Ê-xơ-tê: Chương 9

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB17C009)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

Người Do Thái chiến thắng kẻ thù

1. Ngày mười ba của tháng mười hai là tháng A-đa đã đến, khi mệnh lệnh và chiếu chỉ của vua được thi hành, đó là ngày mà những kẻ thù của dân Do Thái đã hy vọng để áp đảo họ, nhưng đã trở thành ngày mà dân Do Thái triệt hạ những người ghét họ. 2. Dân Do Thái đã tập hợp tại các thành của họ trong khắp các tỉnh của vua A-suê-ru để ra tay tấn công những kẻ tìm hại họ. Không ai chống cự họ nổi bởi vì sự khiếp sợ đã giáng xuống trên tất cả các dân tộc. 3. Tất cả các viên chức cấp tỉnh, các tổng trấn, các thống đốc, và tất cả những người đang làm việc cho vua đều giúp đỡ dân Do Thái vì sự kính sợ Mạc-đô-chê đã giáng trên họ. 4. Bởi vì Mạc-đô-chê rất được tôn trọng trong hoàng cung, danh tiếng của ông loan truyền ra khắp các tỉnh; con người của Mạc-đô-chê càng trở nên nổi bật.

5. Cho nên người Do Thái đã dùng gươm đánh bại, giết chết, và hủy diệt tất cả những kẻ thù của họ, và đã đối xử với những kẻ ghét họ theo điều họ muốn. 6. Tại kinh đô Su-sơ, người Do Thái đã giết và triệt hạ năm trăm người. 7. Họ giết Phạt-san-đa-tha, Đanh-phông, A-ba-tha, 8. Phô-ra-tha, A-đa-lia, A-ri-đa-tha, 9. Phạt-ma-sa-ta, A-ri-sai, A-ri-đai và Va-giê-xa-tha, 10. tức là mười con trai của Ha-man, con của Ham-mê-đa-tha, là kẻ thù của dân Do Thái; tuy nhiên họ không cướp đoạt tài sản.

11. Trong ngày hôm đó, số người bị giết trong kinh đô Su-sơ đã được báo cho vua. 12. Vua đã nói với hoàng hậu Ê-xơ-tê rằng: “Người Do Thái đã giết và hủy diệt năm trăm người tại kinh đô Su-sơ, cùng với mười con trai của Ha-man. Họ đã làm gì trong các tỉnh còn lại của trẫm? Bây giờ khanh thỉnh nguyện điều gì, điều đó sẽ được chấp thuận, hay khanh thỉnh cầu thêm điều gì nữa, điều đó cũng sẽ được thực hiện.

13. Ê-xơ-tê thưa: “Nếu đẹp ý bệ hạ, ngày mai xin cho phép người Do Thái tại Su-sơ cũng thi hành chiếu chỉ như ngày hôm nay và cho treo cổ mười con trai của Ha-man trên mộc hình.”

14. Vua truyền lệnh thực hiện điều này, một chiếu chỉ được ban ra tại Su-sơ. Người ta treo cổ mười con trai của Ha-man. 15. Dân Do Thái tại Su-sơ cũng họp lại vào ngày mười bốn của tháng A-đa và giết ba trăm người tại Su-sơ nhưng họ không cướp đoạt tài sản.

16. Những người Do Thái còn lại trong các tỉnh của vua đã họp lại để bảo vệ mạng sống của họ, giải cứu họ khỏi những kẻ thù và đã giết bảy mươi lăm ngàn người thù nghịch, nhưng họ không cướp đoạt tài sản. 17. Việc nầy đã xảy ra vào ngày mười ba, tháng A-đa. Họ nghỉ ngơi vào ngày mười bốn tháng đó và lập thành một ngày yến tiệc vui vẻ.

Lễ Phu-rim

18. Nhưng người Do Thái tại Su-sơ họp nhau lại trong ngày mười ba cũng như trong ngày mười bốn, cho nên họ nghỉ vào ngày mười lăm của tháng, và đã thiết lập thành một ngày yến tiệc vui vẻ. 19. Vì vậy, những người Do Thái ở các vùng nông thôn, trong các thị trấn không có tường thành, kỷ niệm ngày mười bốn của tháng A-đa làm ngày yến tiệc vui mừng, như là một ngày lễ để gửi quà cho nhau.

20. Mạc-đô-chê đã viết những điều nầy và gửi các văn thư cho tất cả những người Do Thái trong các tỉnh xa gần của vua A-suê-ru 21. để thiết lập ở giữa họ ngày mười bốn và mười lăm của tháng A-đa hằng năm làm dịp ăn mừng - thực hiện hằng năm và suốt cả đời. 22. Bởi vì trong những ngày đó, dân Do Thái đã được giải cứu khỏi những kẻ thù của họ; đó cũng chính là tháng đã đổi họ từ sầu khổ đến vui mừng, từ tang thương đến lễ hội; họ nên làm cho những ngày đó trở thành những ngày yến tiệc vui mừng, gởi quà cho nhau, và tặng quà cho những người nghèo.

23. Người Do Thái chấp nhận điều này, và họ đã bắt đầu phong tục này theo như Mạc-đô-chê đã viết cho họ. 24. Bởi vì Ha-man, con của Ha-mê-đa-tha, người A-gát, là kẻ thù của tất cả người Do Thái, đã âm mưu chống lại người Do Thái nhằm tiêu diệt họ, và hắn đã gieo Phu-rơ, nghĩa là gieo thăm, để tiêu diệt và tuyệt diệt họ. 25. Tuy nhiên khi việc này đến trước vua, vua đã truyền lệnh bằng chiếu chỉ rằng: Mưu ác mà Ha-man đã lập để chống lại người Do Thái sẽ đổ lại trên đầu của hắn. Hắn và các con trai của hắn bị treo trên cây mộc hình. 26. Vì vậy, họ đã gọi những ngày này là Phu-rim, theo tên của Phu-rơ. Cũng chính vì những lời trong văn thư nầy, và những điều họ chứng kiến liên hệ đến vấn đề này, cùng việc đã xảy đến cho họ 27. cho nên người Do Thái đã thiết lập cho chính họ, cho dòng dõi của họ, và cho những người gia nhập với họ, một truyền thống đó là: Mỗi năm họ sẽ ăn mừng trong hai ngày này theo những hướng dẫn đã được viết ra, và theo thời gian đã được ấn định, năm này qua năm khác, không được bỏ qua. 28. Phải ghi nhớ những ngày này và hãy gìn giữ trong mỗi gia tộc, tại mỗi tỉnh thành, trải qua mọi thế hệ. Những ngày Phu-rim nầy sẽ không bao giờ bị bỏ qua ở giữa dân Do Thái, và lễ kỷ niệm này cũng không bị mai một trong con cháu họ.

29. Hoàng hậu Ê-xơ-tê, con gái của A-bi-hai, và Mạc-đô-chê, người Do Thái, đã viết bức thư thứ hai với đầy đủ thẩm quyền để xác nhận lễ Phu-rim. 30. Các văn thư được gửi đến tất cả những người Do Thái trong một trăm hai mươi bảy tỉnh thuộc vương quốc của A-suê-ru với lời lẽ hòa nhã, chân tình, 31. nhằm xác nhận về thời gian của những ngày được hướng dẫn cho họ về lễ Phu-rim theo như Mạc-đô-chê, người Do Thái, và hoàng hậu Ê-xơ-tê đã chỉ thị cho họ và dòng dõi của họ về những vấn đề liên hệ đến sự kiêng ăn và than khóc. 32. Như vậy, chiếu chỉ của Ê-xơ-tê đã xác nhận những vấn đề liên hệ đến lễ Phu-rim đã được ghi chép vào trong sách.

Bản Dịch Đại Chúng

Người Do Thái chiến thắng kẻ thù

Ngày mười ba của tháng mười hai là tháng A-đa đã đến, khi mệnh lệnh và chiếu chỉ của vua được thi hành, đó là ngày mà những kẻ thù của dân Do Thái đã hy vọng để áp đảo họ, nhưng đã trở thành ngày mà dân Do Thái triệt hạ những người ghét họ. Dân Do Thái đã tập hợp tại các thành của họ trong khắp các tỉnh của vua A-suê-ru để ra tay tấn công những kẻ tìm hại họ. Không ai chống cự họ nổi bởi vì sự khiếp sợ đã giáng xuống trên tất cả các dân tộc. Tất cả các viên chức cấp tỉnh, các tổng trấn, các thống đốc, và tất cả những người đang làm việc cho vua đều giúp đỡ dân Do Thái vì sự kính sợ Mạc-đô-chê đã giáng trên họ. Bởi vì Mạc-đô-chê rất được tôn trọng trong hoàng cung, danh tiếng của ông loan truyền ra khắp các tỉnh; con người của Mạc-đô-chê càng trở nên nổi bật.

Cho nên người Do Thái đã dùng gươm đánh bại, giết chết, và hủy diệt tất cả những kẻ thù của họ, và đã đối xử với những kẻ ghét họ theo điều họ muốn. Tại kinh đô Su-sơ, người Do Thái đã giết và triệt hạ năm trăm người. Họ giết Phạt-san-đa-tha, Đanh-phông, A-ba-tha, Phô-ra-tha, A-đa-lia, A-ri-đa-tha, Phạt-ma-sa-ta, A-ri-sai, A-ri-đai và Va-giê-xa-tha, tức là mười con trai của Ha-man, con của Ham-mê-đa-tha, là kẻ thù của dân Do Thái; tuy nhiên họ không cướp đoạt tài sản.

Trong ngày hôm đó, số người bị giết trong kinh đô Su-sơ đã được báo cho vua. Vua đã nói với hoàng hậu Ê-xơ-tê rằng: “Người Do Thái đã giết và hủy diệt năm trăm người tại kinh đô Su-sơ, cùng với mười con trai của Ha-man. Họ đã làm gì trong các tỉnh còn lại của trẫm? Bây giờ khanh thỉnh nguyện điều gì, điều đó sẽ được chấp thuận, hay khanh thỉnh cầu thêm điều gì nữa, điều đó cũng sẽ được thực hiện.

Ê-xơ-tê thưa: “Nếu đẹp ý bệ hạ, ngày mai xin cho phép người Do Thái tại Su-sơ cũng thi hành chiếu chỉ như ngày hôm nay và cho treo cổ mười con trai của Ha-man trên mộc hình.”

Vua truyền lệnh thực hiện điều này, một chiếu chỉ được ban ra tại Su-sơ. Người ta treo cổ mười con trai của Ha-man. Dân Do Thái tại Su-sơ cũng họp lại vào ngày mười bốn của tháng A-đa và giết ba trăm người tại Su-sơ nhưng họ không cướp đoạt tài sản.

Những người Do Thái còn lại trong các tỉnh của vua đã họp lại để bảo vệ mạng sống của họ, giải cứu họ khỏi những kẻ thù và đã giết bảy mươi lăm ngàn người thù nghịch, nhưng họ không cướp đoạt tài sản. Việc nầy đã xảy ra vào ngày mười ba, tháng A-đa. Họ nghỉ ngơi vào ngày mười bốn tháng đó và lập thành một ngày yến tiệc vui vẻ.

Lễ Phu-rim

Nhưng người Do Thái tại Su-sơ họp nhau lại trong ngày mười ba cũng như trong ngày mười bốn, cho nên họ nghỉ vào ngày mười lăm của tháng, và đã thiết lập thành một ngày yến tiệc vui vẻ. Vì vậy, những người Do Thái ở các vùng nông thôn, trong các thị trấn không có tường thành, kỷ niệm ngày mười bốn của tháng A-đa làm ngày yến tiệc vui mừng, như là một ngày lễ để gửi quà cho nhau.

Mạc-đô-chê đã viết những điều nầy và gửi các văn thư cho tất cả những người Do Thái trong các tỉnh xa gần của vua A-suê-ru để thiết lập ở giữa họ ngày mười bốn và mười lăm của tháng A-đa hằng năm làm dịp ăn mừng - thực hiện hằng năm và suốt cả đời. Bởi vì trong những ngày đó, dân Do Thái đã được giải cứu khỏi những kẻ thù của họ; đó cũng chính là tháng đã đổi họ từ sầu khổ đến vui mừng, từ tang thương đến lễ hội; họ nên làm cho những ngày đó trở thành những ngày yến tiệc vui mừng, gởi quà cho nhau, và tặng quà cho những người nghèo.

Người Do Thái chấp nhận điều này, và họ đã bắt đầu phong tục này theo như Mạc-đô-chê đã viết cho họ. Bởi vì Ha-man, con của Ha-mê-đa-tha, người A-gát, là kẻ thù của tất cả người Do Thái, đã âm mưu chống lại người Do Thái nhằm tiêu diệt họ, và hắn đã gieo Phu-rơ, nghĩa là gieo thăm, để tiêu diệt và tuyệt diệt họ. Tuy nhiên khi việc này đến trước vua, vua đã truyền lệnh bằng chiếu chỉ rằng: Mưu ác mà Ha-man đã lập để chống lại người Do Thái sẽ đổ lại trên đầu của hắn. Hắn và các con trai của hắn bị treo trên cây mộc hình. Vì vậy, họ đã gọi những ngày này là Phu-rim, theo tên của Phu-rơ. Cũng chính vì những lời trong văn thư nầy, và những điều họ chứng kiến liên hệ đến vấn đề này, cùng việc đã xảy đến cho họ, cho nên người Do Thái đã thiết lập cho chính họ, cho dòng dõi của họ, và cho những người gia nhập với họ, một truyền thống đó là: Mỗi năm họ sẽ ăn mừng trong hai ngày này theo những hướng dẫn đã được viết ra, và theo thời gian đã được ấn định, năm này qua năm khác, không được bỏ qua. Phải ghi nhớ những ngày này và hãy gìn giữ trong mỗi gia tộc, tại mỗi tỉnh thành, trải qua mọi thế hệ. Những ngày Phu-rim nầy sẽ không bao giờ bị bỏ qua ở giữa dân Do Thái, và lễ kỷ niệm này cũng không bị mai một trong con cháu họ.

Hoàng hậu Ê-xơ-tê, con gái của A-bi-hai, và Mạc-đô-chê, người Do Thái, đã viết bức thư thứ hai với đầy đủ thẩm quyền để xác nhận lễ Phu-rim. Các văn thư được gửi đến tất cả những người Do Thái trong một trăm hai mươi bảy tỉnh thuộc vương quốc của A-suê-ru với lời lẽ hòa nhã, chân tình, nhằm xác nhận về thời gian của những ngày được hướng dẫn cho họ về lễ Phu-rim theo như Mạc-đô-chê, người Do Thái, và hoàng hậu Ê-xơ-tê đã chỉ thị cho họ và dòng dõi của họ về những vấn đề liên hệ đến sự kiêng ăn và than khóc. Như vậy, chiếu chỉ của Ê-xơ-tê đã xác nhận những vấn đề liên hệ đến lễ Phu-rim đã được ghi chép vào trong sách.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Ngày mười ba của tháng mười hai là tháng A-đa đã đến, khi mệnh lệnh và chiếu chỉ của vua được thi hành, đó là ngày mà những kẻ thù của người Do Thái đã hy vọng để áp đảo họ, nhưng trở thành ngày mà người Do Thái triệt hạ những người ghét họ. 2. Người Do Thái đã tập hợp tại các thành của họ trong khắp các tỉnh của vua A-suê-ru để ra tay tấn công những kẻ tìm hại họ. Không ai chống cự họ nổi bởi vì sự khiếp sợ đã giáng xuống trên tất cả các dân tộc. 3. Tất cả các viên chức cấp tỉnh, các tổng trấn, các thống đốc, và tất cả những người đang làm việc cho vua đều giúp đỡ dân Do Thái vì sự kính sợ Mạc-đô-chê đã giáng trên họ. 4. Bởi vì Mạc-đô-chê rất được tôn trọng trong hoàng cung, danh tiếng của ông loan truyền ra khắp các tỉnh; con người của Mạc-đô-chê càng trở nên nổi bật.

5. Cho nên người Do Thái đã dùng gươm đánh bại, giết chết, và hủy diệt tất cả những kẻ thù của họ, và đã đối xử với những kẻ ghét họ theo điều họ muốn. 6. Tại kinh đô Su-sơ, người Do Thái đã giết và triệt hạ năm trăm người. 7. Họ giết Phạt-san-đa-tha, Đanh-phông, A-ba-tha, 8. Phô-ra-tha, A-đa-lia, A-ri-đa-tha, 9. Phạt-ma-sa-ta, A-ri-sai, A-ri-đai và Va-giê-xa-tha, 10. tức là mười con trai của Ha-man, con của Ham-mê-đa-tha, là kẻ thù của người Do Thái; tuy nhiên họ không nhúng tay vào tài sản.

11. Trong ngày hôm đó, số người bị giết trong kinh đô Su-sơ đã được báo cho vua.

12. Vua nói với hoàng hậu Ê-xơ-tê rằng: “Người Do Thái đã giết và hủy diệt năm trăm người tại kinh đô Su-sơ, cùng với mười con trai của Ha-man. Họ đã làm gì trong các tỉnh còn lại của trẫm? Bây giờ khanh thỉnh nguyện điều gì, điều đó sẽ được chấp thuận, hay khanh thỉnh cầu thêm điều gì nữa, điều đó cũng sẽ được thực hiện.

13. Ê-xơ-tê thưa: “Nếu đẹp ý bệ hạ, ngày mai xin cho phép người Do Thái tại Su-sơ cũng thi hành chiếu chỉ như ngày hôm nay và cho treo cổ mười con trai của Ha-man trên mộc hình.”

14. Vua truyền lệnh thực hiện điều này, một chiếu chỉ được ban ra tại Su-sơ. Người ta treo cổ mười con trai của Ha-man. 15. Dân Do Thái tại Su-sơ cũng họp lại vào ngày mười bốn của tháng A-đa và giết ba trăm người tại Su-sơ nhưng họ không nhúng tay vào tài sản.

16. Những người Do Thái còn lại trong các tỉnh của vua đã họp lại để bảo vệ mạng sống của họ, giải cứu họ khỏi những kẻ thù và đã giết bảy mươi lăm ngàn người thù nghịch, nhưng họ không nhúng tay vào tài sản. 17. Việc nầy đã xảy ra vào ngày mười ba, tháng A-đa. Họ nghỉ ngơi vào ngày mười bốn tháng đó và lập thành một ngày yến tiệc vui vẻ.

18. Nhưng người Do Thái tại Su-sơ họp nhau lại trong ngày mười ba cũng như trong ngày mười bốn; cho nên họ nghỉ vào ngày mười lăm của tháng, và đã thiết lập thành một ngày yến tiệc vui vẻ. 19. Vì vậy, những người Do Thái ở các vùng nông thôn, trong các thị trấn không có tường thành, kỷ niệm ngày mười bốn của tháng A-đa làm ngày yến tiệc vui mừng, như là một ngày lễ để gửi quà cho nhau.

20. Mạc-đô-chê đã viết những điều nầy và gửi các văn thư cho tất cả những người Do Thái trong các tỉnh xa gần của vua A-suê-ru 21. để thiết lập ở giữa họ ngày mười bốn và mười lăm của tháng A-đa hằng năm là dịp ăn mừng - thực hiện hằng năm và suốt cả đời. 22. Bởi vì trong những ngày đó, dân Do Thái đã được giải cứu khỏi những kẻ thù của họ; đó cũng chính là tháng đã đổi họ từ sầu khổ đến vui mừng, từ tang thương đến lễ hội; họ nên làm cho những ngày đó thành những ngày yến tiệc vui mừng, gởi quà cho nhau, và tặng quà cho những người nghèo.

23. Người Do Thái chấp nhận điều này, họ đã bắt đầu phong tục này theo như Mạc-đô-chê đã viết cho họ. 24. Bởi vì Ha-man, con của Ha-mê-đa-tha, người A-gát, là kẻ thù của tất cả người Do Thái, đã âm mưu chống lại người Do Thái nhằm tiêu diệt họ, và hắn đã gieo Phu-rơ, nghĩa là gieo thăm, để tiêu diệt và tuyệt diệt họ. 25. Tuy nhiên khi việc này đến trước vua, vua đã truyền lệnh bằng chiếu chỉ rằng: Mưu ác mà Ha-man đã lập để chống lại người Do Thái sẽ đổ lại trên đầu của hắn. Hắn và các con trai của hắn bị treo trên cây mộc hình. 26. Vì vậy, họ đã gọi những ngày này là Phu-rim, theo tên của Phu-rơ. Cũng chính vì những lời trong văn thư nầy, và những điều họ chứng kiến liên hệ đến vấn đề này, cùng việc đã xảy đến cho họ 27. cho nên người Do Thái đã thiết lập cho chính họ, cho dòng dõi của họ, và cho những người gia nhập với họ, một truyền thống đó là: Mỗi năm họ sẽ ăn mừng trong hai ngày này theo những hướng dẫn đã được viết ra, và theo thời gian đã được ấn định, năm này qua năm khác, không được bỏ qua. 28. Phải ghi nhớ những ngày này và hãy gìn giữ trong mỗi gia tộc, tại mỗi tỉnh thành, trải qua mọi thế hệ. Những ngày Phu-rim nầy sẽ không bao giờ bị bỏ qua ở giữa dân Do Thái, và lễ kỷ niệm này cũng không bị mai một trong con cháu họ.

29. Hoàng hậu Ê-xơ-tê, con gái của A-bi-hai, và Mạc-đô-chê, người Do Thái, đã viết bức thư thứ hai với đầy đủ thẩm quyền để xác nhận lễ Phu-rim. 30. Các văn thư được gửi đến tất cả những người Do Thái trong một trăm hai mươi bảy tỉnh thuộc vương quốc của A-suê-ru với lời lẽ hòa nhã, chân tình, 31. nhằm xác nhận về thời gian của những ngày được hướng dẫn cho họ về lễ Phu-rim theo như Mạc-đô-chê, người Do Thái, và hoàng hậu Ê-xơ-tê đã chỉ thị cho họ và dòng dõi của họ về những vấn đề liên hệ đến sự kiêng ăn và than khóc. 32. Như vậy, chiếu chỉ của Ê-xơ-tê đã xác nhận những vấn đề liên hệ đến lễ Phu-rim đã được ghi chép vào trong sách.

Bản Dịch 1925

1. Tháng mười hai là tháng A-đa, ngày mười ba, khi hầu gần ngày giờ phải thi hành mạng lịnh và chiếu chỉ của vua, tức nhằm ngày ấy mà kẻ cừu địch dân Giu-đa ham hố lấn lướt họ (nhưng việc đã đổi trái đi, chính các người Giu-đa đó lại lấn lướt những kẻ ghét mình), 2. thì dân Giu-đa hiệp lại tại các thành, trong khắp các tỉnh của vua A-suê-ru, đặng tra tay vào những kẻ tìm làm hại mình; chẳng có ai chống trả nổi chúng, bởi vì các dân tộc bắt sợ hãi dân Giu-đa lắm. 3. Các đầu trưởng của những tỉnh, các quan trấn thủ, các quan cai quản, cùng những người coi việc vua, đều giúp đỡ dân Giu-đa, vì họ kính sợ Mạc-đô-chê. 4. Vì Mạc-đô-chê vốn cao trọng trong cung vua, danh tiếng người đồn ra khắp các tỉnh, bởi người Mạc-đô-chê càng ngày càng cao trọng. 5. Dân Giu-đa hãm đánh các thù nghịch mình bằng mũi gươm, giết chết và tuyệt diệt chúng nó; phàm kẻ nào ghét họ, thì họ đãi theo mặc ý mình muốn. 6. Tại kinh đô Su-sơ, dân Giu-đa đánh giết năm trăm người, 7. và họ cũng giết Phạt-san-đa-tha, Đanh-phông, A-ba-tha, 8. Phô-ra-tha, A-đa-lia, A-ri-đa-tha, 9. Phạt-ma-sa-ta, A-ri-sai, A-ri-đai, và Va-giê-xa-tha, 10. tức là mười người con trai của Ha-man, cháu Ham-mê-đa-tha, là kẻ hãm hiếp dân Giu-đa; nhưng chúng không tra tay vào hóa tài.

11. Trong ngày đó, người ta đem cho vua hay số những kẻ bị giết trong kinh đô Su-sơ. 12. Vua nói với hoàng hậu Ê-xơ-tê rằng: Dân Giu-đa đã giết chết tại trong kinh đô Su-sơ năm trăm người, và mười người con trai của Ha-man thay; lại trong các tỉnh của vua chúng còn đã làm chi nữa! Bây giờ nàng xin gì? Tất ta sẽ ban cho. Nàng còn cầu chi nữa, tất sẽ làm cho. 13. Bà Ê-xơ-tê thưa rằng: Nếu đẹp ý vua; xin hãy nhậm cho ngày mai dân Giu-đa ở tại Su-sơ cũng làm như chiếu chỉ về ngày nay; và cho phép treo nơi mộc hình mười con trai của Ha-man. 14. Vua bèn truyền lịnh làm như vậy; có hạ chiếu chỉ truyền ra trong Su-sơ, và người ta treo mười con trai của Ha-man. 15. Dân Giu-đa ở tại Su-sơ cũng hiệp lại trong ngày mười bốn tháng của A-đa, và giết ba trăm người tại Su-sơ; nhưng chúng không tra tay mình vào hóa tài.

16. Những dân Giu-đa khác ở trong các tỉnh của vua, bèn hiệp lại binh vực cho sanh mạng mình, hãm đánh kẻ thù nghịch mình, giết bảy mươi lăm ngàn người ghen ghét mình; nhưng họ không tra tay vào hóa tài. 17. Việc ấy xảy ra nhằm ngày mười ba của tháng A-đa; còn ngày mười bốn tháng ấy, chúng an nghỉ, lập thành một ngày tiệc yến vui vẻ. 18. Nhưng dân Giu-đa ở tại Su-sơ nhóm hiệp trong ngày mười ba và mười bốn của tháng ấy; còn ngày mười lăm tháng ấy, chúng an nghỉ và lập thành một ngày tiệc yến vui vẻ. 19. Bởi cớ ấy, những người Giu-đa ở nơi các hương thôn, lấy ngày mười bốn tháng A-đa làm một ngày vui mừng, tiệc yến, một ngày lễ để gởi cho lẫn nhau những lễ vật.

20. Mạc-đô-chê ghi chép các điều nầy, và gởi thơ cho hết thảy dân Giu-đa ở trong các tỉnh của vua A-suê-ru, hoặc gần hay xa, 21. để khiến cho họ hằng năm giữ ngày mười bốn và mười lăm của tháng A-đa, 22. vì trong ngày và tháng ấy dân Giu-đa đã thoát khỏi kẻ thù nghịch mình và được bình an, sự đau đớn đổi ra mừng rỡ, và ngày buồn thảm hóa ra ngày lễ; lại bảo họ lập thành ngày tiệc yến và vui mừng, gởi cho lẫn nhau những lễ vật, và bố thí cho người nghèo khổ. 23. Dân Giu-đa nhận làm theo việc mình đã khởi làm, và theo điều Mạc-đô-chê đã viết gởi cho mình; 24. vì Ha-man, con trai Ha-mê-đa-tha, dân A-gát, kẻ hãm hiếp hết thảy dân Giu-đa, có lập mưu hại dân Giu-đa đặng tuyệt diệt đi, và có bỏ Phu-rơ, nghĩa là bỏ thăm, để trừ diệt và phá hủy chúng đi. 25. Song khi bà Ê-xơ-tê đến trước mặt vua để tỏ ra việc ấy, thì vua ra chiếu chỉ truyền bảo rằng các mưu ác mà Ha-man đã toan hại dân Giu-đa hãy đổ lại trên đầu của hắn, và người ta treo hắn với các con trai hắn nơi mộc hình.

26. Bởi cớ đó, người ta cứ theo chữ Phu-rơ, mà gọi các ngày đó là Phu-rim. Lại vì có lời của thơ nầy, và vì cớ các điều chúng đã thấy, cùng bị xảy đến cho mình, 27. nên dân Giu-đa nhận và định thường lệ cho mình, cho dòng giống mình, và cho những người sẽ nhập bọn với mình, mỗi năm phải giữ hai ngày nầy tùy cái thơ nầy và theo thì nhất định, chẳng ai nên bỏ bê; 28. lại người ta phải nhớ lại hai ngày ấy, và mỗi gia tộc trong mỗi tỉnh mỗi thành phải giữ nó trải qua các đời; chẳng được bỏ bê ngày Phu-rim nầy khỏi giữa dân Giu-đa, và kỷ niệm nó chớ hề mất khỏi dòng dõi họ.

29. Hoàng hậu Ê-xơ-tê, con gái của A-bi-hai, và Mạc-đô-chê, người Giu-đa, lại viết thơ thứ nhì đặng khuyên dân Giu-đa gìn giữ lễ Phu-rim; 30. người lấy lời hòa bình và chân thật mà gởi thơ cho hết thảy dân Giu-đa ở trong một trăm hai mươi bảy tỉnh của nước A-suê-ru, 31. đặng làm chứng quyết định các ngày Phu-rim ấy theo thì tiết nhất định, y như Mạc-đô-chê, người Giu-đa, và hoàng hậu Ê-xơ-tê đã dạy biểu chúng, và y như chúng đã lập lấy cho mình và cho dòng dõi mình, về kỳ kiêng ăn và ai khóc. 32. Lịnh mạng của bà Ê-xơ-tê định việc giữ các ngày Phu-rim; đoạn điều đó được chép vào sách.

Bản Dịch 2011

Những Kẻ Thù của Người Do-thái Bị Diệt

1 Bấy giờ ngày mười ba tháng mười hai, tức tháng A-đa, đã đến, tức khi lệnh của vua và sắc chỉ của vua được đem ra thi hành. Trong ngày những kẻ thù của người Do-thái chờ đợi để cướp giết họ, sự việc lại diễn biến ngược lại: người Do-thái đã lấn lướt trên những kẻ thù của họ. 2 Ở các thành trong tất cả các tỉnh của Vua A-ha-suê-ru, người Do-thái tụ họp nhau lại và tra tay trên những kẻ toan giết hại họ. Không ai có thể chống cự nổi họ, bởi vì nỗi sợ hãi họ đã giáng xuống trên mọi dân tộc. 3 Tất cả các tỉnh trưởng của các tỉnh, các thống đốc, các tổng trấn, và các quan trong triều đều ủng hộ người Do-thái, bởi vì ai nấy đều nể sợ Mạc-đô-chê, 4 bởi vì Mạc-đô-chê đã trở thành người có quyền lực trong triều đình. Danh tiếng ông được vang lừng khắp các tỉnh, vì Mạc-đô-chê trở thành một người càng ngày càng có thêm quyền lực.

5 Vậy người Do-thái đã dùng gươm đánh hạ tất cả kẻ thù của họ. Họ giết chết và tiêu diệt chúng. Họ đã đối xử với những kẻ ghét họ theo ý họ muốn. 6 Trong Kinh Ðô Su-sa, người Do-thái đã giết chết và tiêu diệt năm trăm người. 7 Họ đã giết chết Pạc-san-đa-tha, Ðan-phôn, Át-pa-tha, 8 Pô-ra-tha, A-đa-lia, A-ri-đa-tha, 9 Pạc-mách-ta, A-ri-sai, A-ri-đai, và Va-giê-xa-tha, 10 tức mười con trai của Ha-man con trai Ham-mê-đa-tha, người A-ga-ghi, kẻ thù của người Do-thái; nhưng họ không đụng đến tài sản của chúng.

11 Ngày hôm ấy người ta báo cáo cho vua số người bị giết ở Kinh Ðô Su-sa. 12 Vua nói với Hoàng Hậu Ê-xơ-tê, “Trong Kinh Ðô Su-sa người Do-thái đã giết chết năm trăm người và mười con trai của Ha-man. Còn trong các tỉnh của trẫm thì chưa biết họ đã làm gì? Bây giờ khanh còn thỉnh nguyện gì nữa chăng? Trẫm sẽ ban cho khanh. Khanh muốn xin điều gì nữa không? Trẫm sẽ cho khanh được toại nguyện.”

13 Ê-xơ-tê tâu, “Nếu đẹp lòng hoàng thượng, xin hoàng thượng cho phép người Do-thái được làm theo sắc chỉ hôm nay thêm ngày mai nữa tại Kinh Ðô Su-sa, và xin hoàng thượng cho phép họ được treo xác của mười con trai Ha-man trên các mộc hình.” 14 Vua bèn truyền lịnh cho thi hành y như vậy. Một sắc lệnh được ban ra và mười con trai của Ha-man bị treo xác. 15 Người Do-thái ở Su-sa cũng tập họp lại vào ngày mười bốn tháng A-đa và đánh giết thêm ba trăm người nữa tại Su-sa; nhưng họ không đụng đến tài sản của chúng.

16 Lúc ấy những người Do-thái khác ở trong các tỉnh của vua cũng họp nhau lại để bảo vệ mạng sống của họ và được giải cứu khỏi những kẻ thù của họ. Họ giết chết bảy mươi lăm ngàn kẻ ghét họ; nhưng họ không đụng tay đến tài sản của chúng. 17 Họ làm điều ấy vào ngày mười ba tháng A-đa, còn ngày mười bốn họ nghỉ và biến ngày ấy thành một ngày ăn mừng và hoan hỉ.

Lập Lễ Pu-rim

18 Tuy nhiên người Do-thái ở Su-sa đã tập họp nhau vào ngày mười ba và mười bốn, nên họ nghỉ ngày mười lăm và biến ngày ấy thành một ngày ăn mừng và hoan hỉ. 19 Vì thế những người Do-thái sống trong các làng mạc, tức trong những thành không tường bao quanh, đã chọn ngày mười bốn của tháng A-đa làm ngày hoan hỉ và ăn mừng, một ngày gởi các thực phẩm làm quà cho nhau.

20 Mạc-đô-chê ghi lại những điều ấy, rồi gởi thư đến tất cả người Do-thái sống trong các tỉnh của Vua A-ha-suê-ru, cả gần lẫn xa, 21 truyền cho họ phải chọn ngày mười bốn của tháng A-đa và ngày mười lăm của tháng ấy làm ngày lễ hằng năm, 22 tức biến những ngày ấy thành những ngày kỷ niệm người Do-thái được giải thoát khỏi các kẻ thù của họ, đồng thời cũng xem tháng đó là tháng đã biến đổi tình cảnh của họ từ sầu thảm thành vui mừng, từ than khóc thành ngày phước hạnh; và họ phải biến hai ngày ấy thành những ngày ăn mừng và hoan hỉ, những ngày để gởi các thực phẩm làm quà cho nhau và tặng quà cho người nghèo. 23 Vậy người Do-thái ghi nhận điều ấy và biến hai ngày đó thành một thông lệ thường niên, rồi họ khởi sự làm y như Mạc-đô-chê đã viết thư căn dặn họ. 24 Nguyên do là Ha-man con của Ham-mê-đa-tha, người A-ga-ghi, kẻ thù của người Do-thái, đã lập mưu chống người Do-thái, định tiêu diệt họ. Ông ấy đã cho gieo Pu-rơ, tức gieo thăm, để tàn sát và tiêu diệt họ; 25 nhưng khi Ê-xơ-tê ra mắt vua, vua đã truyền chiếu chỉ rằng mưu đồ gian ác của ông ấy phải giáng xuống trên đầu ông ấy, và ông ấy cùng các con trai ông ấy đã bị treo trên mộc hình. 26 Vì thế những ngày ấy được gọi là Pu-rim, ra từ chữ Pu-rơ.

Thế thì vì mọi điều đã viết trong văn thư ấy, vì những gì họ đã chứng kiến, và vì những gì đã xảy đến cho họ, 27 người Do-thái đã thiết lập và chấp nhận một thông lệ thường niên cho họ, cho con cháu họ, và cho tất cả những ai gia nhập vào cộng đồng của họ rằng hằng năm họ không được bỏ qua nhưng phải giữ hai ngày lễ ấy, như đã viết trong văn thư, theo ngày giờ đã ấn định. 28 Những ngày ấy phải được ghi nhớ và phải giữ trải qua mọi thế hệ, trong mỗi gia đình, mỗi tỉnh, và mỗi thành. Người Do-thái không được quên những ngày lễ Pu-rim này, và con cháu họ cũng không được ngưng kỷ niệm những ngày lễ ấy.

29 Hoàng Hậu Ê-xơ-tê con gái của A-bi-ha-in cùng với Mạc-đô-chê người Do-thái đã lấy thẩm quyền của họ xác nhận bức thư thứ hai ấy về Lễ Pu-rim. 30 Bản sao bức thư ấy đã được gởi đến tất cả người Do-thái trong một trăm hai mươi bảy tỉnh của Vua A-ha-suê-ru, cầu chúc họ được hòa bình thịnh vượng và an ninh, 31 và ra lệnh rằng những ngày Lễ Pu-rim này phải được giữ theo ngày giờ đã ấn định, y như Mạc-đô-chê người Do-thái và Hoàng Hậu Ê-xơ-tê đã truyền cho người Do-thái, theo tập quán mà họ đã lập cho họ và cho con cháu họ về việc kiêng ăn và than khóc.

32 Lệnh của Hoàng Hậu Ê-xơ-tê đã biến việc giữ Lễ Pu-rim này thành một lễ cố định, và điều ấy đã được ghi vào sách.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành
  • Thánh Kinh Lược Khảo - Nhà Xuất Bản Tin Lành Sài Gòn (1970)