Ê-sai: Chương 57

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB23C057)
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Người công bình chết, chẳng ai để ý đến; người nhân đức bị cất đi, chẳng ai suy nghĩ rằng người công bình bị cất đi khỏi tai vạ hầu đến. 2. Người vào trong sự bình an. Mỗi người đi trong đường ngay thẳng, thì được an nghỉ nơi giường mình.

3. Nhưng các ngươi, là con trai của bà bóng, dòng dõi của kẻ gian dâm và người đĩ thõa kia, hãy lại gần đây! 4. Các ngươi nhạo cười ai? Các ngươi há miệng rộng và le lưỡi nghịch cùng ai? Các ngươi há chẳng phải con cái bội nghịch, dòng dõi nói dối sao? 5. Các ngươi hành dâm với nhau trong cây dẽ, dưới cây rậm, giết con cái nơi trũng, dưới lỗ nẻ vầng đá!

6. Những đá bóng láng nơi khe suối, tức là phần riêng ngươi; thật, đó là phần ngươi; nên ngươi làm lễ quán và dâng của lễ chay cho những đá đó! Ta há chẳng giận về những sự đó sao? 7. Ngươi đặt giường trên núi rất cao, và lên đó đặng dâng của lễ. 8. Ngươi đặt dấu ghi đằng sau cửa và sau các trụ cửa; vì ngươi đã trần mình cho kẻ khác và leo lên; ngươi đã làm rộng giường mình và lập giao ước với chúng nó. Ngươi lại ngó xem giường chúng nó và ưa thích! 9. Ngươi đã đem dầu và gia thêm hương liệu dân cho vua kia; đã sai sứ giả mình đi phương xa; đã hạ mình xuống đến âm phủ! 10. Ngươi đã mệt nhọc vì đường dài; mà chưa từng nói rằng: Ấy là vô ích! Ngươi đã thấy sức lực mình được phấn chấn, cho nên ngươi chẳng mòn mỏi.

11. Vậy thì ngươi kiêng ai? ngươi sợ ai, nên mới nói dối, nên nới không nhớ đến ta, và không lo đến sự đó? Có phải tại lâu nay ta làm thinh mãi, nên ngươi không kính sợ ta chăng? 12. Nầy, chính ta sẽ rao sự công bình ngươi, mọi việc ngươi làm đều là không ích cho ngươi. 13. Khi ngươi sẽ kêu, hết thảy các thần mà ngươi đã nhóm họp hãy giải cứu ngươi! Gió sẽ đùa các thần ấy đi, một cái thở là làm mất hết thảy. Nhưng kẻ nào ẩn náu nơi ta, sẽ hưởng đất nầy, và được hòn núi thánh của ta làm cơ nghiệp. 14. Người sẽ nói rằng: Hãy đắp đường, hãy đắp đường! hãy ban cho bằng! hãy cất lấy sự ngăn trở khỏi đường dân ta!

15. Đấng cao cả, ở nơi đời đời vô cùng, danh Ngài là Thánh, có phán như vầy: Ta ngự trong nơi cao và thánh, với người có lòng ăn năn đau đớn và khiêm nhường, đặng làm tươi tỉnh thần linh của những kẻ khiêm nhường, và làm tươi tỉnh lòng người ăn năn đau đớn. 16. Ta chẳng muốn cãi lẽ đời đời, cũng chẳng tức giận mãi mãi; vì thần linh sẽ mòn mỏi trước mặt ta, và các linh hồn mà ta đã dựng nên cũng vậy.

17. Ấy là vì tội tham lam của nó mà ta giận, và đánh nó. Trong cơn giận, ta đã ẩn mặt ta với nó; nhưng nó cứ trở lui đi, theo con đường của lòng mình. 18. Ta đã xem thấy đường lối nó, ta sẽ chữa lành cho; sẽ dắt đưa và thưởng cho nó sự yên ủi, cùng cho những kẻ lo buồn với nó. 19. Đức Giê-hô-va phán rằng: Ta dựng nên trái của môi miếng: bình an, bình an cho kẻ ở xa cùng cho kẻ ở gần; ta sẽ chữa lành kẻ ấy. 20. Song những kẻ ác giống như biển đang động, không yên lặng được, thì nước nó chảy ra bùn lầy. 21. Đức Chúa Trời ta đã phán: Những kẻ gian ác chẳng hưởng sự bình an.

Bản Dịch 2011

Sự Thờ Lạy Thần Tượng Hư Không
1. Người công chính qua đời mà chẳng ai quan tâm đến;
Người đạo đức bị cất đi mà không ai nghĩ rằng,
Người công chính được cất đi là để tránh khỏi tai họa.
2. Người ấy sẽ đi vào cõi bình an;
Ai bước đi trong sự chính trực sẽ được an nghỉ trên giường mình.
3. “Còn các ngươi, hãy đến đây,
Hỡi con cái của mụ phù thủy,
Hỡi dòng dõi của kẻ ngoại tình và phường đĩ điếm.
4. Các ngươi cười nhạo ai?
Các ngươi lớn mồm và lè lưỡi chống lại ai?
Há chẳng phải các ngươi là con cái của tội lỗi,
Và dòng dõi của dối trá sao?
5. Há chẳng phải các ngươi đã hành dâm với các thần tượng dưới mọi cây cổ thụ,
Các ngươi giết các con thơ của mình trong các thung lũng,
Trong các hốc đá để tế thần sao?
6. Nằm giữa các viên đá trơn tru trong khe suối sẽ là phần của ngươi,
Chúng, chính chúng, là phần của ngươi;
Ngay cả những vật vô tri như thế mà ngươi cũng dâng lễ quán cho chúng,
Ngươi lấy lúa gạo làm của lễ chay dâng cho chúng,
Ta há có thể cứ thản nhiên trước những hành vi như thế hay sao?
7. Ngươi đã kê giường cho mình trên đỉnh núi cao chót vót;
Ngươi đã lên tận nơi cao như thế để dâng con vật hiến tế cho các thần tượng.
8. Sau các cánh cửa và sau các cột cửa, ngươi đã lưu dấu kỷ niệm,
Tại đó ngươi đã phản bội Ta.
Ngươi đã cởi bỏ y phục của ngươi, để lên giường với các thần tượng;
Ngươi đã nới rộng giường của ngươi;
Ngươi đã hứa hẹn thề thốt với chúng;
Ngươi đã yêu mến giường của chúng,
Và ngươi đã thấy chúng lõa lồ.
9. Ngươi đã đem dầu và rất nhiều dầu thơm đến dâng cho Mô-lếch;
Ngươi đã sai các sứ giả đến tận phương xa,
Và ngươi đã phái chúng đến tận âm phủ.
10. Ngươi đã mệt mỏi vì hành trình dài đằng đẵng,
Nhưng ngươi chẳng than rằng,
‘Thật uổng công phí sức!’
Ngươi cho rằng tay mình thừa sức làm điều mình muốn,
Nên ngươi chẳng ngại mà cứ làm.
11. Ngươi nào có kính nể ai, hoặc kính sợ ai,
Có phải vì thế mà ngươi đã nói dối, chẳng nhớ Ta, và không quan tâm gì đến Ta chăng?
Có phải vì đã lâu lắm rồi Ta không nói, nên ngươi không kính sợ Ta chăng?
12. Ta sẽ công bố những gì công chính của ngươi ra,
Cùng các việc làm của ngươi nữa,
Nhưng chúng sẽ chẳng giúp được gì cho ngươi đâu.
13. Khi ngươi kêu cầu,
Hãy để các thần tượng ngươi đã rước về thờ cúng giải cứu ngươi.
Kìa chỉ một cơn gió thổi qua,
Một làn hơi nhẹ lướt qua,
Cũng đủ cuốn tất cả chúng bay đi.
Nhưng ai để lòng tin cậy Ta sẽ được đất làm cơ nghiệp,
Và sẽ thừa hưởng núi thánh của Ta.”
Lời Hứa Giúp Ðỡ và Chữa Lành
14. Có lời phán rằng,
“Hãy đắp đường!
Hãy đắp đường!
Hãy sửa soạn con đường.
Hãy dẹp bỏ mọi chướng ngại trên đường của dân Ta,”
15. Vì Ðấng Chí Cao và Chí Tôn,
Ðấng ngự trong cõi vĩnh hằng,
Ðấng mang danh Ðấng Thánh, phán thế nầy:
“Dù Ta ngự trong cõi chí cao và chí thánh,
Nhưng Ta vẫn ở với người có lòng tan vỡ và khiêm cung,
Ðể làm hồi sinh tinh thần của kẻ khiêm cung,
Và làm hồi sinh tấm lòng của người tan vỡ,
16. Vì Ta sẽ không buộc tội đến đời đời,
Ta sẽ không giận buồn mãi mãi,
Kẻo sinh khí và các linh hồn Ta đã dựng nên phải tàn lụi trước mặt Ta.
17. Vì tội tham lam ích kỷ của nó,
Ta đã giận và đánh phạt nó;
Ta đã ẩn mặt với nó trong cơn nóng giận;
Thế mà nó vẫn trở lại con đường lòng nó muốn đi theo.
18. Ta đã thấy rõ các đường lối nó, dầu vậy Ta sẽ chữa lành nó;
Ta sẽ dẫn dắt nó và làm cho nó cùng những kẻ than khóc của nó được an ủi trở lại.
19. Ta sẽ làm cho môi miệng chúng thốt lên những lời ca ngợi.
Hòa bình thịnh vượng! Hòa bình thịnh vượng đến với những kẻ ở xa và những người ở gần,” CHÚA phán,
“Rồi Ta sẽ chữa lành nó.”
20. Nhưng phường gian ác sẽ giống như biển động;
Chúng không thể lặng yên;
Chúng giống như sóng biển, cứ cuộn lên, đẩy ra bùn, và làm vẩn đục.
21. Ðức Chúa Trời của tôi phán,
“Phường gian ác sẽ không có hòa bình thịnh vượng.”

Tài Liệu