Gióp : Chương 29

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB18C029)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Gióp cứ nói lẽ luận cao mình, mà rằng:
2. Ôi! Ước gì tôi được như buổi trước, Như trong các ngày mà Đức Chúa Trời gìn giữ tôi;
3. Khi ngọn đuốc Chúa soi trên đầu tôi; Và nhờ ánh sáng Ngài, tôi bước qua sự tối tăm.
4. Chớ chi tôi được như lúc còn tráng kiệt, Khi tình thiệt hữu của Đức Chúa Trời còn đoái đến trại tôi;
5. Khi Đấng Toàn năng còn ở cùng tôi, Và các con cái tôi vây quanh tôi;
6. Lúc tôi rửa chân trong sữa, Và hòn đá phun suối dầu ra cho tôi!
7. Khi tôi đi ra đến cửa thành, Sửa soạn chỗ ngồi mình tại phố chợ,
8. Các gã trai trẻ thấy tôi bèn ẩn đi, Và các người già cả đều chổi dậy và đứng;
9. Những quan trưởng kiêng nói, Và lấy tay bụm miệng;
10. Tiếng người tước vị nín thinh, Và lưỡi họ dính nơi ổ gà.
11. Khi tai ai nghe tôi, bèn xưng tôi có phước, Mắt ai thấy tôi, bèn làm chứng cho tôi.
12. Ấy vì tôi giải cứu kẻ khốn cùng kêu cầu, Và kẻ mồ côi không ai giúp đỡ.
13. Kẻ gần chết chúc phước cho tôi, Và tôi làm cho lòng người góa bụa nức nở vui mừng.
14. Tôi mặc lấy sự công bình, và nó che phủ tôi, Sự ngay thẳng tôi khác nào áo ngoài và mão triều thiên.
15. Tôi đã như con mắt cho kẻ mù, Và như chân cho kẻ què.
16. Tôi đã làm cha cho kẻ nghèo khó, Còn duyên cớ của kẻ lạ, tôi tra xét cho rõ ràng.
17. Tôi bẻ gẫy hàm kẻ bất công, Và rứt mồi nó ngậm nơi răng.
18. Tôi bèn nói rằng: Ta sẽ thác trong ổ của ta; Ngày ta sẽ nhiều như hột cát;
19. Rễ ta bò ăn dài theo nước, Và cả đêm sương đọng trên nhành ta.
20. Vinh hiển ta mới mẻ với ta luôn, Cung ta được cứng mạnh lại trong tay ta.
21. Người ta lắng tai nghe tôi, chờ đợi, Và làm thinh đặng nghe lời tôi bàn.
22. Sau khi tôi nói, chúng không còn đáp lại; Lời tôi nói gội nhuần trên chúng (như sương).
23. Họ trông đợi tôi như trông đợi mưa, Hả miệng ra dường như hứng mưa muộn.
24. Tôi mỉm cười với chúng, khi chúng bị ngã lòng; Họ chẳng hề làm rối nét mặt bình tịnh tôi được.
25. Tôi chọn con đường cho chúng, và ngồi làm đầu họ, Ở như vua tại ở giữa quân đội, Khác nào một kẻ an ủy những người sầu.

Bản Dịch 2011

Gióp Tiếp Tục Binh Vực Ông

1 Gióp tiếp tục biện hộ cho ông và nói:

2 Ôi, ước gì tôi được như thuở trước;

Như những tháng ngày Ðức Chúa Trời còn gìn giữ tôi;

3 Khi trên đầu tôi ngọn đèn của Ngài chiếu sáng;

Khi trong bóng đêm tôi bước theo ánh sáng của Ngài;

4 Như trong những ngày tôi còn tráng kiện;

Khi mối tương giao mật thiết với Ðức Chúa Trời còn ở trên lều tôi;

5 Khi Ðấng Toàn Năng còn ở với tôi;

Khi con cái tôi còn sum họp quanh tôi;

6 Khi các bước chân tôi còn dầm trong sữa của đàn bò sữa;

Khi các rẫy ô-liu của tôi trên sườn núi đá sản xuất ra dầu;

7 Khi tôi đến nơi cổng thành,

Và ngồi xuống giữa những người lãnh đạo ở công đường.

8 Những người trẻ trông thấy tôi liền tránh qua nhường chỗ;

Còn những người cao niên đứng dậy để đón chào;

9 Những người quyền quý thấy tôi bèn ngưng nói;

Họ lấy tay che miệng để giữ lời.

10 Tiếng của những người quyền quý bỗng trở nên im bặt;

Lưỡi của họ dường như dính chặt vào hốc miệng của họ.

11 Nghe tôi nói ai nấy đều tán thưởng;

Ai thấy tôi đều tỏ vẻ đồng ý với tôi.

12 Vì tôi giải thoát người nghèo đang thiết tha cầu cứu,

Và cứu trẻ mồ côi không có ai giúp nó lúc cần.

13 Người hấp hối chúc phước cho tôi;

Tôi làm cho người góa bụa được nức lòng mừng rỡ.

14 Tôi mặc lấy công chính, và nó che tôi như quần áo;

Còn công lý thì như áo dài và khăn đóng của tôi.

15 Tôi được xem như cặp mắt của người mù,

Như đôi chân của người què.

16 Tôi được coi như cha của người nghèo khó,

Như người tranh đấu cho duyên cớ của kiều dân.

17 Tôi bẻ gãy răng nanh của quân gian ác,

Và giựt con mồi ra khỏi miệng chúng sắp ăn.

18 Lúc đó tôi đã tự nhủ: Tôi sẽ chết bình yên trong tổ ấm;

Những ngày của đời tôi sẽ nhiều như cát ở bờ sông.

19 Rễ của tôi sẽ ăn dần ra dòng nước;

Sương cả đêm sẽ đọng lại trên cành của tôi.

20 Vinh hiển của tôi sẽ luôn luôn mới mẻ;

Cây cung trong tay tôi sẽ được giương bằng sức mới.

21 Người ta đợi để nghe tôi nói,

Họ lặng im nghe ý kiến của tôi.

22 Sau khi tôi phát biểu không ai muốn bàn gì nữa;

Vì ý kiến của tôi họ thấy đã tốt quá rồi.

23 Họ trông đợi tôi như người ta chờ mưa xuống;

Hả miệng ra đón những giọt mưa xuân.

24 Khi tôi mỉm cười với họ, họ khó tin là thật;

Nét rạng rỡ trên mặt tôi khiến họ khó u buồn.

25 Tôi chọn cho họ con đường nào tốt nhất;

Tôi ngồi giữa họ như thủ lãnh của họ;

Tôi sống giữa họ như vị vua sống giữa ba quân,

Như một người an ủi những người sầu thảm.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu