Ê-sai: Chương 15

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB23C015)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Gánh nặng về Mô-áp. Đang ban đêm, A-Mô-áp bị tàn phá và diệt mất; phải, trong ban đêm, Kiệt Mô-áp bị tàn phá và diệt mất! 2. Kìa, chúng lên nơi miếu các thần, đến Đi-hôn, trên các nơi cao mà khóc. Dân Mô-áp than vãn vì Nê-bô và Mê-đê-ba; mọi đầu đều sói, mọi râu đều cắt. 3. Thảy đều thắt bao gai trong các đường phố; thảy đều khóc lóc, sa nhiều nước mắt, trên nóc nhà và nơi sân chợ. 4. Hết-bôn và Ê-lê-a-lê kêu la, tiếng nghe thấu đến Gia-hát.

Vậy nên linh chiến của Mô-áp đều than khóc, trong tâm thần run rẩy. 5. Lòng ta ngậm ngùi vì Mô-áp; kẻ sang nó trốn chạy đến Xoa, và đến Ê-lát-Sê-li-sia. Vì họ vừa trèo lên đèo Lu-hít vừa khóc; vì bại hoại mà kêu van trên con đường Hô-rô-na-im. 6. Các dòng nước ở Nim-rim cạn tắt; cỏ khô, cỏ non chẳng có, không còn một vật xanh nào.

7. Vậy nên, những của cải đã được, và những đồ báu đã chứa, họ đều mang sang khe liễu. 8. Tiếng kêu khóc thảm thương nghe khắp chung quanh bờ cõi Mô-áp; tiếng van la thấu đến Ê-la-im, và đến Bê-e-Ê-lim. 9. Sông ngòi ở Đi-môn đầy những máu; vì ta sẽ còn thêm tai vạ cho Đi-môn, sai sư tử đuổi kịp những người Mô-áp thoát nạn, và những kẻ còn sót lại trong xứ.

Bản Dịch 2011

Sứ Ðiệp Nghịch Lại Mô-áp

1 Sứ điệp về Mô-áp:

Ôi, chỉ trong một đêm mà Thành Ạc-rơ của Mô-áp đã bị tàn phá tan hoang;

Ôi, chỉ trong một đêm mà Thành Ki-rơ của Mô-áp chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn.

2 Dân Ði-bôn kéo nhau lên đền thờ thần của họ;

Họ cùng nhau đi lên các miếu thờ thần của họ trên các nơi cao để than khóc.

Tại Nê-bô và tại Mê-đê-ba, họ rên rỉ thảm sầu;

Ai nấy đều phơi đầu trọc mình ra;

Người nào cũng cạo râu mình nhẵn nhụi.

3 Ngoài đường phố người ta mặc vải thô tang chế;

Trên các sân thượng và tại những nơi hội họp công cộng ai nấy đều khóc lóc bi thương;

Lòng dạ nát tan, dầm dề nước mắt.

4 Dân ở Hết-bôn và ở Ê-lê-a-lê khóc gào thảm thiết;

Tiếng than khóc của họ vang vọng đến tận Gia-hát;

Thế nên quân đội của Mô-áp đều nản lòng,

Họ kinh hồn táng đởm và run lên lẩy bẩy.

5 Lòng Ta đau xót vì dân Mô-áp;

Những người tỵ nạn của họ chạy trốn đến tận Xô-a và tận Ê-lát Sê-li-si-a.

Kìa, họ trèo qua đèo Lu-hít, vừa đi vừa khóc thút thít;

Kìa, trên đường đến Hô-rô-na-im, họ vừa đi vừa khóc sụt sùi vì bị diệt vong.

6 Kìa, các nguồn nước ở Nim-rim đã cạn khô;

Kìa, các đồng cỏ úa vàng, cây cối héo tàn, thực vật chẳng còn chi nữa.

7 Vì thế của cải họ dành dụm được và những gì họ tích lũy được,

Họ đều mang qua bên kia Thác Thùy Dương.

8 Kìa, tiếng khóc than vang khắp biên thùy Mô-áp;

Tiếng thổn thức kêu gào vào tận Ê-la-im;

Và tiếng rên rỉ nỉ non vọng thấu Bê-e Ê-lim.

9 Kìa, những dòng nước ở Ði-bôn đều đầy máu người;

Dầu vậy Ta sẽ gia thêm tai họa cho Ði-bôn;

Ðó là sư tử sẽ đuổi theo những người Mô-áp vừa thoát nạn và những kẻ còn sót lại trong xứ.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu