Ê-sai: Chương 6

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB23C006)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Về năm vua Ô-xia băng, tôi thấy Chúa ngồi trên ngôi cao sang, vạt áo của Ngài đầy dẫy đền thờ. 2. Những sê-ra-phin đứng bên trên Ngài; mỗi sê-ra-phin có sáu cánh, hai cái che mặt, hai cái che chân và hai cái dùng để bay. 3. Các sê-ra-phin cùng nhau kêu lên rằng: Thánh thay, thánh thay, thánh thay là Đức Giê-hô-va vạn quân! Khắp đất đầy dẫy sự vinh hiển Ngài! 4. Nhân tiếng kêu đó, các nền ngạch cửa rúng động, và đền đầy những khói.

5. Bấy giờ tôi nói: Khốn nạn cho tôi! Xong đời tôi rồi! Vì tôi là người có môi dơ dáy, ở giữa một dân có môi dơ dáy, bởi mắt tôi đã thấy Vua, tức là Đức Giê-hô-va vạn quân! 6. Bấy giờ một sê-ra-phin bay đến tôi, tay cầm than lửa đỏ mà đã dùng kiềm gắp nơi bàn thờ, 7. để trên miệng ta, mà nói rằng: Nầy, cái nầy đã chạm đến môi ngươi; lỗi ngươi được bỏ rồi, tội ngươi được tha rồi.

8. Đoạn, tôi nghe tiếng Chúa phán rằng: Ta sẽ sai ai đi? Ai sẽ đi cho chúng ta? Tôi thưa rằng: Có tôi đây; xin hãy sai tôi. 9. Ngài phán: Đi đi! nói với dân nầy rằng: Các ngươi hãy nghe, nhưng chẳng hiểu chi; hãy xem, nhưng chẳng thấy chi. 10. Hãy làm cho dân ấy béo lòng, nặng tai, nhắm mắt, e rằng mắt nó thấy được, tai nó nghe được, lòng nó hiểu được, nó trở lại và được chữa lành chăng!

11. Tôi lại nói: Lạy Chúa, cho đến chừng nào? Ngài đáp rằng: Cho đến chừng các thành bị hoang vu, không có dân ở, nhà không có người, và đất đã nên hoang vu cả; 12. cho đến chừng Đức Giê-hô-va dời dân đi xa, và trong xứ rất là tiêu điều. 13. Giả sử còn lại một phần mười dân cư tại đó, họ sẽ lại bị thiêu nuốt. Nhưng, như khi người ta hạ cây thông cây dẽ, chừa gốc nó lại, thì cũng vậy, giống thánh là gốc của nó.

Bản Dịch 2011

Ê-sai Thấy Khải Tượng và Ðược CHÚA Kêu Gọi

1 Vào năm Vua U-xi-a băng hà, tôi thấy Chúa đang ngự trên ngai, cao xa vời vợi; vạt vương bào Ngài tràn khắp đền thờ. 2 Các vị hỏa thần đứng hầu bên trên; mỗi vị có sáu cánh; hai cánh che mặt, hai cánh che chân, và hai cánh dùng để bay. 3 Các vị đó nói với nhau và hô to rằng,

“Thánh thay, thánh thay, thánh thay là CHÚA các đạo quân;

Khắp đất tràn đầy vinh quang Ngài!”

4 Những tiếng hô đó làm rúng động các trụ cửa đền thờ, và khắp đền thờ đều bị khói tỏa mịt mù.

5 Khi ấy tôi thốt lên,

“Khốn thay cho tôi!

Tôi chắc phải chết rồi,

Vì tôi là người có môi ô uế,

Sống giữa một dân có môi ô uế,

Thế mà tôi lại được thấy Vua,

Là CHÚA các đạo quân!”

6 Bấy giờ, một vị hỏa thần bay đến tôi, tay cầm một than lửa đỏ đã lấy kẹp gắp ra từ bàn thờ. 7 Vị hỏa thần ấy cầm than lửa đó chạm vào miệng tôi và nói, “Này, vật này đã chạm vào môi ngươi, tội ngươi đã được cất bỏ, lỗi ngươi đã được xóa sạch.”

8 Bấy giờ tôi nghe có tiếng Chúa phán, “Ta sẽ sai ai đi? Ai sẽ đi cho Chúng Ta?”

Tôi đáp, “Thưa có con đây. Xin sai con.”

9 Ngài phán, “Hãy đi và nói với dân này rằng,

‘Các ngươi cứ nghe mà chẳng hiểu chi, cứ nhìn mà chẳng thấy gì.’

10 Hãy làm cho lòng dân này ra đần độn,

Cho tai chúng nặng,

Cho mắt chúng nhắm lại;

Kẻo mắt chúng thấy được,

Tai chúng nghe được,

Lòng chúng hiểu được,

Mà chúng trở lại và được chữa lành chăng.”

11 Tôi thưa, “Lạy Chúa, con phải làm như vậy bao lâu?”

Ngài đáp,

“Cho đến khi các thành trở nên hoang vắng, không dân cư,

Nhà cửa không còn người ở,

Ruộng vườn bị bỏ hoang hoàn toàn;

12 Cho đến khi CHÚA đuổi mọi người đi xa,

Và trong xứ chỉ còn tiêu điều hoang vắng.

13 Thậm chí nếu chỉ còn một phần mười dân sót lại,

Chúng cũng sẽ bị diệt vong,

Giống như cây dẻ hay cây sồi sau khi bị đốn, chỉ còn lại cái gốc;

Nhưng dù sao mầm giống thánh vẫn còn tiềm tàng trong gốc ấy.”

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu