Gióp : Chương 9

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB18C009)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Gióp đáp lời lại mà rằng:
2. Quả thật, tôi biết ấy là như vậy; Nhưng làm thế nào cho loài người được công bình trước mặt Đức Chúa Trời?
3. Nếu muốn tranh biện với Ngài. Thì một lần trong ngàn lần, loài người không thế đáp lời.
4. Đức Chúa Trời có lòng trí huệ và rất mạnh sức: Ai cứng cỏi với Ngài mà lại được may mắn?
5. Ngài dời các núi đi, Đánh đổ nó trong cơn giận Ngài; nhưng núi chẳng biết đến.
6. Ngài khiến đất rúng động khỏi nền nó, Và các trụ nó đều chuyển lay;
7. Ngài dạy biểu mặt trời, nó bèn chẳng mọc, Ngài đóng ấn trên các ngôi sao;
8. Một mình Ngài trải các từng trời ra, Và bước đi trên các ngọn sóng biển;
9. Ngài dựng nên sao bắc đẩu, Sao cày, và Sao rua, Cùng những lầu các bí mật của phương nam.
10. Ngài làm những việc lớn lao, không sao dò xét được, Những dấu kỳ chẳng xiết cho được.
11. Kìa, Ngài đã đi qua gần tôi, mà tôi không thấy Ngài, Ngài sang ngang trước mặt tôi, nhưng tôi chẳng nhìn thấy Ngài.
12. Kìa, Ngài vớ lấy mồi, ai ngăn trở Ngài được? Ai sẽ nói với Ngài rằng: Chúa làm chi vậy?
13. Đức Chúa Trời không hồi cơn giận Ngài; Những kẻ giúp đỡ Ra-háp đều cúi mình xuống dưới Ngài.
14. Phương chi tôi đáp lại với Ngài, Và chọn lời tranh biện cùng Ngài!
15. Dầu khi tôi công bình, tôi cũng không dám đối lại cùng Ngài; Nhưng tôi cầu xin ơn của Đấng phán xét tôi.
16. Mặc dầu tôi kêu cầu, và Ngài đáp lời tôi, Tôi cũng không tin rằng Ngài lắng tai nghe tiếng tôi.
17. Vì Ngài chà nát tôi trong cơn gió bão, Và thêm nhiều vít tích cho tôi vô cớ.
18. Ngài không để cho tôi hả hơi; Nhưng Ngài khiến tôi no đầy sự đắng cay,
19. Nếu luận về sức lực, kìa, Ngài vốn quyền năng! Nếu nói về lý đoán, thì Ngài rằng: "Ai dám cáo kiện ta?"
20. Dẫu rằng tôi công bình, miệng mình sẽ lên án cho mình; Tuy tôi trọn vẹn, nó sẽ tỏ tôi ra gian tà.
21. Dẫu tôi vô tội, tôi không kể đến mình tôi, Tôi khinh bỉ mạng sống tôi.
22. Ác và thiện thảy đều như nhau; bởi cớ ấy, nên tôi có nói: Ngài tiêu diệt người trọn vẹn cũng như kẻ gian ác.
23. Nếu tai họa giết chết thình lình, Thì Ngài chê cười sự thử thách của người vô tội.
24. Đất bị phó vào tay kẻ gian ác; Nó che mặt những quan xét của đất; Nếu chẳng phải nó, vậy thì ai?
25. Các ngày của tôi mau hơn kẻ trạm; Nó trốn không thấy điều phước hạnh.
26. Nó xớt qua mau như thuyền nan, Như chim ưng xông vào mồi.
27. Nếu tôi nói: Tôi sẽ quên sự than phiền tôi, Bỏ bộ mặt buồn thảm tôi và lấy làm vui mừng,
28. Thì tôi sợ hãi các điều đau đớn tôi, Biết rằng Ngài không cầm tôi là vô tội.
29. Phải, tôi sẽ bị định tội; Nên cớ sao tôi làm cho mình mệt nhọc luống công?
30. Nếu tôi tắm trong nước tuyết, Rửa tay tôi với nước tro,
31. Thì Ngài lại nhận tôi trong hầm, Đến đỗi quần áo tôi sẽ gớm ghê tôi.
32. Vì Đức Chúa Trời chẳng phải loài người như tôi, mà tôi dám đối với Ngài, Để chúng ta cùng đi chịu phán xét.
33. Chẳng có người nào phân xử giữa chúng ta, Đặt tay mình trên hai chúng ta.
34. Ước gì Chúa rút roi Ngài khỏi tôi, Khiến sự kinh khiếp của Ngài chớ làm rối loạn tôi nữa;
35. Bấy giờ, tôi sẽ nói, chẳng sợ Ngài; Nhưng tôi chẳng được như vậy.

Bản Dịch 2011

Gióp Nghĩ Rằng Ðức Chúa Trời Ðã Ðịnh Sao Thì Ðành Chịu Vậy

1 Bấy giờ Gióp trả lời và nói:

2 Quả thật, biết trên nguyên tắc là như vậy;

Nhưng làm sao loài người có thể được xem là công chính trước mặt Ðức Chúa Trời?

3 Nếu con người muốn tranh luận với Ngài,

Thì trong một ngàn lần, con người không thể đáp lại một lần.

4 Tâm trí Ngài quá khôn ngoan, quyền năng Ngài quá vĩ đại;

Ai có thể đối chọi với Ngài mà thắng được chăng?

5 Ngài dời non chuyển núi mà chúng không hay biết gì cả;

Ngài lật đổ chúng khi Ngài nổi trận lôi đình.

6 Ngài lắc rung trái đất thiếu điều nó văng ra khỏi quỹ đạo;

Các nền tảng của nó đều bị lúc lắc lung lay.

7 Ngài ra lịnh, mặt trời thôi trỗi dậy;

Ngài niêm phong các vì sao, chúng không thể hiện ra.

8 Một mình Ngài giương các tầng trời ra;

Chân Ngài giẫm trên ba đào sóng cả.

9 Ngài dựng nên chòm sao Bắc Ðẩu, chòm sao Thiên Lang,

Chòm sao Thất Tinh, và các chòm sao ở phương nam.

10 Ngài làm những việc lớn lao không sao hiểu thấu,

Và những việc diệu kỳ thật vô số vô vàn.

11 Này, Ngài đi ngang qua tôi, nhưng tôi không thể thấy Ngài;

Ngài tiếp tục vượt qua, nhưng tôi không thể cảm nhận Ngài.

12 Này, nếu Ngài muốn cất mạng ai, ai có thể ngăn chận Ngài được?

Ai dám hỏi Ngài, ‘Ngài làm gì vậy?’ hay chăng?

13 Nếu Ðức Chúa Trời không nguôi cơn thịnh nộ,

Thì bè lũ của thủy quái cũng phải nằm rạp dưới chân Ngài.

14 Làm sao tôi có thể đối đáp với Ngài được?

Lý lẽ đâu tôi chọn để có thể tranh luận với Ngài?

15 Dù tôi có đúng đi nữa, tôi vẫn không thể đối nại với Ngài;

Tôi chỉ cầu mong ơn thương xót của Ðấng Ðoán Xét tôi thôi.

16 Nếu tôi kêu cầu và được Ngài đáp lại;

Tôi cũng không dám tin rằng Ngài chịu lắng nghe tôi.

17 Vì Ngài đã đập tôi tan nát bằng một cơn bão tố,

Khiến tôi bị thương tích quá nhiều mà tôi không biết vì sao.

18 Ngài không cho tôi kịp lấy hơi để thở,

Nhưng bắt tôi nuốt đầy bao nỗi đắng cay.

19 Nếu phải đấu sức chăng? Ngài là Ðấng quyền năng vô đối;

Nếu phải đấu lý chăng? Ai dám triệu Ngài ra tòa để xét xử đôi bên?

20 Dù tôi có đúng đi nữa, chính miệng tôi sẽ buộc tôi mắc tội;

Dù tôi không có gì sai, nó sẽ chứng minh rằng tôi quả đã sai lầm.

21 Cho dù tôi vô tội đi nữa, điều đó cũng chẳng có giá trị gì.

Tôi thật chán sống lắm rồi!

22 Người tốt kẻ xấu đều bị đối xử như nhau;

Do đó tôi nói, ‘Ngài diệt người ngay lành chung với phường gian ác!’

23 Nếu tai họa thình lình thoạt đến gây ra chết chóc,

Có lẽ Ngài thản nhiên nhìn kẻ vô tội bị khổ và mỉm cười!

24 Lúc đất nước bị cai trị dưới tay phường gian ác, có lẽ Ngài sẽ che mắt các quan tòa;

Nếu không phải Ngài, thì ai đây?

25 Những ngày của đời con trôi qua lẹ hơn người chạy đưa tin;

Chúng biến mất đi, không phước hạnh gì.

26 Chúng lướt qua nhẹ nhàng như những chiếc thuyền nan;

Như phượng hoàng lao xuống bắt mồi.

27 Nếu con nói, ‘Con phải quên đi nỗi phiền muộn của mình,

Bỏ bộ mặt buồn rầu của con đi, và phải tỏ nét mặt vui tươi.’

28 Con vẫn sợ vì mọi khổ đau con đang gánh chịu;

Vì con biết rằng Ngài chẳng xem con là kẻ vô tội thật đâu.

29 Dù con có làm gì thì con cũng đã bị kể là kẻ gian ác;

Vậy sao con phải vất vả chi nữa cho hoài công vô ích?

30 Dù con có lấy nước của tuyết tan để tắm mình cho sạch;

Hoặc rửa tay con bằng thuốc tẩy thượng hạng đi;

31 Lúc đó Ngài sẽ nhận chìm con vào vũng bùn bẩn thỉu;

Con sẽ bị ô dơ đến độ quần áo của con cũng gớm ghiếc con. 

32 Vì Ngài không phải là người phàm như tôi,

Ðể tôi có thể đối nại với Ngài hoặc đưa Ngài ra tòa để cùng nhau chịu xét xử.

33 Không ai có thể làm trọng tài để phân xử giữa chúng tôi,

Ðể có quyền đặt tay quyết định trên cả hai chúng tôi.

34 Ước gì Ngài cất bỏ cây roi của Ngài khỏi tôi,

Ðể tôi không phải sợ hãi vì nỗi kinh hoàng của Ngài nữa.

35 Bấy giờ tôi sẽ nói mà không còn sợ Ngài nữa,

Vì bây giờ tôi không cảm thấy mình được như vậy.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu