chặt nó đi; thà cụt một tay mà vào sự sống còn hơn có cả hai tay mà vào hỏa ngục, nơi lửa không hề tắt.

44-45 Nếu chân ngươi gây cho ngươi vấp ngã, hãy chặt nó đi. Thà què chân mà vào sự sống còn hơn có cả hai chân mà bị ném vào hỏa ngục.

46-47 Nếu mắt ngươi gây cho ngươi vấp ngã, hãy móc nó đi; thà chột mắt mà vào vương quốc Ðức Chúa Trời còn hơn có đủ hai mắt mà bị ném vào hỏa ngục, 48 nơi giòi bọ của chúng không hề chết và lửa không hề tắt. 49 Vì mỗi người sẽ bị muối bằng lửa.

50 Muối là vật tốt, nhưng nếu muối bị mất mặn, các ngươi sẽ làm sao cho nó mặn lại? Hãy có muối trong các ngươi, và hãy sống hòa bình với nhau.”

ChỨC VỤ của Ðức Chúa Jesus TẠI GIU-ÐÊ VÀ GIÊ-RU-SA-LEM

(10:1 – 13:37)

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành