Thi Thiên: Chương 49

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB19C049)
Bước tới: chuyển hướng, tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Hỡi các dân, hãy nghe điều nầy; Hỡi hết thảy người ở thế gian, khá lắng tai nghe,
2. Bất luận người hạ lưu hay là thượng lưu, Người giàu có cũng như người nghèo nàn.
3. Miệng tôi sẽ nói lời khôn ngoan, Sự suy gẫm lòng tôi sẽ là sự thông sáng.
4. Tôi sẽ lắng tai nghe lời châm ngôn; Tôi sẽ lấy đàn cầm mà giải câu đố tôi.
5. Vì cớ sao tôi phải sợ trong ngày tai họa, Khi sự gian ác của những kẻ muốn chiếm vị tôi vây phủ tôi?
6. Chúng nó nhờ cậy nơi tài sản mình, Phô trương của cải dư dật mình.
7. Chẳng có người nào chuộc được anh em mình, Hoặc đóng giá chuộc người nơi Đức Chúa Trời,
8. Hầu cho người được sống mãi mãi, Chẳng hề thấy sự hư nát.
9. [Vì giá chuộc mạng sống họ thật mắc quá, Người không thể làm được đến đời đời.]
10. Vì người thấy người khôn ngoan chết, Kẻ điên cuồng và người ngu dại cũng chết như nhau, Để lại tài sản mình cho kẻ khác.
11. Tư tưởng bề trong chúng nó rằng nhà mình sẽ còn mãi mãi, Và chỗ mình ở vẫn có đời nầy qua đời kia; Chúng nó cũng lấy chính tên mình đặt cho đất ruộng mình.
12. Nhưng loài người dầu được sang trọng, chẳng còn mãi; Nó giống như thú vật phải hư mất.
13. Con đường nầy mà chúng nó giữ theo, ấy là sự ngu dại của chúng nó; Dầu vậy, những kẻ đến sau họ ưng lời luận của họ.
14. Chúng nó bị định xuống âm phủ như một bầy chiên; Sự chết sẽ chăn giữ chúng nó: Sáng ngày người ngay thẳng sẽ quản hạt chúng nó; Sự đẹp đẽ chúng nó bị tiêu diệt trong âm phủ, Hầu cho chúng nó chẳng còn nơi ở nào nữa.
15. Nhưng Đức Chúa Trời sẽ chuộc linh hồn tôi khỏi quyền âm phủ, Vì Ngài sẽ tiếp rước tôi.
16. Chớ sợ khi người nào trở nên giàu có, Lúc sự vinh hiển nhà người ấy tăng lên;
17. Vì khi người chết chẳng đem đi gì được, Sự vinh hiển người cũng không theo người xuống mồ mả đâu.
18. Dẫu cho đang lúc sống người chúc phước cho linh hồn mình (Vả, người ta sẽ khen ngợi mình, nếu mình làm ích lợi cho mình),
19. Thì người hẳn sẽ đi đến dòng dõi tổ phụ mình: Họ sẽ chẳng còn thấy ánh sáng nữa.
20. Người nào hưởng sự sang trọng mà không hiểu biết gì, Giống như thú vật phải hư mất.

Bản Dịch 2011

Sự Dại Dột Khi Cậy vào Của Cải
Thơ của con cháu Cô-ra
Cho Trưởng Ban Nhạc
1. Hỡi tất cả các dân các nước, xin nghe rõ điều nầy;
Hỡi mọi người trên khắp thế gian, xin hãy lắng tai nghe;
2. Hỡi những người hạ lưu và những người thượng lưu,
Hỡi những người giàu sang và những người nghèo khó:
3. Nầy miệng tôi sẽ nói ra sự khôn ngoan;
Sự suy gẫm của lòng tôi sẽ mở mang thêm tri thức.
4. Tôi sẽ lắng tai để nghe câu châm ngôn;
Tôi sẽ dùng âm nhạc để giãi bày câu đố nhiệm.
5. Tại sao tôi phải lo sợ trong ngày tai họa,
Ngày quân thù ác nghiệt bám theo vây đánh tôi?
6. Ðó là những kẻ cậy vào sự giàu có của chúng
Và khoe khoang về của cải dư dật của chúng.
7. Không ai có thể dùng cách gì để chuộc người thân mình lại,
Hoặc dâng lên Ðức Chúa Trời điều gì để chuộc người ấy lại,
8. –Vì giá chuộc linh hồn người ấy đắt vô cùng,
Dù trả đến đời đời cũng không thể nào trả hết–
9. Ðể người ấy có thể được sự sống đời đời,
Hầu người ấy sẽ không thấy sự hư nát,
10. Vì người ấy đã thấy rõ những người khôn ngoan đều chết;
Những kẻ dại dột và điên cuồng cũng chết như nhau;
Họ để tài sản của mình lại cho người khác.
11. Họ tưởng rằng nhà của họ sẽ còn lại mãi mãi;
Chỗ ở của họ sẽ để lại cho con cháu họ từ đời nọ sang đời kia;
Họ lấy tên mình đặt tên cho đất đai của họ.
12. Tuy nhiên không ai, dù giàu sang đến mấy, sẽ có thể sống mãi;
Họ sẽ như các thú vật, rồi cũng phải chết mà thôi.
13. Ðó là số phận của những kẻ dại dột ưa cậy mình,
Và của những kẻ sinh ra sau mà nghe theo những kẻ ấy. (Sê-la)
14. Chúng như chiên bị định phải vào âm phủ;
Tử thần sẽ là kẻ chăn giữ chúng;
Chúng sẽ đi thẳng xuống âm phủ;
Thân thể chúng sẽ bị rữa nát trong phần mộ,
Xa cách hẳn chỗ ở sang trọng của chúng trên trần gian.
15. Nhưng Ðức Chúa Trời sẽ cứu chuộc linh hồn tôi khỏi quyền lực của âm phủ,
Vì Ngài sẽ đem tôi về với Ngài. (Sê-la)
16. Ðừng lo sợ khi ai đó được nên giàu có,
Khi tài sản của gia đình nó gia tăng;
17. Vì khi nó chết, nó sẽ chẳng đem gì theo được;
Ngay cả của cải của nó cũng sẽ không xuống theo với nó.
18. Dù khi còn sống, nó đã cho mình là người có phước,
–Dù bạn được khen ngợi khi làm ăn phát đạt đi nữa–
19. Thì nó cũng phải chết và quy về với tổ tiên nó;
Chúng sẽ không bao giờ nhìn thấy ánh sáng nữa.
20. Người được giàu sang phú quý mà thiếu hiểu biết thì chẳng khác gì các thú vật;
Chúng thảy đều chết mất.

Tài Liệu