Ca Thương: Chương 1

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB25C001)
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Thành nầy xưa vốn đông dân lắm, kìa nay ngồi một mình! Xưa vốn làm lớn giữa các dân, nay như đàn bà góa! Xưa vốn làm nữ chủ các quận, nay phải nộp thuế khóa!
2. Nó khóc nức nở ban đêm, nước mắt tràn đôi má. Mọi kẻ yêu mến nó, chẳng ai yên ủi nó. Bạn bè nó phản nó, đều trở nên nghịch thù.
3. Giu-đa đi làm phu tù, vì chịu nạn cùng chịu sai dịch nặng nề. Ở đậu giữa các dân, chẳng được chút nghỉ ngơi. Những kẻ bắt bớ đuổi theo nó, theo kịp nó nơi eo hẹp.
4. Các đường lối Si-ôn đang thảm sầu, vì chẳng ai đến dự kỳ lễ trọng thể nữa. Mọi cửa thành hoang vu; các thầy tế lễ thở than; Các gái đồng trinh nó bị khốn nạn, chính nó phải chịu cay đắng.
5. Kẻ đối địch nó trở nên đầu, kẻ thù nghịch nó được thạnh vượng; Vì Đức Giê-hô-va làm khốn khổ nó, bởi cớ tội lỗi nó nhiều lắm. Con nhỏ nó bị kẻ nghịch bắt điệu đi làm phu tù.
6. Con gái Si-ôn đã mất hết mọi sự làm cho mình vinh hoa. Các quan trưởng nó như nai chẳng tìm được đồng cỏ, Chạy trốn kiệt cả sức trước mặt kẻ đuổi theo.
7. Giê-ru-sa-lem, đang ngày khốn khổ lưu ly, nhớ xưa trải mọi mùi vui thích; Khi dân nó sa vào tay kẻ nghịch, chẳng ai đến cứu cùng. Quân thù xem thấy nó, chê cười nó hoang vu!
8. Giê-ru-sa-lem phạm tội trọng, bởi đó trở nên sự ô uế. Mọi kẻ tôn kính đều khinh dể, vì thấy nó trần truồng. Nó tự mình thở than, trở lui.
9. Váy nó dơ bẩn; nó chẳng nghĩ sự cuối cùng mình! Sự sa sút nó khác thường, chẳng ai yên ủi nó! Hỡi Đức Giê-hô-va, xin xem sự khốn nạn tôi, vì kẻ thù đã tự tôn mình làm lớn.
10. Kẻ thù đã giơ tay trên mọi vật tốt nó; Vì nó đã thấy các dân ngoại xông vào nơi thánh nó. Về dân ngoại ấy Ngài có truyền: chẳng được vào hội Ngài.
11. Cả dân nó vừa đi xin bánh, vừa thở than; Đổi hết sự vui lấy thức ăn, để tươi tỉnh linh hồn mình. Hỡi Đức Giê-hô-va, xin đoái xem, vì tôi đã nên khinh hèn!
12. Hỡi mọi người đi qua, há chẳng lấy làm quan hệ sao? Xét xem có sự buồn bực nào đọ được sự buồn bực đã làm cho ta, Mà Đức Giê-hô-va đã làm khốn cho ta nơi ngày Ngài nổi giận phừng phừng.
13. Ngài đã giáng lửa từ trên cao, vào xương cốt ta và thắng được. Ngài đã giăng lưới dưới chân ta, làm cho ta thối lui. Ngài đã làm cho ta nên đơn chiếc, hằng ngày bị hao mòn.
14. Ách của tội lỗi ta Ngài buộc tay vào, Cả bó chất nặng cổ ta, Ngài đã bẻ gãy sức mạnh ta. Chúa đã phó ta trong tay chúng nó, mà ta không chống cự được!
15. Chúa đã làm nên hư không lính chiến ở giữa ta. Ngài đã nhóm hội lớn nghịch cùng ta, đặng nghiền kẻ trai trẻ ta. Chúa đã giày đạp như trong bàn ép con gái đồng trinh của Giu-đa.
16. Vậy nên ta khóc lóc; mắt ta tuôn nước mắt; Vì kẻ yên ủi làm tỉnh hồn ta thì đã xa ta. Con cái ta bị đơn chiếc, vì kẻ thù đã thắng trận.
17. Si-ôn giơ tay, chẳng ai yên ủi nó; Đức Giê-hô-va đã truyền về Gia-cốp: những kẻ chung quanh nó nghịch cùng nó. Giê-ru-sa-lem ở giữa chúng nó như một sự ô uế.
18. Đức Giê-hô-va là công bình, vì ta đã bạn nghịch cùng mạng Ngài. Hỡi các dân, xin hãy nghe hết thảy, hãy xem sự buồn bực ta! Gái đồng trinh và trai trẻ ta đã đi làm phu tù.
19. Ta đã kêu gọi những kẻ yêu mến ta, nhưng họ lừa dối ta. Các thầy tế lễ và trưởng lão đã tắt hơi trong thành, Khi họ tim đồ ăn để tươi tỉnh linh hồn mình.
20. Hỡi Đức Giê-hô-va, xin đoái xem, vì tôi gặp hoạn nạn; lòng tôi bối rối; Trái tim tôi chuyển động, vì tôi bạn nghịch lắm lắm! Ở ngoài có gươm dao làm cho mất, trong nhà có sự tử vong.
21. Người ta nghe tiếng tôi than thở, chẳng ai hề yên ủi. Mọi kẻ thù nghe tin tôi bị nạn, biết Ngài đã làm thì mừng rỡ. Ngày Ngài đã rao, Ngài sẽ khiến đến! chúng nó sẽ giống như tôi!
22. Nguyền cho mọi tội chúng nó bày ra trước mặt Ngài! Xin đãi chúng nó như đãi tôi bởi cớ mọi tội lỗi tôi; Vì tôi than thở nhiều, và lòng tôi mòn mỏi.

Bản Dịch 2011

Thành Hoang Phế
(Theo mẫu tự Hê-bơ-rơ)
1. Kìa thành phố một thời đông người nhộn nhịp,
Nay thưa người đơn chiếc đìu hiu!
Kìa nàng vốn là đại đô của các nước,
Giờ trở thành góa phụ cô đơn!
Kìa nàng vốn là nữ hoàng giữa các tiểu quốc,
Nay biến thành nữ nô lệ phục tùng!
2. Giữa đêm khuya nàng khóc than cay đắng,
Lệ tuôn tràn trên đôi má gầy gò;
Trong số tất cả tình nhân của nàng, không một người an ủi nàng;
Tất cả các bạn nàng đã phụ rẫy nàng,
Thậm chí chúng còn trở thành những kẻ thù của nàng.
3. Giu-đa đã bị lưu đày,
Nàng phải chịu biết bao đau đớn và phải làm lao động khổ sai;
Bây giờ nàng phải sống rải rác giữa các nước và chẳng tìm được một nơi an nghỉ;
Tất cả kẻ truy đuổi nàng đều bắt kịp nàng trong lúc nàng cùng đường tuyệt vọng.
4. Những con đường dẫn đến Si-ôn âu sầu ảm đạm,
Vì không ai đến dự các đại lễ như trước kia;
Tất cả các cổng thành đều đìu hiu quạnh quẽ,
Các tư tế đều rầu rĩ thở than,
Các thiếu nữ của nàng buồn da diết,
Số phận của nàng thật đau khổ đắng cay.
5. Những kẻ thù ghét nàng đã trở thành các chủ nhân của nàng,
Những kẻ thù của nàng đã thành công;
Vì vô số tội lỗi của nàng,
CHÚA đã bắt nàng phải chịu nhiều đau khổ;
Các con cái nàng phải sống ở phương xa, vì chúng đã bị quân thù bắt đem lưu đày biệt xứ.
6. Ái Nữ của Si-ôn đã hết thời,
Vẻ cao sang quyền quý của nàng không còn nữa;
Những kẻ cầm quyền của nàng giống những nai đói không tìm ra đồng cỏ;
Họ bạc nhược bỏ chạy cứu mạng trước sự truy kích của quân thù.
7. Giữa những ngày nàng đau khổ và lang thang,
Giê-ru-sa-lem nhớ lại mọi phước hạnh nàng đã từng được hưởng ngày xưa.
Khi dân của nàng sa vào tay quân thù, chẳng có ai đến tiếp cứu nàng;
Thấy tình cảnh nàng cô đơn như thế, quân thù của nàng đã cười hể hả trước sự sụp đổ của nàng.
8. Giê-ru-sa-lem đã phạm quá nhiều tội lỗi,
Nên nàng đã thành một cớ cười chê;
Tất cả những ai đã từng kính nể nàng giờ đều khinh bỉ nàng,
Vì chúng đã thấy nàng bị lõa lồ trần trụi.
Phải, chính nàng cũng rên rỉ thở than,
Và quay mặt đi để khỏi bị ai nhìn thấy.
9. Vết ô uế vẫn còn dính đầy trên váy nàng,
Khi phạm tội nàng không nghĩ đến hậu quả về sau;
Vì thế nàng đã bị sụp đổ thật khiếp đảm;
Không ai an ủi nàng nửa lời.
“Lạy CHÚA, xin đoái xem nỗi đau khổ của con,
Vì quân thù của con đã thắng hơn con.”
10. Quân thù đã đưa tay hốt sạch tất cả của cải có giá trị của nàng;
Chính mắt nàng đã nhìn thấy cảnh các dân ngoại nghênh ngang đi vào đền thánh,
Ðó là những kẻ mà Ngài đã cấm không được phép vào nơi hội họp của dân Ngài.
11. Toàn dân của nàng than thở khi tìm kiếm thực phẩm để đỡ lòng;
Họ đánh đổi của báu để lấy thức ăn đạm bạc, hầu mong được phục hồi sức lực.
“Ôi lạy CHÚA, xin đoái xem,
Con đã bị khinh bỉ biết bao!”
12. Hỡi tất cả những ai qua lại, sự kiện nầy không có ý nghĩa gì với quý vị sao?
Hãy nhìn xem,
Có nỗi khổ nào sánh được với nỗi khổ của tôi,
Tức điều đã xảy ra cho tôi,
Mà CHÚA đã giáng trên tôi,
Trong ngày Ngài bừng bừng nổi giận với tôi chăng?
13. Từ trời cao Ngài phóng lửa hừng vụt xuống, khiến lửa đốt thấu vào xương cốt tôi;
Ngài giăng lưới để chân tôi vướng mắc, và bắt tôi phải quay trở lại;
Ngài để tôi sống quạnh hiu với đớn đau bịnh tật suốt ngày.
14. Ngài buộc những vi phạm của tôi vào một cái ách,
Ngài dùng tay Ngài cột chặt chúng lại với nhau, và đặt chúng đè nặng trên cổ tôi,
Khiến sức lực tôi tiêu hao cạn kiệt;
Chúa đã trao tôi vào tay những kẻ tôi không thể nào ngóc đầu lên chống cự nổi.
15. CHÚA đã loại bỏ tất cả các dũng sĩ ở giữa tôi;
Ngài đã triệu tập một đội quân đông đảo để chống lại tôi, để tiêu diệt những chiến sĩ trẻ của tôi;
CHÚA đã giày đạp tôi như người ta đạp nho trong bồn ép nho làm rượu;
Ngài đã giày đạp người trinh nữ, là Ái Nữ của Giu-đa.
16. Vì những điều ấy nên tôi khóc,
Mắt tôi cứ đổ lệ dầm dề;
Vì Ðấng an ủi tôi, Ðấng làm cho nhuệ khí của tôi phục hồi, đã lìa xa tôi;
Các con cái của tôi đói khổ cơ cực, vì quân thù đã thắng hơn tôi.
17. Si-ôn đưa tay ra van xin cứu giúp, nhưng không ai làm gì để an ủi nàng;
CHÚA đã ra lịnh cho các láng giềng của Gia-cốp rằng chúng phải trở thành các kẻ thù của ông;
Giê-ru-sa-lem đã trở nên một vật ô nhơ giữa các láng giềng của nàng.
18. CHÚA thật là công chính, vì tôi đã nổi loạn chống lại mạng lịnh Ngài;
Này hỡi muôn dân, xin hãy lắng nghe, và hãy nhìn xem những đau khổ tôi đang gánh chịu;
Các thiếu nữ và các thanh niên của tôi đã bị bắt đem lưu đày cả rồi.
19. Tôi kêu gọi những người yêu của tôi đến giúp đỡ, nhưng chúng đã gạt tôi;
Các tư tế và các trưởng lão của tôi đã chết thảm trong thành, khi họ cố tìm chút gì để ăn đỡ đói, hầu giữ lại mạng sống của họ.
20. Lạy CHÚA, xin Ngài xem, con tuyệt vọng biết bao!
Bụng con phập phồng lo sợ, tim con hồi hộp âu lo,
Vì con đã quyết tâm chống lại Ngài,
Nên ngoài đường gươm đao thi nhau lấy mạng, còn trong nhà thần chết tiếp tục hoành hành.
21. Người ta đã nghe tiếng con rên rỉ, nhưng chẳng ai đến an ủi con.
Khi tất cả kẻ thù của con nghe tin con bị khổ đau hoạn nạn, chúng nhảy nhót vui mừng vì
Ngài đã làm việc ấy cho con.
Xin Ngài sớm thực hiện ngày Ngài đã tuyên án phạt, để chúng sớm biết mùi đau khổ như con.
22. Nguyện các việc ác của chúng bị phơi bày trước thánh nhan Ngài;
Nguyện Ngài đối xử với chúng như đã đối xử với con,
Vì mọi tội phản bội của con, con đã phải thở than rên rỉ quá nhiều,
Và lòng con giờ đã nao sờn mệt mỏi.

Tài Liệu