Xa-cha-ri: Chương 7

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB38C007)
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Xảy ra trong năm thứ tư vua Đa-ri-út, có lời của Đức Giê-hô-va phán cùng Xa-cha-ri nhằm ngày mồng bốn tháng chín, là tháng Kít-lêu. 2. Khi ấy những người ở Bê-tên có sai Sa-rết-se và Rê-ghem-Mê-léc cùng những kẻ theo họ đặng nài xin ơn Đức Giê-hô-va, 3. và nói cùng các thầy tế lễ của nhà Đức Giê-hô-va vạn quân, và cùng các đấng tiên tri mà rằng: Tôi có nên khóc lóc và biệt mình riêng ra trong tháng năm như tôi đã làm trong nhiều năm chăng? 4. Bấy giờ có lời của Đức Giê-hô-va vạn quân phán cùng ta rằng: 5. Hãy nói cùng cả dân sự trong đất và cùng các thầy tế lễ mà rằng: Các ngươi kiêng ăn và khóc lóc trong tháng năm tháng bảy đã bảy mươi năm nay, có phải các ngươi vì ta, thật là vì ta, mà giữ lễ kiêng ăn đó chăng? 6. Khi các ngươi uống và ăn, há chẳng phải vì mình mà ăn, vì mình mà uống hay sao? 7. Ấy há chẳng phải những lời mà Đức Giê-hô-va cậy các đấng tiên tri đời trước rao ra, khi Giê-ru-sa-lem và những thành chung quanh nó có dân cư được thạnh vượng, và khi phương nam và đồng bằng có dân cư hay sao?

8. Đoạn, có lời của Đức Giê-hô-va phán cùng Xa-cha-ri, mà rằng: 9. Đức Giê-hô-va vạn quân phán như vầy: Hãy làm điều gì thật công bình, và ai nấy khá lấy sự nhơn từ, thương xót đối với anh em mình; 10. chớ ức hiếp đờn bà góa, hoặc kẻ mồ côi, hoặc người trú ngụ, hay là kẻ nghèo khó, và ai nấy chớ mưu một sự dữ nào trong lòng nghịch cùng anh em mình. 11. Nhưng chúng nó không chịu nghe, xây vai lại đặng sau, và bịt lỗ tai lại đặng không nghe. 12. Chúng nó làm cho lòng mình cứng như đá kim cương, để không nghe luật pháp và những lời mà Đức Giê-hô-va vạn quân đã bởi Thần Ngài cậy các tiên tri đời xưa sai đến; vậy nên có sự thạnh nộ lớn lắm đến từ Đức Giê-hô-va vạn quân. 13. Xảy ra như khi người kêu, chúng nó không chịu nghe, thì khi chúng nó kêu, ta cũng không nghe, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy. 14. Ta đã làm tan tác chúng nó như bởi một cơn gió lốc trong khắp các nước mà chúng nó chưa từng biết; vậy đất đã trở nên hoang vu sau chúng nó, đến nỗi không ai trải qua hoặc trở về; vì chúng nó đã làm cho đất vui thích thành ra hoang vu.

Bản Dịch 2011

Quở Trách Sự Kiêng Ăn Sai Mục Ðích
1. Năm thứ tư của triều đại Vua Ða-ri-út, lời của CHÚA đến với Xa-cha-ri-a vào ngày mồng bốn, tháng Chín, tức tháng Kích-lê. 2. Lúc ấy dân ở Bê-tên phái Sa-rê-xê, Rê-ghem Mê-léc, và phái đoàn của họ đến tìm cầu ân huệ của CHÚA. 3. Họ hỏi các các vị tư tế của nhà CHÚA các đạo quân và các vị tiên tri rằng, “Tôi có nên tiếp tục than khóc và kiêng cữ vào tháng Năm, như tôi đã làm nhiều năm nay không?”
4. Bấy giờ lời của CHÚA các đạo quân đến với tôi, 5. “Hãy nói với toàn dân trong xứ và với các tư tế rằng: Khi các ngươi kiêng ăn và than khóc vào tháng Năm và tháng Bảy, suốt bảy mươi năm qua, có phải vì Ta, vì chính Ta, mà các ngươi kiêng ăn chăng? 6. Khi các ngươi ăn và uống, chẳng phải các ngươi ăn và uống cho các ngươi sao? 7. Chẳng phải đó là sứ điệp CHÚA đã rao báo qua các tiên tri của Ngài ngày trước, khi Giê-ru-sa-lem và các thành chung quanh còn nhiều dân cư và phồn thịnh, và khi Miền Nam và vùng đồng bằng còn nhiều người ở hay sao?”
Hậu Quả Ðau Ðớn của Sự Bất Tuân
8. Lời của CHÚA đến với Xa-cha-ri-a rằng, 9. “CHÚA các đạo quân phán thế nầy, ‘Hãy xét xử thật công minh. Mỗi người hãy lấy lòng nhân từ và thương xót đối xử với nhau. 10. Chớ áp bức góa phụ, cô nhi, kiều dân, và người nghèo. Chớ ai trong các ngươi trong lòng có ý đồ đen tối hại người khác.’ 11. Nhưng chúng đã không nghe; chúng đã nhún vai bỏ đi; chúng đã bịt tai để khỏi phải nghe thấu. 12. Chúng đã làm cho lòng chúng cứng như đá kim cương, để chúng khỏi nghe luật pháp và các sứ điệp mà CHÚA các đạo quân đã gởi đến bằng Thần của Ngài qua các tiên tri ngày trước. Vì vậy cơn thịnh nộ kinh khiếp từ CHÚA các đạo quân đã đến. 13. Như khi Ta kêu, chúng chẳng thèm nghe, nên khi chúng kêu, Ta sẽ không nghe,” CHÚA các đạo quân phán. 14. “Như cuồng phong cuốn đi, Ta đã tung rải chúng ra khắp các nước chúng chưa hề biết. Do đó đất nước của chúng trở thành hoang vu sau khi chúng bị đem đi, đến nỗi không ai muốn đi ngang qua hay muốn trở về nữa. Như thế, chúng đã biến một đất nước tốt tươi màu mỡ thành một xứ hoang tàn đổ nát.”

Tài Liệu