Châm Ngôn: Chương 27

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB20C027)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Đừng khoe khoang về ngày mai bởi vì con không biết điều gì sẽ xảy ra trong tương lai.
2. Hãy để người khác khen con, đừng nên từ miệng của con; hãy để người ngoài khen con, đừng nên từ môi của con.
3. Đá thì nặng, cát cũng nặng, nhưng cơn tức giận của kẻ ngu dại nặng hơn cả hai.
4. Sự phẫn nộ thật là dữ tợn, sự giận dữ giống như một dòng nước chảy cuồn cuộn, ai có thể đứng nổi trước cơn cuồng nộ của nó.
5. Quở trách tỏ tường hơn là yêu thương giấu kín.
6. Những thương tổn từ một người bạn chân thành thì tốt hơn những nụ hôn giả dối của kẻ thù.
7. Kẻ no đủ chà đạp mật ong, nhưng đối với người đói khát thì vật đắng cũng ngọt ngào.
8. Giống như chim lìa xa tổ của mình, kẻ lưu lạc xa cách chỗ của mình cũng như vậy.
9. Dầu và hương liệu làm khoan khoái lòng người, lời khuyên từ tấm lòng của một người bạn cũng ngọt ngào như vậy.
10. Đừng từ bỏ bạn của con hay là bạn của cha con. Trong ngày hoạn nạn, đừng đi đến nhà của anh em con, bởi vì anh em ở xa không bằng láng giềng ở gần.
11. Con ơi! Hãy khôn ngoan, hãy làm cho ta vui lòng để ta có thể đối đáp với kẻ có hành động sỉ nhục ta.
12. Người khôn ngoan thấy trước tai họa rồi ẩn mình; còn kẻ ngu dại cứ tiến tới rồi bị trừng phạt.
13. Hãy lấy áo của kẻ đã bảo lãnh cho người lạ và của kẻ đã cầm thế với một phụ nữ lăng loàn.
14. Người nào lớn tiếng chúc phước cho bạn của mình phải dậy sớm vào buổi sáng, lời cầu chúc đó bị kể như là một lời nguyền rủa cho người.
15. Người phụ nữ hay tranh cãi giống như nước nhỏ giọt liên tục trong một ngày mưa lớn.
16. Ai kiềm chế được nàng, khác nào kiềm chế được gió, có thể dùng tay phải của mình mà nắm lấy dầu.
17. Sắt mài nhọn sắt - cũng vậy một người có thể làm cho sắc diện của bạn mình sắc sảo.
18. Ai chăm sóc cây vả sẽ được ăn trái của nó, ai phục vụ chủ của mình sẽ được trọng đãi.
19. Mặt đối mặt trong nước thế nào, lòng người đối với người cũng như vậy.
20. Âm phủ và sự hủy diệt không bao giờ đầy; con mắt loài người không bao giờ thỏa mãn.
21. Nồi để thử bạc, lò để thử vàng, và sự khen ngợi dùng để thử loài người.
22. Dù con dùng chày mà giã kẻ ngu dại trong cối chung với gạo, thì sự ngu dại cũng không lìa khỏi nó.
23. Hãy chuyên tâm tìm hiểu tình trạng bầy chiên của con; hãy chăm sóc thật tốt đàn bò của con.
24. Bởi vì sự giàu sang có tồn tại mãi mãi, và mão miện có còn đến đời đời hay không?
25. Cỏ khô được lấy đi, cỏ non sẽ xuất hiện, và rồi các loài thảo mộc trên núi sẽ được thu hoạch.
26. Những con chiên sẽ cung cấp trang phục cho con, và giá trị của cánh đồng là những con dê.
27. Con sẽ có đủ sữa dê làm thực phẩm cho con, làm thực phẩm cho gia đình của con, và nuôi sống những tớ gái của con.

Bản Dịch 1925

1. Chớ khoe khoang về ngày mai; Vì con chẳng biết ngày mai sẽ sanh ra điều gì.
2. Hãy để cho kẻ khác khen ngợi con, miệng con chẳng nên làm; Để cho một người ngoài tán mỹ con, môi con đừng làm.
3. Đá thì nặng, cát cũng nặng; Nhưng cơn tức giận của kẻ ngu dại còn nặng hơn cả hai.
4. Sự căm gan vốn hung dữ, và cơn giận như nước tràn ra; Nhưng ai đứng nổi trước sự ghen ghét?
5. Một lời quở trách tỏ tường Hơn là thương yêu giấu kín.
6. Bạn hữu làm cho thương tích, ấy bởi lòng thành tín; Còn sự hôn hít của kẻ ghen ghét lấy làm giả ngụy.
7. Kẻ no nê giày đạp tàng mật dưới chân mình; Song điều gì đắng cũng lấy làm ngọt cho kẻ đói khát.
8. Kẻ lưu lạc xa cách nơi ở của mình, Giống như chim bay đây đó khỏi ổ nó vậy.
9. Dầu và thuốc thơm làm khoan khoái linh hồn; Lời khuyên do lòng bạn hữu ra cũng êm dịu dường ấy.
10. Chớ lìa bạn mình, hay là bạn của cha mình; Trong ngày hoạn nạn chớ đi đến nhà anh em mình: Một người xóm giềng gần còn hơn anh em xa.
11. Hỡi con, khá khôn ngoan, và làm vui lòng cha, Để cha có thế đáp lại cùng kẻ nào sỉ nhục cha.
12. Người khôn khéo thấy trước sự tai hại, bèn lo ẩn núp mình; Còn kẻ ngu muội cứ đi qua, và phải mang lấy tai vạ.
13. Hãy lấy áo của người, vì người đã bảo lãnh cho kẻ lạ; Khá buộc người một của cầm, vì người đã đáp thế cho người dâm phụ.
14. Kẻ nào chổi dậy sớm chúc phước lớn tiếng cho bạn hữu mình, Người ta sẽ kể điều đó là sự rủa sả.
15. Một máng xối dột luôn luôn trong ngày mưa lớn, Và một người đàn bà hay tranh cạnh, cả hai đều y như nhau.
16. Ai muốn ngăn giữ nàng, khác nào ngăn giữ gió, Và như tay hữu cầm lấy dầu vậy.
17. Sắt mài nhọn sắt. Cũng vậy người bổ dưỡng diện mạo bạn hữu mình.
18. Ai săn sóc cây vả, sẽ ăn trái nó; Và kẻ nào hầu chủ mình ắt được tôn trọng.
19. Mặt dọi mặt trong nước thế nào, Lòng người đối với người cũng thế ấy.
20. Con mắt loài người chẳng hề chán, Cũng như âm phủ và vực sâu không hề đầy vậy.
21. Lò thử bạc, dót thử vàng; Còn sự khen ngợi thử loài người.
22. Dầu con dùng chầy giã mà giã kẻ ngu dại trong cối Chung lộn với gạo, Thì sự điên dại nó cũng không lìa khỏi nó.
23. Hãy rán biết cảnh trạng bầy chiên con, Và lo săn sóc các đoàn bò của con;
24. Vì sự giàu có không lưu tồn mãi mãi, Và mũ triều thiên há còn đến đời đời sao?
25. Cỏ khô đã mất đi, cỏ non bèn mọc ra, Và người ta thâu nhập rau cỏ núi.
26. Lông chiên con dùng làm áo xống cho con, Giá dê đực dùng mua đồng ruộng.
27. Sữa dê có đủ làm đồ ăn cho con, Cho người nhà con, và đặng nuôi lấy các con đòi của con.

Bản Dịch 2011

'

1 Chớ khoe khoang về ngày mai,

Vì con không biết ngày mai sẽ xảy ra điều gì.

2 Hãy để người khác khen con, miệng con chẳng nên làm,

Hãy dành việc đó cho người lạ, môi con đừng làm.

3 Ðá thì nặng, cát cũng nặng,

Nhưng sự chọc tức của kẻ dại còn nặng hơn cả hai.

4 Cơn thịnh nộ quả là tàn bạo và cơn nóng giận cũng thật dữ dằn,

Nhưng so với cơn ghen, ai có thể đương đầu với nó?

5 Thà là quở trách tỏ tường,

Hơn là yêu thương thầm kín.

6 Dù bạn ta có làm cho ta bị thương thì cũng do lòng thành mà ra,

Nhưng nụ hôn của kẻ thù mới đúng là tăng thêm sự giả ngụy.

7 Ðối với người đang no, mật ong chẳng có gì hấp dẫn,

Nhưng đối với người đang đói, vật đắng cũng ngọt ngon.

8 Như con chim xa tổ nó thể nào,

Con người xa nhà mình cũng thể ấy.

9 Dầu thơm và hương thơm làm khoan khoái tâm hồn thể nào,

Lời khuyên chân thành từ lòng bạn tốt cũng ngọt ngào thể ấy.

10 Ðừng lìa bỏ bạn con và bạn của cha con;

Trong ngày hoạn nạn con đừng tính đến nhà anh chị em mình,

Người láng giềng gần tốt hơn anh chị em ruột ở xa.

11 Hãy khôn ngoan, con ơi, hãy làm cho cha vui mừng,

Ðể cha có thể đối đáp với những kẻ chỉ trích cha.

12 Người khôn ngoan thấy hiểm nguy liền lẩn tránh,

Kẻ dại dột cứ bươn càn nên gánh vạ vào thân.

13 Hãy giữ lấy áo choàng của kẻ đem cầm nó để bảo đảm cho người lạ,

Nhất là khi nó dùng để làm của thế chân cho người phụ nữ lăng loàn.

14 Ai dậy sớm để lớn tiếng chúc phước người lân cận,

Sẽ bị thiên hạ cho là nguyền rủa người ta.

15 Một người vợ hay tranh cãi,

Khác nào nhà bị dột mãi trong ngày mưa.

16 Ngăn giữ nàng như ngăn giữ gió,

Nắm giữ nàng như nắm dầu lại bằng tay.

17 Như sắt làm cho sắt bén nhọn thể nào,

Người làm cho người bén nhọn cũng thể ấy.

18 Người nào chăm sóc cây vả mình sẽ được ăn trái nó,

Ai bảo vệ chủ mình thì sẽ được tôn trọng.

19 Như nước phản chiếu gương mặt thể nào,

Lòng người phản ánh bản chất mình cũng thể ấy.

20 Âm phủ và chốn hủy diệt không bao giờ thấy đủ,

Cặp mắt người ta cũng chẳng thấy thỏa mãn bao giờ.

21 Nồi để luyện bạc, lò để luyện vàng,

Còn con người được thử luyện bằng lời khen của mình.

22 Dù con dùng chày mà giã kẻ dại hoặc dùng cối mà xay nó,

Con cũng không thể tách sự dại dột ra khỏi nó đâu.

23 Hãy biết rõ tình cảnh đàn chiên của con;

Hãy chăm sóc cẩn thận đàn bò của con;

24 Vì sự giàu có sẽ không trường tồn mãi mãi,

Ngay cả vương quyền cũng không truyền lại muôn đời.

25 Khi cỏ già được cắt đi, cỏ non sẽ mọc lên,

Cỏ xanh trên đồi được mang về,

26 Bấy giờ đàn chiên sẽ cung cấp tiền mua quần áo,

Và đàn dê sẽ trở thành tiền mua ruộng đất;

27 Con sẽ có đủ sữa dê để nuôi con,

Gia đình con, và nuôi những người nữ giúp việc trong nhà con.

Tài Liệu