Gióp : Chương 16

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB18C016)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Gióp đáp rằng:
2. Ta thường nghe nhiều lời giảng luận như vậy; Các ngươi hết thảy đều là kẻ an ủi bực bội.
3. Các lời hư không nầy há chẳng hề hết sao? Điều thúc giục ngươi đáp lời là gì?
4. Ta cũng dễ nói được như các ngươi nói; Nếu linh hồn các ngươi thế cho linh hồn ta, Tất ta cũng sẽ kể thêm lời trách các ngươi, Và lắc đầu về các ngươi.
5. Nhưng ta sẽ lấy miệng ta giục lòng các ngươi mạnh mẽ, Lời an ủi của môi ta sẽ giảm bớt nơi đau đớn các ngươi.
6. Dầu ta nói, đau đớn ta không được bớt; Tuy ta nín lặng, nó lìa khỏi ta đâu?
7. Nhưng bây giờ, Đức Chúa Trời khiến ta mệt mỏi. Chúa đã tàn hại hết nhà của tôi.
8. Chúa đã làm tôi đầy nhăn nhíu, ấy làm chứng đối nghịch cùng tôi; Sự ốm yếu tôi dấy nghịch cùng tôi, cáo kiện tôi tại ngay mặt tôi.
9. Trong cơn thạnh nộ người xé tôi và bắt bớ tôi; Người nghiến răng nghịch tôi, Kẻ cừu địch tôi trừng ngó tôi.
10. Chúng há miệng nghịch tôi, Vả má tôi cách khinh thị; Chúng hiệp nhau hãm đánh tôi.
11. Đức Chúa Trời đã phó tôi cho kẻ vô đạo, Trao tôi vào tay kẻ gian ác.
12. Tôi xưa bình tịnh, Ngài bèn tàn hại tôi; Ngài có nắm cổ tôi, và bẻ nát tôi, Cũng đặt tôi làm tấm bia cho Ngài.
13. Các mũi tên Ngài vây phủ tôi, Ngài bắn lưng hông tôi, không thương tiếc, Đổ mặt tôi xuống đất.
14. Ngài làm cho tôi bị thương tích này trên thương tích kia, Xông vào tôi như một kẻ mạnh bạo.
15. Tôi đã may cái bao trên da tôi, Tôi hạ mặt tôi xuống bụi đất.
16. Mặt tôi sưng đỏ lên vì cớ khóc, Bóng sự chết ở nơi mí mắt tôi;
17. Mặc dầu tại trong tay tôi không có sự hung dữ, Và lời cầu nguyện tôi vốn tinh sạch.
18. Ôi đất, chớ lấp huyết ta! Ước gì tiếng than kêu tôi không có chỗ ngưng lại!
19. Chính giờ này, Đấng chứng tôi ở trên trời, Và Đấng bảo lãnh cho tôi ở tại nơi cao.
20. Các bạn hữu tôi nhạo báng tôi. Còn tôi hướng về Đức Chúa Trời mà khóc,
21. Để Ngài phân xử giữa loài người và Đức Chúa Trời, Giữa con cái loài người và đồng loại nó!
22. Vì ít số năm còn phải đến, Rồi tôi sẽ đi con đường mà tôi chẳng hề trở lại.

Bản Dịch 2011

Gióp Quả Quyết Rằng Ông Không Làm Gì Ðáng Bị Phạt

1 Bấy giờ Gióp trả lời và nói:

2 Tôi đã nghe quá nhiều những lời như thế;

Các anh là những người an ủi chỉ giỏi làm khổ thêm mà thôi.

3 Các lời hư không như gió ấy không chịu dứt hay sao?

Tôi đã nói gì động đến anh, mà anh phải dài dòng như thế?

4 Nếu các anh ở vào hoàn cảnh của tôi, tôi cũng có thể nói như các anh;

Tôi có thể chọn những lời để đáp lại các anh, và cũng có thể lắc đầu ngao ngán về các anh như vậy.

5 Nếu là tôi, tôi sẽ dùng miệng tôi làm các anh được mạnh mẽ;

Những lời của môi tôi sẽ làm các anh giảm bớt nỗi đau lòng.

6 Nếu tôi nói ra, nỗi khổ của tôi vẫn không nguôi ngoai;

Nếu tôi làm thinh, tôi cũng không được vơi nhẹ chút nào.

7 Nhưng bây giờ Ngài đã làm cho tôi thêm mệt mỏi.

Ngài đã làm cho gia đình con tan nát, chẳng còn gì.

8 Ngài đã làm cho da con ra nhăn nheo xấu xí, để làm một chứng tích chống lại con;

Thân thể xanh xao gầy gò của con đứng lên chống con; nó làm chứng chống lại con ngay mặt.

9 Trong cơn thịnh nộ của Ngài, Ðấng ghét tôi, đã xé nát tôi;

Ngài nghiến răng giận dữ đối với tôi.

Còn kẻ thù của tôi nhìn tôi với cặp mắt dữ dằn đáng sợ.

10 Chúng há mồm nhe răng như muốn ăn tươi nuốt sống tôi;

Chúng tát vào má tôi với thái độ khinh thường;

Chúng họp nhau thành một bọn để chống lại tôi.

11 Ðức Chúa Trời đã phó tôi cho những kẻ vô tín vô luân;

Ngài đã trao tôi vào tay bọn gian ác khôn lường.

12 Tôi đang sống an lành, bỗng dưng Ngài đánh tôi tơi tả;

Ngài tóm cổ tôi và nghiền nát tôi;

Thật vậy, Ngài đã dựng tôi lên làm bia để bắn.

13 Quân xạ tiễn của Ngài vây quanh tôi;

Các mũi tên của Ngài bắn vào tim cật tôi không thương xót;

Ngài bắn thủng túi mật tôi, khiến mật đổ ra trên đất.

14 Ngài đập tôi tơi tả hết đợt nọ đến đợt kia;

Ngài đánh tôi tới tấp như một dũng sĩ xông vào đánh kẻ thù.

15 Tôi phải vá vải thô vào da thịt mình để che thương tích;

Tôi phải lủi đầu tôi vào tro bụi để nhắm mắt chịu đòn.

16 Mặt tôi sưng đỏ vì khóc than đau khổ;

Mắt quầng thâm như sắp chết đến nơi.

17 Mặc dù tay tôi chẳng làm điều hung bạo;

Lời cầu nguyện của tôi vốn trong trắng tinh tuyền.

18 Hỡi bụi đất, chớ vùi chôn máu ta đổ xuống!

Hãy để cho tiếng kêu khóc của ta không dừng lại nơi nào.

19 Này, giờ đây trên trời tôi có người làm chứng;

Ðấng binh vực tôi đang ngự ở trên cao.

20 Các bạn tôi khinh khi nhạo báng tôi;

Còn tôi cứ hướng về Ðức Chúa Trời mà tuôn tràn giọt lệ.

21 Ước chi có ai phân xử giữa con người và Ðức Chúa Trời,

Như người ta phân xử giữa người nầy và người khác.

22 Vì chỉ còn vài năm ngắn ngủi nữa thôi,

Tôi sẽ đi vào con đường không thể trở lại được.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu