Xa-cha-ri: Chương 11

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB38C011)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Hỡi Li-ban! Hãy mở các cửa cho lửa thiêu hủy những cây bá hương của ngươi! 2. Hỡi cây tùng! Hãy than khóc bởi vì cây bá hương đã ngã rồi – sự tráng lệ đã bị hủy hoại. Hỡi cây sồi của Ba-san! Hãy khóc than bởi vì rừng rậm đã bị triệt hạ. 3. Có tiếng than khóc của những người chăn chiên bởi vì sự huy hoàng của họ chỉ còn là những tàn tích. Có tiếng gầm của những sư tử tơ bởi vì niềm kiêu hãnh của Giô-đanh chỉ còn là sự điêu tàn.

4. Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán: Hãy nuôi bầy chiên để làm thịt. 5. Những người mua chúng để giết chúng không thấy mình có tội; những người bán thì nói rằng: Ca ngợi Đức Giê-hô-va, bởi vì tôi được giàu; còn những người chăn của chúng thì không thương xót chúng.

6. Đức Giê-hô-va phán: Vì Ta chẳng tiếc dân cư của xứ! Thật vậy, Ta sẽ phó mỗi người vào tay của người lân cận mình và vào tay vua của mình. Chúng sẽ đánh phá xứ, và Ta sẽ không giải cứu một ai khỏi tay của chúng.

7. Vì vậy, tôi đã chăn một bầy sắp bị làm thịt – một bầy chiên thật khốn khổ. Tôi dùng hai cây gậy: một cây gọi là Ân Huệ, một cây gọi là Kết Hiệp để chăn bầy. 8. Trong một tháng, tôi loại bỏ ba người chăn, bởi vì linh hồn tôi ghê tởm họ, và linh hồn của họ cũng chán ghét tôi. 9. Rồi tôi nói: Ta sẽ không chăn các ngươi nữa. Con nào chết, cứ chết; con nào mất, cứ mất; những con còn lại cứ ăn thịt lẫn nhau. 10. Rồi tôi cầm cây gậy Ân Huệ, bẻ gãy làm hai, để hủy bỏ giao ước mà tôi đã lập với tất cả các dân tộc; 11. vì vậy giao ước đã bị hủy bỏ ngay hôm đó, và những con vật khốn khổ trong bầy đang theo dõi tôi biết rằng đó là lời của Đức Giê-hô-va.

12. Tôi nói với họ: Nếu các ngươi đồng ý thì hãy trả công cho tôi, nếu không thì thôi. Vì vậy, họ đã cân và trả công cho tôi ba chục miếng bạc

13. Đức Giê-hô-va phán với tôi: Hãy lấy số bạc mà chúng đã đánh giá Ta ném vào bình gốm!

Vì vậy tôi đã lấy ba chục miếng bạc mà ném vào bình gốm trong nhà của Đức Giê-hô-va.

14. Rồi tôi bẻ cây gậy thứ hai, là cây gậy Kết Hiệp, để phá bỏ tình anh em giữa Giu-đa và Y-sơ-ra-ên.

15. Sau đó, Đức Giê-hô-va phán với tôi: Hãy lấy cho chính ngươi dụng cụ của kẻ chăn dại dột. 16. Bởi vì nầy, Ta sẽ dấy lên trong xứ một kẻ chăn chiên chẳng quan tâm đến chiên bị lạc mất, không đi tìm những chiên thơ, không chữa lành cho chiên bị thương tích, không chăm sóc cho chiên vẫn còn đứng được, nhưng ăn thịt chiên mập béo và xé cả móng của nó. 17. Khốn cho kẻ chăn vô dụng, là kẻ đã lìa bỏ bầy! Gươm sẽ đâm vào cánh tay và con mắt phải của nó! Tay của nó sẽ bị khô héo hoàn toàn, và mắt phải của nó sẽ bị mù.


Bản Dịch Đại Chúng

Hỡi Li-ban! Hãy mở các cửa cho lửa thiêu hủy những cây bá hương của ngươi! Hỡi cây tùng! Hãy than khóc bởi vì cây bá hương đã ngã rồi – sự tráng lệ đã bị hủy hoại. Hỡi cây sồi của Ba-san! Hãy khóc than bởi vì rừng rậm đã bị triệt hạ. Có tiếng than khóc của những người chăn chiên bởi vì sự huy hoàng của họ chỉ còn là những tàn tích. Có tiếng gầm của những sư tử tơ bởi vì niềm kiêu hãnh của Giô-đanh chỉ còn là sự điêu tàn.

Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán: Hãy nuôi bầy chiên để làm thịt. Những người mua chúng để giết chúng không thấy mình có tội; những người bán thì nói rằng: Ca ngợi Đức Giê-hô-va, bởi vì tôi được giàu; còn những người chăn của chúng thì không thương xót chúng.

Đức Giê-hô-va phán: Vì Ta chẳng tiếc dân cư của xứ! Thật vậy, Ta sẽ phó mỗi người vào tay của người lân cận mình và vào tay vua của mình. Chúng sẽ đánh phá xứ, và Ta sẽ không giải cứu một ai khỏi tay của chúng.

Vì vậy, tôi đã chăn một bầy sắp bị làm thịt – một bầy chiên thật khốn khổ. Tôi dùng hai cây gậy: một cây gọi là Ân Huệ, một cây gọi là Kết Hiệp để chăn bầy. Trong một tháng, tôi loại bỏ ba người chăn, bởi vì linh hồn tôi ghê tởm họ, và linh hồn của họ cũng chán ghét tôi. Rồi tôi nói: Ta sẽ không chăn các ngươi nữa. Con nào chết, cứ chết; con nào mất, cứ mất; những con còn lại cứ ăn thịt lẫn nhau. Rồi tôi cầm cây gậy Ân Huệ, bẻ gãy làm hai, để hủy bỏ giao ước mà tôi đã lập với tất cả các dân tộc; vì vậy giao ước đã bị hủy bỏ ngay hôm đó, và những con vật khốn khổ trong bầy đang theo dõi tôi biết rằng đó là lời của Đức Giê-hô-va.

Tôi nói với họ: Nếu các ngươi đồng ý thì hãy trả công cho tôi, nếu không thì thôi. Vì vậy, họ đã cân và trả công cho tôi ba chục miếng bạc

Đức Giê-hô-va phán với tôi: Hãy lấy số bạc mà chúng đã đánh giá Ta ném vào bình gốm!

Vì vậy tôi đã lấy ba chục miếng bạc mà ném vào bình gốm trong nhà của Đức Giê-hô-va.

Rồi tôi bẻ cây gậy thứ hai, là cây gậy Kết Hiệp, để phá bỏ tình anh em giữa Giu-đa và Y-sơ-ra-ên.

Sau đó, Đức Giê-hô-va phán với tôi: Hãy lấy cho chính ngươi dụng cụ của kẻ chăn dại dột. Bởi vì nầy, Ta sẽ dấy lên trong xứ một kẻ chăn chiên chẳng quan tâm đến chiên bị lạc mất, không đi tìm những chiên thơ, không chữa lành cho chiên bị thương tích, không chăm sóc cho chiên vẫn còn đứng được, nhưng ăn thịt chiên mập béo và xé cả móng của nó. Khốn cho kẻ chăn vô dụng, là kẻ đã lìa bỏ bầy! Gươm sẽ đâm vào cánh tay và con mắt phải của nó! Tay của nó sẽ bị khô héo hoàn toàn, và mắt phải của nó sẽ bị mù.


Bản Dịch Ngữ Căn

1. Hỡi Li-ban! Hãy mở các cửa, cho lửa thiêu hủy những cây bá hương của ngươi! 2. Hỡi cây tùng! Hãy than khóc, bởi vì cây bá hương đã ngã rồi – sự tráng lệ đã bị hủy hoại. Hỡi cây sồi của Ba-san! Hãy khóc than, bởi vì rừng rậm đã bị triệt hạ. 3. Có tiếng than khóc của những người chăn chiên, bởi vì sự huy hoàng của họ chỉ còn là những tàn tích. Có tiếng gầm của những sư tử tơ, bởi vì niềm kiêu hãnh của Giô-đanh chỉ còn là sự điêu tàn.

4. Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán: Hãy nuôi bầy để làm thịt. 5. Những người chủ giết chúng không thấy mình có tội; những người bán thì nói rằng: Ca ngợi Đức Giê-hô-va, bởi vì tôi được giàu; còn những người chăn của chúng thì không thương xót chúng.

6. Đức Giê-hô-va phán: Vì Ta chẳng tiếc dân cư của xứ. Thật vậy, Ta sẽ phó mỗi người vào tay của người lân cận mình và vào tay vua của mình. Chúng sẽ đánh phá xứ, và Ta sẽ không giải cứu một ai khỏi tay của chúng.

7. Vì vậy, tôi đã chăn một bầy sắp bị làm thịt – một bầy chiên thật khốn khổ. Tôi dùng hai cây gậy: một cây gọi là Ân Huệ, một cây gọi là Kết Hiệp để chăn bầy. 8. Trong một tháng, tôi loại ba người chăn, bởi vì linh hồn tôi ghê tởm họ, và linh hồn của họ cũng chán ghét tôi. 9. Rồi tôi nói: Ta sẽ không chăn các ngươi nữa. Con nào chết, cứ chết; con nào mất, cứ mất; những con còn lại cứ ăn thịt lẫn nhau. 10. Rồi tôi cầm cây gậy Ân Huệ, bẻ gãy làm hai, để hủy bỏ giao ước mà tôi đã lập với tất cả các dân tộc; 11. vì vậy giao ước bị hủy bỏ ngay hôm đó, và những con vật khốn khổ trong bầy đang theo dõi tôi biết rằng đó là lời của Đức Giê-hô-va.

12. Tôi nói với họ: Nếu các ngươi đồng ý thì hãy trả công cho tôi, nếu không thì thôi. Vì vậy, họ đã cân và trả công cho tôi ba chục miếng bạc

13. Đức Giê-hô-va phán với tôi: Hãy lấy số bạc mà chúng đã đánh giá Ta ném vào bình gốm!

Vì vậy tôi đã lấy ba chục miếng bạc mà ném vào bình gốm trong nhà của Đức Giê-hô-va.

14. Rồi tôi bẻ cây gậy thứ hai, là cây gậy Kết Hiệp, để phá bỏ tình anh em giữa Giu-đa và Y-sơ-ra-ên.

15. Sau đó, Đức Giê-hô-va phán với tôi: Hãy lấy cho chính ngươi dụng cụ của kẻ chăn dại dột. 16. Bởi vì nầy, Ta sẽ dấy lên trong xứ một kẻ chăn chiên chẳng quan tâm đến chiên bị lạc mất, không đi tìm những chiên thơ, không chữa lành cho chiên bị thương tích, không chăm sóc cho chiên vẫn còn đứng được, nhưng ăn thịt chiên mập béo và xé cả móng của nó. 17. Khốn cho kẻ chăn vô dụng, là kẻ đã lìa bỏ bầy! Gươm sẽ đâm vào cánh tay và con mắt phải của nó! Tay của nó sẽ bị khô héo hoàn toàn, và mắt phải của nó sẽ bị mù.”

Bản Dịch 1925

1. Hỡi Li-ban, khá mở các cửa ngươi, cho lửa thiêu nuốt những cây bá hương ngươi! 2. Hỡi cây thông, hãy kêu la! vì cây bá hương đã ngã, những cây tốt đẹp đã bị hủy phá. Hỡi cây dẽ ở Ba-san, khá kêu la, vì rừng rậm đã bị chặt. 3. Có tiếng than khóc của những kẻ chăn chiên! vì sự vinh hiển của chúng nó đã bị hủy phá; có tiếng gầm thét của những sư tử con! vì sự kiêu ngạo của Giô-đanh đã bị tồi tàn.

4. Giê-hô-va Đức Chúa Trời ta phán như vầy: Hãy cho những con chiên sắp giết ăn cỏ; 5. những kẻ mua nó giết đi, chẳng lấy làm phạm tội; còn kẻ bán thì nói rằng: Đức Giê-hô-va đáng ngợi khen, vì ta giàu có; và trong những kẻ chăn chẳng một người nào tiếc chúng nó. 6. Đức Giê-hô-va phán: Vì ta chẳng tiếc dân cư đất nầy nữa; nhưng, nầy, ta sẽ phó ai nấy vào trong tay kẻ lân cận mình, và trong tay vua mình; chúng nó sẽ đánh đất, và ta sẽ không giải cứu khỏi tay chúng nó đâu.

7. Vậy ta cho những chiên sắp giết ăn cỏ, là những chiên rất khốn nạn trong bầy. Đoạn, ta lấy hai cây gậy: một cây gọi là Tốt đẹp, một cây gọi là Dây buộc; và ta cho bầy chiên ăn. 8. Chỉ trong một tháng ta diệt mất ba kẻ chăn, vì linh hồn ta đã nhàm chúng nó, và linh hồn chúng nó cũng chán ta. 9. Ta bèn nói rằng: Ta sẽ không chăn bay. Con nào chết, chết đi; con nào mất, mất đi; còn những con nào sót lại thì con nầy ăn thịt con kia. 10. Đoạn, ta lấy gậy ta gọi là Tốt đẹp mà chặt nó ra từng khúc, đặng dứt lời giao ước mà ta đã kết với hết thảy các dân. 11. Nó bị dứt trong ngày đó; vậy thì những con chiên rất khốn nạn trong bầy, là chiên nghe theo ta, biết rằng ấy là lời của Đức Giê-hô-va. 12. Ta nói cùng chúng nó rằng: Nếu các ngươi lấy làm tốt, thì hãy cho tiền công ta; bằng không thì đừng cho. Chúng nó bèn cân tiền công cho ta, là ba chục miếng bạc. 13. Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Hãy lấy giá tốt mà chúng nó định cho ta đó, đem quăng cho thợ gốm! Ta bèn lấy ba chục miếng bạc mà quăng cho thợ gốm tại trong nhà Đức Giê-hô-va. 14. Rồi ta chặt gậy thứ hai của ta, gọi là Dây buộc, đặng dứt tình anh em giữa Giu-đa và Y-sơ-ra-ên.

15. Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Hãy lấy khí vật của kẻ chăn dại dột cho ngươi. 16. Vì nầy, ta sẽ dấy lên một kẻ chăn trong đất nầy, kẻ ấy sẽ chẳng thăm viếng chiên bị mất, chẳng tìm kiếm chiên tản lạc, không chữa con nào bị thương, không nuôi con nào mập mạnh; song nó ăn thịt con rất mập, và xé móng chúng nó. 17. Khốn thay cho kẻ chăn vô ích bỏ bầy mình! Gươm sẽ ở trên cánh tay nó, và trên con mắt hữu nó; cánh tay nó sẽ khô cả, và con mắt hữu nó sẽ mù cả.

Bản Dịch 2011

'

1 Hỡi Li-băng, hãy mở toang các cổng của ngươi,

Ðể lửa có thể thiêu rụi rừng cây bá hương của ngươi.

2 Hãy khóc thét lên, hỡi cây tùng,

Vì cây bá hương đã ngã xuống rồi;

Những cây to lớn đều bị hủy diệt.

Hãy khóc thét lên đi, hỡi những cây sồi ở Ba-san,

Vì rừng rậm đầy những cây cao lớn đã bị đốn trụi.

3 Hãy nghe tiếng khóc não nề của bọn chăn chiên,

Vì đồng cỏ của chúng đã bị hủy phá;

Hãy nghe tiếng rống của các sư tử tơ,

Vì những nơi cung cấp con mồi cho chúng trong Thung Lũng Giô-đanh đã bị tàn phá tan tành.

Hai Gậy Chăn Bầy

4 CHÚA, Ðức Chúa Trời của tôi, phán thế nầy, “Hãy chăn dắt đàn chiên sắp bị đem đi làm thịt. 5 Những kẻ mua chúng để đem giết thịt không cảm thấy có tội lỗi gì khi làm như vậy, trong khi những kẻ bán chúng lại nói, ‘Cảm tạ CHÚA, tôi được giàu rồi!’ Còn những kẻ chăn giữ chúng thì không mảy may thương xót chúng. 6 Thật vậy Ta sẽ không thương xót dân trong xứ nầy nữa,” CHÚA phán, “Ta sẽ trao mỗi người cho kẻ lân cận nó và vua nó. Bọn đó sẽ bóc lột mọi người trong xứ, và Ta sẽ không cứu chúng khỏi tay bọn đó.”

7 Vậy tôi chăn dắt đàn chiên sắp bị đem đi làm thịt và đặc biệt quan tâm đến những con khốn khổ trong bầy. Tôi lấy cho tôi hai cây gậy để chăn bầy. Tôi đặt tên cho một gậy là Tốt Ðẹp và gậy kia là Ràng Buộc, rồi tôi chăn dắt đàn chiên. 8 Trong một tháng, tôi cho ba người chăn nghỉ việc, vì linh hồn tôi ngán ngẩm chúng, và chúng cũng chán ghét tôi. 9 Bấy giờ tôi nói, “Ta sẽ không chăn dắt các ngươi nữa. Con nào sắp chết, ta sẽ để cho chết; con nào mất, ta sẽ để cho mất; và con nào còn lại, ta sẽ để cho con nầy ăn thịt con kia.” 10 Sau đó tôi lấy cây gậy tên Tốt Ðẹp và chặt đứt nó ra, để có thể hủy bỏ giao ước tôi đã lập với mọi người. 11 Thế là ngày hôm đó giao ước ấy bị hủy bỏ. Bấy giờ những con khốn khổ trong bầy, vốn nghe lời tôi hướng dẫn, nhận biết rằng đó là lời của CHÚA. 12 Tôi nói với bọn lái buôn, “Nếu các người cho là phải, xin trả cho tôi tiền công chăn bầy; còn không, cũng không sao.” Vậy chúng cân và trả cho tôi ba mươi miếng bạc.

13 Kế đó CHÚA phán với tôi, “Hãy quăng số bạc đó cho thợ gốm, số bạc đáng kể mà chúng đã đánh giá Ta.” Vậy tôi lấy ba mươi miếng bạc đó và ném chúng vào nhà CHÚA để người ta trao cho thợ gốm. 14 Sau đó tôi chặt đứt cây gậy kia của tôi, cây gậy tên Ràng Buộc, để có thể dứt tình anh em giữa Giu-đa và I-sơ-ra-ên.

15 Bấy giờ CHÚA phán với tôi, “Hãy mang các dụng cụ chăn bầy vào và đóng vai một kẻ chăn vô dụng. 16 Vì này, Ta sẽ dấy lên một kẻ chăn bầy trong xứ. Nó sẽ không quan tâm gì đến những con chiên sắp chết, không chăm sóc những con chiên con, không chữa trị những con bị thương, và không nuôi dưỡng những con khỏe mạnh, nhưng nó sẽ ăn thịt những con mập mạnh trong bầy; ngay cả móng của chúng nó cũng xẻ luôn ra gặm.

17 Khốn thay cho kẻ chăn bầy vô dụng,

Kẻ bỏ mặc đàn chiên sống chết chẳng màng!

Nguyện gươm sẽ chặt đứt gân tay nó và đâm thủng mắt phải nó;

Nguyện cánh tay nó sẽ trở nên khô đét và mắt phải nó sẽ bị mù hoàn toàn.”

Tài Liệu