Mác: Chương 7

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB41C007)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

Rửa tay trước khi ăn

1. Có một số người Pha-ri-si và những thầy dạy giáo luật từ Giê-ru-sa-lem đến tụ họp chung quanh Ngài. 2. Họ thấy vài môn đồ của Ngài ăn bánh với những bàn tay không tinh sạch – nghĩa là chưa rửa. 3. Bởi vì theo truyền thống của người xưa, người Pha-ri-si và tất cả người Do Thái đều không ăn nếu họ chưa rửa tay thật cẩn thận; 4. khi từ chợ về, nếu họ chưa rửa tay, họ cũng không ăn; và nhiều thứ khác mà họ nhận hay cầm, cũng cần phải được rửa như: những ly tách, những bình lọ, các vật dụng, và các tấm đệm dùng lúc đãi tiệc. 5. Vì vậy, những người Pha-ri-si và những thầy dạy giáo luật đã hỏi Ngài: “Tại sao các môn đồ của Thầy không đi theo truyền thống của người xưa, ăn bánh với những bàn tay chưa rửa?”

6. Ngài nói với họ: “Ê-sai đã nói tiên tri về các ngươi: Hỡi những kẻ đạo đức giả! Vì có lời chép rằng: ‘Dân nầy lấy môi miệng tôn kính Ta, nhưng lòng của họ thì lại cách xa Ta. 7. Họ thờ phượng Ta cách vô ích; dạy những giáo lý là luật lệ của loài người.’ 8. Các ngươi đã bỏ điều răn của Đức Chúa Trời và giữ theo truyền thống của loài người!”

9. Rồi Ngài nói với họ: “Các ngươi đã khéo léo bỏ qua một bên điều răn của Đức Chúa Trời, để các ngươi có thể giữ truyền thống của mình! 10. Bởi vì Môi-se đã nói: ‘Hãy hiếu kính cha của ngươi và mẹ của các ngươi’ và ‘Ai nói xấu cha mẹ thì phải bị xử tử’. 11. Nhưng các ngươi lại bảo: ‘Một người có quyền nói với cha mẹ rằng những gì con có thể giúp cha mẹ đã co-ban - nghĩa là đã đem dâng hiến rồi. 12. Các ngươi đã cho phép người đó không phải làm gì cho cha hay cho mẹ của mình nữa, 13. và đã làm vô hiệu lời của Đức Chúa Trời, để giữ truyền thống được truyền xuống cho mình. Các ngươi cũng làm nhiều việc khác tương tự như vậy.”

14. Rồi Ngài lại gọi đám đông đến, và nói với họ: “Tất cả hãy nghe Ta và hiểu rằng: 15. Không có vật gì từ bên ngoài vào trong con người có thể làm ô uế con người; nhưng những gì từ con người ra mới là những vật làm ô uế con người.”

17. Khi Ngài đã rời đám đông, vào trong nhà, các môn đồ đã hỏi Ngài về ngụ ngôn đó. 18. Ngài nói với họ: “Các con cũng không hiểu sao? Các con không biết rằng mọi vật gì từ bên ngoài vào con người không thể làm ô uế con người được, 19. bởi vì nó không đi vào lòng người, nhưng vào bụng, rồi được thải ra nơi kín đáo.” Tất cả thức ăn là tinh sạch. 20. Ngài nói tiếp: “Điều gì ra từ con người mới làm ô uế con người. 21. Bởi vì từ bên trong lòng người phát sinh ra những ý tưởng xấu xa như: tà dâm, trộm cướp, giết người, 22. ngoại tình, tham lam, độc ác, dối trá, phóng túng, ganh tị, vu khống, kiêu ngạo, ngông cuồng. 23. Tất cả những điều xấu xa đó đều xuất phát từ bên trong, và làm ô uế con người.”

Đức tin của người phụ nữ Ca-na-an

24. Từ đó, Ngài chỗi dậy đi đến địa phận Ty-rơ và Si-đôn. Ngài vào một nhà kia, và không muốn cho ai biết, nhưng Ngài không thể ẩn dật được.

25. Một phụ nữ đã nghe về Ngài - bà có một con gái bị tà linh ám - lập tức đến phủ phục dưới chân của Ngài. 26. Người phụ nữ là một người Hy Lạp, thuộc chủng tộc Sy-rô-phê-ni-xi, bà cứ van xin Ngài để Ngài đuổi quỷ ra khỏi con gái của mình.

27. Ngài nói cùng bà: “Hãy để cho các con được thỏa thuê trước đã, bởi vì lấy bánh của các con mà ném cho chó là không tốt.”

28. Nhưng bà đã trả lời và nói với Ngài: “Thưa Chúa! Đúng vậy, nhưng mấy con chó ở dưới bàn ăn những mảnh vụn từ của các con.”

29. Ngài nói cùng bà: “Hãy đi! Vì cớ lời này, quỷ đã ra khỏi con gái của con.” 30. Về đến nhà, bà thấy con mình đang nằm trên giường, và quỷ đã ra khỏi.

Đức Chúa Jesus chữa lành người điếc

31. Và rồi, Ngài lại rời địa phận Ty-rơ, đi ngang qua Si-đôn, đến biển Ga-li-lê, xuyên qua địa phận Đê-ca-bô-lơ.

32. Người ta đem đến cho Ngài một người điếc và ngọng, họ nài xin Ngài đặt tay trên người ấy.

33. Ngài đem người ấy riêng ra khỏi đám đông, đặt ngón tay của Ngài vào những lỗ tai của anh ta; và Ngài nhổ nước bọt và thấm vào lưỡi của anh ta; 34. rồi Ngài ngước mắt lên trời, thở thật dài, rồi Ngài phán cùng anh ta: “Ép-pha-ta!” nghĩa là: “Hãy mở ra!”

35. Ngay lập tức, tai của người đó được mở ra, và lưỡi được thong thả, rồi anh ta bắt đầu nói rõ ràng.

36. Ngài truyền cho họ đừng thuật chuyện nầy cùng ai. Nhưng Ngài càng cấm chừng nào, họ lại càng công bố nhiều chừng nấy. 37. Tất cả đều vô cùng ngạc nhiên và nói: “Ngài đã làm tất cả những điều thật tốt lành: Ngài khiến người điếc nghe được, người câm nói được!”


Bản Dịch Đại Chúng

Rửa tay trước khi ăn

Có một số người Pha-ri-si và những thầy dạy giáo luật từ Giê-ru-sa-lem đến tụ họp chung quanh Ngài. Họ thấy vài môn đồ của Ngài ăn bánh với những bàn tay không tinh sạch – nghĩa là chưa rửa. Bởi vì theo truyền thống của người xưa, người Pha-ri-si và tất cả người Do Thái đều không ăn nếu họ chưa rửa tay thật cẩn thận; khi từ chợ về, nếu họ chưa rửa tay, họ cũng không ăn; và nhiều thứ khác mà họ nhận hay cầm, cũng cần phải được rửa như: những ly tách, những bình lọ, các vật dụng, và các tấm đệm dùng lúc đãi tiệc. Vì vậy, những người Pha-ri-si và những thầy dạy giáo luật đã hỏi Ngài: “Tại sao các môn đồ của Thầy không đi theo truyền thống của người xưa, ăn bánh với những bàn tay chưa rửa?”

Ngài nói với họ: “Ê-sai đã nói tiên tri về các ngươi: Hỡi những kẻ đạo đức giả! Vì có lời chép rằng: ‘Dân nầy lấy môi miệng tôn kính Ta, nhưng lòng của họ thì lại cách xa Ta. Họ thờ phượng Ta cách vô ích; dạy những giáo lý là luật lệ của loài người.’ Các ngươi đã bỏ điều răn của Đức Chúa Trời và giữ theo truyền thống của loài người!”

Rồi Ngài nói với họ: “Các ngươi đã khéo léo bỏ qua một bên điều răn của Đức Chúa Trời, để các ngươi có thể giữ truyền thống của mình! Bởi vì Môi-se đã nói: ‘Hãy hiếu kính cha của ngươi và mẹ của các ngươi’ và ‘Ai nói xấu cha mẹ thì phải bị xử tử’. Nhưng các ngươi lại bảo: ‘Một người có quyền nói với cha mẹ rằng những gì con có thể giúp cha mẹ đã co-ban - nghĩa là đã đem dâng hiến rồi. Các ngươi đã cho phép người đó không phải làm gì cho cha hay cho mẹ của mình nữa, và đã làm vô hiệu lời của Đức Chúa Trời, để giữ truyền thống được truyền xuống cho mình. Các ngươi cũng làm nhiều việc khác tương tự như vậy.”

Rồi Ngài lại gọi đám đông đến, và nói với họ: “Tất cả hãy nghe Ta và hiểu rằng: Không có vật gì từ bên ngoài vào trong con người có thể làm ô uế con người; nhưng những gì từ con người ra mới là những vật làm ô uế con người.”

Khi Ngài đã rời đám đông, vào trong nhà, các môn đồ đã hỏi Ngài về ngụ ngôn đó. Ngài nói với họ: “Các con cũng không hiểu sao? Các con không biết rằng mọi vật gì từ bên ngoài vào con người không thể làm ô uế con người được, bởi vì nó không đi vào lòng người, nhưng vào bụng, rồi được thải ra nơi kín đáo.” Tất cả thức ăn là tinh sạch. Ngài nói tiếp: “Điều gì ra từ con người mới làm ô uế con người. Bởi vì từ bên trong lòng người phát sinh ra những ý tưởng xấu xa như: tà dâm, trộm cướp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, dối trá, phóng túng, ganh tị, vu khống, kiêu ngạo, ngông cuồng. Tất cả những điều xấu xa đó đều xuất phát từ bên trong, và làm ô uế con người.”

Đức tin của phụ nữ Ca-na-an

Từ đó, Ngài chỗi dậy đi đến địa phận Ty-rơ và Si-đôn. Ngài vào một nhà kia, và không muốn cho ai biết, nhưng Ngài không thể ẩn dật được.

Một phụ nữ đã nghe về Ngài - bà có một con gái bị tà linh ám - lập tức đến phủ phục dưới chân của Ngài. Người phụ nữ là một người Hy Lạp, thuộc chủng tộc Sy-rô-phê-ni-xi, bà cứ van xin Ngài để Ngài đuổi quỷ ra khỏi con gái của mình.

Ngài nói cùng bà: “Hãy để cho các con được thỏa thuê trước đã, bởi vì lấy bánh của các con mà ném cho chó là không tốt.”

Nhưng bà đã trả lời và nói với Ngài: “Thưa Chúa! Đúng vậy, nhưng mấy con chó ở dưới bàn ăn những mảnh vụn từ của các con.”

Ngài nói cùng bà: “Hãy đi! Vì cớ lời này, quỷ đã ra khỏi con gái của con.” Về đến nhà, bà thấy con mình đang nằm trên giường, và quỷ đã ra khỏi.

Đức Chúa Jesus chữa lành người điếc

Và rồi, Ngài lại rời địa phận Ty-rơ, đi ngang qua Si-đôn, đến biển Ga-li-lê, xuyên qua địa phận Đê-ca-bô-lơ.

Người ta đem đến cho Ngài một người điếc và ngọng, họ nài xin Ngài đặt tay trên người đó.

Ngài đem người đó riêng ra khỏi đám đông, đặt ngón tay của Ngài vào những lỗ tai của anh ta; và Ngài nhổ nước bọt và thấm vào lưỡi của anh ta; rồi Ngài ngước mắt lên trời, thở thật dài, rồi Ngài phán cùng anh ta: “Ép-pha-ta!” nghĩa là: “Hãy mở ra!”

Ngay lập tức, tai của người đó được mở ra, và lưỡi được thong thả, rồi anh ta bắt đầu nói rõ ràng.

Ngài truyền cho họ đừng thuật chuyện nầy cùng ai. Nhưng Ngài càng cấm chừng nào, họ lại càng công bố nhiều chừng nấy. Tất cả đều vô cùng ngạc nhiên và nói: “Ngài đã làm tất cả những điều thật tốt lành: Ngài khiến người điếc nghe được, người câm nói được!”

Bản Dịch Ngữ Căn

Rửa tay trước khi ăn

1. Có một số người Pha-ri-si và những thầy dạy giáo luật từ Giê-ru-sa-lem đến tụ họp chung quanh Ngài. 2. Họ thấy vài môn đồ của Ngài ăn bánh với những bàn tay không tinh sạch – nghĩa là chưa rửa. 3. Bởi vì theo truyền thống của người xưa, người Pha-ri-si và tất cả người Do Thái đều không ăn nếu họ chưa rửa tay thật cẩn thận; 4. khi từ chợ về, nếu họ chưa rửa tay, họ cũng không ăn; và nhiều thứ khác mà họ nhận hay cầm, cũng cần phải được rửa như: các ly tách, các bình lọ, các vật dụng, và các tấm đệm dùng lúc đãi tiệc. 5. Vì vậy, những người Pha-ri-si và những thầy dạy giáo luật đã hỏi Ngài: “Tại sao các môn đồ của Thầy không đi theo truyền thống của người xưa, ăn bánh với những bàn tay chưa rửa?”

6. Ngài nói với họ: “Ê-sai đã nói tiên tri về các ngươi: Hỡi những kẻ đạo đức giả! Vì có lời chép rằng: ‘Dân nầy lấy môi miệng tôn kính Ta, nhưng lòng của họ thì lại cách xa Ta. 7. Họ thờ phượng Ta cách vô ích; dạy những giáo lý là luật lệ của loài người.’ 8. Các ngươi đã bỏ điều răn của Đức Chúa Trời và giữ theo truyền thống của loài người!”

9. Rồi Ngài nói với họ: “Các ngươi đã khéo léo bỏ qua một bên điều răn của Đức Chúa Trời, để các ngươi có thể giữ truyền thống của mình! 10. Bởi vì Môi-se đã nói: ‘Hãy hiếu kính cha của ngươi và mẹ của các ngươi’ và ‘Ai nói xấu cha mẹ thì phải bị xử tử’. 11. Nhưng các ngươi lại bảo: ‘Một người có quyền nói với cha mẹ rằng những gì con có thể giúp cha mẹ đã co-ban - nghĩa là đã đem dâng hiến rồi. 12. Các ngươi đã cho phép người đó không phải làm gì cho cha hay cho mẹ của mình nữa, 13. và đã làm vô hiệu lời của Đức Chúa Trời, để giữ truyền thống được truyền xuống cho mình. Các ngươi cũng làm nhiều việc khác tương tự như vậy.”

14. Rồi Ngài lại gọi đám đông đến, và nói với họ: “Tất cả hãy nghe Ta và hiểu rằng: 15. Không có vật gì từ bên ngoài vào trong con người có thể làm ô uế con người; nhưng những gì từ con người ra mới là những vật làm ô uế con người.”

17. Khi Ngài đã rời đám đông, vào trong nhà, các môn đồ hỏi Ngài về ngụ ngôn đó. 18. Ngài nói với họ: “Các con cũng không hiểu sao? Các con không biết rằng mọi vật gì từ bên ngoài vào con người không thể làm ô uế con người được, 19. bởi vì nó không đi vào lòng người, nhưng vào bụng, rồi được thải ra nơi kín đáo.” Tất cả thức ăn là tinh sạch. 20. Ngài nói tiếp: “Điều gì ra từ con người mới làm ô uế con người. 21. Bởi vì từ bên trong lòng người phát sinh ra những ý tưởng xấu xa như: tà dâm, trộm cướp, giết người, 22. ngoại tình, tham lam, độc ác, dối trá, phóng túng, ganh tị, vu khống, kiêu ngạo, ngông cuồng. 23. Tất cả những điều xấu xa đó đều xuất phát từ bên trong, và làm ô uế con người.”

Đức tin của phụ nữ Ca-na-an

24. Từ đó, Ngài chỗi dậy đi đến địa phận Ty-rơ và Si-đôn. Ngài vào một nhà kia, và không muốn cho ai biết, nhưng Ngài không thể ẩn dật được.

25. Một phụ nữ đã nghe về Ngài - bà có một con gái bị tà linh ám - lập tức đến phủ phục dưới chân của Ngài. 26. Người phụ nữ là một người Hy Lạp, thuộc chủng tộc Sy-rô-phê-ni-xi, bà cứ van xin Ngài để Ngài đuổi quỷ ra khỏi con gái của mình.

27. Ngài nói cùng bà: “Hãy để cho các con được thỏa thuê trước đã, bởi vì lấy bánh của các con mà ném cho chó là không tốt.”

28. Nhưng bà đã trả lời và nói với Ngài: “Thưa Chúa! Đúng vậy, nhưng mấy con chó ở dưới bàn ăn những mảnh vụn của các con.”

29. Ngài nói cùng bà: “Hãy đi! Vì cớ lời này, quỷ đã ra khỏi con gái của con.” 30. Về đến nhà, bà thấy con mình đang nằm trên giường, và quỷ đã ra khỏi.

Đức Chúa Jesus chữa lành người điếc

31. Và rồi, Ngài lại rời địa phận Ty-rơ, đi ngang qua Si-đôn, đến biển Ga-li-lê, xuyên qua địa phận Đê-ca-bô-lơ.

32. Người ta đem đến cho Ngài một người điếc và ngọng, họ nài xin Ngài đặt tay trên người ấy.

33. Ngài đem người ấy riêng ra khỏi đám đông, đặt ngón tay của Ngài vào những lỗ tai của anh ta; và Ngài nhổ nước bọt và thấm vào lưỡi của anh ta; 34. rồi Ngài ngước mắt lên trời, thở thật dài, rồi Ngài phán cùng anh ta: “Ép-pha-ta!” nghĩa là: “Hãy mở ra!”

35. Ngay lập tức, tai của người đó được mở ra, và lưỡi được thong thả, rồi anh ta bắt đầu nói rõ ràng.

36. Ngài truyền cho họ đừng thuật chuyện nầy cùng ai. Nhưng Ngài càng cấm chừng nào, họ lại càng công bố nhiều chừng nấy. 37. Tất cả đều vô cùng ngạc nhiên và nói: “Ngài đã làm tất cả những điều thật tốt lành: Ngài khiến người điếc nghe được, người câm nói được!”


Bản Dịch 1925

1. Bấy giờ các người Pha-ri-si và mấy thầy thông giáo từ thành Giê-ru-sa-lem đến, nhóm lại cùng Đức Chúa Jêsus, 2. thấy một vài môn đồ Ngài dùng tay chưa tinh sạch mà ăn, nghĩa là không rửa tay. 3. Vả, người Pha-ri-si và người Giu-đa thường giữ lời truyền khẩu của người xưa, nếu không rửa tay cẩn thận thì không ăn; 4. khi họ ở chợ về, nếu không rửa cũng không ăn. Họ lại còn theo lời truyền khẩu mà giữ nhiều sự khác nữa, như rửa chén và bình bằng đất hoặc bằng đồng. 5. Vậy, các người Pha-ri-si và các thầy thông giáo hỏi Ngài rằng: Sao môn đồ thầy không giữ lời truyền khẩu của người xưa, dùng tay chưa tinh sạch mà ăn như vậy? 6. Ngài đáp rằng: Hỡi kẻ giả hình, Ê-sai đã nói tiên tri về việc các ngươi phải lắm, như có chép rằng: Dân nầy lấy môi miếng tôn kính ta; Nhưng lòng chúng nó xa ta lắm.

7. Sự chúng nó thờ lạy ta là vô ích, Vì chúng nó dạy theo những điều răn mà chỉ bởi người ta đặt ra.

8. Các ngươi bỏ điều răn của Đức Chúa Trời, mà giữ lời truyền khẩu của loài người!

9. Ngài cũng phán cùng họ rằng: Các ngươi bỏ hẳn điều răn của Đức Chúa Trời, đặng giữ theo lời truyền khẩu của mình. 10. Vì Môi-se có nói: Hãy tôn kính cha mẹ ngươi; lại nói: Ai rủa sả cha mẹ, thì phải bị giết. 11. Nhưng các ngươi nói rằng: Nếu ai nói với cha hay mẹ mình rằng: Mọi điều tôi sẽ giúp cha mẹ được, thì đã là co-ban (nghĩa là sự dâng cho Đức Chúa Trời), 12. vậy người ấy không được phép giúp cha mẹ mình sự gì nữa; 13. dường ấy, các ngươi lấy lời truyền khẩu mình lập ra mà bỏ mất lời Đức Chúa Trời. Các ngươi còn làm nhiều việc khác nữa giống như vậy.

14. Bấy giờ, Ngài lại kêu đoàn dân mà phán rằng: Các ngươi ai nấy hãy nghe ta và hiểu: 15. Chẳng sự gì từ ngoài người vào trong cơ thể làm dơ dáy người được; nhưng sự gì từ trong người ra, đó là sự làm dơ dáy người. 16. [Nếu ai có tai mà nghe, hãy nghe.] 17. Khi Ngài vào trong nhà, cách xa đoàn dân rồi, môn đồ hỏi Ngài về lời thí dụ ấy. 18. Ngài phán rằng: Vậy chớ các ngươi cũng không có trí khôn sao? Chưa hiểu chẳng có sự gì ở ngoài vào trong người mà làm dơ dáy người được sao? 19. Vả, sự đó không vào lòng người, nhưng vào bụng, rồi bị bỏ ra nơi kín đáo, như vậy làm cho mọi đồ ăn được sạch. 20. Vậy, Ngài phán: Hễ sự gì từ người ra, đó là sự làm dơ dáy người! 21. Vì thật là tự trong, tự lòng người mà ra những ác tưởng, sự dâm dục, trộm cướp, giết người, 22. tà dâm, tham lam, hung ác, gian dối, hoang đàng, con mắt ganh đố, lộng ngôn, kiêu ngạo, điên cuồng. 23. Hết thảy những điều xấu ấy ra từ trong lòng thì làm cho dơ dáy người.

24. Đoạn, Ngài từ đó đi đến bờ cõi thành Ty-rơ và thành Si-đôn. Ngài vào một cái nhà, không muốn cho ai biết mình, song không thể ẩn được. 25. Vì có một người đàn bà, con gái người bị tà ma ám, đã nghe nói về Ngài, tức thì vào gieo mình dưới chân Ngài. 26. Đàn bà ấy là người Gờ-réc, dân Sy-rô-phê-ni-xi. Người xin Ngài đuổi quỉ ra khỏi con gái mình. 27. Đức Chúa Jêsus phán cùng người rằng: Hãy để con cái ăn no nê trước đã; vì không lẽ lấy bánh của con cái quăng cho chó. 28. Song người đáp lại rằng: Lạy Chúa, hẳn vậy rồi; nhưng mà chó dưới bàn ăn mấy miếng bánh vụn của con cái. 29. Ngài bèn phán: Hãy đi, vì lời ấy, quỉ đã ra khỏi con gái ngươi rồi. 30. Khi người trở về nhà, thấy đứa trẻ nằm trên giường, và quỉ đã bị đuổi khỏi.

31. Đức Chúa Jêsus lìa bờ cõi thành Ty-rơ, qua thành Si-đôn và trải địa phận Đê-ca-bô-lơ, đến biển Ga-li-lê. 32. Người ta đem một người điếc và ngọng đến cùng Ngài, xin Ngài đặt tay trên người. 33. Ngài đem riêng người ra, cách xa đám đông, rồi để ngón tay vào lỗ tai người, và thấm nước miếng xức lưỡi người. 34. Đoạn Ngài ngửa mặt lên trời, thở ra mà phán cùng người rằng: Ép-pha-ta! nghĩa là: Hãy mở ra! 35. Tức thì tai được mở ra, lưỡi được thong thả, người nói rõ ràng. 36. Đức Chúa Jêsus cấm chúng chớ nói điều đó cùng ai; song Ngài càng cấm người ta lại càng nói đến nữa. 37. Chúng lại lấy làm lạ quá đỗi mà rằng: Ngài làm mọi việc được tốt lành: khiến kẻ điếc nghe, kẻ câm nói vậy!

Bản Dịch 2011

Truyền Thống Người Xưa

(Mat 15:1-9)

1 Bấy giờ có mấy người Pha-ri-si và mấy thầy dạy giáo luật từ Giê-ru-sa-lem đến và đứng quanh Ngài. 2 Họ thấy vài môn đồ của Ngài để tay chưa tẩy uế, tức chưa rửa tay, mà ăn. (3 Số là người Pha-ri-si và mọi người Do-thái đều giữ truyền thống của người xưa rằng họ sẽ không ăn gì nếu chưa rửa tay. 4 Vật gì mua ngoài chợ về, nếu không đem làm phép thanh tẩy trước, họ sẽ không ăn. Họ cũng giữ những truyền thống khác như làm phép rửa cho chén bát, bình nước, và các ấm đồng.) 5 Những người Pha-ri-si và các thầy dạy giáo luật hỏi Ngài, “Tại sao các môn đồ Thầy không giữ truyền thống của các bậc trưởng lão để lại, mà ăn bánh với tay bẩn như thế?”

6 Ngài đáp với họ, “Ê-sai đã nói tiên tri về các ngươi, những kẻ đạo đức giả, thật đúng lắm, như đã chép rằng,

‘Dân này chỉ tôn kính Ta bằng đầu môi chót lưỡi,

Còn lòng chúng cách xa Ta lắm.

7 Việc chúng thờ phượng Ta là vô ích;

Giáo lý chúng dạy toàn là quy tắc của loài người.’

8 Các ngươi đã bỏ điều răn của Ðức Chúa Trời mà giữ truyền thống của loài người.”

9 Ngài lại phán với họ, “Các ngươi đã khéo léo loại bỏ điều răn của Ðức Chúa Trời để giữ truyền thống của các ngươi, 10 vì Môi-se đã nói,

‘Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi,’

‘Kẻ nào nguyền rủa cha mẹ mình sẽ bị xử tử.’

11 Nhưng các ngươi dạy rằng, ‘Nếu một người nói với cha mẹ mình, “Những gì con có thể giúp cha mẹ, con đã ‘cơ-ban’ rồi”’ (nghĩa là con đã dâng lên Ðức Chúa Trời rồi). 12 Vậy các ngươi đã cho phép người ấy không giúp đỡ cha mẹ mình điều gì nữa. 13 Và như thế các ngươi đã vô hiệu hóa lời của Ðức Chúa Trời bằng truyền thống các ngươi đã nhận. Các ngươi còn làm nhiều điều tương tự như vậy.”

14 Sau đó Ngài gọi đám đông lại và nói với họ, “Tất cả các ngươi hãy nghe Ta nói và hãy cố hiểu ý nghĩa: 15 Không vật chi từ bên ngoài vào một người có thể làm ô uế người ấy, nhưng những gì từ trong người ấy ra mới làm ô uế người ấy. 16 Ai có tai để nghe, hãy lắng nghe.”

17 Khi Ngài đã rời đám đông và vào nhà, các môn đồ Ngài hỏi Ngài về ngụ ngôn ấy. 18 Ngài nói với họ, “Như thế mà các ngươi vẫn chưa hiểu sao? Các ngươi không hiểu rằng bất cứ vật gì từ bên ngoài vào một người không làm ô uế người ấy, 19 vì nó không vào trong lòng nhưng chỉ vào trong bụng, rồi bị thải ra nơi kín sao?” Như vậy Ngài ám chỉ rằng mọi thứ thực phẩm đều có thể dùng.

20 Ngài lại phán, “Những gì từ trong người ra mới làm ô uế người ấy. 21 Vì từ trong lòng người mà ra những ý tưởng xấu xa như tà dâm, trộm cắp, sát nhân, 22 ngoại tình, tham lam, độc ác, lừa dối, dâm loạn, ganh tị, vu khống, kiêu ngạo, và ngông cuồng. 23 Tất cả những thứ xấu ấy từ trong lòng ra và làm ô uế người ta.”

Ðức Tin của Thiếu Phụ Ca-na-an

(Mat 15:21-28)

24 Ngài đứng dậy, rời nơi đó, và đến vùng Ty-rơ. Ngài vào một căn nhà và không muốn ai biết Ngài ở đó. Tuy nhiên Ngài không thể tránh được người ta biết. 25 Bấy giờ một bà kia, do đã nghe nói về Ngài, liền đến sấp mình nơi chân Ngài, vì bà có đứa con gái bị tà linh ô uế nhập. 26 Bà là người Hy-lạp, thuộc chủng tộc Sy-rô Phô-ni-xi-a. Bà cầu xin Ngài đuổi quỷ ra khỏi con gái bà.

27 Ngài nói với bà, “Phải để con cái ăn no trước, vì lấy bánh dành cho con ăn mà quăng cho chó ăn là không phải lẽ.”

28 Nhưng bà thưa với Ngài, “Lạy Chúa, đúng vậy, nhưng mấy con chó con cũng được phép ăn những miếng bánh vụn của con cái từ trên bàn rớt xuống.”

29 Ngài phán với bà, “Vì ngươi đã nói như vậy, hãy về đi; quỷ đã ra khỏi con gái ngươi rồi.”

30 Bà trở về nhà, thấy đứa trẻ nằm trên giường, và quỷ đã xuất ra.

Chúa Chữa Lành Người Câm Ðiếc

31 Ngài rời vùng Ty-rơ, đi ngang qua Si-đôn, trở về Biển Ga-li-lê, và vào miền Ðê-ca-pô-li. 32 Người ta đem đến Ngài một người điếc và ngọng, và họ cầu xin Ngài đặt tay trên ông. 33 Ngài đem ông riêng ra, cách biệt với đám đông, rồi lấy hai ngón tay đặt vào hai lỗ tai ông; và sau khi nhổ nước miếng, Ngài chạm vào lưỡi ông. 34 Ðoạn Ngài ngước mặt lên trời, thở ra, và bảo ông, “Ép-pha-tha!” nghĩa là “Hãy mở ra!” 35 Ngay lập tức hai tai ông được mở ra, lưỡi ông được tự do, và ông nói rõ ràng. 36 Ðức Chúa Jesus truyền cho họ đừng nói cho ai biết chuyện ấy; nhưng Ngài càng bảo họ đừng nói bao nhiêu, họ càng sốt sắng rao truyền bấy nhiêu. 37 Họ kinh ngạc quá đỗi và nói, “Mọi việc Ngài làm đều tốt đẹp. Ngài làm cho ngay cả người điếc nghe được và người câm nói được.”

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành