Ê-sai: Chương 17

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB23C017)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Gánh nặng về Đa-mách. Nầy, Đa-mách bị trừ ra, không kể làm thành nữa, và sẽ trở nên một đống đổ nát. 2. Các thành A-rô-e bị bỏ hoang, sẽ làm chỗ cho bầy chiên nằm nghỉ, chẳng ai kinh động. 3. Đồn lũy của Ép-ra-im sẽ chẳng còn, ngôi nước của Đa-mách và dân sót của Sy-ri cũng vậy, khác nào sự vinh hiển của con cái Y-sơ-ra-ên, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy.

4. Xảy ra trong ngày đó, sự vinh hiển của Gia-cốp sẽ giảm đi, xác thịt mập mạp đổi ra gầy ốm. 5. Sẽ xảy ra như con gặt túm các ngọn lúa, rồi dùng cánh tay cắt lấy bông; lại như những gié lúa mót được ở nơi trũng Rê-pha-im vậy. 6. Nhưng sẽ còn sót lại như là của mót, khác nào khi người ta rung cây ô-li-ve, còn hai ba trái trên chót nhánh rất cao, hoặc bốn năm trái trên những nhành xa của cây sai tríu. Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên phán vậy.

7. Trong ngày đó, người ta sẽ ngó về Đấng tạo mình, và mắt trông thẳng đến Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên. 8. Họ sẽ không còn xây mắt về các bàn thờ, là công việc của tay mình; và không còn ngó các đồ vật bởi ngón tay mình chế ra, hoặc các tượng Át-tạt-tê, hoặc các trụ mặt trời.

9. Trong ngày đó, các thành bền vững của nó sẽ giống như những nơi đổ nát, hoặc trong rừng, hoặc trên đỉnh núi, là những nơi đã bị bỏ hoang trước mặt con cái Y-sơ-ra-ên; xứ nầy sẽ bị bỏ hoang vậy. 10. Vì ngươi đã quên Đức Chúa Trời của sự cứu ngươi, chẳng nhớ đến vầng đá sức mạnh ngươi. Vậy nên ngươi trồng cây tốt, lại trồng những gốc nho khác giống. 11. Đang ngày ngươi trồng thì rào giậu, vừa lúc ban mai làm cho hột giống nở hoa; nhưng trong ngày buồn bực rầu rĩ thì mùa màng mất ráo!

12. Ôi! các dân đông đảo làm xôn xao là dường nào, khác nào như biển gầm! Các dân tộc chạy xông tới như nhiều nước đổ mạnh! 13. Thật, các dân tộc chạy xông tới như nhiều nước đổ ầm ạc; nhưng Ngài sẽ quở trách họ, thì đều trốn xa, bị đùa đi như rơm rác trên núi khi gió thổi, như luồng bụi gặp cơn bão. 14. Đang buổi chiều, nầy, có sự sợ hãi; kíp trước khi ban mai đã thành ra hư không. Ấy là phần của kẻ đã bóc lột chúng ta, là số phận xảy đến cho kẻ cướp chúng ta vậy.

Bản Dịch 2011

Sứ Ðiệp Nghịch Lại Ða-mách

1 Sứ điệp về Ða-mách:

Kìa, Ða-mách sẽ không còn là một thành phố nữa,

Nhưng chỉ là một đống đổ nát hoang tàn.

2 Các khu phố của nó sẽ trở nên hoang vắng,

Chỉ còn làm nơi cho các đàn chiên nằm nghỉ;

Chẳng ai sẽ làm cho chúng kinh động.

3 Ðồn lũy của nó đóng ở Ép-ra-im sẽ không còn nữa;

Vương quyền của Ða-mách đã bị cất bỏ rồi;

Những người A-ram còn sống sót sẽ giống như vinh hiển của con cái I-sơ-ra-ên,

CHÚA các đạo quân phán vậy.

4 Trong ngày ấy, vinh hiển của Gia-cốp sẽ suy giảm;

Thân thể mập mạnh của nó sẽ trở nên gầy yếu.

5 Nó sẽ như người thợ gặt nắm lấy những ngọn lúa,

Rồi đưa tay ra cắt và chỉ có được một ít gié lúa thôi;

Giống như người ta đi mót lúa trong thung lũng Rê-pha-im.

6 Thật vậy chỉ một ít gié lúa còn sót lại;

Giống như cây ô-liu kia bị người ta rung,

Chỉ còn hai ba trái sót lại trên ngọn cây,

Hoặc bốn năm trái còn dính lại trên các cành ra trái.

CHÚA Ðức Chúa Trời của I-sơ-ra-ên phán vậy.

7 Trong ngày ấy người ta sẽ để lòng hướng về Ðấng Tạo Hóa mình;

Mắt họ sẽ ngưỡng vọng Ðấng Thánh của I-sơ-ra-ên.

8 Họ sẽ không cúng tế nơi bàn thờ các thần tượng,

Tức nơi các tác phẩm do tay họ làm ra;

Họ sẽ chẳng trông mong gì nơi các sản phẩm mà ngón tay họ đã tạo,

Bất kể là trụ thờ Nữ Thần A-sê-ra,

Hay các bàn thờ để tế hương cho các thần tượng.

9 Trong ngày ấy các thành kiên cố của họ sẽ giống như những nơi hoang vắng của dân Hi-vi và dân A-mô-ri thời xưa;

Các dân ấy đã bỏ xứ ra đi vì cớ dân I-sơ-ra-ên;

Thật là cảnh hoang tàn đổ nát.

10 Vì ngươi đã quên Ðức Chúa Trời, Ðấng Giải Cứu của ngươi,

Vì ngươi không nhớ đến Vầng Ðá vững chãi làm nơi ẩn náu của ngươi,

Cho nên, dù ngươi trồng những cây giống tốt

Và ương những cây lấy giống từ ngoại quốc mang về;

11 Dù trong ngày ngươi trồng, ngươi mong sao cho chúng chóng lớn;

Ngay buổi sáng ngươi trồng, ngươi đã muốn thấy chúng sớm trổ hoa,

Nhưng đến ngày gặt hái, ngươi sẽ chẳng thu hoạch được gì,

Mà chỉ thấy toàn thảm sầu và nỗi đau tuyệt vọng.

12 Khốn cho muôn dân đang thét gào;

Họ thét to tựa biển cả gầm vang;

Khốn cho các nước đang gào la;

Họ gào to tựa sóng cuồng ập xuống.

13 Nhiều nước gào la như sóng cao cuồn cuộn đập vào bờ;

Nhưng khi CHÚA quở trách, chúng liền cao bay xa chạy;

Chúng bị săn đuổi như rác rến trên núi gặp cơn lốc,

Như bụi bay khi gặp trận cuồng phong.

14 Chiều tà đến, ôi thật là kinh hoàng!

Trước khi trời sáng, chúng chẳng còn nữa.

Ðây là số phận của những kẻ bóc lột chúng ta,

Là định mạng dành cho quân cướp đoạt chúng ta.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu