Châm Ngôn: Chương 12

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB20C012)
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Ai ưa điều sửa phạt ưa sự tri thức; Nhưng kẻ ghét sự quở trách là ngây dại.
2. Người lành được ơn của Đức Giê-hô-va; Nhưng Đức Chúa Trời định tội cho người toan mưu ác.
3. Loài người chẳng phải vì hung ác mà được lập vững bền; Song rễ người công bình chẳng bị lay động.
4. Người đàn bà nhân đức là mão triều thiên cho chồng nàng; Còn vợ làm xấu hổ khác nào sự mục trong xương cốt người.
5. Tư tưởng người nghĩa chỉ là công bình; Song mưu luận kẻ ác đều là giả dối.
6. Các lời kẻ hung ác rình rập làm đổ huyết ra; Song miệng người ngay thẳng giải cứu người khỏi.
7. Đánh đổ kẻ hung ác thì họ chẳng còn nữa; Nhưng nhà người công bình còn đứng vững.
8. Người ta được khen ngợi tùy theo sự khôn sáng mình; Còn kẻ có lòng tà vạy sẽ bị khinh dể.
9. Thà một người ở bực hèn hạ và có tôi tớ, Còn hơn kẻ tự tôn mà lại thiếu ăn.
10. Người công bình coi sóc sự sống của súc vật mình; Còn lòng thương xót của kẻ dữ khác nào sự hung bạo.
11. Ai cày đất mình sẽ được vật thực dư dật; Còn ai theo kẻ biếng nhác thiếu trí hiểu.
12. Kẻ hung ác tham lam của hoạch tài; Song rễ của người công bình sanh bông trái.
13. Trong sự vi phạm của môi miệng có một cái bẫy tàn hại; Nhưng người công bình được thoát khỏi sự hoạn nạn.
14. Nhờ bông trái của môi miệng mình, người sẽ được no đầy phước; Và người ta sẽ được báo lại tùy theo việc tay mình đã làm.
15. Đường lối của kẻ ngu muội vốn ngay thẳng theo mắt nó; Còn người khôn ngoan nghe lời khuyên dạy.
16. Sự giận dữ của kẻ ngu muội liền lộ ra tức thì; Còn người khôn khéo che lấp sỉ nhục mình.
17. Kẻ nào nói thật, rao truyền sự công bình; Song kẻ làm chứng gian, phô sự giả dối.
18. Lời vô độ đâm xoi khác nào gươm; Nhưng lưỡi người khôn ngoan vốn là thuốc hay.
19. Môi chân thật được bền đỗ đời đời; Song lưỡi giả dối chỉ còn một lúc mà thôi.
20. Sự phỉnh gạt ở trong lòng kẻ toan mưu hại; Nhưng sự vui vẻ thuộc về người khuyên lơn sự hòa bình.
21. Chẳng một tai họa nào xảy đến cho người công bình; Song kẻ hung ác sẽ bị đầy đau đớn.
22. Môi miệng nói dối giả lấy làm gớm ghiếc cho Đức Giê-hô-va; Song ai ăn ở trung thành được đẹp lòng Ngài.
23. Người khôn khéo giấu điều mình biết; Còn lòng kẻ ngu muội xưng ra sự điên dại mình.
24. Tay người siêng năng sẽ cai trị; Nhưng tay kẻ biếng nhác phải phục dịch.
25. Sự buồn rầu ở nơi lòng người làm cho nao sờn; Nhưng một lời lành khiến lòng vui vẻ.
26. Người công bình dẫn đường cho kẻ lân cận mình; Còn các nẻo kẻ dữ làm sai lạc chúng.
27. Kẻ biếng nhác không chiên nướng thịt mình đã săn; Song người siêng năng được tài vật quí báu của loài người.
28. Sự sống ở nơi đường công bình; Trên lối nó không có sự chết.

Bản Dịch 2011

1. Người yêu kỷ luật là yêu tri thức;
Kẻ ghét bị sửa sai chính là kẻ dại khờ.
2. Người tốt sẽ được ân sủng từ CHÚA;
Còn ai toan mưu ác sẽ bị kết án chẳng sai.
3. Không ai được an ninh nhờ con đường làm ác;
Nhưng rễ người ngay lành sẽ không bị lung lay.
4. Người vợ đức hạnh làm chồng được nở mày nở mặt;
Còn người vợ gây xấu hổ khổ cho chồng như bị mục trong xương.
5. Tư tưởng của người ngay lành hướng về công lý;
Còn lời khuyên của kẻ gian ác hàm chứa sự lọc lừa.
6. Lời của kẻ gian ác đợi chờ làm đổ máu;
Lời của những người ngay thẳng sẽ giải cứu họ.
7. Kẻ gian ác bị đánh đổ và không còn nữa;
Nhưng nhà của người ngay lành sẽ vững chãi thiên thu.
8. Người khôn sáng sẽ được người ta khen ngợi;
Nhưng tâm địa kẻ gian tà sẽ chuốc lấy sự khinh khi.
9. Thà làm kẻ vô danh nhưng có kẻ hầu người hạ,
Hơn làm ông nọ bà kia mà đói rã cả người.
10. Người ngay lành lo cả cho súc vật của mình được no ấm;
Còn kẻ ác dù có xót thương vẫn không giấu được tính bạo tàn.
11. Ai lo canh tác đất ruộng mình sẽ có dư thừa thực phẩm;
Còn kẻ đuổi theo ảo mộng hão huyền là người thiếu nghĩ suy.
12. Kẻ gian ác thèm khát của bất lương;
Còn từ rễ người ngay lành phát sanh ra bông trái tốt.
13. Kẻ gian ác bị mắc vào bẫy do môi nó vấp phạm;
Còn người ngay lành sẽ thoát khỏi mọi khó khăn.
14. Nhờ bông trái của miệng, người ta được phước;
Dùng sức của đôi tay để làm việc nên có kết quả mang về.
15. Kẻ khờ dại cứ cho đường mình là đúng;
Người khôn ngoan lắng nghe mọi lời khuyên.
16. Kẻ dại dột biểu lộ cơn giận của mình ra tức khắc;
Người khôn ngoan vẫn bình tĩnh dù bị hạ nhục đến đâu.
17. Người chứng thật nói những lời xác thật;\
Kẻ chứng gian nói những chuyện dối gian.
18. Lời bừa bãi như gươm đâm quàng chém bậy;
Lưỡi người khôn mang lại sự chữa lành.
19. Môi chân thật sẽ trường tồn mãi mãi;
Lưỡi nói dối kéo dài chỉ vài khoảnh khắc.
20. Trong lòng kẻ gian ác có âm mưu dối trá;
Trong tâm người chủ trương hòa bình luôn có niềm vui.
21. Người ngay lành sẽ không gặp tai họa gì đáng kể,
Còn kẻ gian ác hoạn nạn dồn dập đến không ngừng.
22. Môi dối trá CHÚA lấy làm gớm ghiếc;
Người ăn ở chân thành Ngài rất mực vui lòng.
23. Người thông sáng không phô trương sự hiểu biết của mình,
Còn kẻ dại khờ thích biểu lộ sự dại dột của lòng mình.
24. Tay người siêng năng sẽ chỉ huy;
Còn những kẻ lười biếng sẽ bị bắt phải lao dịch khổ sai.
25. Nỗi lo lắng làm cho lòng chùng xuống;
Lời hay ý đẹp làm ta phấn chấn lên.
26. Người ngay lành khuyên bạn bè những điều hay lẽ phải;
Kẻ gian ác xúi bạn vào những lối sai lầm.
27. Kẻ biếng nhác không nướng ăn thịt săn bắt được,
Nhưng người siêng năng biết quý những gì mình có trong tay.
28. Ðường công chính dẫn đến sự sống;
Trong con đường ấy không có sự chết.

Tài Liệu