Giê-rê-mi: Chương 6

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB24C006)
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Hỡi con cái Bên-gia-min, hãy trốn khỏi thành Giê-ru-sa-lem để được yên ổn. Hãy thổi kèn tại Thê-cô-a, lên vọi trên Bết-Kê-rem; vì từ phương bắc xảy đến một tai nạn, và sự tàn hại rất lớn.

2. Ta sẽ hủy diệt gái đẹp đẽ yểu điệu của Si-ôn! 3. Những kẻ chăn cùng bầy chiên mình sẽ đến nghịch cùng nó. Chúng nó đóng trại chung quanh nó, mỗi kẻ choán phần đất mình cho bầy ăn. 4. Hãy sửa soạn chiến trận nghịch cùng nó! Hãy đứng lên! hãm đánh vào lúc đứng trưa! Khốn thay! ngày đã xế, bóng chiều đã dài! 5. Hãy dậy, sấn lên trong lúc ban đêm, hủy diệt cung điện nó!

6. Vì Đức Giê-hô-va vạn quân phán như vầy: Hãy đốn cây và đắp lũy lên nghịch cùng Giê-ru-sa-lem! Kìa là thành phải bị thăm phạt; giữa nó đầy những sự ức hiếp. 7. Như suối văng nước ra thể nào, thì nó cũng văng những điều gian ác ra thể ấy. Sự dữ tợn và hủy phá nghe ra trong nó; bịnh hoạn và thương tích thường ở trước mặt ta. 8. Hỡi Giê-ru-sa-lem, hãy chịu dạy dỗ, e rằng lòng ta chán bỏ ngươi, mà làm cho đất ngươi hoang vu, không người ở chăng. 9. Đức Giê-hô-va vạn quân phán như vầy: Người ta sẽ lượm hết dân sót của Y-sơ-ra-ên như hái nho. Hãy trở tay mà hái, như người hái nho làm trên nhánh nho vậy.

10. Ta sẽ nói và làm chứng cho ai, đặng họ nghe ta! Nầy, tai họ chưa cắt bì, họ không nghe được. Nầy, lời của Đức Giê-hô-va đã trở nên sự quở trách cho họ, họ chẳng lấy làm đẹp lòng chút nào. 11. Cho nên ta được đầy cơn giận của Đức Giê-hô-va, mệt vì nín lặng. Hãy đổ nó ra trên con nít ngoài đường phố và trên hội kẻ trai trẻ. Vì chồng với vợ, ông già cùng kẻ lớn tuổi đều sẽ bị bắt. 12. Nhà, ruộng, và vợ của họ sẽ sang qua kẻ khác; vì tay ta sẽ giang ra trên dân cư đất nầy, Đức Giê-hô-va phán vậy.

13. Vì trong vòng họ, từ kẻ rất nhỏ cho đến người rất lớn, đều tham lam; từ kẻ tiên tri cho đến thầy tế lễ, đều làm sự giả dối. 14. Họ rịt vết thương cho dân ta cách sơ sài mà rằng: Bình an! bình an! mà không bình an chi hết. 15. Họ phạm tội gớm ghiếc, há lấy làm xấu hổ ư? Họ chẳng xấu hổ chút nào, cũng chẳng thẹn đỏ mặt nữa. Cho nên họ sẽ vấp ngã với những kẻ vấp ngã. Khi ta thăm phạt, chúng nó sẽ bị lật đổ, Đức Giê-hô-va phán vậy. 16. Đức Giê-hô-va phán như vầy: Hãy đứng trên các đường cái và nhìn xem; tra xét những đường lối cũ, xem thử đường tốt ở đâu: hãy đi đường ấy, thì các ngươi sẽ được sự an nghỉ cho linh hồn mình. Nhưng chúng nó đáp rằng: Chúng tôi không khứng đi đường ấy. 17. Ta đã lập vọng canh kề các ngươi; hãy chăm chỉ nghe tiếng kèn. Nhưng chúng nó đáp rằng: Chúng tôi không khứng nghe.

18. Vì vậy, hỡi các nước, hãy nghe; hỡi hội chúng, hãy biết điều xảy đến giữa chúng nó! 19. Hỡi đất, hãy nghe: Nầy, ta sẽ khiến tai vạ đến trên dân nầy, tức là quả báo của ý tưởng nó, vì nó chẳng chăm nghe lời ta, và đã bỏ luật pháp ta. 20. Nào ta có cần gì nhũ hương đến từ Sê-ba, xương bồ đến từ xứ xa mà dâng cho ta? Của lễ thiêu của các ngươi chẳng đẹp lòng ta, ta chẳng lấy tế lễ của các ngươi làm vừa ý. 21. Vậy nên, Đức Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ đặt sự ngăn trở trước mặt dân nầy; cha và con sẽ cùng nhau vấp ngã; xóm riềng bạn hữu đều chết mất.

22. Đức Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, một dân đến từ xứ phương bắc; một nước lớn dấy lên từ nơi đầu cùng đất. 23. Chúng nó thảy đều cầm cung và giáo, thật là dữ tợn, chẳng có lòng thương xót. Tiếng chúng nó rống lên như biển, họ đều cỡi ngựa; ai nấy sắp hàng như người lính chiến mà nghịch cùng ngươi, hỡi con gái Si-ôn! 24. Chúng ta đã nghe tin ấy, tay đều yếu đuối; buồn rầu thảm thiết, cơn quặn thắt như đàn bà đẻ con đã xông vào chúng ta. 25. Chớ ra nơi đồng ruộng, chớ đi trên đường, vì gươm của giặc ở đó, khắp mọi nơi đều có sự kinh hãi. 26. Hỡi con gái của dân ta, hãy thắt lưng bằng bao gai, và lăng trong tro bụi. Hãy phát tang như mất con trai một, làm cho nghe tiếng than khóc đắng cay; vì kẻ tàn phá sẽ xông tới trên chúng ta thình lình.

27. Ta đã lập ngươi làm kẻ thử và đồn lũy giữa dân ta, đặng ngươi nhận biết và dò xem đường lối nó. 28. Chúng nó thảy đều bạn nghịch quá lắm, đi dạo nói xấu, cứng như đồng như sắt, làm những sự bại hoại. 29. Ống bễ thổi mạnh, chì đã tiêu bởi lửa; chúng nó luyện đi luyện lại cũng là luống công: vì kẻ gian ác vẫn chưa trừ khỏi. 30. Nó sẽ bị gọi là bạc bỏ, vì Đức Giê-hô-va từ bỏ nó.

Bản Dịch 2011

Cảnh Báo Về Cuộc Ngoại Xâm
1. “Hỡi các con cháu của Bên-gia-min,
Hãy trốn khỏi Giê-ru-sa-lem để bảo tồn tính mạng!
Hãy thổi kèn báo động vang lên ở Tê-cô-a;
Hãy giương cao cờ báo giặc tới ở Bết Hác-kê-rem,
Vì hiểm họa đang lộ dần từ phương bắc;
Thật là một cuộc tàn diệt lớn lao khủng khiếp!
2. Hỡi Ái Nữ Si-ôn xinh đẹp yêu kiều của Ta,
Ta buộc lòng phải để cho con bị tiêu diệt!
3. Bọn chăn chiên sẽ dẫn các đàn chiên của chúng quanh nàng;
Chúng sẽ cắm lều dựng trại quanh nàng;
Chúng sẽ cho đàn súc vật của chúng ăn cỏ ở những vùng chúng chiếm lấy.
4. ‘Hãy chuẩn bị tấn công nàng.
Hãy đứng lên!
Chúng ta hãy công hãm lúc giữa trưa.
Khốn thay cho chúng ta!
Trời đã về chiều mất rồi.
Bóng hoàng hôn đã ngã dài rồi!
5. Hãy đứng dậy!
Chúng ta hãy tấn công nàng vào ban đêm và tiêu diệt các lâu đài của nàng,’”
6. Vì CHÚA các đạo quân phán,
“Hãy chặt cây xuống;
Hãy đắp chiến hào công phá Giê-ru-sa-lem.
Ðây là thành phải bị đánh phạt,
Vì trong thành chỉ toàn là áp bức hiếp người.
7. Như suối nước trào tuôn nước mát,
Nàng tuôn trào tội ác không ngừng.
Tin tức về bạo ngược và cướp bóc luôn nghe nói ở giữa nàng;
Sầu khổ và đau thương xảy ra không ngớt trước mắt Ta.
8. Hỡi Giê-ru-sa-lem, hãy nghe lời khuyên răn cảnh cáo,
Nếu không, Ta sẽ bỏ ngươi,
Và biến ngươi thành một nơi hoang vu vắng vẻ,
Một đất không người ở.”
9. CHÚA các đạo quân phán,
“Hãy như người đi mót nho, lặt cho kỹ những gì còn sót lại của I-sơ-ra-ên.
Hãy như người đi hái nho, tuốt bàn tay qua các cành nhỏ của cây nho.”
10. Tôi sẽ nói với ai, để báo cho biết lời cảnh cáo nầy, mà họ chịu nghe đây?
Nầy, tai họ chưa được cắt bì, nên họ không thể nghe;
Ðối với họ lời CHÚA là những gì đáng hổ thẹn,
Họ chẳng có hứng thú gì đối với lời Ngài.
11. Nhưng trong tôi lại đầy tràn cơn thịnh nộ của CHÚA;
Tôi thật mệt mỏi vì kiềm giữ nó trong lòng.
“Hãy trút xuống trên những trẻ con ngoài đường phố,
Trên những nam nữ thanh niên đang tụ tập với nhau,
Vì cả chồng lẫn vợ,
Những người cao tuổi và cả các cụ lão nữa đều sẽ bị bắt đem đi.
12. Nhà của chúng sẽ bị trao cho kẻ khác,
Các ruộng vườn và vợ của chúng cũng sẽ bị trao nộp luôn;
Vì Ta đã đưa tay Ta ra để chống lại dân trong xứ,” CHÚA phán,
13. “Vì từ kẻ nhỏ cho đến người lớn trong chúng đều gian tham bất chính,
Từ các tiên tri cho đến các tư tế đều là phường gian dối như nhau.
14. Chúng băng bó vết thương của dân Ta cách sơ sài rồi nói, ‘Bình an! Bình an!’
Mà kỳ thật chẳng có bình an chi cả.
15. Việc chúng làm thật đáng tởm biết bao;
Lẽ ra chúng phải lấy làm xấu hổ mới đúng;
Nhưng mặt chúng vẫn trơ ra,
Và chúng chẳng biết xấu hổ là gì.
Vì thế chúng sẽ ngã gục giữa bao người ngã gục,
Trong lúc Ta sửa phạt chúng.
Chúng sẽ bị ném xuống,” CHÚA phán.
16. CHÚA phán thế nầy,
“Hãy đứng nơi các con đường giao nhau,
Hãy hỏi xem các đường lối cũ như thế nào,
Hãy tìm cho được con đường ngay lành thiện hảo,
Rồi bước vào con đường ấy mà đi.
Bấy giờ các ngươi sẽ tìm được bình an thư thái cho linh hồn mình.
Nhưng chúng nói, ‘Chúng tôi không muốn đi con đường ấy.’
17. Ta cũng đã đặt những người canh gác để cảnh báo các ngươi,
‘Hãy để ý mà nghe khi kèn báo động.’
Nhưng chúng bảo, ‘Chúng tôi không muốn để ý nghe đâu.’
18. Vì thế, hỡi các dân, hãy nghe,
Hỡi các nước, hãy biết rõ những gì sẽ xảy ra cho chúng.
19. Hỡi trái đất, hãy nghe!
Này, Ta sẽ đem tai họa đến dân nầy,
Ðó là hậu quả do quyết tâm của chúng,
Vì chúng đã không nghe theo lời Ta,
Chúng đã khước từ luật pháp Ta.
20. Có ích chi nhũ hương từ Sê-ba đem đến?
Có ích chi gỗ thơm từ viễn xứ mang về?
Của lễ thiêu các ngươi dâng, Ta không đoái nhậm,
Những sinh tế của các ngươi, Ta cũng chẳng vui lòng.”
21. Vì vậy CHÚA phán thế nầy,
“Này, Ta đặt trước dân nầy các chướng ngại vật để chúng sẽ vấp ngã;
Ðể cha mẹ và con cái, láng giềng và bạn hữu đều cùng nhau chết mất.”
22. CHÚA phán thế nầy,
“Này, một dân từ phương bắc sẽ đến,
Một cường quốc từ một xứ xa xăm đang huy động binh hùng.
23. Chúng nắm lấy cung tên và lao giáo trong tay;
Chúng bạo tàn và không xót thương ai cả;
Tiếng đoàn quân chúng đi vang động như sóng biển thét gào;
Chúng cỡi trên các chiến mã theo đội ngũ xông vào tấn công ngươi, hỡi Ái Nữ Si-ôn!”
24. Nghe tin đó tay chân chúng tôi bủn rủn;
Nỗi kinh hoàng đã bắt lấy chúng tôi,
Chúng tôi đau đớn như sản phụ lúc lâm bồn.
25. Chớ ra ruộng hay đi đâu ngoài đường,
Vì quân thù sẽ dùng gươm giết chết,
Gieo kinh hoàng khiếp sợ khắp nơi.
26. Hỡi ái nữ của dân tôi,
Hãy mặc lấy vải tang và lăn mình trong tro bụi;
Hãy khóc than như vừa mất con một của mình;
Hãy khóc lóc cách đắng cay,
Vì quân tàn sát chúng ta sẽ ập đến thình lình.
27. “Ta đã lập ngươi làm người thử luyện và người kiểm phẩm chất đạo đức giữa dân Ta,
Ðể ngươi biết rõ và thẩm định đường lối của chúng.
28. Tất cả chúng đều là phường ương ngạnh và phản loạn;
Ði đến đâu chúng vu khống đến đó;
Mặt chúng trơ như đồng và cứng như sắt;
Tất cả chúng đều băng hoại.
29. Các ống bể thổi ào ào,
Chì bị chảy tan trong lửa hực;
Nhưng dân Ta, dù được luyện đến đâu cũng vô ích,
Vì cặn bã vẫn không chịu tách rời khỏi tinh chất.
30. Vì thế người ta đã gọi chúng là ‘Bạc bị phế thải,’
Bởi vì CHÚA đã phế thải chúng.”

Tài Liệu