Ca Thương: Chương 2

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB25C002)
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Sao Chúa đã nổi giận, vầy mây che khuất con gái Si-ôn? Ngài đã ném sự đẹp đẽ Y-sơ-ra-ên từ trên trời xuống đất. Trong ngày thạnh nộ, Ngài chẳng nhớ đến bệ chân mình.
2. Chúa đã nuốt đi, chẳng thương xót, hết thảy chỗ ở của Gia-cốp. Ngài nhân giận đã đổ đồn lũy con gái Giu-đa; Ngài đã xô cho đổ xuống đất, làm nhục nước và quan trưởng trong nước.
3. Trong cơn nóng giận, Ngài chặt hết sừng của Y-sơ-ra-ên. Ngài đã rút tay hữu lại từ trước mặt kẻ nghịch thù. Ngài đã đốt cháy Gia-cốp như lửa hừng thiêu nuốt cả tư bề.
4. Ngài giương cung ra như kẻ thù; giơ tay hữu lên, đứng như kẻ nghịch. Ngài đã giết hết, những kẻ làm vui mắt. Trong trại con gái Si-ôn, Ngài đã đổ giận ra như lửa.
5. Chúa đã trở nên như kẻ nghịch đã nuốt Y-sơ-ra-ên; Nuốt cả cung đền, phá tan đồn lũy; Làm cho con gái Giu-đa thêm tang chế thảm thương.
6. Ngài đã cất nhà tạm mình đi cách mạnh bạo như thuộc về vườn; lại đã hủy nơi hội họp Ngài. Tại Si-ôn, Đức Giê-hô-va đã khiến ngày hội trọng thể cùng Sa-bát bị quên đi; Trong cơn nóng giận, Ngài khinh dể vua và thầy tế lễ.
7. Đức Giê-hô-va đã bỏ bàn thờ, lại gớm nơi thánh; Ngài đã phó thành quách cung điện Si-ôn vào trong tay quân nghịch. Chúng nó làm om sòm trong nhà Đức Giê-hô-va như trong ngày hội trọng thể.
8. Đức Giê-hô-va đã định phá hủy tường thành của con gái Si-ôn; Ngài đã giăng dây mực, chẳng ngừng tay về sự phá diệt; Ngài làm cho lũy và tường thảm sầu hao mòn cùng nhau.
9. Các cửa nó sụp trong đất; Ngài đã phá và bẻ các then chốt. Vua và quan trưởng nó ở giữa các nước là nơi chẳng có pháp luật! Chính mình các tiên tri chẳng tìm được từ Đức Giê-hô-va sự hiện thấy chi.
10. Các kẻ già cả gái Si-ôn nín lặng ngồi dưới đất; Đầu đổ tro bụi, mình mặc bao gai. Các gái đồng trinh Giê-ru-sa-lem gục đầu đến đất.
11. Mắt ta hao mòn vì chảy nước mắt, lòng ta bối rối; Gan ta đổ trên đất, vì sự hủy diệt con gái dân ta. Vì con trẻ và các con đang bú, ngất đi nơi các đường phố trong thành.
12. Chúng nó nói cùng mẹ mình rằng: tìm thóc và rượu ở đâu? Khi ngất đi như kẻ bị thương, nơi các đường phố trong thành; Và khi chúng nó tắt hơi trên lòng mẹ mình.
13. Ta làm chứng gì cho ngươi? Hỡi gái Giê-ru-sa-lem, ta kể thí dụ chi? Ta lấy gì sánh cùng ngươi đặng yên ủi ngươi, hỡi con gái đồng trinh Si-ôn? Sự phá hại ngươi to như biển: ai sửa sang lại được?
14. Các tiên tri ngươi xem cho ngươi những sự hiện thấy giả dối và ngu dại. Chẳng tỏ ra tội lỗi ngươi, đặng đem phu tù ngươi trở về. Chỉ thấy cho ngươi những lời tiên tri dối và sự làm cớ cho ngươi bị đuổi.
15. Những người qua đường thấy ngươi thì vỗ tay; Xỉ báng lắc đầu vì thấy gái Giê-ru-sa-lem, Nói rằng: Có phải nầy là thành mà người ta gọi là sự đẹp đẽ trọn vẹn, sự vui mừng của cả đất chăng?
16. Mọi kẻ thù nghịch ngươi hả miệng rộng nghịch cùng ngươi, Xỉ báng, nghiến răng, rằng: Chúng ta đã nuốt nó! Nầy chắc là ngày chúng ta trông đợi, chúng ta đã tìm được, đã thấy rồi!
17. Đức Giê-hô-va đã làm sự mình định; đã làm trọn lời mà xưa kia mình đã truyền; Ngài đã lật đổ chẳng thương xót, Đã làm cho kẻ thù ngươi vui vì cớ ngươi, khiến sừng kẻ địch ngươi cất lên.
18. Lòng dân ngươi kêu van đến Chúa. Hỡi tường thành con gái Si-ôn, hãy cho nước mắt ngươi ngày đêm chảy như sông! Đừng cho nghỉ ngơi; con ngươi mắt ngươi chẳng thôi.
19. Hãy chổi dậy kêu van lúc ban đêm, vừa đầu các phiên canh; Đổ lòng ra như nước ở trước mặt Chúa. Hãy giơ tay hướng về Chúa vì sự sống con nhỏ ngươi, chúng nó ngất đi vì đói nơi góc phố.
20. Hỡi Đức Giê-hô-va, xin đoái xem! Ngài đã hề đãi ai như thế? Đàn bà há ăn trái ruột mình, tức con cái ẵm trong tay ư? Thầy tế lễ cùng tiên tri, há nên giết trong nơi thánh Chúa ư?
21. Những người trẻ và già nằm sải trên đất trong đường phố. Những gái trẻ và trai trẻ ta đều ngã dưới mũi gươm. Ngài giết đi nơi ngày thạnh nộ, tru diệt chẳng xót thương.
22. Ngài đã nhóm như ngày hội trọng thể những sự kinh hãi của tôi mọi bề. Nơi ngày thạnh nộ của Đức Giê-hô-va, chẳng ai thoát khỏi và sót lại. Những kẻ tôi đã bồng ẵm và thấy lớn lên, hết thảy đã bị quân nghịch hủy hại.

Bản Dịch 2011

Những Gì CHÚA Cảnh Cáo Ðều Ðược Ứng Nghiệm
(Theo mẫu tự Hê-bơ-rơ)
1. Sao CHÚA nỡ bao phủ Ái Nữ của Si-ôn bằng cơn giận?
Từ trời cao Ngài đã ném xuống đất vẻ đẹp của I-sơ-ra-ên và không nhớ đến bệ chân của
Ngài trong ngày Ngài nổi giận.
2. CHÚA đã tiêu diệt không chút xót thương mọi nơi cư trú của Gia-cốp;
Ngài đã phá tan các thành lũy của Ái Nữ của Giu-đa trong cơn giận của Ngài;
Ngài đã khiến chúng đổ nhào xuống đất;
Ngài đã làm cho vương quốc và những người lãnh đạo của nàng phải tủi nhục.
3. Trong cơn cực kỳ tức giận, Ngài đã chặt đứt tất cả các sừng của I-sơ-ra-ên;
Ngài đã rút cánh tay phải của Ngài trước mặt quân thù của họ;
Ngài đã đốt cháy Gia-cốp như một ngọn lửa thiêu rụi mọi thứ xung quanh.
4. Ngài đã giương cung nhắm bắn như một xạ thủ của quân thù,
Ngài đưa tay phải ra đánh như một kẻ nghịch;
Ngài giết sạch mọi thanh niên tuấn tú trong lều Ái Nữ của Si-ôn;
Ngài tuôn đổ cơn giận của Ngài ra như lửa hừng cuồng cháy.
5. CHÚA đã trở thành như một kẻ thù;
Ngài đã tiêu diệt I-sơ-ra-ên;
Ngài đã tiêu diệt tất cả các cung điện của nó,
Khiến các thành lũy của nó ra nơi hoang phế,
Làm Ái Nữ của Giu-đa gia tăng nỗi sầu thảm và bi ai.
6. Ngài đã phá tan Ðền Tạm của Ngài như người ta phá bỏ một mảnh vườn;
Ngài đã phá hủy nơi nhóm lại thờ phượng của con dân Ngài.
CHÚA đã làm cho những ngày đại lễ và những ngày Sa-bát ở Si-ôn không được nhớ đến nữa;
Trong cơn cực kỳ tức giận, Ngài gớm ghiếc cả vua lẫn tư tế ở đó.
7. CHÚA đã loại bỏ bàn thờ của Ngài;
Ngài đã ghê tởm nơi thánh của Ngài;
Ngài đã trao vào tay quân thù những bức tường các cung điện của nàng;
Chúng reo hò trong nhà CHÚA như người ta reo mừng trong ngày đại lễ.
8. CHÚA đã quyết định phá tan tường thành Ái Nữ của Si-ôn;
Ngài đã giăng dây ra đo để tiêu diệt;
Ngài không rút tay Ngài lại khi hủy diệt;
Các chiến lũy và tường thành đều buồn thảm;
Chúng cùng nhau suy tàn.
9. Các cổng thành của nàng đã lún sâu vào lòng đất;
Ngài phá tan và bẻ gãy các then ngang cài cổng;
Vua và các quan của nàng phải sống lưu đày nơi các xứ lạ,
Luật Pháp đâu còn nữa, và các tiên tri của nàng chẳng thấy khải tượng nào từ CHÚA ban cho.
10. Các trưởng lão của Ái Nữ của Si-ôn ngồi dưới đất lặng thinh buồn da diết,
Mặc vải thô và rải bụi trên đầu;
Các trinh nữ của Giê-ru-sa-lem cúi mọp đầu xuống đất.
11. Mắt tôi hốc hác, vì khóc đến cạn khô nước mắt;
Lòng dạ tôi tan nát từng cơn,
Mật của tôi đổ ra trên đất vì sự hủy diệt Ái Nữ của dân tôi,
Vì các trẻ thơ và các ấu nhi ngất xỉu trên các đường phố.
12. Chúng khóc lóc kêu xin với mẹ chúng,
“Cho con bánh ăn và nước uống, mẹ ơi!”
Rồi chúng ngất xỉu như kẻ bị tử thương trên các đường phố,
Và chúng từ từ tắt thở trong vòng tay bên lòng mẹ.
13. Hỡi Ái Nữ của Giê-ru-sa-lem, ta có thể nói gì được nữa?
Ta có thể so sánh ngươi với ai đây?
Hỡi người trinh nữ, Ái Nữ của Si-ôn, ta có thể so sánh ngươi với ai để ta có thể an ủi ngươi?
Vì sự hủy diệt giáng trên ngươi quá lớn;
Vết thương của ngươi lớn như đại dương bát ngát,
Ai có thể chữa lành ngươi?
14. Các tiên tri của ngươi đã thấy toàn những chuyện giả dối và tầm phào;
Chúng đã không vạch rõ các tội của ngươi, hầu mong đảo ngược vận mạng của ngươi,
Nhưng chúng chỉ thấy cho ngươi toàn những điều giả dối và ảo tưởng hư không.
15. Tất cả những kẻ đi ngang qua thấy ngươi đều đập tay tiếc rẻ,
Chúng xầm xì chế nhạo và lắc đầu khinh bỉ Ái Nữ của Giê-ru-sa-lem;
“Phải chăng đây vốn là thành mang danh tuyệt mỹ, và niềm vui của cả thế gian?”
16. Tất cả kẻ thù của ngươi đều mở miệng bôi bác ngươi;
Chúng xầm xì chế nhạo, nghiến răng, và đắc ý nói vang,
“Phen này chúng ta đã nuốt sống được nó rồi!
Chúng ta đã đợi ngày nầy lâu lắm rồi;
Cuối cùng chúng ta đã thấy được tận mắt!”
17. CHÚA thực hiện những gì Ngài đã quyết định;
Ngài làm ứng nghiệm lời Ngài đã cảnh cáo từ lâu.
Ngài lật đổ chẳng mảy may thương xót;
Ngài làm cho kẻ thù của ngươi vui mừng vì ngươi,
Và làm cho sừng của kẻ thù ngươi thêm mạnh.
18. Hỡi tường thành Ái Nữ của Si-ôn, hãy dốc đổ lòng ngươi ra kêu van với CHÚA.
Hãy tuôn suối lệ của ngươi không dứt ngày đêm.
Chớ để cho ngươi được nghỉ ngơi chút nào.
Ðừng để cho mắt ngươi ngưng đổ lệ.
19. Hãy thức dậy giữa đêm khuya và kêu cầu thống thiết,
Mỗi đầu các canh đêm, hãy cất tiếng van nài;
Hãy dốc đổ lòng ngươi ra trước mặt CHÚA như nước tuôn lai láng,
Hãy đưa hai tay ngươi lên hướng về Ngài và kêu cầu cho mạng sống của đàn con dại của ngươi,
Vì chúng đã ngất xỉu vì đói khát ở các đầu đường góc phố.
20. Kính lạy CHÚA, xin Ngài đoái xem và chứng kiến!
Ðể phạt ai mà Ngài làm những điều nầy?
Chẳng lẽ những người mẹ phải ăn thịt con mình để sống,
Những đứa con mà họ đã mang nặng đẻ đau?
Chẳng lẽ tư tế và tiên tri phải bị giết trong nơi thánh của CHÚA hay sao?
21. Người trẻ và người già nằm la liệt trên mặt đất khắp các đường phố;
Các thiếu nữ và các thanh niên bị ngã chết vì gươm;
Trong ngày Ngài nổi giận, Ngài tiêu diệt không chút xót thương.
22. Ngài đã mời quân thù của con từ khắp nơi kéo đến,
Như thể chúng được mời đến dự một ngày đại lễ ăn mừng;
Trong ngày CHÚA nổi thịnh nộ, không người nào thoát khỏi hay sống sót.
Những đứa con mà con đã ẵm bồng và nuôi dưỡng bây giờ quân thù đã giết sạch cả rồi.

Tài Liệu