Gióp : Chương 7

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB18C007)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch 1925

1. Người ở thế gian há chẳng có sự chiến trận sao? Niên nhựt người há không phải như đời của người làm mướn ư?
2. Như kẻ nô lệ ước ao bóng tối, Như người làm thuê trông đợi tiền lương,
3. Như vậy tôi đã được các tháng khốn khó, Và những đêm lao khổ làm phần định cho tôi.
4. Khi tôi nằm ngủ thì tôi nói rằng: Chừng nào tôi sẽ thức dậy? Bao giờ sẽ hết tối tăm? Tôi quá trăn trở cho đến rạng ngày.
5. Thịt tôi bị bao phủ giòi tửa và lấp đất; Da tôi nứt nẻ và chảy mủ ra!
6. Các ngày tôi qua mau hơn thoi dệt cửi, Tiêu đi, chẳng có trông cậy gì.
7. Ôi! Xin hãy nhớ mạng sống tôi chỉ bằng hơi thở; Mắt tôi sẽ chẳng còn thấy điều phước hạnh nữa.
8. Mắt đã thấy tôi sẽ chẳng thấy tôi nữa, Mắt Chúa đoái đến tôi, nhưng tôi sẽ không còn,
9. Mây tan ra và đi mất thể nào, Kẻ xuống âm phủ không hề trở lên, cũng thể ấy.
10. Họ không hề trở về nhà mình nữa, Và xứ sở người chẳng còn biết người.
11. Bởi cớ ấy, tôi chẳng cầm miệng tôi; Trong cơn hoạn nạn của lòng tôi, tôi sẽ nói ra; Trong cay đắng của linh hồn tôi, tôi sẽ phàn nàn.
12. Tôi nói cùng Đức Chúa Trời rằng: Tôi há là một cái biển, một kỳ vật trong biển, Nên Ngài đặt kẻ cầm giữ tôi bốn bên?
13. Khi tôi nói: Giường tôi sẽ an ủi tôi, Nệm tôi sẽ làm hoạn nạn tôi nhẹ bớt,
14. Bấy giờ Chúa dùng chiêm bao làm cho tôi hoảng kinh, Lấy dị tượng khiến cho tôi sợ hãi.
15. Đến đỗi linh hồn tôi chọn sự ngột hơi, Và chết hơn là còn sống nơi xương cốt nầy.
16. Tôi đã chán sự sống. Tôi sẽ chẳng sống hoài. Xin Chúa để tôi ở một mình; vì các ngày tôi chỉ là hư không.
17. Loài người là gì mà Chúa kể là cao trọng? Nhân sao Chúa lưu ý đến người.
18. Viếng thăm người mỗi buổi sớm, Và thử thách người mỗi lúc mỗi khi?
19. Nhân sao Chúa không xây mắt khỏi tôi, Chẳng để cho tôi bằng tịnh cho đến khi nuốt nước miếng tôi?
20. Hỡi Đấng gìn giữ loài người! nếu tôi đã phạm tội, có làm gì nghịch Chúa? Nhân sao Chúa đặt tôi làm một tấm bia, Đến đỗi mình trở thành gánh nặng cho mình?
21. Cớ sao Chúa không tha tội cho tôi, Cất lấy gian ác khỏi tôi đi? Vì bây giờ tôi sẽ nằm trong bụi đất; Chúa sẽ tìm kiếm tôi, song tôi không còn nữa.

Bản Dịch 2011

Gióp Tin Rằng Nỗi Khổ của Ông Kéo Dài Vô Tận

1 Chẳng phải người ta sống trên đất là phải tranh đấu hay sao?

Và đời người vất vả khác gì cuộc sống kẻ làm thuê sao?

2 Giống như người nô lệ mong cho ngày chóng tàn,

Giống như người làm thuê mong sớm nhận được tiền công,

3 Cũng thế, tôi đã bị định cho những tháng ngày vô nghĩa,

Những đêm của tôi là những đêm đau khổ triền miên.

4 Mỗi khi nằm xuống ngủ, tôi tự hỏi, “Không biết mình sẽ thức dậy và đêm sẽ qua chăng?”

Rồi tôi trằn trọc và trăn trở mãi cho đến sáng.

5 Thịt tôi bị bao bọc bằng giòi và vảy ghẻ cùng mình,

Da tôi bị mưng mủ và lở loét khắp nơi.

6 Những ngày của đời tôi qua nhanh hơn con thoi của thợ dệt,

Và chúng chấm dứt trong vô vọng não nùng.

7 Ôi, xin nhớ lại, đời con chỉ dài bằng một hơi thở;

Mắt con sẽ không bao giờ thấy phước hạnh nữa sao?

8 Mắt của Ðấng đã từng thấy con sẽ không còn thấy con đâu nữa,

Ðang khi mắt Ngài nhìn con, con tan biến, chẳng còn gì.

9 Như mây tan và biến mất thể nào,

Kẻ xuống âm phủ sẽ không trở lên cũng thể ấy.

10 Nó sẽ không trở về nhà nó nữa;

Nơi nó ở sẽ không nhận biết nó nữa.

11 Vì thế con sẽ không kiềm hãm môi miệng con nữa,

Con sẽ nói ra trong lúc tâm linh con thống khổ âu sầu.

Con sẽ phàn nàn trong khi tâm hồn con buồn rầu cay đắng.

12 Con đâu phải là biển cả hay cá sấu dưới biển,

Mà Ngài phải lập kẻ canh chừng con từng phút từng giây?

13 Khi con nói, “Giường của mình sẽ làm cho mình được an ủi,

Nệm của mình sẽ làm cho mình vơi nhẹ bớt buồn đau,”

14 Thì Ngài lại làm cho con sợ hãi vì những cơn ác mộng,

Ngài làm cho con kinh hoàng vì những khải tượng hãi hùng.

15 Vì vậy con thà bị treo cổ và chết phứt cho rồi,

Hơn là cứ sống trong xương thịt mà đau đớn thế nầy.

16 Con chán ghét đời sống của con rồi;

Con không muốn sống cao niên trường thọ nữa.

Xin buông con ra, để mặc cho con sống hay chết,

Vì đời con chỉ dài bằng một hơi thở.

17 Loài người là gì mà Ngài coi trọng như vậy?

Tại sao Ngài phải bận tâm lưu ý đến con người?

18 Tại sao mỗi sáng Ngài phải thăm viếng nó?

Tại sao Ngài phải thử nghiệm nó từng phút từng giây?

19 Ngài sẽ không ngoảnh mặt khỏi con cho đến bao lâu nữa?

Sao không để con yên thân cho đến khi con nuốt xong nước bọt của mình?

20 Nếu con phạm tội thì mặc kệ con, chứ can hệ gì đến Ngài?

Ôi Ðấng Dò Xét Loài Người, tại sao Ngài lại chọn con làm mục tiêu?

Tại sao con lại trở thành một gánh nặng của Ngài?

21 Tại sao Ngài không tha thứ những vi phạm của con và vứt bỏ tội lỗi của con cho rồi?

Vì chẳng mấy chốc nữa con sẽ bị vùi tan trong đất bụi;

Bấy giờ dù Ngài có vất vả tìm kiếm con, con sẽ không còn.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch 2011 - Mục sư Đặng Ngọc Báu