Đa-ni-ên: Chương 1

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB27C001)
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Vào năm thứ ba của triều Giê-hô-gia-kim - vua Giu-đa, Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đã đến bao vây Giê-ru-sa-lem. 2. Chúa phó Giê-hô-gia-kim, vua Giu-đa, và một số vật dụng trong Ðền Thờ Ðức Chúa Trời vào tay vua; vua đã đem về xứ Si-nê-a, nơi đặt đền thần của mình. Rồi vua mang những vật dụng đó vào trong kho của đền thần của mình.

3. Và rồi, vua truyền cho Át-bê-na, quan chỉ huy các thái giám, hãy mang những người Y-sơ-ra-ên thuộc hoàng tộc và dòng dõi của những quý tộc - 4. là những thanh niên không khuyết tật, khôi ngô, khôn ngoan và khéo léo trong mọi việc, trí tuệ sắc sảo, thông hiểu khoa học, có khả năng phục vụ trong cung vua, để dạy họ văn chương và ngôn ngữ của người Canh-đê. 5. Vua truyền chu cấp cho họ hằng ngày bằng cao lương mỹ vị của vua, và rượu loại vua uống – nuôi như vậy trong ba năm, để cuối cùng họ có thể đứng chầu trước vua. 6. Trong số những thanh niên Giu-đa có Ða-ni-ên, Ha-na-nia, Mi-sa-ên, và A-xa-ria. 7. Quan chỉ huy các thái giám đã đặt tên cho họ. Ông đã đặt tên cho Ða-ni-ên là Bên-tơ-xát-sa, Ha-na-nia là Sa-đơ-rắc, Mi-sa-ên là Mê-sác, và A-xa-ria là A-bết-nê-gô.

8. Tuy nhiên, Ða-ni-ên đã quyết định trong lòng rằng sẽ không để cho mình bị ô uế vì cao lương mỹ vị của vua hay rượu vua uống; vì thế chàng đã xin quan chỉ huy các thái giám được khỏi làm cho chính mình bị ô uế. 9. Lúc này, Ðức Chúa Trời cho Ða-ni-ên được ơn và được thương mến trước quan chỉ huy các thái giám. 10. Quan chỉ huy các thái giám đã nói với Ða-ni-ên: “Ta sợ vua, là chúa của ta, đã chỉ định thức ăn và thức uống cho các ngươi – lẽ nào ngài thấy gương mặt của các ngươi tiều tụy hơn những thanh niên cùng đợt – chẳng phải các ngươi nộp đầu ta cho vua sao?”

11. Sau đó, Ða-ni-ên nói với giám thị, là người mà quan chỉ huy các thái giám đã chỉ định trông coi Ða-ni-ên, Ha-na-nia, Mi-sa-ên, và A-xa-ria: 12. “Tôi xin ông cho thử các tôi tớ của ông mười ngày, bảo họ chỉ cho một ít rau để chúng tôi ăn và nước để uống. 13. Sau đó, xin ông xem sắc diện của chúng tôi và sắc diện của các thanh niên đã ăn cao lương mỹ vị của vua, và giải quyết cho các tôi tớ của ông theo những gì ông thấy.”

14. Người ấy lắng nghe họ trong vấn đề này, và chấp thuận thử họ mười ngày. 15. Cuối mười ngày, sắc diện của họ xinh đẹp hơn và đầy đặn hơn tất cả những thanh niên đã ăn cao lương mỹ vị của vua. 16. Vì vậy, người giám thị tiếp tục cất đi khẩu phần của họ và phần rượu họ phải uống, và cho họ rau.

18. Khi đến thời hạn vua đã định phải trình diện, quan chỉ huy các thái giám đem họ đến trước Nê-bu-cát-nết-sa. 19. Vua nói chuyện với họ, và ông thấy chẳng ai có thể sánh bằng Ða-ni-ên, Ha-na-nia, Mi-sa-ên, và A-xa-ria; vì vậy họ đứng chầu trước mặt vua. 20. Và về sự hiểu biết trong tất cả những vấn đề tri thức, khi vua hỏi họ, ông thấy họ giỏi gấp mười lần so với tất cả các thuật sĩ và chiêm tinh gia trong toàn vương quốc. 21. Và Ða-ni-ên tiếp tục ở đó cho đến năm đầu của triều vua Si-ru.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Vào năm thứ ba của triều Giê-hô-gia-kim làm vua Giu-đa, Nê-bu-cát-nết-sa - vua Ba-by-lôn – đã đến bao vây Giê-ru-sa-lem. 2. Chúa phó Giê-hô-gia-kim, vua Giu-đa, và một số vật dụng trong Ðền Thờ Ðức Chúa Trời vào tay người – để đem về xứ Si-nê-a, tại đền thờ thần của mình - rồi mang những vật dụng đó vào trong kho của đền thần của mình.

3. Và rồi vua truyền cho Át-bê-na, quan chỉ huy các thái giám, hãy mang những con trai của người Y-sơ-ra-ên, sinh ra từ dòng vua, và con cái của những nhà quý tộc - 4. là những thanh niên không khuyết tật, khôi ngô, khôn ngoan và khéo léo trong mọi việc, trí tuệ sắc sảo, thông hiểu khoa học, có khả năng phục vụ trong cung vua, để dạy họ văn chương và ngôn ngữ của người Canh-đê. 5. Vua truyền chu cấp cho họ hằng ngày bằng thịt chọn lọc của vua, và rượu loại vua uống – nuôi như vậy trong ba năm, để cuối cùng có thể đứng chầu trước vua. 6. Trong số những thanh niên Giu-đa có Ða-ni-ên, Ha-na-nia, Mi-sa-ên, và A-xa-ria. 7. Quan chỉ huy các thái giám đã đặt tên cho họ. Ông đã đặt tên cho Ða-ni-ên là Bên-tơ-xát-sa, Ha-na-nia là Sa-đơ-rắc, Mi-sa-ên là Mê-sác, và A-xa-ria là A-bết-nê-gô.

8. Tuy nhiên, Ða-ni-ên đã quyết định trong lòng rằng sẽ không để cho mình bị ô uế vì phần thịt chọn lọc của vua hay rượu vua uống; vì thế chàng đã xin quan chỉ huy các thái giám được khỏi làm cho chính mình bị ô uế. 9. Lúc này, Ðức Chúa Trời cho Ða-ni-ên được ơn và được thương mến trước quan chỉ huy các thái giám. 10. Quan chỉ huy các thái giám đã nói với Ða-ni-ên: “Ta sợ vua, là chúa của ta, đã chỉ định thức ăn và thức uống cho các ngươi – lẽ nào ngài thấy gương mặt của các ngươi tiều tụy hơn những thanh niên cùng đợt – chẳng phải các ngươi nộp đầu ta cho vua sao?”

11. Sau đó, Ða-ni-ên nói với giám thị, là người mà quan chỉ huy các thái giám đã chỉ định trông coi Ða-ni-ên, Ha-na-nia, Mi-sa-ên, và A-xa-ria: 12. “Tôi xin ông cho thử các tôi tớ của ông mười ngày, bảo họ chỉ cho một ít rau để chúng tôi ăn và nước để uống. 13. Sau đó, xin ông xem sắc diện của chúng tôi và sắc diện của các thanh niên đã ăn phần thịt chọn lọc của vua, và giải quyết cho các tôi tớ của ông theo những gì ông thấy.”

14. Người ấy lắng nghe họ trong vấn đề này, và chấp thuận thử họ mười ngày. 15. Cuối mười ngày, sắc diện của họ xinh đẹp hơn và đầy đặn hơn tất cả những thanh niên đã ăn phần thịt chọn lọc của vua. 16. Vì vậy, người giám thị tiếp tục cất đi khẩu phần của họ và phần rượu họ phải uống, và cho họ rau.

17. Ðức Chúa Trời ban cho bốn thanh niên này sự hiểu biết và năng khiếu trong mọi lãnh vực văn chương và tri thức – và Ða-ni-ên thấu hiểu tất cả những khải tượng và chiêm bao.

18. Khi đến thời hạn vua đã định phải trình diện, quan chỉ huy các thái giám đem họ đến trước Nê-bu-cát-nết-sa. 19. Vua nói chuyện với họ, và ông thấy chẳng ai có thể sánh bằng Ða-ni-ên, Ha-na-nia, Mi-sa-ên, và A-xa-ria; vì vậy họ đứng chầu trước mặt vua. 20. Và về sự hiểu biết trong tất cả những vấn đề tri thức, khi vua hỏi họ, ông thấy họ giỏi gấp mười lần so với tất cả các thuật sĩ và chiêm tinh gia trong toàn vương quốc. 21. Và Ða-ni-ên tiếp tục ở đó cho đến năm đầu của triều vua Si-ru.


Bản Dịch 1925

1. Năm thứ ba về đời Giê-hô gia-kim, vua Giu-đa, thì Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đến thành Giê-ru-sa-lem và vây lấy. 2. Chúa phó Giê-hô-gia-kim vua Giu-đa, và một phần khí mạnh của nhà Đức Chúa Trời vào tay người. Nê-bu-cát-nết-sa đem khí mạnh ấy về đất Si-nê-a, vào nhà của thần mình, và để trong kho của thần mình.

3. Vua truyền cho Át-bê-na, là người làm đầu các hoạn quan mình, lấy trong con cái Y-sơ-ra-ên, trong dòng vua, và trong hàng quan sang, mà đem đến 4. mấy kẻ trai trẻ không có tật nguyền, mặt mày xinh tốt, tập mọi sự khôn ngoan, biết cách trí, đủ sự thông hiểu khoa học, có thể đứng chầu trong cung vua, và dạy cho học thức và tiếng của người Canh-đê. 5. Vua định mỗi ngày ban cho họ một phần đồ ngon vua ăn và rượu vua uống, hầu cho khi đã nuôi họ như vậy ba năm rồi, thì họ sẽ đứng chầu trước mặt vua. 6. Trong bọn đó có Đa-ni-ên, Ha-na-nia, Mi-sa-ên và A-xa-ria là thuộc về con cái Giu-đa. 7. Người làm đầu hoạn quan đặt tên cho họ: cho Đa-ni-ên tên Bên-tơ-xát-sa; cho Ha-na-nia tên Sa-đơ-rắc; cho Mi-sa-ên tên Mê-sác; và cho A-xa-ria tên A-bết-Nê-gô.

8. Vả, Đa-ni-ên quyết định trong lòng rằng không chịu ô uế bởi đồ ngon vua ăn và rượu vua uống, nên cầu xin người làm đầu hoạn quan để đừng bắt mình phải tự làm ô uế. 9. Đức Chúa Trời khiến Đa-ni-ên được ơn và thương xót trước mặt người làm đầu hoạn quan. 10. Người làm đầu hoạn quan bảo Đa-ni-ên rằng: Ta sợ vua, là chủ ta, đã chỉ định đồ ăn đồ uống của các ngươi. Lẽ nào vua sẽ thấy mặt mày các ngươi tiều tụy hơn những kẻ trai trẻ khác đồng tuổi với các ngươi, và các ngươi nộp đầu ta cho vua sao? 11. Đa-ni-ên bèn nói với Ham-mên-xa mà người làm đầu hoạn quan đã khiến coi sóc Đa-ni-ên, Ha-na-nia, Mi-sa-ên và A-xa-ria, rằng: 12. Tôi xin ông hãy thử những kẻ tôi tớ ông trong mười ngày, cho chúng tôi chỉ ăn rau uống nước. 13. Sau đó, sẽ nhìn nét mặt chúng tôi với nét mặt những kẻ trai trẻ ăn đồ ăn ngon của vua; rồi ông sẽ làm cho những kẻ tôi tớ ông theo như điều ông đã thấy.

14. Ham-mên-xa nhậm lời họ xin, và thử họ trong mười ngày. 15. Mười ngày ấy qua rồi, thấy mặt họ lại có vẻ xinh tươi đầy đặn hơn mọi kẻ trai trẻ khác đã ăn đồ ngon vua ăn. 16. Vậy, Ham-nên-xa cất phần đồ ăn ngon và rượu của họ, và cho họ ăn rau.

17. Vả, Đức Chúa Trời ban cho bốn người trai trẻ đó được thông biết tỏ sáng trong mọi thứ học thức và sự khôn ngoan. Đa-ni-ên cũng biết được mọi sự hiện thấy và chiêm bao. 18. Đến kỳ vua định để đem họ đến, thì người làm đầu hoạn quan dắt họ đến trước mặt Nê-bu-cát-nết-sa. 19. Vua nói chuyện cùng họ; và trong hết thảy bọn họ, không thấy ai bằng Đa-ni-ên, Ha-na-nia, Mi-sa-ên, và A-sa-ria; vậy họ được đứng chầu trước mặt vua. 20. Vả, khi vua hỏi họ những câu hỏi về mọi sự khôn ngoan sáng suốt, thì thấy họ giỏi hơn gấp mười những đồng bóng và thuật sĩ trong cả nước mình. 21. Vậy, Đa-ni-ên cứ ở đó cho đến năm đầu đời vua Si-ru.

Bản Dịch 2011

Bốn Thanh Niên I-sơ-ra-ên tại Kinh Ðô Ba-by-lôn
1. Năm thứ ba của triều đại Giê-hô-gia-kim vua Giu-đa, Nê-bu-cát-nê-xa vua Ba-by-lôn đến Giê-ru-sa-lem và bao vây thành ấy. 2. Chúa phó Giê-hô-gia-kim vua Giu-đa và một số vật dụng trong Ðền Thờ Ðức Chúa Trời vào tay ông ấy. Ông đem các vật dụng ấy về xứ Sin-a và để các vật dụng ấy trong kho của đền thờ các thần của ông.
3. Bấy giờ vua truyền cho Ách-pê-na quan chỉ huy các thái giám chọn trong hoàng tộc và hàng quý tộc của người I-sơ-ra-ên và đem đến một số thanh niên, 4. những người không tật nguyền, khôi ngô tuấn tú, có năng khiếu học mọi ngành, trí tuệ minh mẫn, thông minh sáng suốt, và có khả năng phục vụ nơi triều đình, để dạy họ ngôn ngữ và văn chương của người Canh-đê.
5. Vua truyền nuôi họ hằng ngày bằng các thức ăn giống như trong thực đơn vua ăn và uống cùng thứ rượu vua uống. Họ phải được huấn luyện trong ba năm. Cuối ba năm đó, họ sẽ được đứng hầu vua trong triều đình.
6. Trong số những thanh niên ở Giu-đa có Ða-ni-ên, Ha-na-ni-a, Mi-sa-ên, và A-xa-ri-a. 7. Quan chỉ huy các thái giám đặt cho họ các tên mới. Ông đặt tên cho Ða-ni-ên là Bên-tê-sác-xa, cho Ha-na-ni-a là Sa-đơ-rắc, cho Mi-sa-ên là Mê-sách, và cho A-xa-ri-a là A-bết-nê-gô. 8. Nhưng Ða-ni-ên quyết định trong lòng rằng chàng sẽ không để cho mình bị ô uế vì các thức ăn vua ban và các loại rượu vua uống; vì thế chàng xin quan chỉ huy các thái giám cho chàng được khỏi làm cho mình bị ô uế qua việc ăn uống các thức đó. 9. Bấy giờ Ðức Chúa Trời cho Ða-ni-ên được ơn và được thương mến trước mặt vị quan chỉ huy các thái giám. 10. Tuy nhiên, vị quan chỉ huy các thái giám nói với Ða-ni-ên, “Ta sợ vua, chúa thượng của ta, đã chỉ định ta chăm sóc việc ăn uống của các ngươi. Lẽ nào vua sẽ thấy mặt mày các ngươi tiều tụy hơn những người trẻ cùng trang lứa với các ngươi sao? Ta không muốn bị mất đầu vì các ngươi.”
11. Vậy Ða-ni-ên nói với người giám thị do quan chỉ huy các thái giám chỉ định để trông coi Ða-ni-ên, Ha-na-ni-a, Mi-sa-ên, và A-xa-ri-a, 12. “Xin ngài cho thử các tôi tớ ngài mười ngày. Xin ngài truyền họ cho phép các tôi tớ ngài chỉ ăn rau và uống nước. 13. Sau đó, xin ngài xem mặt mày chúng tôi và mặt mày các bạn trẻ đã ăn uống thực phẩm của vua ban, rồi xin ngài quyết định theo những gì ngài thấy.”
14. Người ấy đồng ý như thế và cho thử họ trong mười ngày. 15. Cuối mười ngày, mặt mày họ trông hồng hào và đầy đặn hơn tất cả những người trẻ đã ăn uống thực phẩm của vua ban. 16. Vậy người giám thị ấy cất đi phần thức ăn và phần rượu họ sẽ uống và thay thế vào đó bằng rau. 17. Ðức Chúa Trời ban cho bốn thanh niên đó tri thức và thông sáng trong mọi lãnh vực văn chương và khoa học. Ða-ni-ên được ban cho khả năng thấu hiểu mọi khải tượng và giấc mơ.
18. Khi đến thời hạn vua đã định đem các thanh niên ấy ra trình diện, quan chỉ huy các thái giám đem họ ra trình diện Nê-bu-cát-nê-xa. 19. Vua nói chuyện với họ, và ông thấy chẳng ai có thể sánh bằng Ða-ni-ên, Ha-na-ni-a, Mi-sa-ên, và A-xa-ri-a; vì thế họ được phục vụ trước mặt vua. 20. Mỗi khi vua cần hỏi họ về bất cứ điều gì liên quan đến khôn ngoan và thông sáng, ông thấy họ giỏi gấp mười lần so với tất cả các pháp sư và các bốc sư trong toàn đế quốc. 21. Vậy Ða-ni-ên cứ ở đó cho đến năm đầu của triều đại Vua Ða-ri-út.

Tài Liệu