Ê-xơ-tê: Chương 3

Từ Thu Vien Tin Lanh
(đổi hướng từ KTB17C003)
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm

Bản Dịch Việt Ngữ

1. Sau những việc này, vua A-suê-ru thăng chức cho Ha-man con trai của Ham-mê-đa-tha, người A-gát. Vua cất nhắc ông và ban cho ông địa vị cao hơn các quan chức cùng với ông. 2. Tất cả những triều thần tại hoàng môn đều cúi xuống và quỳ lạy Ha-man theo lệnh của vua; tuy nhiên Mạc-đô-chê không cúi xuống và cũng không quỳ lạy ông. 3. Các triều thần tại hoàng môn nói với Mạc-đô-chê: “Tại sao ông không tuân lệnh của vua?”

4. Thời gian trôi qua, ngày nầy qua ngày khác, họ nói với ông như vậy nhưng ông không nghe theo họ. Họ đã báo cho Ha-man để xem những lời của Mạc-đô-chê đã nói với họ rằng ông là một người Do Thái có đứng vững hay không.

5. Khi Ha-man thấy Mạc-đô-chê không cúi xuống và cũng không quỳ lạy mình, Ha-man nổi giận. 6. Tuy nhiên, nhưng ông thấy rằng ra tay trị một mình Mạc-đô-chê chỉ là một việc tầm thường – bởi vì họ đã báo cho ộng biết về dân tộc của Mạc-đô-chê – vì vậy Ha-man tìm cách giết tất cả người Do Thái là dân tộc của Mạc-đô-chê trong toàn vương quốc của A-suê-ru.

7. Tháng đầu tiên là tháng Ni-san trong năm thứ mười hai của triều vua A-suê-ru, họ gieo Phu-rơ nghĩa là gieo thăm trước sự hiện diện của Ha-man để định ngày và tháng. Thăm gieo trúng tháng mười hai là tháng A-đa.

8. Ha-man đã tâu cùng vua A-suê-ru rằng: “Có một dân tộc bị tản lạc sống rải rác giữa tất cả các dân tộc trong các tỉnh thuộc vương quốc của bệ hạ. Luật pháp của chúng khác với luật pháp của tất cả các dân tộc khác, và chúng cũng không tuân theo luật pháp của bệ hạ. Vì vậy, để chúng tồn tại sẽ không có lợi cho bệ hạ. 9. Nếu điều này đẹp lòng bệ hạ, xin hãy ban chiếu chỉ để chúng bị tuyệt diệt. Hạ thần sẽ nộp mười ngàn ta-lâng bạc vào trong các ngân khố của bệ hạ để trả cho những người thực hiện lệnh này.”

10. Nhà vua liền tháo chiếc nhẫn khỏi tay của mình và trao nó cho Ha-man con trai của Ham-mê-đa-tha người A-gát, là kẻ thù của dân Do Thái. 11. Vua nói cùng Ha-man: “Trẫm giao bạc và cả dân tộc đó cho khanh. Hãy làm với họ điều gì khanh thấy là tốt.”

12. Các viên ký lục của vua đã được triệu tập vào ngày mười ba tháng giêng để viết một chiếu chỉ theo lệnh của Ha-man gởi cho các tổng trấn của vua, các thống đốc đang cai trị mỗi tỉnh theo từng tỉnh, và các viên chức của mỗi một dân tộc trong tất cả các dân tộc, tùy theo chữ viết của mỗi tỉnh trong ngôn ngữ của mọi dân tộc. Chiếu chỉ nhân danh vua A-suê-ru đã được viết và được đóng ấn bằng nhẫn của vua.

13. Các văn thư được những lính trạm đem tới tất cả các tỉnh của vua để thi hành việc thủ tiêu, giết chết, và tận diệt tất cả dân Do Thái bất kể già trẻ phụ nữ trẻ em trong một ngày tức ngày mười ba của tháng mười hai, là tháng A-đa, và tước đoạt các tài sản của họ. 14. Bản sao của chiếu chỉ được lưu hành như một đạo luật công bố tại mỗi tỉnh và được ấn hành cho tất cả các dân tộc trong tỉnh để họ chuẩn bị sẵn sàng cho ngày này.

15. Các lính trạm đã vội vã ra đi theo lệnh của vua. Chiếu chỉ cũng được công bố tại kinh đô Su-sơ.

Sau đó, vua và Ha-man ngồi uống rượu, trong khi cả thành Su-sơ bối rối kinh hoàng.

Bản Dịch Đại Chúng

Sau những việc này, vua A-suê-ru thăng chức cho Ha-man con trai của Ham-mê-đa-tha, người A-gát. Vua cất nhắc ông và ban cho ông địa vị cao hơn các quan chức cùng với ông. Tất cả những triều thần tại hoàng môn đều cúi xuống và quỳ lạy Ha-man theo lệnh của vua; tuy nhiên Mạc-đô-chê không cúi xuống và cũng không quỳ lạy ông.

Các triều thần tại hoàng môn nói với Mạc-đô-chê: “Tại sao ông không tuân lệnh của vua?”

Thời gian trôi qua, ngày nầy qua ngày khác, họ nói với ông như vậy nhưng ông không nghe theo họ. Họ đã báo cho Ha-man để xem những lời của Mạc-đô-chê đã nói với họ rằng ông là một người Do Thái có đứng vững hay không.

Khi Ha-man thấy Mạc-đô-chê không cúi xuống và cũng không quỳ lạy mình, Ha-man nổi giận. Tuy nhiên, ông thấy rằng ra tay trị một mình Mạc-đô-chê chỉ là một việc tầm thường; do người ta đã báo cho ộng biết về dân tộc của Mạc-đô-chê, vì vậy Ha-man tìm cách giết tất cả người Do Thái là dân tộc của Mạc-đô-chê trong toàn vương quốc của A-suê-ru.

Tháng đầu tiên là tháng Ni-san trong năm thứ mười hai của triều vua A-suê-ru, họ gieo Phu-rơ nghĩa là gieo thăm trước sự hiện diện của Ha-man để ấn định ngày tháng. Thăm gieo trúng tháng mười hai là tháng A-đa.

Ha-man đã tâu cùng vua A-suê-ru rằng: “Có một dân tộc bị tản lạc sống rải rác giữa tất cả các dân tộc trong các tỉnh thuộc vương quốc của bệ hạ. Luật pháp của chúng khác với luật pháp của tất cả các dân tộc khác, và chúng cũng không tuân theo luật pháp của bệ hạ. Vì vậy, để chúng tồn tại sẽ không có lợi cho bệ hạ. Nếu điều này đẹp lòng bệ hạ, xin hãy ban chiếu chỉ để chúng bị tuyệt diệt. Hạ thần sẽ nộp mười ngàn ta-lâng bạc vào trong các ngân khố của bệ hạ để trả cho những người thực hiện lệnh này.”

Nhà vua liền tháo chiếc nhẫn khỏi tay của mình và trao nó cho Ha-man con trai của Ham-mê-đa-tha người A-gát, là kẻ thù của dân Do Thái. Vua nói cùng Ha-man: “Trẫm giao bạc và cả dân tộc đó cho khanh. Hãy làm với họ điều gì khanh thấy là tốt.”

Các viên ký lục của vua đã được triệu tập vào ngày mười ba tháng giêng để viết một chiếu chỉ theo lệnh của Ha-man gởi cho các tổng trấn của vua, các thống đốc đang cai trị mỗi tỉnh theo từng tỉnh, và các viên chức của mỗi một dân tộc trong tất cả các dân tộc, tùy theo chữ viết của mỗi tỉnh trong ngôn ngữ của mọi dân tộc. Chiếu chỉ nhân danh vua A-suê-ru đã được viết và được đóng ấn bằng nhẫn của vua.

Các văn thư được những lính trạm đem tới tất cả các tỉnh của vua để thi hành việc thủ tiêu, giết chết, và tận diệt tất cả dân Do Thái bất kể già trẻ phụ nữ trẻ em trong một ngày tức ngày mười ba của tháng mười hai, là tháng A-đa, và tước đoạt các tài sản của họ. Bản sao của chiếu chỉ được lưu hành như một đạo luật công bố tại mỗi tỉnh và được ấn hành cho tất cả các dân tộc trong tỉnh để họ chuẩn bị sẵn sàng cho ngày này.

Các lính trạm đã vội vã ra đi theo lệnh của vua. Chiếu chỉ cũng được công bố tại kinh đô Su-sơ.

Sau đó, vua và Ha-man ngồi uống rượu, trong khi cả thành Su-sơ bối rối kinh hoàng.

Bản Dịch Ngữ Căn

1. Sau những việc này, vua A-suê-ru thăng chức cho Ha-man, con trai của Ham-mê-đa-tha, người A-gát, cất nhắc ông và ban cho ông địa vị cao hơn các quan chức cùng với ông. 2. Tất cả những triều thần tại hoàng môn đều cúi xuống và quỳ lạy Ha-man theo lệnh của vua. Nhưng Mạc-đô-chê không cúi xuống và cũng không quỳ lạy ông. 3. Các triều thần tại hoàng môn nói với Mạc-đô-chê: “Tại sao ông không tuân lệnh của vua?” 4. Thời gian trôi qua, ngày nầy qua ngày khác, họ nói với ông như vậy nhưng ông không nghe theo họ. Họ đã báo cho Ha-man để xem những lời của Mạc-đô-chê đã nói với họ rằng ông là một người Do Thái có đứng vững hay không.

5. Khi Ha-man thấy Mạc-đô-chê không cúi xuống và cũng không quỳ lạy mình, Ha-man nổi giận. 6. Nhưng ông thấy rằng ra tay trị một mình Mạc-đô-chê chỉ là một việc tầm thường – bởi vì họ đã báo cho ộng biết về dân tộc của Mạc-đô-chê – vì vậy Ha-man tìm cách giết tất cả người Do Thái, là dân tộc của Mạc-đô-chê, trong toàn vương quốc của A-suê-ru.

7. Tháng đầu tiên, là tháng Ni-san, trong năm thứ mười hai của triều vua A-suê-ru, họ gieo Phu-rơ, nghĩa là gieo thăm, trước sự hiện diện của Ha-man để định ngày và tháng, thăm gieo trúng tháng mười hai là tháng A-đa. 8. Ha-man đã tâu cùng vua A-suê-ru rằng: “Có một dân tộc phân tán, rải rác giữa tất cả những dân tộc trong các tỉnh thuộc vương quốc của bệ hạ; luật pháp của chúng khác với luật pháp của tất cả các dân tộc khác, và chúng cũng không tuân theo luật pháp của bệ hạ. Vì vậy, để chúng tồn tại không có lợi cho bệ hạ. 9. Nếu điều này đẹp lòng bệ hạ, xin hãy ban chiếu chỉ để chúng bị tuyệt diệt, và hạ thần sẽ nộp mười ngàn ta-lâng bạc vào tay những người thực hiện lệnh này vào trong các ngân khố của bệ hạ.”

10. Vua liền tháo chiếc nhẫn khỏi tay của mình và trao nó cho Ha-man, con trai của Ham-mê-đa-tha, người A-gát, là kẻ thù của dân Do Thái. 11. Vua nói cùng Ha-man: “Trẫm giao bạc và cả dân tộc đó cho khanh, hãy làm cho họ điều gì khanh thấy là tốt.”

12. Các viên ký lục của vua đã được triệu tập vào ngày mười ba tháng giêng, một chiếu chỉ được viết theo lệnh của Ha-man gởi cho các tổng trấn của vua, và các thống đốc đang cai trị mỗi tỉnh và theo từng tỉnh, cùng các viên chức của mỗi một dân tộc trong tất cả các dân tộc, theo chữ viết của mỗi tỉnh, trong ngôn ngữ của mọi dân tộc. Nhân danh vua A-suê-ru, điều đó đã được viết và được đóng ấn bằng chiếc nhẫn của vua.

13. Những văn thư được các lính trạm gửi đến tất cả các tỉnh của vua, để thủ tiêu, giết chết, và tận diệt tất cả dân Do Thái bất kể già trẻ, phụ nữ trẻ em, trong một ngày, tức ngày mười ba của tháng mười hai tức là tháng A-đa, và tước đoạt những tài sản của họ. 14. Bản sao của chiếu chỉ được lưu hành như một đạo luật công bố tại mỗi tỉnh và được ấn hành cho tất cả các dân tộc trong tỉnh để họ chuẩn bị sẵn sàng cho ngày này.

15. Các lính trạm đã vội vã ra đi theo lệnh của vua; và chiếu chỉ đã được công bố tại kinh đô Su-sơ. Sau đó, vua và Ha-man ngồi lại uống rượu, trong khi cả thành Su-sơ xôn xao bối rối.

Bản Dịch 1925

1. Sau các việc ấy, vua A-suê-ru thăng chức cho Ha-man, con trai của Ham-mê-đa-tha, người A-gát, và làm nổi danh người, đặt ngôi người trên các quan trưởng ở cung vua. 2. Hết thảy thần bộc ở tại nơi cửa vua đều cúi xuống lạy Ha-man; vì về phần người, vua đã truyền bảo như vậy. Nhưng Mạc-đô-chê không cúi xuống, cũng không lạy người. 3. Các thần bộc ở nơi cửa vua bèn nói với Mạc-đô-chê rằng: Cớ sao ông phạm mạng vua? 4. Xảy vì chúng nói với người ngày nầy qua ngày kia, mà người chẳng khứng nghe đến, thì chúng cáo cho Ha-man hay, đặng thử xem sự tình của Mạc-đô-chê có thắng chăng, vì người đã tỏ cho chúng rằng mình là người Giu-đa. 5. Khi Ha-man thấy Mạc-đô-chê không cúi xuống và không lạy mình bèn nổi giận dữ. 6. Người ta đã học cho Ha-man biết Mạc-đô-chê là người Giu-đa, nên người cho sự tra tay trên một mình Mạc-đô-chê là một sự nhỏ mọn, người bèn tìm mưu giết hết thảy dân Giu-đa, là tông tộc của Mạc-đô-chê, ở trong toàn nước A-suê-ru.

7. Tháng Giêng là tháng Ni-san, năm thứ mười hai đời vua A-suê-ru, người ta bỏ Phu-rơ, nghĩa là bỏ thăm, mỗi ngày mỗi tháng, tại trước mặt Ha-man, cho đến tháng mười hai, là tháng A-đa. 8. Ha-man tâu với vua A-suê-ru rằng: Có một dân tộc tản mản, tải rác ra giữa các dân tộc trong những tỉnh của nước vua: luật pháp của chúng nó khác hơn luật pháp của các dân khác; lại chúng nó cũng không tuân theo luật pháp của vua; dung chúng nó chẳng tiện cho vua. 9. Nếu điều đó vừa ý vua, khá giáng chiếu chỉ truyền tuyệt diệt chúng nó đi; rồi tôi sẽ cân mười ngàn ta-lâng bạc phó vào tay những quan đốc tư để đem vào kho vua. 10. Vua bèn cỗi chiếc nhẫn khỏi tay mình, trao cho Ha-man, con trai Ham-mê-đa-tha, người A-gát, kẻ cừu địch dân Giu-đa. 11. Vua nói với Ha-man rằng: Bạc đã ban cho ngươi, dân sự cũng phó cho ngươi, để làm điều chi mặc ý ngươi.

12. Tháng giêng, ngày mười ba, thì đòi những thầy thơ ký của vua đến; rồi tùy theo mọi điều Ha-man truyền dặn, người ta nhân danh A-suê-ru viết chiếu cho các quan trấn thủ của vua, cho các quan cai quản mỗi tỉnh, và cho trưởng tộc của mỗi dân tộc, tỉnh nào dùng chữ nấy, dân tộc nào theo thổ âm nấy; đoạn họ lấy chiếc nhẫn của vua mà đóng ấn. 13. Rồi cho gởi các thơ bởi lính trạm cho các tỉnh của vua, đặng dạy biểu rằng nhằm ngày mười ba tháng mười hai, tức là tháng A-đa, phải trừ diệt, giết chết và làm cho hư mất hết thảy dân Giu-đa trong một ngày đó, vô luận người già kẻ trẻ, con nhỏ hay là đàn bà, và cướp giựt tài sản của chúng nó. 14. Để cho chiếu chỉ được tuyên bố trong mỗi tỉnh, có bản sao lục đem rao cho các dân tộc biết, hầu cho chúng đều sẵn sàng về ngày đó. 15. Các lính trạm vâng lịnh vua vội vàng đi ra. Chiếu chỉ nầy cũng truyền tại kinh đô Su-sơ. Đoạn, vua và Ha-man ngồi lại uống rượu, còn thành Su-sơ đều hoảng kinh.

Bản Dịch 2011

Ha-man Lập Mưu Diệt Dân Do-thái

1 Sau các việc đó Vua A-ha-suê-ru thăng chức cho Ha-man con của Ham-mê-đa-tha, người A-ga-ghi. Vua lập ông làm tể tướng, giữ địa vị cao trọng hơn mọi triều thần của vua. 2 Tất cả quần thần của vua ở cổng hoàng cung đều cúi đầu và lạy ông, vì vua đã truyền mọi người phải làm như thế đối với ông. Tuy nhiên Mạc-đô-chê không cúi đầu hoặc lạy ông. 3 Bấy giờ các triều thần của vua ở cổng hoàng cung nói với Mạc-đô-chê, “Tại sao ông không vâng lệnh vua?” 4 Ngày nào họ cũng hỏi ông như thế, nhưng ông chẳng nghe lời họ. Bấy giờ họ tâu với Ha-man để xem ai thắng hơn ai, vì ông đã bảo với họ rằng ông là người Do-thái. 5 Khi Ha-man thấy Mạc-đô-chê không cúi đầu hoặc lạy mình, Ha-man vô cùng tức giận. 6 Nhưng ông nghĩ rằng nếu chỉ ra tay giết một mình Mạc-đô-chê thì quá tầm thường. Vì thế sau khi biết rõ Mạc-đô-chê là người Do-thái, Ha-man quyết định tiêu diệt toàn dân Do-thái đang sống trong đế quốc của Vua A-ha-suê-ru.

7 Vào tháng giêng tức tháng Ni-san của năm thứ mười hai triều đại Vua A-ha-suê-ru, người ta gieo Pu-rơ, tức gieo thăm, trước mặt Ha-man, để định ngày và tháng. Thăm rơi nhằm ngày mười ba tháng mười hai, tức tháng A-đa. 8 Sau đó Ha-man vào tâu với Vua A-ha-suê-ru, “Có một dân nọ sống rải rác và cách biệt với các dân tộc khác ở khắp các tỉnh trong vương quốc của hoàng thượng. Luật lệ của chúng khác hẳn với luật lệ của các dân tộc khác. Chúng không vâng giữ luật pháp của hoàng thượng. Cứ để chúng như thế thật là bất lợi cho hoàng thượng. 9 Nếu đẹp lòng hoàng thượng, xin hoàng thượng ban một sắc chỉ để tiêu diệt chúng. Hạ thần sẽ cho cân ba trăm bốn chục ngàn ký bạc trao vào tay các quan quản lý ngân khố của hoàng thượng, để họ đưa vào kho của hoàng thượng.” 10 Vua lấy chiếc nhẫn có ấn dấu đeo nơi tay mình mà trao cho Ha-man con của Ham-mê-đa-tha, người A-ga-ghi, kẻ thù của người Do-thái. 11 Vua nói với Ha-man, “Ngươi hãy giữ lại số bạc đó, ta trao dân đó vào tay ngươi, ngươi muốn làm gì chúng thì làm.”

12 Thế là ngày mười ba tháng giêng, các ký lục của vua được triệu đến để ghi sắc chỉ. Toàn thể nội dung của sắc chỉ đều cứ theo lệnh của Ha-man mà chép ra. Sắc chỉ ấy được gởi cho các thống đốc, các tỉnh trưởng cai trị các tỉnh, và các tổng trấn của các dân, tỉnh nào theo chữ viết của tỉnh ấy, dân nào theo ngôn ngữ của dân ấy. Sắc chỉ ấy được nhân danh Vua A-ha-suê-ru viết ra và được đóng bằng ấn dấu của vua.

13 Các sắc chỉ ấy được những người đưa thư mang đến các tỉnh của vua, truyền lệnh phải tiêu diệt, giết chết, và tận diệt mọi người Do-thái, cả trẻ lẫn già, phụ nữ và trẻ thơ, trong một ngày, đó là ngày mười ba tháng mười hai, tức tháng A-đa, và cướp lấy tất cả tài sản của họ. 14 Bản sao của sắc chỉ ấy cũng được ban hành ở mỗi tỉnh dưới hình thức sắc lệnh để công bố và kêu gọi mọi dân tộc trong vương quốc phải chuẩn bị sẵn sàng cho ngày đó.

15 Theo lệnh vua những người đưa thư cấp tốc mang sắc chỉ ra đi. Ngay tại Kinh Ðô Su-sa một chiếu chỉ về việc ấy cũng được ban hành. Sau đó vua và Ha-man ngồi xuống uống rượu trong khi cả Kinh Ðô Su-sa đều bối rối kinh hoàng.

Tài Liệu

  • Kinh Thánh - Bản Dịch 1925 - Thánh Kinh Hội Anh Quốc và Hải Ngoại
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Việt Ngữ - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Đại Chúng - Thư Viện Tin Lành
  • Kinh Thánh - Bản Dịch Ngữ Căn - Thư Viện Tin Lành
  • Thánh Kinh Lược Khảo - Nhà Xuất Bản Tin Lành Sài Gòn (1970)