Ê-sai: Chương 51

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB23C051)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Các ngươi là kẻ theo sự công bình, là kẻ tìm Đức Giê-hô-va, hãy nghe ta! Khá nhìn xem vầng đá mà các ngươi đã được đục ra, và cái lỗ của hang mà các ngươi đã được đào lên! 2. Hãy nghĩ đến tổ ngươi là Áp-ra-ham, cùng Sa-ra, là người đã sanh sản các ngươi; ta đã gọi Áp-ra-ham khi người chỉ có một mình; ta đã ban phước cho người nên nhiều. 3. Vì Đức Giê-hô-va đã yên ủi Si-ôn; Ngài đã yên ủi mọi nơi đổ nát của nó. Ngài đã khiến đồng vắng nên như vườn Ê-đen, nơi sa mạc nên như vườn Đức Giê-hô-va; giữa vườn ấy sẽ có sự vui vẻ, mừng rỡ, tạ ơn, và tiếng ca hát.

4. Hỡi dân ta, hãy chăm chỉ mà nghe ta; hỡi nước ta, hãy lắng tai cho ta! Vì sẽ có luật pháp ra từ ta, và ta sẽ lập sự công bình làm sự sáng cho các dân. 5. Sự công bình của ta đã gần; sự cứu rỗi của ta đã ra, cánh tay ta sẽ xét đoán các dân. Các cù lao sẽ trông đợi ta, và chúng nó sẽ nhờ cậy cánh tay ta.

6. Hãy ngước mắt lên các từng trời và cúi xem dưới đất; vì các từng trời sẽ tan ra như khói, đất sẽ cũ như áo, dân cư trên đất sẽ chết như ruồi: nhưng sự cứu rỗi của ta còn đời đời, sự công bình của ta chẳng hề bị bỏ đi.

7. Hỡi dân biết điều công nghĩa, ghi luật pháp ta trong lòng, hãy nghe ta! Chớ e người ta chê bai, đừng sợ họ nhiếc móc. 8. Vì sâu sẽ cắn nuốt họ như cắn áo, mọt sẽ ăn họ như ăn lông chiên; nhưng sự công bình của ta sẽ còn mãi, sự cứu rỗi của ta còn đến muôn đời.

9. Hỡi cánh tay Đức Giê-hô-va, hãy thức dậy, thức dậy! Hãy mặc lấy sức mạnh đi! Hãy thức dậy như ngày xưa, như các đời thượng cổ! Há chẳng phải Ngài là Đấng đã phân thây Ra-háp và đâm con quái vật lớn sao? 10. Há chẳng phải Ngài là Đấng đã làm cạn biển, tắt nước vực lớn, làm cho biển sâu ra một con đường, hầu cho dân đã được chuộc đi qua sao?

11. Dân mà Đức Giê-hô-va đã chuộc sẽ trở về, sẽ hát mà đến Si-ôn. Sự hỉ lạc vô cùng sẽ đội trên đầu họ, họ sẽ được vui vẻ mừng rỡ; sự buồn bực than vãn sẽ tránh đi.

12. Ta, chính ta, là Đấng yên ủi các ngươi. Ngươi là ai, mà sợ loài người hay chết, sợ con trai loài người là kẻ sẽ trở nên như cỏ? 13. mà lại quên Đức Giê-hô-va, Đấng tạo ngươi, đã giương các từng trời và lập nền đất, và trọn ngày cứ run sợ về cơn giận của kẻ ức hiếp khi nó toan hủy diệt ngươi? Vậy thì bây giờ chớ nào cơn giận của kẻ ức hiếp ấy ở đâu? 14. Kẻ bị bắt đem đi sẽ chóng được tha ra; sẽ chẳng chết trong hầm, và cũng không thiếu lương thực. 15. Vì ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, tức là Đấng làm cho biển động, sóng bổ ầm ầm. Đức Giê-hô-va vạn quân là danh Ngài. 16. Ta đã để lời nói ta trong miệng ngươi, và cho ngươi núp dưới bóng bàn tay ta, đặng dựng các từng trời và lập nên đất, cùng nói với Si-ôn rằng: Ngươi là dân ta!

17. Hỡi Giê-ru-sa-lem, hãy thức dậy, thức dậy, và đứng lên! Ngươi đã uống chén thạnh nộ từ tay Đức Giê-hô-va; đã uống cạn chén xoàng-ba, uống cho tới cặn. 18. Trong vòng các con trai mà Giê-ru-sa-lem đã sanh ra, chẳng một đứa nào để dắt nó; trong vòng các con trai nó đã nuôi, chẳng một đứa nào đến cầm lấy tay. 19. Hai sự nầy, tức là diệt vong và hủy phá, đói kém và gươm đao, đã đến cho ngươi, mà ai là kẻ sầu não vì ngươi? Ta sẽ lấy gì yên ủi ngươi? 20. Các con trai ngươi đều hao mòn, nằm ngổn ngang nơi ngã ba đường phố, như con nai mắc trong lưới, đầy cơn giận của Đức Giê-hô-va và sự quở trách của Đức Chúa Trời ngươi!

21. Vậy, bây giờ, hỡi ngươi là kẻ khốn nạn, là kẻ say nhưng không vì rượu, hãy nghe điều nầy. 22. Chúa Giê-hô-va ngươi, Đức Chúa Trời ngươi, là Đấng binh vực dân mình, phán như vầy: Nầy, ta đã lấy lại chén xoàng ba từ tay ngươi, tức là cặn của chén thạnh nộ ta, rày về sau ngươi sẽ không uống nó nữa. 23. Ta sẽ để chén ấy trong tay các kẻ hà hiếp ngươi, tức là các kẻ bảo ngươi rằng: Hãy cúi xuống, đặng chúng ta bước ngang qua! Rồi ngươi cong lưng sát đất, như con đường cho người ta qua lại.

Bản Dịch 2011

Phước Hạnh của Con Dân CHÚA

1 “Hỡi các ngươi những kẻ đeo đuổi lẽ công chính,

Hỡi các ngươi những người tìm kiếm CHÚA,

Hãy lắng nghe Ta:

Hãy nhìn vào vầng đá mà từ đó các ngươi được đục ra,

Vào hầm đá mà các ngươi được lấy ra.

2 Hãy nhìn vào Áp-ra-ham tổ phụ các ngươi,

Vào Sa-ra tổ mẫu các ngươi,

Vì Ta chỉ kêu gọi một mình ông ấy,

Rồi Ta ban phước cho ông ấy,

Và làm cho ông ấy trở nên đông đúc.”

3 Thật vậy CHÚA sẽ an ủi Si-ôn;

Ngài sẽ an ủi những nơi hoang tàn của nó;

Ngài sẽ biến đồng hoang của nó trở nên như Ê-đen,

Làm sa mạc của nó trở thành như vườn của CHÚA;

Những nơi ấy sẽ tràn đầy hân hoan và vui vẻ,

Lòng biết ơn và tiếng hát lời ca.

4 “Hỡi dân Ta, hãy nghe Ta,

Hỡi nước Ta, hãy chăm chú nghe Ta:

Vì luật pháp sẽ do Ta ban bố;

Ta sẽ làm công lý của Ta thành ánh sáng cho muôn dân.

5 Lẽ công chính của Ta đã gần;

Ơn cứu rỗi của Ta đã khởi sự;

Tay Ta sẽ xử đoán muôn dân;

Dân các xứ ở hải ngoại trông cậy vào Ta;

Chúng tin cậy nơi tay Ta.

6 Hãy ngước mắt lên trời,

Rồi cúi nhìn xuống đất;

Vì trời sẽ biến đi như làn khói,

Ðất sẽ cũ nát như áo quần,

Và những kẻ sống trên nó sẽ chết đi như vậy,

Nhưng ơn cứu rỗi của Ta sẽ còn đến đời đời,

Lẽ công chính của Ta sẽ không bao giờ bị hủy bỏ.

7 Hãy lắng nghe Ta,

Hỡi những kẻ hiểu biết lẽ công chính,

Hỡi những người giữ lòng vâng theo luật pháp Ta:

Ðừng lo sợ khi bị người ta chê trách;

Ðừng hãi kinh khi nhục mạ đến với mình;

8 Vì chúng sẽ bị mối mọt ăn như ăn mất tiêu quần áo,

Và bị giòi bọ ăn như ăn sạch áo da lông,

Nhưng lẽ công chính của Ta sẽ còn mãi mãi,

Ơn cứu rỗi của Ta sẽ còn từ đời nọ đến đời kia.”

9 Ôi lạy CHÚA, xin Ngài thức dậy,

Xin thức dậy và vung cánh tay quyền năng mạnh mẽ,

Xin thức dậy như thời xa xưa ấy,

Như những ngày của các thế hệ trước kia.

Há chẳng phải Ngài đã phân thây con thủy xà ra từng mảnh?

Há chẳng phải Ngài đã đập nát con thủy quái hay sao?

10 Há chẳng phải Ngài đã làm biển kia khô cạn,

Nơi nước đầy các vực thẳm mênh mông?

Há chẳng phải Ngài đã làm một con đường dưới đáy biển,

Ðể những người được chuộc của Ngài có lối đi qua sao?

11 Rồi đây những người được cứu chuộc của Ngài sẽ trở về;

Họ sẽ đến Si-ôn với lời ca tiếng hát;

Ðầu ngẩng lên, mặt cứ mãi vui mừng;

Họ sẽ hân hoan và vui vẻ,

Nỗi u buồn và sầu thảm sẽ trốn xa.

12 “Ta, chính Ta, Ðấng an ủi các ngươi;

Ngươi có biết mình là ai chăng,

Mà lại sợ loài người là những kẻ sẽ sớm chết,

Và sợ con của loài người là những kẻ như cỏ dại ngoài đồng?

13 Chẳng lẽ ngươi đã quên CHÚA,

Ðấng dựng nên ngươi,

Ðấng căng các tầng trời,

Ðấng đặt nền trái đất,

Nên ngày nào ngươi cũng nơm nớp lo sợ cơn giận của kẻ áp bức ngươi, kẻ toan mưu tiêu diệt ngươi, như thế?

Nhưng cơn giận của kẻ áp bức ngươi đâu rồi?

14 Những kẻ bị bắt đi lưu đày sẽ sớm được giải thoát,

Ðể chúng sẽ không chết trong hầm hố giam cầm,

Và sẽ không thiếu thức ăn thức uống.

15 Ta là CHÚA, Ðức Chúa Trời của ngươi,

Ðấng khiến cho biển động sóng gào.”

Danh Ngài là CHÚA các đạo quân.

16 “Ta đã đặt lời Ta trong miệng ngươi;

Ta đã dùng bàn tay Ta bao phủ ngươi,

Ðể Ta dựng nên các từng trời,

Ðặt các nền trái đất,

Và nói với Si-ôn rằng, ‘Ngươi là dân Ta.’”

CHÚA Hết Giận Si-ôn

17 Hãy thức dậy! Hãy thức dậy!

Hỡi Giê-ru-sa-lem, hãy trỗi dậy!

Ngươi đã uống cạn chén từ tay CHÚA,

Ðó là chén thịnh nộ của Ngài;

Ngươi đã uống tới cặn chén làm say choáng váng,

Ngươi đã uống cạn chén ấy rồi.

18 Trong số các con cái nó sinh ra,

Chẳng có đứa nào dẫn nó đi;

Trong số các con cái nó dưỡng nuôi,

Không có đứa nào cầm tay nó dắt đi.

19 Hai tai họa gấp đôi này đã đến với ngươi,

Nhưng có ai thương hại ngươi chăng?

Hoang tàn và hủy diệt,

Nạn đói và gươm đao.

Ta dùng ai để an ủi ngươi đây?

20 Con cái ngươi đã kiệt quệ,

Nằm la liệt ở khắp các đầu đường,

Giống như con thú hoang sa lưới nằm chờ chết;

Chúng ngất ngư vì thấm đòn thịnh nộ của CHÚA,

Vì nhận lấy sự quở phạt của Ðức Chúa Trời.

21 Vậy bây giờ hãy nghe đây,

Hỡi những kẻ bị khốn khổ,

Những kẻ bị say nhưng không phải say vì rượu:

22 CHÚA Hằng Hữu của ngươi,

Ðức Chúa Trời của ngươi,

Ðấng binh vực duyên cớ ngươi, phán thế này:

“Này, Ta cất khỏi tay ngươi chén làm say choáng váng,

Cất bỏ luôn tới cặn chén thịnh nộ của Ta;

Ngươi sẽ không phải uống nó nữa.

23 Nhưng Ta sẽ trao nó vào tay những kẻ làm khốn khổ ngươi,

Những kẻ đã nói với linh hồn ngươi,

‘Hãy nằm xuống, để chúng ta giẫm trên ngươi mà đi.’

Rồi ngươi đã nằm xuống, lấy thân mình làm đất,

Làm con đường để chúng giẫm bước lên trên.”

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu