Gióp : Chương 2

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB18C002)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Một ngày kia, các con trai của Đức Chúa Trời đã đến để họ trình diện chính mình trước mặt Đức Giê-hô-va, và Sa-tan cũng đến ở giữa họ để chính hắn trình diện trước mặt Đức Giê-hô-va.

2. Đức Giê-hô-va hỏi Sa-tan: “Ngươi từ đâu đến đây?” Sa-tan trả lời Đức Giê-hô-va rằng: “Tôi chu du khắp trái đất, lên xuống tại nơi đó.” 3. Đức Giê-hô-va nói với Sa-tan: “Ngươi có để ý đến Gióp, tôi tớ của Ta? Trên trái đất không có ai giống như người. Đó là một con người trọn lành, ngay thẳng, kính sợ Đức Chúa Trời, và xa lánh điều ác. Người vẫn giữ vững sự liêm chính dù ngươi đã giục ta làm hại người vô cớ. 4. Sa-tan trả lời Đức Giê-hô-va rằng: "Lấy da đền da! Người ta sẵn sàng cho đi tất cả những gì mình có để cứu mạng sống của mình. 5. Nhưng nếu bây giờ, Ngài giang tay ra đụng đến xương thịt của hắn, xem hắn có nguyền rủa Ngài ra mặt hay không?" 6. Đức Giê-hô-va nói với Sa-tan: "Kìa, người ở trong tay ngươi - Nhưng hãy giữ mạng sống của người."

7. Vì vậy Sa-tan đã rời khỏi sự hiện diện của Đức Giê-hô-va, rồi hành hạ Gióp bằng những ung nhọt làm đau nhức từ bàn chân cho đến đỉnh đầu. 8. Ông phải ngồi giữa đống tro, lấy mảnh sành mà gãi.

9. Vợ của ông đã nói với ông: "Ông vẫn giữ vững sự liêm chính của mình hay sao? Hãy nguyền rủa Ðức Chúa Trời, rồi chết cho rồi!” 10. Nhưng ông đã nói với bà: “Bà nói như một người đàn bà ngu dại nói. Ơn phước Đức Chúa Trời ban, chúng ta nhận; còn tai họa, lẽ nào chúng ta không nhận?” Trong mọi việc đó, Gióp không hề phạm tội trong lời nói của mình.

11. Khi ba người bạn của Gióp - là Ê-li-pha người Thê-man, Binh-đát người Su-a, và Sô-pha người Na-a-ma - nghe tin về tất cả những tai họa đã xảy đến với ông, mỗi người từ chỗ của mình đã hẹn nhau cùng đến chia buồn với ông và an ủi ông. 12. Từ xa, họ ngước mắt nhìn nhưng không thể nhận ra ông. Họ cất tiếng khóc, mỗi người xé áo choàng của mình, hất bụi đất lên trời để rải trên đầu của mình. 13. Họ đã ngồi xuống đất với ông bảy ngày và bảy đêm, không ai nói với ông một lời, bởi vì họ thấy nỗi đau của ông quá lớn.

Bản Dịch 1925

1. Xảy ra một ngày kia, các con trai của Đức Chúa Trời đến ra mắt Đức Giê-hô-va, Sa-tan cũng có đến trong vòng chúng đặng ra mắt Đức Giê-hô-va. 2. Đức Giê-hô-va bèn phán hỏi Sa-tan rằng: Ngươi ở đâu đến? Sa-tan thưa cùng Đức Giê-hô-va rằng: Tôi trải qua đây đó trên đất và dạo chơi tại nơi nó. 3. Đức Giê-hô-va lại phán hỏi Sa-tan rằng: Ngươi có nhìn thấy Gióp, tôi tớ của ta chăng? Trên đất chẳng có ai giống như người, vốn trọn vẹn và ngay thẳng, kính sợ Đức Chúa Trời, và lánh khỏi điều ác; lại người bền đỗ trong sự hoàn toàn mình, mặc dầu ngươi có giục ta phá hủy người vô cớ. 4. Sa-tan thưa lại với Đức Giê-hô-va rằng: Lấy da đền da, phàm vật chi một người có, tất sẽ trao thế cho mạng sống mình. 5. Nhưng bây giờ xin Chúa hãy giơ tay ra, đụng đến hại xương thịt người, ắt là người sẽ phỉ báng Chúa trước mặt. 6. Đức Giê-hô-va phán với Sa-tan rằng: Kìa, người ở trong tay ngươi; nhưng chỉ hãy giữ mạng sống người.

7. Sa-tan bèn lui ra khỏi trước mặt Đức Giê-hô-va, hành hại Gióp một bịnh ung độc, từ bàn chân cho đến chót đầu.8. Gióp lấy một miếng sành đặng gãi mình, và ngồi trong đống tro. 9. Vợ người nói với người rằng: Ủa? Ông hãy còn bền đỗ trong sự hoàn toàn mình sao? Hãy phỉ báng Đức Chúa Trời, và chết đi! 10. Người đáp lại rằng: Ngươi nói như một người đàn bà ngu muội. Ủa sao! Sự phước mà tay Đức Chúa Trời ban cho chúng ta, chúng ta lãnh lấy, còn sự tai họa mà tay Ngài giáng trên chúng ta, lại chẳng lãnh lấy sao? Trong mọi việc đó, Gióp không phạm tội bởi môi miệng mình.

11. Vả, khi ba bạn hữu của Gióp, là Ê-li-pha người Thê-man, Binh-đát người Su-a, và Sô-pha người Na-a-ma, hay được các tai nạn đã xảy đến cho người, mỗi người bèn hẹn nhau từ xứ mình đi đến đặng chia buồn và an ủi người. 12. Ba bạn hữu ở xa ngước mắt lên thì chẳng nhận biết người, bèn cất tiếng lên khóc, mỗi người xé áo mình, hất bụi lên trời mà vãi trên đầu mình. 13. Đoạn, ba bạn ngồi xuống đất với người trong bảy ngày bảy đêm, chẳng ai nói một lời với người, vì thấy sự đau đớn người lớn lắm.

Bản Dịch 2011

Sa-tan Tấn Công Sức Khỏe của Gióp

1 Một ngày kia các con của Ðức Chúa Trời đến trình diện trước mặt CHÚA, và Sa-tan cũng đến giữa họ để trình diện trước mặt CHÚA. 2 CHÚA hỏi Sa-tan, “Ngươi ở đâu đến?”

Sa-tan trả lời với CHÚA, “Tôi đi tới đi lui khắp đất và đi lên đi xuống ở đó.”

3 CHÚA hỏi Sa-tan, “Ngươi có thấy tôi tớ Ta là Gióp chăng? Thật không một người nào trên đất được như nó. Nó quả là một người trọn vẹn và ngay thẳng, một người kính sợ Ðức Chúa Trời và lánh xa điều ác. Nó vẫn giữ vững lòng liêm chính của nó, dù ngươi đã giục Ta chống lại nó và gây thiệt hại cho nó một cách vô cớ.”

4 Bấy giờ Sa-tan trả lời với CHÚA, “Da đền da! Tất cả những gì người ta có họ có thể bỏ hết, miễn sao giữ được mạng mình. 5 Nhưng bây giờ nếu Ngài đưa tay ra đụng vào xương vào thịt ông ấy, gây hại đến sức khỏe ông ấy, ông ấy sẽ nguyền rủa vào mặt Ngài ngay.”

6 CHÚA phán với Sa-tan, “Thôi được, Ta cho ngươi được quyền đụng đến thân thể nó, nhưng ngươi không được làm hại đến tính mạng nó.”

7 Vậy Sa-tan đi ra khỏi thánh nhan CHÚA và hành hạ Gióp, khiến ông bị ung độc lở loét từ bàn chân đến đỉnh đầu. 8 Ông phải ngồi giữa đám tro, lấy mảnh sành, và gãi.

9 Bấy giờ vợ ông nói với ông, “Ðến giờ nầy mà anh vẫn còn giữ lòng liêm chính của anh sao? Anh hãy nguyền rủa Ðức Chúa Trời và chết quách cho rồi!”

10 Nhưng ông trả lời bà, “Sao em nói như một bà điên vậy? Khi Ðức Chúa Trời đưa tay ban phước, chúng ta đã biết đón nhận; bây giờ Ngài giáng họa, chúng ta lại không biết nhận lãnh sao?” Trong mọi sự đó Gióp không để cho lời nói ra từ miệng ông làm cho ông mang tội.

Ba Bạn của Gióp Ðến Thăm

11 Bấy giờ, khi ba bạn của Gióp, Ê-li-pha người Tê-man, Binh-đát người Su-a, và Xô-pha người Na-a-mát, nghe tin về mọi tai họa xảy đến với ông, mỗi người lên đường đến thăm ông. Họ hẹn gặp nhau và cùng đến nhà ông để chia buồn và an ủi ông. 12 Khi thấy ông ở đàng xa, họ không thể nhận ra ông, đến khi biết đúng là ông rồi, họ bật khóc lớn tiếng. Họ xé rách áo choàng họ đang mặc, rồi hốt bụi tung lên trời, và để bụi rơi xuống đầu họ. 13 Họ ngồi xuống đất với ông bảy ngày và bảy đêm. Không ai thốt được một lời nào với ông, vì họ thấy nỗi đau đớn của ông quá lớn.

Tài Liệu