Gióp : Chương 15

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB18C015)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Ê-li-pha, người Thê-man, đáp rằng:
2. Người khôn ngoan há đáp bằng lời tri thức hư không, Và phình bụng mình bằng gió đông sao?
3. Người há có nên lấy lời vô ích mà chữa mình, Dùng câu giảng luận vô dụng mà binh vực sao?.
4. Thật ông hủy điều kính sợ Đức Chúa Trời, Ngăn trở sự suy gẫm trước mặt Ngài.
5. Vì sự gian ác ông dạy dỗ cho miệng mình nói, Và ông chọn lưỡi của kẻ quỉ quyệt.
6. Miệng ông định tội cho ông, chớ chẳng phải tôi; Và môi ông làm chứng dối nghịch cùng ông.
7. Có phải ông sanh ra đầu trước hết chăng? Há đã được dựng nên trước non núi sao?
8. Chớ thì ông có nghe điều bàn định trong ý nhiệm của Đức chúa Trời sao? Há chỉ một mình ông được khôn ngoan ư?
9. Ông biết chi, mà chúng tôi chẳng biết? Ông thông hiểu gì mà chúng tôi lại không thông hiểu?
10. Giữa vòng chúng tôi cũng có người tóc bạc, kẻ già cả, Được tuổi cao tác lớn hơn cha của ông.
11. Sự an ủi của Đức chúa Trời, và lời êm dịu nói cho ông nghe, Há là điều nhỏ mọn cho ông sao?
12. Nhân sao lòng ông bức tức, Và mắt ông ngó chớp lách?
13. Cớ gì mà tâm thần ông phản đối cùng Đức Chúa Trời, Khiến những lời dường ấy ra khỏi miệng ông?
14. Loài người là chi, mà lại là thanh sạch? Kẻ do người nữ sanh ra là gì, mà lại là công bình?
15. Kìa, Đức Chúa Trời không tin cậy các thánh đồ Ngài, Đến đỗi các từng trời cũng chẳng trong sạch trước mặt Ngài thay:
16. Phương chi một người gớm ghiếc và hư nát, Kẻ hay uống gian ác như nước!
17. Tôi sẽ dạy ông, ông hãy nghe tôi; Tôi sẽ thuật cho ông điều tôi đã thấy,
18. Là điều kẻ khôn ngoan tỏ ra theo tổ phụ mình, Không giấu giếm;
19. Xứ đã được ban cho chúng mà thôi, Không có người ngoại bang nào được vào giữa bọn họ:
20. Trọn đời người hung ác bị đau đớn cực lòng, Số ít năm để dành cho kẻ hà hiếp.
21. Tiếng hoảng kinh vang nơi lỗ tai người; Đang chừng lợi đặt, kẻ phá hoại sẽ xông vào người.
22. Người tưởng không ra khỏi tăm tối được, Và có gươm rình giết người đi.
23. Người đi chỗ nầy qua nơi nọ để tìm bánh, mà rằng: Bánh tìm ở đâu? Người biết rằng ngày tăm tối đã sẵn bên mình.
24. Sự gian nan buồn thảm làm cho người kinh hãi, Xông áp vào người như một vua sẵn sàng chinh chiến
25. Vì người có giơ tay lên chống cự Đức Chúa Trời, Và cư xử cách kiêu ngạo với Đấng Toàn năng.
26. Người núp dưới gu khiên, ngước thẳng cổ, và xông đến Chúa;
27. Vì người lấy sự phì béo che mặt mình, Làm cho hai hông mình ra mập mạp.
28. Người đã ở những thành bị phá hoại, Ở những nhà bỏ hoang, gần trở nên đổ đống;
29. Người sẽ không trở nên giàu; của cải người cũng sẽ chẳng bền lâu, Và sản nghiệp người sẽ chẳng lan ra trên đất.
30. Người sẽ chẳng được ra khỏi tối tăm; Ngọn lửa làm khô héo chồi của người, Và người sẽ bị hơi thở miệng Chúa đem đi mất.
31. Người chớ nên cậy sự hư không mà bị lừa dối; Vì sự hư không sẽ là phần thưởng của người.
32. Sự nầy sẽ trọn vẹn trước nhựt kỳ người chưa xảy đến, Còn các nhành người sẽ chẳng xanh tươi.
33. Người bỏ quây trái cây xanh mình như một cây nho; Người làm rụng hoa mình như cây Ô li-ve.
34. Vì dòng dõi kẻ vô đạo không sanh sản, Lửa sẽ tiêu diệt nhà trại kẻ ăn hối lộ.
35. Họ thọ thai sự ác, bèn sanh ra điều hại tàn, Lòng họ sắm sẵn những chước gian.

Bản Dịch 2011

Ê-li-pha Cho Rằng Gióp Ðã Tự Kết Án Bằng Lời Nói của Mình

1 Bấy giờ Ê-li-pha người Tê-man đáp lời và nói:

2 Người khôn ngoan há trả lời bằng những lý lẽ vu vơ,

Bụng đầy ắp toàn gió đông nóng bỏng?

3 Chẳng lẽ người ấy lập luận bằng những lời vô bổ,

Hay bằng những diễn văn vô giá trị hay sao?

4 Nhưng anh đã làm cho người ta giảm đi lòng kính sợ Chúa;

Và cản trở người ta suy gẫm về Ðức Chúa Trời.

5 Vì tội lỗi anh xúi miệng anh đã nói,

Anh đã chọn cách nói năng của kẻ xảo quyệt điêu ngoa.

6 Chính miệng anh đã kết tội anh, chứ không phải tôi đâu nhé;

Phải, chính môi anh đã làm chứng chống lại anh.

7 Có phải anh là người đầu tiên sinh ra trên mặt đất?

Chẳng lẽ anh đã hiện hữu trước các núi đồi?

8 Không lẽ anh là người đã nghe khi Ðức Chúa Trời bàn luận?

Chẳng lẽ một mình anh mới có sự khôn ngoan?

9 Có điều gì anh biết mà chúng tôi không biết?

Có điều chi anh hiểu mà chúng tôi chẳng am tường?

10 Trong chúng tôi có người tóc đã bạc và cao niên trường thọ;

Có những người còn lớn tuổi hơn tuổi của cha anh.

11 Phải chăng anh cho sự an ủi của Ðức Chúa Trời dành cho anh quá ít?

Hay những lời nói dịu dàng chúng tôi đã nói với anh vẫn chưa đủ hay sao?

12 Sao anh để cho cái tôi của anh lôi anh theo ý riêng của nó,

Và để cho mắt anh cũng chớp mắt biểu lộ sự đồng tình,

13 Ðến nỗi tâm linh anh đã quay qua chống lại Ðức Chúa Trời,

Và làm cho miệng anh thốt ra những lời khó nghe như vậy?

14 Phàm nhân là gì mà tự cho mình trong sạch?

Kẻ do phụ nữ sinh ra là chi mà có thể ngay lành?

15 Này, các thánh của Ngài mà Ngài còn chưa tin cậy,

Ngay cả các tầng trời mà vẫn chưa tinh sạch trước mặt Ngài,

16 Huống chi là loài người đáng tởm và hư đốn,

Những kẻ cứ phạm tội thường xuyên như người ta uống nước.

17 Hãy nghe tôi nói, và tôi sẽ chỉ cho anh biết;

Tôi sẽ nói cho anh hay những gì tôi đã thấy tận mắt mình.

18 Những gì các nhà hiền triết đã nghe tổ tiên của họ kể lại;

Các vị ấy đã nói ra, không giấu giếm điều gì.

19 Họ là những người đầu tiên được ban cho đất đai làm xứ sở,

Lúc ấy chưa có người ngoại bang nào đi ngang qua giữa họ.

20 Kẻ gian ác phải đối phó với nỗi đau đớn suốt đời;

Số tuổi của đời nó cốt chỉ để bị người ta đàn áp.

21 Tai nó nghe văng vẳng những tiếng thét hãi hùng;

Trong khi nó bình an, quân cướp chợt xông vào cướp đoạt.

22 Nó không tin rằng nó sẽ thoát khỏi cảnh tối tăm;

Nó luôn lo sợ có ai đó đang cầm gươm chờ giết nó.

23 Nó đi khắp nơi tìm bánh, hỏi rằng, “Bánh đâu rồi?”

Nó biết những ngày đen tối của nó đã đến.

24 Tuyệt vọng và buồn thảm làm cho nó sợ hãi;

Chúng áp đảo nó, như một ông vua sắp ra lịnh tấn công.

25 Bởi vì nó dám cả gan đưa tay lên chống lại Ðức Chúa Trời;

Nó làm cho tay nó ra mạnh để chống lại Ðấng Toàn Năng.

26 Nó mang lấy thuẫn dày che thân,

Và bướng bỉnh xông vào tấn công Ngài.

27 Vì mỡ trên mặt nó khiến nó trông béo phì tròn trĩnh;

Hông nó phình ra do mỡ béo bao quanh.

28 Bây giờ nó phải sống trong các thành bị chiến tranh tàn phá,

Trong các nhà đã bị bỏ hoang, sắp trở thành các đống đổ nát.

29 Nó sẽ không giàu có nữa, và của cải nó sẽ không còn;

Tài sản nó sẽ không bành trướng khắp nơi trên đất.

30 Nó sẽ không thoát được cảnh tối tăm;

Một ngọn lửa sẽ làm khô héo các chồi non của nó;

Hơi thở của miệng Ngài sẽ đem đi những gì nó có.

31 Phải chi nó đừng tin cậy vào của cải phù vân mà tự dối mình;

Sự rỗng không sẽ là hậu quả của nó.

32 Chưa đến lúc mà cuộc đời của nó đã bị đổi thay gãy đổ;

Các cành của nó không còn tốt đẹp xanh tươi.

33 Nó sẽ như cây nho bị tuốt đi những trái xanh chưa chín;

Như cây ô-liu bị làm rụng hết hoa.

34 Thật vậy bọn vô tín vô luân sẽ không có người nối dõi;

Lửa sẽ thiệu rụi nhà cửa của phường ăn hối lộ.

35 Chúng đã mang thai gian ác, nên sinh ra đau khổ;

Lòng dạ chúng lúc nào cũng chực để dối gian.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu