Ma-la-chi: Chương 1

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB39C001)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Lời tiên cáo của Đức Giê-hô-va dành cho Y-sơ-ra-ên, qua Ma-la-chi.

2. Đức Giê-hô-va phán: “Ta yêu các con, nhưng các ngươi nói rằng: ‘Chúa yêu chúng con ở đâu?’”

Đức Giê-hô-va phán: “Ê-sau không phải là anh của Gia-cốp sao? Nhưng Ta yêu Gia-cốp 3. và Ta ghét Ê-sau, khiến núi non của nó hoang vu và sản nghiệp của nó cho những chó rừng.”

4. Mặc dầu Ê-đôm nói: “Chúng tôi đã bị làm cho kiệt quệ, nhưng chúng tôi sẽ trở về xây lại những nơi hoang tàn,” nhưng Đức Giê-hô-va của các đạo quân phán: “Chúng sẽ xây lại nhưng Ta sẽ phá đổ, và người ta sẽ gọi chúng là lãnh thổ gian tà, một dân mà Đức Giê-hô-va giận mãi mãi.”

5. Mắt các ngươi sẽ thấy, và các ngươi sẽ nói rằng: “Đức Giê-hô-va thật vĩ đại, vượt khỏi biên cương của Y-sơ-ra-ên!”

Những Tế Lễ Bất Khiết

6. Đức Giê-hô-va của các đạo quân phán cùng các ngươi: “Hỡi những thầy tế lễ, các ngươi đã khinh dể danh Ta! Con trai tôn kính cha mình, đầy tớ tôn kính chủ mình. Nếu Ta là Cha, sự tôn kính dành cho Ta ở đâu? Và nếu Ta là Chủ, sự kính sợ dành cho Ta ở đâu?”

Nhưng các ngươi nói: “Chúng tôi có khinh dể danh Ngài đâu?”

7. “Đã dâng bánh ô uế trên bàn thờ của Ta mà các ngươi còn nói rằng ‘Chúng tôi có làm ô uế đâu?’ Không phải các ngươi nói rằng: ‘Bàn của Đức Giê-hô-va thật kinh tởm’ sao? 8. Khi các ngươi dâng vật đui mù làm sinh tế, không phải là điều gian ác sao? Khi các ngươi dâng vật què quặt và bệnh tật, không phải là điều gian ác sao? Bây giờ, hãy tặng nó cho quan tổng đốc của các ngươi, người có hài lòng hoặc chấp nhận các ngươi hay không?” Đức Giê-hô-va của các đạo quân phán.

9. “Bây giờ, hãy nài xin ân huệ của Đức Chúa Trời, để Ngài sẽ khoan dung những người mà chính tay làm những điều đó. Liệu Ngài sẽ chấp nhận tha thứ điều này, đã được làm bởi tay các ngươi, hay không?” Đức Giê-hô-va của các đạo quân phán.

10. “Ước gì trong các ngươi có ai đóng những cửa đền thờ vào buổi tối để các ngươi không đốt lửa nơi bàn thờ của Ta một cách vô ích.” Đức Giê-hô-va của các đạo quân phán, “Ta không hài lòng các ngươi và Ta cũng không nhận lễ vật nơi tay các ngươi. 11. Vì từ nơi mặt trời mọc cho đến nơi mặt trời lặn, danh Ta là vĩ đại giữa các nước. Tại khắp mọi nơi, danh Ta được dâng hương và lễ vật tinh khiết, bởi vì danh Ta là vĩ đại giữa các nước.” Đức Giê-hô-va của các đạo quân phán.

12. “Nhưng các ngươi đã xúc phạm danh Ta khi nói rằng: ‘Bàn của Đức Giê-hô-va thật ô uế, thức ăn và trái cây trên nó thật kinh tởm.’ 13. Các ngươi nói: ‘Kìa, thật là chuyện khó nhọc!’ rồi các ngươi khịt mũi khinh dể nó.” Đức Giê-hô-va của các đạo quân phán - “Các ngươi đem thú vật bị thương tích, què quặt và bệnh tật làm tế lễ dâng cho Ta. Ta có thể nhận lễ vật ấy nơi tay các ngươi sao?” Đức Giê-hô-va phán.

14. “Đáng nguyền rủa kẻ gian trá! Trong bầy nó có con thú đực tốt đã hứa, nhưng dâng vật khuyết tật làm sinh tế.”

Đức Giê-hô-va của các đạo quân phán: “Vì Ta là Vua Vĩ Đại! Danh Ta được kính sợ giữa các nước.”

Bản Dịch 1925

1. Gánh nặng lời Đức Giê-hô-va cho Y-sơ-ra-ên bởi Ma-la-chi.

2. Đức Giê-hô-va có phán: Ta yêu các ngươi; và các ngươi nói rằng: Chúa yêu chúng tôi ở đâu? Đức Giê-hô-va phán: Ê-sau há chẳng phải là anh Gia-cốp sao? 3. Nhưng ta yêu Gia-cốp, mà ghét Ê-sau, ta làm cho những núi nó nên hoang vu, và phó sản nghiệp nó cho những chó nơi đồng vắng.

4. Nếu Ê-đôm nói rằng: Chúng ta đã bị hủy diệt, song chúng ta sẽ trở về dựng lại những nơi đổ nát, thì Đức Giê-hô-va vạn quân cũng phán rằng: Chúng nó sẽ dựng lại, nhưng ta sẽ đổ xuống, người ta sẽ gọi chúng nó là Cõi độc ác, và là dân mà Đức Giê-hô-va nổi giận nghịch cùng đời đời. 5. Mắt các ngươi sẽ thấy, và các ngươi sẽ nói rằng: Nguyền Đức Giê-hô-va là lớn ngoài cõi Y-sơ-ra-ên!

6. Con trai tôn kính cha mình, đầy tớ tôn kính chủ mình. Vậy nếu ta là cha, nào sự tôn kính thuộc về ta ở đâu? và nếu ta là chủ, nào sự kính sợ ta ở đâu? Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy cùng các ngươi, hỡi các thầy tế lễ khinh dể danh ta! Các ngươi lại nói rằng: Chúng tôi có khinh dể danh Ngài ở đâu?

7. Các ngươi dâng bánh ô uế trên bàn thờ ta, rồi các ngươi nói rằng: Chúng tôi có làm ô uế Ngài ở đâu? Ấy là ở điều các ngươi nói rằng: Bàn của Đức Giê-hô-va đáng khinh dể.

8. Khi các ngươi dâng một con vật mù làm của lễ, điều đó há chẳng phải là dữ sao? Khi các ngươi dâng một con vật què hoặc đau, điều đó há chẳng phải là dữ sao? Thử dân nó cho quan trấn thủ ngươi, thì người há đẹp lòng và vui nhận cho ngươi sao? Đức Giê-hô-va vạn quân phán như vậy.

9. Các ngươi đã làm điều đó, nay ta xin các ngươi hãy nài xin ơn Đức Chúa Trời, hầu cho Ngài làm ơn cho chúng ta, thì Ngài há sẽ nhận một người nào trong các ngươi sao? Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy.

10. Ước gì trong các ngươi có một người đóng các cửa, hầu cho các ngươi không nhen lửa vô ích nơi bàn thờ ta. Đức Giê-hô-va vạn quân phán: Ta chẳng lấy làm vui lòng nơi các ngươi, và ta chẳng nhận nơi tay các ngươi một của dâng nào hết. 11. Vì từ nơi mặt trời mọc cho đến nơi mặt trời lặn, danh ta sẽ là lớn giữa các dân ngoại. Trong khắp mọi nơi, người ta sẽ dâng hương và của lễ thanh sạch cho danh ta; vì danh ta sẽ là lớn giữa các dân ngoại, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy. 12. Song các ngươi đã làm uế tục danh ta mà rằng: Bàn của Đức Giê-hô-va là ô uế, đồ ăn đến từ trên nó là đáng khinh dể.

13. Các ngươi lại nói rằng: Ôi! việc khó nhọc là dường nào! rồi các ngươi khinh dể nó, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy! Các ngươi đem đến vật bị cướp, vật què và đang, đó là của các ngươi đem dâng cho ta. Ta há có thể nhận vật nầy nơi tay các ngươi sao? Đức Giê-hô-va phán vậy.

14. Đáng rủa thay là kẻ hay lừa dối, trong bầy nó có con đực, mà nó hứa nguyện và dâng con tàn tật làm của lễ cho Chúa! Đức Giê-hô-va vạn quân phán: Vì ta là Vua lớn, danh ta là đáng sợ giữa các dân ngoại.

Bản Dịch 2011

'

1 Sấm ngôn:

Lời CHÚA phán với dân I-sơ-ra-ên qua Ma-la-chi.

Gia-cốp Ðược Thương, Ê-sau Bị Ghét

2 CHÚA phán, “Ta đã yêu các ngươi. Nhưng các ngươi hỏi, ‘Ngài đã yêu chúng tôi như thế nào?’”

CHÚA phán, “Có phải Ê-sau là anh Gia-cốp chăng? Nhưng Ta đã yêu Gia-cốp, 3 và Ta ghét Ê-sau. Ta đã biến núi non của nó ra hoang vu và khiến sản nghiệp nó thành đồng hoang cho chó rừng.”

4 Mặc dù Ê-đôm đã nói, “Tuy chúng tôi đã bị nghiền nát, nhưng chúng tôi sẽ trở về và xây dựng lại những gì đã đổ nát.” Tuy nhiên CHÚA các đạo quân phán thế nầy, “Phần chúng, chúng cứ xây lại, nhưng phần Ta, Ta sẽ phá đổ. Rồi chúng sẽ bị gọi là một xứ gian tà và một dân ở dưới cơn thịnh nộ của CHÚA mãi mãi. 5 Chính các ngươi sẽ thấy tận mắt mình, rồi các ngươi sẽ nói, ‘CHÚA là Ðấng vĩ đại ngay cả với những nước bên ngoài bờ cõi I-sơ-ra-ên.’”

Lòng Bất Kính trong Sự Thờ Phượng

6 CHÚA phán, “Con cái tôn kính cha, tôi tớ kính trọng chủ. Nếu Ta là Cha, sự tôn kính dành cho Ta ở đâu? Nếu Ta là Chủ, sự kính trọng dành cho Ta ở đâu? Hỡi các tư tế, ấy chính các ngươi, các ngươi đã khinh bỉ danh Ta.

Nhưng các ngươi nói, ‘Chúng tôi đã khinh bỉ danh Ngài như thế nào?’

7 Bằng cách dâng bánh ô uế trên bàn thờ Ta.

Các ngươi còn hỏi, ‘Chúng tôi đã làm ô danh Ngài như thế nào?’

Ðó là khi các ngươi nói, ‘Bàn của CHÚA thật là đáng khinh.’

8 Khi các ngươi dâng một con vật đui mù làm của lễ, điều ấy chẳng phải là sai sao? Khi các ngươi dâng những con vật què quặt hoặc bịnh tật làm của lễ, điều ấy chẳng phải là sai sao? Thử đem biếu cho quan tổng trấn của các ngươi xem. Nó sẽ vui lòng với các ngươi chăng? Nó sẽ chấp nhận các ngươi sao?” CHÚA các đạo quân phán.

9 Thế thì, bây giờ hãy van nài với Ðức Chúa Trời, để xin Ngài tỏ lòng khoan dung đối với chúng ta. Tay các người đã làm như thế, liệu Ngài sẽ chấp nhận ai trong vòng các người sao?

CHÚA các đạo quân phán, 10 “Ôi, ước gì có người nào trong vòng các ngươi đóng các cửa Ðền Thờ lại, để các ngươi không thể đốt lửa trên bàn thờ của Ta một cách vô ích. Ta không vui lòng về các ngươi chút nào,” CHÚA các đạo quân phán. “Ta sẽ không nhận một của lễ nào từ tay các ngươi. 11 Thật vậy danh Ta thật lớn lao giữa các dân ngoại, từ phương đông cho đến phương tây. Khắp nơi người ta dâng hương và dâng những của lễ tinh khiết cho danh Ta, vì danh Ta thật lớn lao giữa các dân ngoại,” CHÚA các đạo quân phán, 12 “Thế mà các ngươi đã làm ô danh Ta khi nói, ‘Bàn của CHÚA bẩn thỉu,’ và ‘Bánh trái trên bàn ấy thật đáng khinh.’

13 Các ngươi còn nói, ‘Hãy xem, đó chỉ là một gánh nặng!’ Rồi các ngươi khinh bỉ bàn ấy,” CHÚA các đạo quân phán.

“Khi các ngươi đem các con vật thương tích, què quặt, bịnh tật dâng làm của lễ, Ta há sẽ nhận các của lễ như thế sao?” CHÚA các đạo quân phán.

14 “Ðáng nguyền rủa thay là kẻ xảo trá. Nó có con đực trong bầy và đã hứa dâng con ấy, nhưng đến khi đem dâng, nó lại dâng lên Chúa một con vật tật nguyền làm của lễ. Khá biết rằng Ta là Vua cao cả. Danh Ta được kính sợ giữa các dân,” CHÚA các đạo quân phán.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành